Yêu Sai Thế Hệ – Chương 8: Lời ngon tiếng ngọt
Yêu Sai Thế Hệ
Doãn Dao không nói chuyện nữa. Nhưng Hạ Thành Phong nhạy bén, hắn xoa phần trán giữa hai mày, có chút mệt mỏi nói: “Tôi có thể hiểu. Hạ Vân còn nhỏ, tư tưởng còn chưa thành thục… Sự thật là, khúc mắc trong lòng Vu Tĩnh không phải ở trên người tôi.”
“… Vậy thì ở đâu?” Giọng cậu mang theo chút chờ mong, chờ mong tội ác hại chết một người cực kỳ dịu dàng không ở trên người của người đàn ông trước mắt.
Hạ Thành Phong lại hỏi: “Em muốn làm c//h//i//m hoàng yến trong lồng không?”
Doãn Dao ngẩn người, do dự mở miệng: “Không.”
“Cô ấy cũng không muốn. Nhưng với thân phận của cô ấy, có rất nhiều chuyện không thể theo ý mình muốn được. Được cái này thì sẽ mất cái kia.” Hạ Thành Phong như chìm vào hồi ức, nhưng rất nhanh đã hoàn hồn.
Hắn nói với Doãn Dao: “Sau khi bụng lộ ra, em sẽ nghỉ học ở nhà.”
Đề tài thay đổi quá nhanh, Doãn Dao không nghe rõ, tùy tiện “Vâng” một tiếng.
Hạ Thành Phong bất đắc dĩ lặp lại một lần nữa, Doãn Dao đột nhiên ngẩng đầu: “Ơ, em á?”
Hạ Thành Phong nghiêm túc hỏi: “Em định vác bụng bầu to đi học sao?”
Doãn Dao vội lắc đầu, không đâu, chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi đã toát mồ hôi lạnh rồi đấy!
Hạ Thành Phong hơi mỉm cười, tiếp tục nói: “Xảy ra chuyện ngoài ý muốn với em, tôi sẽ chịu trách nhiệm hoàn toàn. Hơn nữa, tuổi tôi lớn, gánh nặng trên người cũng đã ít hơn nhiều, cho nên có thời gian bầu bạn với em. Còn nữa…”
Hắn dừng một chút, sắc mặt uể oải, “Tôi đã bỏ lỡ thời gian tốt nhất để bồi dưỡng cùng sửa chữa quan hệ với Hạ Vân. Tôi biết nó hận tôi, tôi không muốn để hai người cũng hận tôi.”
“Hai người”…
Doãn Dao ngẩn ra, ngón tay rối rắm quấn lấy nhau, muốn nói gì đó mà lại không biết bắt đầu từ đâu, hối hận cắn cắn môi.
Hạ Thành Phong đè lại môi dưới của cậu, nói: “Đừng cắn.”
Doãn Dao chớp chớp mắt, đôi mắt hoảng loạn đảo qua mặt của người đàn ông, rũ mắt phiền muộn đáp: “Vâng.”
Hai tháng sau, bụng lộ ra, cha mẹ Doãn Dao để Doãn Dao bảo lưu. Doãn Dao không thể từ chối, đành ở nhà tự học. “Nhà” ở đây chính là biệt thự của Hạ Thành Phong.
Có bạn cùng lớp quan tâm gửi tin nhắn hỏi cậu bị làm sao, Doãn Dao đều thống nhất đáp: Bị bệnh.
Gần đây, bụng dưới thường xuyên thấy nóng lên, cậu khổ không thôi, bởi vì lần trước Hạ Thành Phong phá cửa vào, gián đoạn việc cậu tự an ủi, cậu sĩ diện nên không dám làm tiếp nữa. Nhưng hôm nay cậu thực sự rất khó chịu, ngồi trên ghế cọ xát lung tung cũng không thỏa được cơn khao khát.
Hạ Thành Phong lo cậu có thai, cũng không chủ động tới đòi hỏi cậu.
Trong lúc bực bội, cậu mặc áo ngủ mỏng tang, đi chân trần, thân dưới chỉ mặc một cái quần lót bé xíu, gõ cửa phòng Hạ Thành Phong.
