Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Sai Thế Hệ – Chương 3: Gặp lại trúc mã

Yêu Sai Thế Hệ

Tác giả: Thời Tế Lan
Lượt đọc: 101
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cuối cùng kỳ động dục cũng đã kết thúc, Doãn Dao kéo thân thể mềm nhũn vào phòng tắm tắm rửa. Cậu nhìn dấu vết alpha xoa bóp, cắn m//ú//t trên người mình, tựa vào bồn tắm khóc một hồi.

Đột nhiên cậu nhớ ra gì đó, mở hai chân ra, cố sức nhìn tới chỗ riêng tư kia. Cậu hoảng sợ: Chỗ kia nào còn dáng vẻ non nớt như trước đâu!

Kẻ đầu sỏ lúc này lại đang gõ gõ cửa phòng tắm, nói: “Đi thôi.”

Doãn Dao cuống quít đứng dậy, chà lau thân thể. Khi lau đến ngực, tay cậu khựng lại, qua gương, cậu thấy bộ ngực vốn bằng phẳng giờ đã có dáng dấp thành một bộ ngực lớn, núm v//ú sưng to như sắp rớt ra đến nơi.

Cậu chợt nảy ra một ý nghĩ vớ vẩn: Cơ thể ngây ngô này thật sự đã bị c//h//ị//c//h đến chín nục rồi.

Cận rón rén mở cửa, đụng phải Hạ Thành Phong đã mặc quần áo chỉnh tề, mặt lập tức đỏ bừng. Khác với Hạ Vân mang phong cách thiếu niên sáng như mặt trời, toàn thân Hạ Thành Phong toát ra hơi thở của một người đàn ông thành thục.

Nhất là khi hắn để ngực trần khoanh tay lại, cơ bắp cuồn cuộn, lông cứng cứng, d//ư//ơ//n//g v//ậ//t dữ tợn kia, khiến Doãn Dao nhìn một cái thôi mà hai chân cũng nhũn ra, lỗ d//â//m lại chảy nước.

Người đàn ông kia bế thốc Doãn Dao lên, Doãn Dao ngạc nhiên bật thốt một tiếng, ôm lấy hắn.

Người kia hơi xốc cậu lên. Động tác này của hắn là vô tình, nhưng Doãn Dao bị hắn xốc lên như vậy lại nghe được tiếng tinh dịch sóng sánh trong bụng. Mặt cậu càng đỏ hơn, nũng nịu vùi mặt vào hõm cổ Hạ Thành Phong.

Có vẻ Hạ Thành Phong rất thích bế Doãn Dao như bế trẻ con. Nhưng mà không phải đối với hắn, Doãn Dao không phải vẫn còn là một đứa trẻ con sao, dù sao cậu còn nhỏ hơn con trai ruột của hắn nữa cơ mà!

Omega vừa mới phân hóa được alpha bế ra khỏi biệt thự, cha mẹ của cậu đang đợi cậu ở ngay bên ngoài rồi.

Doãn Dao nghẹn ngào, muốn cười một cái gọi: “Cha, mẹ.”

Mẹ che miệng nhắm mắt, đỡ cậu vào trong xe, để lại hai alpha nói chuyện với nhau.

Mùi gỗ đàn hương trên người Doãn Dao còn nồng hơn cả mùi hoa anh đào, mẹ nhìn dấu vết tình ái lộ ra trên người cậu, cố gắng bình tĩnh nói: “Con vất vả rồi. Con… hầy…” Bà không nói đều tại Doãn Dao chạy lung tung như cha Doãn, chỉ là tự trách vì chỉ lo cho Doãn Dao học tập chăm chỉ mà quên không dạy cậu làm thế nào để tự bảo vệ bản thân.

Khi Doãn Dao đi cả ngày chưa về, mẹ đã nhanh chóng gọi điện thoại cho Hạ Vân, nghe cậu ấy nói hiện tại đang không ở thành phố A thì đã đắn đo rất lâu mới gọi điện cho Hạ Thành Phong.

Có lẽ bản thân Doãn Dao không nhớ rõ, khi cậu còn đang mây mưa với Hạ Thành Phong, mẹ của cậu đã gọi điện thoại tới. Hạ Thành Phong bắt máy, mẹ cậu cũng đã nghe được âm thanh khác thường.

Khi Hạ Thành Phong đang giải thích, khiến phu nhân omega đã có tuổi, tư tưởng còn cổ hủ kinh ngạc hoảng sợ, không dám tin loại chuyện này lại xảy ra với con trai mình. Nhưng ở đầu bên kia điện thoại, giọng con trai ngoan ngoãn của bà đang d//â//m đ//ã//n//g dụ dỗ một alpha đã hơn bốn mươi tuổi đ//ụ mình mạnh hơn đã khiến bà phải tin.

Doãn Dao dựa vào bả vai của mẹ, không biết đang suy nghĩ nào.

Mẹ vỗ vỗ cậu, an ủi: “Không sao, không sao đâu.”

Nhưng sao có thể không sao hết chứ? Là mẹ, sao bà lại không nhìn ra con trai có tình cảm với Hạ Vân chứ? Hiện tại lại thành ra như vậy, hai người họ muốn làm bạn bình thường còn khó.

Mẹ an ủi cậu một lát, cha ngồi vào ghế lái, hai người liếc nhìn nhau, cha gật đầu.

Doãn Dao không có chú ý tới động tác nhỏ này của hai người, mà lại bất giác đưa mắt nhìn Hạ Thành Phong ở bên ngoài cửa sổ xe. Không muốn tách khỏi alpha là bản năng của omega sau khi bị đánh dấu vĩnh viễn.

Người đàn ông dáng vẻ cao lớn đứng thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm túc, cực kỳ đàng hoàng. Nhưng hình ảnh hắn ở trần, thẳng lực t//h//ọ//c vào rút ra vẫn hiện lên trong đầu Doãn Dao.

Lúc nửa đêm khi bừng tỉnh, cuối cùng Doãn Dao cũng không nhịn nổi nữa, thừa dịp đêm khuya tĩnh lặng, cha mẹ đều đã ngủ say, cậu bắt đầu tự t//h//ủ d//â//m.

“A, um, a a a…” Cậu kẹp chăn giữa hai chân, vặn vẹo eo nhỏ, ngẩng cao cổ. Cái lỗ d//â//m đ//ã//n//g cách một lớp quần cọ lên chăn đã chảy nước, cậu co thắt l//ỗ đ//í//t, như thể muốn hút chỗ nhô lên trên chăn vào trong vậy.

Nhưng cái lỗ đã từng bị c//ặ//c bự xỏ xuyên sao có thể thấy thỏa mãn được. Doãn Dao khó chịu bò dậy, mở cặp sách lấy ra mấy cái bút, sau đó lót mấy cái gối sau eo, nâng chân lên, banh lỗ ra, n//h//é//t một cái bút vào trong.

Một cái bút dài chừng 20cm, đâu thể so được với d//ư//ơ//n//g v//ậ//t thô dài mà Doãn Dao thèm muốn chứ, nhưng hiện tại Doãn Dao quá mức thèm khát, lỗ của cậu đành ăn tạm.

Đến khi đút đến cái thứ năm, Doãn Dao cảm thấy đã được rồi, yên lặng hít bụng, có thể thoáng cảm nhận được bút bi, bút nhớ, bút xóa thường ngày vẫn được dùng để làm bài viết bài đang đ//â//m chọc trong cơ thể mình.

Ban đầu, cậu chỉ có thể dùng tay nắm năm cái bút rút ra t//h//ọ//c vào. Lỗ d//â//m như cái động không đáy, mỗi lần rút ra cắm vào đều có thể kéo theo nước d//â//m cùng tiếng bì bõm xì xì.

Doãn Dao mạnh tay cắm bút vào trong, ma xát với vách thịt mềm mại. Cậu bị kích thích đến nỗi ngân dài một tiếng, lại nhanh chóng mím chặt môi.

Cậu yên lặng một lát, sau khi nhận ra cha mẹ đã thực sự ngủ say, trong lòng tự nhiên nảy ra ý nghĩ muốn càng thêm phóng đãng hơn.