Hạ Thành Phong mở cửa rất nhanh, có chút kinh ngạc mà nhìn khuôn mặt ửng hồng của cậu, nhói mày hỏi: “Sao lại không đi dép?”
Doãn Dao lập tức bổ nhào vào trong lòng hắn, không thoải mái mà thở dốc. Hạ Thành Phong sửng sốt, ngửi được hương hoa đào dụ tình trong không khí, ánh mắt trầm xuống, mạnh mẽ nâng cằm cậu lên, quan sát vẻ mặt của cậu.
Thiếu niên xinh đẹp không gì sánh được, đây là điều Hạ Thành Phong đã nhìn ra từ trước, hiện giờ nhìn kỹ lại càng cảm thấy choáng ngợp.
Đôi mắt kia vô cùng xinh đẹp, đồng tử nhạt màu, đuôi mắt như luôn ướt át, bởi vì hơi rủ xuống, lại nhu nhược đáng thương lại vừa khiến lòng người khác ngứa ngáy.
Doãn Dao bị hắn nhìn đến căng thẳng, nhỏ giọng thử gọi: “Chú ơi?”
Hạ Thành Phong lạnh giọng nói: “Em tới tìm chú, là muốn làm cái gì?”
Doãn Dao lo sợ nghi hoặc, cằm bị niết đến đau, cậu liền mượn cơ hội nói sang chuyện khác, đôi mắt đáng thương vô cùng: “Chồng ơi, cằm đau.”
Hạ Thành Phong không nao núng, nhấn mạnh: “Trả lời.”
Hắn duỗi tay sờ xuống dưới vạt áo của Doãn Dao. Doãn Dao không có mặc quần, bàn tay to dễ dàng sờ được cặp m//ô//n//g vểnh bọc trong lớp quần lót. Quần lót đã ướt. Hắn ồ lên: “Bởi vì cái này?”
Lòng Doãn Dao rối loạn, thất thần cảm nhận bàn tay to đụng chạm mình. Cách lớp quần lót gợi cảm ẩm ướt, ngón tay hờ hững chọc nông vào miệng huyệt, n//h//é//t cả một chút vạt vào cùng. Từ chỗ xương sống, lần dần xuống dưới, đến khi sờ đến phần nhô lên kia.
Ngón tay của Hạ Thành Phong khựng lại, sau đó lại gẩy chỗ nhô lên một chút. Thân thể quá mức nhạy cảm, Doãn Dao nức nở một tiếng, có chút sụp đổ: “Chồng ơi!”
Hạ Thành Phong giương mắt, lại hỏi: “Em tới đây làm gì?” Ngón tay cong lên, không nhanh không chậm mà ấn lên chỗ kia.
Doãn Dao nuốt nước miếng, lại gần nam nhân hơn một chút, e lệ rũ mắt nói: “Em muốn… em muốn anh…”
Hạ Thành Phong đạm mạc nói: “Em muốn, tôi sẽ phải cho?”
“Không, là em cho anh!” Doãn Dao nóng nảy, cởi áo trên, lộ ra cảnh đẹp bên trong. Hạ Thành Phong mới phát hiện ra bên trong cậu đang mặc… nội y tình thú.
Dây cuốn lấy thịt v//ú, dải lụa mềm mịn quấn ngang, một cái nơ b//ư//ớ//m thật to miễn cưỡng che đi đầu v//ú to như trái nho, lớp sa mỏng gần như trong suốt phủ lên phần bụng hơi nhô lên. Mà phía dưới…
Hạ Thành Phong kéo quần lót của cậu xuống. Làn váy lụa mềm mại quấn quanh eo, quần lót chữ T chìm giữa hai gò m//ô//n//g, khó trước vừa rồi khi Hạ Thành Phong chọc vào lại thấy hơi lạ.
“Chồng…” Doãn Dao ôm lấy hắn, giọng ngọt như mật, “Anh có muốn em không? Muốn em chứ, muốn em chứ.”
Cậu học theo Hạ Thành Phong, dùng ngón tay tán tỉnh —— ngón tay thon dài vẽ mấy vòng trên ngực Hạ Thành Phong.
Hạ Thành Phong bắt lấy tay cậu, cúi đầu hôn hôn. Doãn Dao ngẩn ra một lát, tỉnh lại thì mặt như bốc lửa, giây tiếp theo, nụ hôn của người đàn ông đã đánh tới.
“Ưm…”
Người đàn ông quá cao, Doãn Dao không thể không ngẩng đầu.
Hạ Thành Phong liền bế cậu lên, sau đó cạy răng cậu ra, ăn nước bọt hương hoa đào của cậu, triền miên cùng đầu lưỡi ướt mềm.
Nước bọt chảy dọc theo khóe miệng, hô hấp của Doãn Dao càng lúc càng dồn dập, đơn giản nhắm mắt lại mặc người đàn ông đòi hỏi.
Doãn Dao mê mang nghĩ: Thoải mái quá, quá ra dù không cắm vào lỗ thì chỉ cần hôn môi thôi cũng có thể thoải mái như vậy. Mà sự thoải mái này đều là do người đàn ông trước mắt ban phát cho cậu.
Hạ Thành Phong ôm cậu, đóng cửa phòng lại. Doãn Dao ngã lên giường, Hạ Thành Phong hôn liên tục không ngừng. Hai người mười ngón đan nhau như lần rung xe kia, hôn đến mê say, không thể tự kiềm chế.
Lồng ngực cứng rắn đè nặng lên ngực mềm, hai cây d//ư//ơ//n//g v//ậ//t kích thước khác xa nhau dán lại gần. Dưới ánh đèn thủy tinh, thiếu niên cùng người đàn ông say mê hôn sâu.
Hôn một lúc, Doãn Dao không chịu nổi nữa phải “ưm” hai tiếng, Hạ Thành Phong lui ra phía sau một chút, hai đôi môi quấn lấy nhau quá lâu khi tách ra phát ra tiếng “pặc”, nghe như tiếng d//ư//ơ//n//g v//ậ//t rút khỏi lỗ mềm.
Hạ Thành Phong nhìn Doãn Dao thở dốc như vừa được vớt từ dưới nước lên, đè ngón tay lên môi sưng đỏ của cậu, sau đó cởi quần áo của mình.
C//h//i//m to đã không chờ nổi mà bật ra ngoài, nhưng chủ nhân cũng không để nó cắm lên trời mà nắm lấy d//ư//ơ//n//g v//ậ//t nhỏ, hướng hai quy đầu vào với nhau, rắn nhỏ quấn lấy cự xà.
Tay Doãn Dao chống vai hắn, hai mắt sáng quắc nhìn hắn đầy chờ mong. Đứa nhóc này, trong lòng Hạ Thành Phong cười cười.
Hai cái d//ư//ơ//n//g v//ậ//t cọ xát nhau, một cái ngăm đen quấn lấy một cái phấn hồng, một bên khí thế lẫm liệt áp bách bên còn lại.
“Ưm… a… chồng!” Doãn Dao gần như chưa từng chạm vào d//ư//ơ//n//g v//ậ//t mình, lần nào cũng là nhờ sự sung s//ư//ớ//n//g có được từ lỗ sau mà run rẩy b//ắ//n t//i//n//h. Lần này Hạ Thành Phong chơi d//ư//ơ//n//g v//ậ//t nhỏ khiến cậu sung s//ư//ớ//n//g, mới tuốt được mười mấy lần đã bắn rồi.
Không sai, thật sự mười mấy lần đã bắn. Hơn nữa vì góc độ nên đã bắn lên mặt Hạ Thành Phong. May mà lượng không nhiều lắm.
Doãn Dao: “……”
Hạ Thành Phong yên lặng vài giây, chậm rãi lau vết tinh dịch trên mặt, sau đó cực kỳ nghiêm túc hỏi: “Em bắn sớm?”
Doãn Dao không chỗ dung thân, “Em, em, em” ậm ừ được lúc lâu cũng không thốt ra được gì, cuối cùng cũng chịu thua dưới ánh mắt nghiêm túc của Hạ Thành Phong: “Đúng!”