Cậu mặc lại cái quần lót đã ướt đẫm, dán hai đầu gối vào nhau ghé lên giường, sau đó nhún người trên giường.

Cậu vừa vịn giường vừa xoa v//ú, toàn thân phiếm hồng, khóe mắt rớm lệ, trong miệng không ngừng lẩm bẩm những lời d//â//m đ//ã//n//g kích thích bản thân.

“A a a, chồng ơi… Em muốn v//ú to ra, cho chồng m//ú//t, hưm ư ư —— s//ư//ớ//n//g chết mất a a a a ——”

Giường rung lên kêu kẽo kẹt.

Trên bàn học có để một khung ảnh, là ảnh chụp chung của Doãn Dao cùng Hạ Vân. Hai người lúc ấy mười mấy tuổi, thanh xuân tươi đẹp, tươi cười xán lạn cười với ống kính.

Thiếu niên ở trên giường lại nghĩ tới cha của một thiếu niên khác để tự an ủi.

Thiếu niên xinh đẹp da trắng như tuyết đong đưa thân thể, nhìn kỹ thì thấy quần lót trắng đã ướt đẫm, nhìn kỹ hơn thì sẽ phát hiện có mấy cái bút đang gian d//â//m cái lỗ nhỏ d//â//m đ//ã//n//g. Thiếu niên còn đổi tư thế, nâng cái m//ô//n//g căng mẩy lên, tay mò xuống ấn mạnh bút vào trong, lắc m//ô//n//g khiến bút cắm sâu vào trong hơn.

“Ưm a… Sắp ra rồi…” Doãn Dao cắn ngón tay, d//ư//ơ//n//g v//ậ//t màu hồng nhạt run rẩy bắn ra từng luồng tinh dịch loãng.

Cậu không lấy bút ra mà mệt mỏi nằm vật sang một bên, hé miệng thở dốc.

Sau cơn cao trào, dục vọng đã được giải tỏa, ý thức đạo đức được khôi phục. Cậu giơ tay che khuất mắt, nuốt nước miếng mấy lần. Hai má cậu nóng lên, v//ú cũng bị xoa niết trở nên hơi sưng.

Cậu nghiêng đầu, quét mắt qua bức ảnh bên kia, lại rất nhanh đã nhắm mắt lại.

Cậu không dám nhìn.

“Ưm a…” Mí mắt nặng trĩu khiến cậu chìm vào giấc ngủ. Mấy cái bút vẫn cắm trong l//ỗ đ//í//t, miễn cưỡng lấp đầy dục vọng của omega.

Ngày hôm sau, cậu mặc đồng phục, dán miếng chặn tin tức tố, rời đi trong ánh mắt lo lắng của mẹ.

Dán miếng dán đồng nghĩa với việc đã hoàn thành việc phân hóa thành alpha và omega, khi đi trong sân trường có nhiều người qua đường đã nhịn không được mà nhìn cậu. Đây cũng không phải chuyện gì lạ, bởi vì mọi người đều rất háo hức với những lần phân hóa.

“Hạ Vân đã mấy ngày không đi học, Doãn Dao cũng không tới, hơn nữa Doãn Dao cùng Hạ Vân đều phân hóa, một alpha một omega, mày nói xem có phải là…”

“Ta đã bảo mà, hai người bọn họ là một đôi trời sinh đó.”

“Ôi ôi ôi, chúng mày có phát hiện Doãn Dao đã thay đổi rồi không? Mày nói xem… phải chăng hai người họ đã?”

“Ấy, dựa vào kinh nghiệm đọc truyện cùng xem phim con heo nhiều năm của tao, Hạ Vân vẫn còn là trai tân. Nhưng ấy à, hình như Doãn Dao có chút… ừm… tinh tế hơn nha.”

“Nhưng tao thật sự rất hâm mộ đến những người phân hóa sớm đó đấy, nghe nói phân hóa sớm đều có cấp bậc rất cao.”