Hạ Thành Phong tự hỏi một chút, châm chước mở lời: “Trước kia khi tôi c//h//ị//c//h em, hình như cũng đâu thấy em nhanh như vậy đâu? Tại sao lần này…”
Lời này xấu hổ quá, Doãn Dao vội bưng kín miệng hắn, thẹn quá hóa giận: “Đừng, nói!”
Mặt mày Hạ Thành Phong đầy ý cười, nhưng giọng vẫn bình tĩnh: “Ừm. Còn tiếp tục chứ?”
Doãn Dao còn chưa nói gì, d//ư//ơ//n//g v//ậ//t nhỏ đã thành thật đáp lại: cọ thẳng vào d//ư//ơ//n//g v//ậ//t lớn. Cậu xấu hổ giận dữ che khuất mắt.
Hạ Thành Phong lấy giấy trong ngăn tủ, lau dịch đục đi. Hắn giơ mảnh giấy bẩn lên với Doãn Dao đang nhìn mình, hỏi: “Ngửi thử không?”
Doãn Dao tức giận nghiêng đầu đi: “Em không muốn.”
“Tinh dịch của bản thân cũng ghét bỏ?”
“Làm sao? Không thể ghét à?”
Hạ Thành Phong cong môi: “Em bắn lên mặt tôi, tôi cũng nên ghét bỏ nhỉ?”
Doãn Dao lườm hắn: “Vậy chú ghét bỏ đi, dù sao bắn cũng đã bắn rồi.” Sau đó kiêu ngạo liếc hắn, “Chú bắn em nhiều lần như vậy rồi, em bắn chú một lần thì làm sao? Lòng dạ hẹp hòi, hừ.”
“Nhanh mồm dẻo miệng.” Hạ Thành Phong lắc đầu, sau đó một bàn tay tuốt d//ư//ơ//n//g v//ậ//t nhanh như pít-tông, đầu ngón tay cọ chóp d//ư//ơ//n//g v//ậ//t, tay còn lại thì đùa bỡn hai hòn trứng.
Doãn Dao vừa rồi còn “vênh váo tự đắc” lập tức mềm nhũn, xoa bóp v//ú, thở hổn hển. Ngực của cậu chỉ cần mấy tháng đã to thành như vậy không chỉ vì hưởng thụ nhiều lần cá nước thân mật, tin tức tố của omega sau khi phân hóa khiến nó phát triển, mà còn bởi vì bản thân cậu cũng thường xuyên xoa bóp.
Khi nằm trên giường tự an ủi cũng xoa, đứng trước gương cũng xoa. Vì kích thích, cũng vì… muốn nó trở nên lớn hơn.
“Ha a…… Ưm… A ——” Doãn Dao kéo dài giọng, tay xoa ngực cũng dừng lại, toàn thân tập trung vào động tác của người đàn ông.
Hạ Thành Phong chụm ngón cái với ngón trỏ thành hình chữ “O”, coi việc sóc lọ cho Doãn Dao như vắt sữa bò, tinh dịch bị vắt ra ngoài như vắt sữa.
Doãn Dao khóc nức nở: “Ưm… hưm… Sao, sao… chú lại biết mấy cái này hả? Chú không, không hề… đứng đắn như vẻ bề ngoài chút nào! Hưm a… A ~”
Hạ Thành Phong nói: “Em cảm thấy có thể sao?” Hắn chỉ con c//h//i//m đã sưng to, ý là tôi đã cứng lâu như vậy rồi còn chưa nóng nảy, em thấy tôi cần t//h//ủ d//â//m sao?
Hắn tốt bụng giải thích, Doãn Dao lại điếc không sợ súng, đá Hạ Thành Phong một cái, giọng dính như mật nói: “Đừng dừng lại mà.”
Hạ Thành Phong phục nhóc con này rồi, không sợ gì hết, trong đầu chỉ có “c//h//ị//c//h chết em đi”.
Hắn hơn bốn mươi tuổi, đây vẫn là lần đầu tiên bị đá. Tuy bị vợ nhỏ hờn dỗi, nhưng sếp Hạ không hiểu gì là tình thú lại cảm thấy hơi mất mặt, vì vậy nhéo lên quy đầu của Doãn Dao để trừng phạt.
Doãn Dao “A” một tiếng ngửa đầu lên, c//h//i//m nhỏ vốn đã sưng lên lập tức phun sữa. Lần này không bắn lên mặt Hạ Thành Phong mà là lên cơ bụng của hắn.
Doãn Dao dừng một chút, thấy Hạ Thành Phong không lấy giấy lau, nghĩ một lát, quyết định quỳ gối trên giường l//i//ế//m. Đầu lưỡi của cậu vừa nhỏ vừa mềm, như mèo nhỏ l//i//ế//m sữa mà l//i//ế//m tinh dịch của chính mình dính trên cơ bụng của chồng.
Tinh dịch dính trên cơ bụng không chỉ có của Doãn Dao mà còn có cả mùi hương cùng mồ hôi thuộc về Hạ Thành Phong.
Thật ra, nếu chỉ có mỗi tinh dịch của bản thân, Doãn Dao chưa chắc đã vui vẻ ăn như vậy đâu.
Hạ Thành Phong đè đầu cậu lại, nhéo cằm cậu như chọc mèo con, than nhẹ: “Mèo con.”
Nội y tình thú để trần một mảng lưng lớn, dây buộc thưa thớt, tinh tế phác họa từng đường cong lả lướt. Hạ Thành Phong vuốt ve tấm lưng trơn mịn, nghĩ thầm bộ đồ này khá tốt, Doãn Dao mặc rất đẹp.
Về sau, có thể mua thêm, mua thêm nhiều.
Sau khi liệm sạch sữa bò, Doãn Dao ngửa đầu, đầu lưỡi hồng l//i//ế//m môi, rồi lại lè lưỡi ra cho Hạ Thành Phong xem, tỏ vẻ bản thân đã nghe lời ăn hết rồi.
Hạ Thành Phong gật đầu, khen: “Ngoan.”
Doãn Dao cười cười, đuôi mắt cong cong, hai bên v//ú nảy lên, cực kỳ quyến rũ: “Hiện tại, đã có thể c//h//ị//c//h em chưa?”
Hạ Thành Phong duỗi tay về phía cái nơ b//ư//ớ//m lớn, chuẩn bị mở quà, nhưng Doãn Dao lại đè tay hắn lại, nhắc: “Không được đâu. Nếu chú cởi ra thì quần áo của em sẽ kbị cởi hết đấy.”
Hạ Thành Phong không để bụng: “Thì cởi.”
Doãn Dao cạn lời, nhẫn nhịn, dựa lên vai Hạ Thành Phong như không xương, thỏ thẻ bên tai hắn: “Nhưng mà em muốn mặc cái này để làm với chú mà. Chú cởi ra như vậy, không phải rất phí sao? Em đã chọn rất lâu đấy. Chồng ơi ~ chồng không thích em mặc cái này sao?”
Hạ Thành Phong liếc cậu, Doãn Dao nổi da gà, cảm giác sợ hãi từ khi còn nhỏ dâng lên.
Người đàn ông bình thản nói: “Em biết nói lời ngon tiếng ngọt thật đấy.”
Doãn Dao giật mình, Hạ Thành Phong liền bẻ chân cậu ra, c//h//i//m lớn quen đường quen nẻo cắm vào, cắm vào tận sâu bên trong. Bước dạo đầu đầy đủ, thân thể đã được chuẩn bị đâu ra đấy, hơn nữa còn đủ loại nguyên nhân khác, Doãn Dao chỉ cảm thấy hơi đau thôi.
Hạ Thành Phong vốn kiệm lời, khi làm tình cũng không nói gì, phần lớn thời gian đều chỉ nghe được tiếng Doãn Dao r//ê//n rỉ trên giường. Nhưng hôm nay, Doãn Dao muốn để Hạ Thành Phong nói gì đó.
“Vừa rồi chú… a, ưm… có a… có ý gì?” Doãn Dao run giọng hỏi, “Có phải chú… a a… có phải chú cảm thấy em cũng sẽ… ha… nói lời ngon tiếng ngọt với người khác… A a a… chồng ơi, chồng chậm thôi hưm!”