Hạ Vân nhịn không được mà quay đầu, hỏi Doãn Dao: “Mấy hôm nay cậu đi đâu vậy? Sao tớ về rồi mà cậu còn chưa về?” Nhìn chằm chằm vào miếng dán sau gáy cậu, “Bởi vì cậu phân hóa sao?”

Doãn Dao nuốt nước bọt rồi khẽ gật đầu: “Ừ.”

Hạ Vân quan sát cậu. Hai người là trúc mã nhiều năm, Hạ Vân cũng rất hiểu Doãn Dao. Người khác đều có thể nhìn ra chỗ thay đổi, huống hồ là Hạ Vân? Thiếu niên thanh thuần khi xưa, hiện tại mỗi một cử chỉ đều mang theo cảm giác mê hoặc không nói nên lời, tựa như trái cây đã chín mềm.

Doãn Dao lại co rúm người dưới ánh mắt trắng trợn của cậu ta, cúi đầu giả vờ nghiêm túc làm bài tập. Đương nhiên cậu không dám nói thật, chỉ thầm nói trong lòng: “Xin lỗi.”

Xin lỗi cậu, xin lỗi dì Vu Tĩnh, xin lỗi cha mẹ.

Hạ Vân đột nhiên nói: “Dao Dao, cậu đừng có giấu giếm tớ.”

Alpha trẻ tuổi còn chưa thể khống chế được tin tức tố, để lộ ra mùi khói lửa hơi khét.

Doãn Dao sợ tới mức thân thể run lên, nhăn mũi, cắn răng khó chịu nói: “A Vân……”

“Xin lỗi!” Hạ Vân vội vàng thu tức tố lại. Nhưng nghĩ rồi lại nghĩ, bản thân chỉ mới thả ra một chút tin tức tố thôi, vì sao Doãn Dao lại lộ ra vẻ mặt như vậy chứ.

Cậu có chút giận dỗi nói: “Cậu không thích tin tức tố của tớ sao?”

“Ta không biết. A Vân, cậu đừng hỏi tớ được không?” Doãn Dao cười khổ, đường cũng không thể át đi nỗi chua xót trong lòng cậu. Cậu biết, điều này không liên quan đến việc có thích hay không, huống chi cấp bậc sau khi phân hóa của Hạ Vân rất cao, tin tức tố của cậu ấy rất được omega yêu thích.

Cậu lại cảm thấy cay mũi, là bởi vì đã bị một alpha khác đánh dấu vĩnh viễn nên mới bài xích alpha khác theo bản năng.

Mùi của tin tức tố có thể dùng đủ mọi cách để làm nhạt bớt đi, nhưng bản năng của omega lại không thể mất đi.

Chuông vào học vang lên, Hạ Vân tức giận quay người về chỗ ôn bài.

Doãn Dao nhẹ nhàng thở ra. Bởi vì cậu mới trở lại học nên thầy cô sẽ không gọi cậu trả lời bài.

Sau phần kiểm tra bài thót tim, thầy chính thức vào bài.

Hạ Vân tìm đúng thời cơ, đưa cho Doãn Dao một tờ giấy: “Chúng ta đều đã phân hóa, sau này không thể ngồi cùng nhau nữa. Hay là cậu nói với thầy chủ nhiệm đi, cậu học giỏi, thầy sẽ nể mặt cậu rồi để chúng ta tiếp tục ngồi cùng bàn. Tớ cũng sẽ nỗ lực học tập, tớ bảo đảm đấy!”

Doãn Dao vuốt phẳng tờ giấy, nhìn về phía Hạ Vân.

Vừa vặn Hạ Vân cũng đang liếc mắt nhìn cậu, trừng mắt như uy hiếp cậu.

Trong lòng Doãn Dao thấy buồn cười, lại nói rõ với cậu ta: “Không được.”

Hạ Vân không ngờ sẽ bị từ chối. Cậu và Doãn Dao đã làm bạn nhiều năm, đều là cậu nói gì Doãn Dao nghe đó, từ khi nào mà Doãn Dao lại từ chối cậu ta chứ?

Cậu ta như một đứa trẻ không có được món đồ chơi mình thích, tức giận rống lên: “Vì sao?!”