D//ư//ơ//n//g v//ậ//t thô to cùng phần lông rậm rạp dưới háng tận tịnh đ//ụ thiếu niên mặc nội y tình thú, dưới lớp sa mỏng manh, cái m//ô//n//g to trắng nõn không ngừng chủ động nâng lên, giúp c//h//i//m lớn thuận tiện t//h//ọ//c vào rút ra hơn.
Động tác đ//â//m vào rút ra cực mạnh khiến v//ú run rẩy, cái nơ b//ư//ớ//m như hóa thành một con b//ư//ớ//m thực sự, cứ điên cuồng đập cánh, nhưng lại không thể bay đi được. Hai vũ no đủ phập phồng theo hô hấp của thiếu niên, cực kỳ sinh động. Cuối cùng, dưới sự nỗ lực đưa đẩy của c//h//i//m lớn, hai v//ú không ngừng đong đưa trong không khí, cực kỳ gợi cảm.
Hóa ra là thiết kế như vậy!
V//ú xóc nảy, lỗ nhỏ đỏ thẫm nóng ướt, nước miếng của Doãn Dao chảy ròng, nhíu mày la lên: “A ui a a… V//ú sắp rơi mất rồi a a… Ha! Chết mất, hưm ưm… Ha a a!!! D//ư//ơ//n//g v//ậ//t lớn quá, bé d//â//m sắp bị c//h//ị//c//h chết rồi hưm ư!”
Hạ Thành Phong nghe cậu kêu la mà đắc ý, c//h//i//m lại thô thêm một vòng, hơn nữa còn nóng hơn, lỗ d//â//m đã bị nong rộng vô cùng, càng thêm rõ ràng hình dáng d//ư//ơ//n//g v//ậ//t nhô lên.
Sau hơn mấy trăm lần nắc hông, hai người đều mồ hôi nhẽ nhại, Doãn Dao đã bắn không biết bao nhiêu lần, d//ư//ơ//n//g v//ậ//t chỉ còn có thể đáng thương phun ra chút dịch trong. Có lẽ là do mang thai, lại thêm gần đây không làm, Doãn Dao có chút không chịu nổi.
Cậu cầu xin: “Chú mau bắn đi… Hu hu, em không chịu được nữa. Ưm…. A… a a a!!”
Thấy cậu khó chịu, Hạ Thành Phong hiếm khi mở miệng, giọng trầm thấp: “Dùng lỗ của em, ra sức mà m//ú//t.”
Doãn Dao quả thật là một đứa bé biết nghe lời, lập tức thít bụng, cố dùng lỗ thịt m//ú//t lấy d//ư//ơ//n//g v//ậ//t. Bởi vì thở dốc quá mau, v//ú của cậu lại nảy mạnh hơn, gần như là hất cả vào mặt Hạ Thành Phong.
“Chồng mau bắn đi, Dao Dao m//ú//t d//ư//ơ//n//g v//ậ//t cho chồng đây, a a… Bắn đầy bụng bé d//â//m đi á a a a…”
C//h//i//m bự va chạm nhanh hơn, cọ xát như bén lửa cả phần bên trong, cảm giác nóng rát cùng kích thích dồn dập ập tới.
Khi Hạ Thành Phong b//ắ//n t//i//n//h, Doãn Dao nằm liệt trong lòng hắn, miệng nhỏ khẽ nhếch. Hắn vuốt bụng Doãn Dao, như có thể cảm nhận được tinh dịch của mình ở bên trong, trong lòng có chút thỏa mãn.
Bỗng nhiên, Doãn Dao ôm cổ hắn, hôn “chụt” một cái lên má trái của hắn.
Thân thể Hạ Thành Phong tức khắc cứng đờ, nghe thấy giọng cậu hổn hển nói: “Em chỉ như vậy với chú thôi.” Nghe vào tai còn thấy có chút tủi thân, “Chú là alpha của em, em mới như vậy với chú.”
Nếu điểm tối đa là 100 thì đáp án này được 60 điểm, miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn.
Dù chính Hạ Thành Phong cũng không biết câu hỏi là gì, mà đáp án chính xác là gì.
Hắn hàm hồ “Ừ” một tiếng, hôn lên đôi môi ướt át kia, nuốt luôn cả hô hấp của thiếu niên.