Lập tức cả phòng yên tĩnh lại, bấy giờ Hạ Vân mới nhận ra bản thân đã quá kích động, xấu hổ chuyển mắt đi.

Thầy giáo gõ bảng đen, xụ mặt nói: “Có chuyện gì thì tan học hẵng nói, đừng cản trở việc học tập của mọi người. Em cản trở mỗi bạn học một phút, lớp chúng ta tổng cộng có…”

Tiết trước vừa mới kết thúc, giáo viên tiết sau đã bước liên bục, mấy tiết tiếp theo đều là kiểm tra.

Hạ Vân muốn nhận được đáp án nên trong lòng nóng như lửa đốt, cũng không có tâm tình làm bài thi.

Đợi đến lúc tan học, Hạ Vân chặn đường Doãn Dao, một hai bắt cậu phải đưa ra đáp án: “Vì sao? Cậu không ngồi cùng bàn với tớ, cậu muốn ngồi cùng ai hả? Dao Dao, sao cậu lại như vậy?”

Doãn Dao thở dài: “A Vân.”

Hạ Vân nhìn cậu, ánh mắt có chút si mê.

Khuôn mặt của Doãn Dao thanh tú, trong trẻo như trăng tròn, cặp mắt trong veo cong cong, hiện tại đang chứa đựng tình cảm.

Nhưng Doãn Dao hôm nay lại không giống bình thường: “Đừng hỏi tớ nữa có được không? Trước kia tớ muốn, hiện tại tớ không muốn nữa. Tớ muốn hay không, đều là chuyện của riêng tớ, không liên quan tới cậu, cũng không cần giải thích với cậu. Rất khó hiểu sao?”

Cậu ấy lại từ chối mình. Hạ Vân mê man nghĩ. Không chỉ vậy, hình như… hình như còn đang xa cách mình. Nếu cậu ấy muốn xa cách mình, có phải có nghĩa là mình sẽ…

Đánh mất cậu ấy?

Hạ Vân bị suy đoán này làm cho giật mình, sốt ruột nắm lấy tay Doãn Dao, lắp bắp lộn xộn xin lỗi: “Xin lỗi, tớ không hỏi nữa. Tớ biết, alpha và omega có khác biệt, chúng ta ngồi cùng nhau đúng là không tốt lắm, hơn nữa có vẻ cậu không thích tin tức tố của tớ. Mẹ nó, tại sao cậu lại không thích tin tức tố của tớ chứ?”

Nói xong cậu ta phát điên lên, đột nhiên đạp chân giẫm lên vách tường.

Doãn Dao nhắm mắt, nửa như cầu khẩn: “Buông tay.”

Sao Hạ Vân có thể buông ra.

“Buông tay ra!” Doãn Dao có chút bực bội nói, “Cậu…” Bây giờ cậu không chịu rời khỏi tớ nửa bước, tại sao lúc trước lại không tới tìm tớ? Nếu tớ không đi tìm cậu, thì sao lại xảy ra chuyện này chứ?!

Trong lòng cậu thấy oan uổng, ánh mắt nhìn về phía Hạ Vân cũng có oán giận.

Hạ Vân ngẩn ra, không tin vào sự thay đổi của cậu.

Doãn Dao nhìn dáng vẻ thất vọng của cậu ta, há miệng thở dốc, lại không biết nói gì, không nói gì nữa, giằng tay ra rời đi.

Hạ Vân không đuổi theo, có thể là vì mặt mũi, có thể là vì cho rằng không thể đuổi kịp, cũng có thể là cảm thấy không sao cả.

Ánh hoàng hôn của buổi chiều tà dừng lại trên vách tường, hai cái bóng đường ai nấy đi, đi về hướng của bản thân, không một tiếng tạm biệt, cũng không một câu “mai gặp”.

Sau này khi hai người nhớ lại, thẫn thờ suy nghĩ thật lâu, kết luận lại một câu: Vẫn là vì quá trẻ.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Sai Thế Hệ
Chương 3: Gặp lại trúc mã

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3: Gặp lại trúc mã
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...