Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Đương Triền Miên – Chương 47: Phó Minh Khâm hôn lên đầu ngón tay cô

Yêu Đương Triền Miên

Tác giả: Phân Phân Hòa Quang
Lượt đọc: 101
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thời Khinh chỉ nhất thời bốc đồng hôn anh một cái, hoàn toàn không nghĩ nhiều.

Tuy nhiên, trong mắt người đàn ông loé lên tia u ám, anh s//i//ế//t c//h//ặ//t e//o cô, hôn lại mạnh mẽ.

Nụ hôn đầy d//ụ//c v//ọ//n//g c//h//i//ế//m h//ữ//u khiến Thời Khinh thở không ra hơi, cô cảm thấy khó thở, khắp nơi toàn là mùi hương trên người Phó Minh Khâm.

Anh thỉnh thoảng cũng ngang ngược nhưng chưa bao giờ thô lỗ như lúc này, Thời Khinh mơ màng, vừa cảm thấy tất cả đều là thật, lại cảm thấy giống như một giấc mơ.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Thời Khinh mở mắt ra, lập tức thấy yết hầu gợi cảm của người đàn ông ở ngay trên đầu mình.

Đầu hơi đau, cô mơ màng nhớ lại chuyện hôm qua, một lúc sau mới phản ứng được.

Ừm…

Thời Khinh định lén lút thoát khỏi vòng tay anh, rửa mặt cho tỉnh táo.

Nhưng cô vừa hơi động đậy, bàn tay đặt trên e//o cô liền s//i//ế//t c//h//ặ//t lại.

E//o Thời Khinh thon nhỏ, bàn tay anh đặt lên che phủ một vùng lớn. Cô vốn sợ người khác c//h//ạ//m v//à//o e//o, cả người trở nên mềm nhũn.

Phó Minh Khâm kéo cô vào lòng, giọng khàn đặc: “Tỉnh rồi à?”

Thời Khinh “dạ” một tiếng.

Có lẽ anh vẫn còn buồn ngủ, nhắm mắt hôn lên trán và má cô. Thời Khinh bị hôn như vậy, cảm thấy hơi ngượng ngùng.

Càng ngượng hơn là khi hai người ôm nhau, cô có thể cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trên cơ thể của người đàn ông vào buổi sáng.

Phó Minh Khâm tất nhiên cũng cảm giác được.

Nhưng anh không mấy để tâm, chỉ hơi tách ra một chút.

Thời Khinh cởi cúc áo ngủ của anh.

Sau khi cởi hai cúc, xương quai xanh của anh lộ ra, loáng thoáng thấy được bờ n//g//ự//c rộng.

Khi cô định cởi chiếc cúc thứ ba, Phó Minh Khâm nắm lấy tay cô, đôi mắt hẹp dài khẽ cong: “Em định làm gì thế?”

Câu nói này của anh khiến Thời Khinh mở to mắt.

Nhưng khi hai cơ thể áp sát, nhiệt độ trở nên rõ ràng, Thời Khinh mơ hồ nói: “Anh có phải…”

Phó Minh Khâm lơ đãng x//o//a n//ắ//n tay Thời Khinh.

Bàn tay nhỏ nhắn của cô m//ề//m m//ạ//i vô lực, mịn màng như làn nước xuân, ngón tay thon dài trắng muốt, đầu ngón tay ửng hồng như được chạm khắc tỉ mỉ.

Thời Khinh trốn tránh ánh mắt đó, cố rút tay ra khỏi nhưng không thành công.

Phó Minh Khâm hôn lên đầu ngón tay cô.

Thời Khinh đoán được ý đồ của anh, vành tai lập tức đỏ bừng: “Có phải anh muốn…”

Hai người quá thân mật trong chuyện này, những lời kia Thời Khinh không thốt ra được, cô chỉ khẽ nói: “Để em giúp anh nhé.”

Nhưng Phó Minh Khâm lại không có ý đó.

Anh vốn không phải người có h//a//m m//u//ố//n cao, khá lạnh nhạt trong chuyện đó.

Nếu như có, cũng chỉ là với Thời Khinh thôi.

Bây giờ là buổi sáng, nếu hai người lăn lộn t//r//ê//n g//i//ư//ờ//n//g, e rằng cả ngày sẽ trôi qua ở đây mất.

Sáng nay dì Khương đến nấu cơm, chưa thấy Thời Khinh dậy, dì ấy tưởng cô không muốn rời giường nên gõ cửa bên ngoài: “Cô Thời, điểm tâm đã chuẩn bị xong rồi, cô ra ăn nhé?”

Nghe được giọng nói đó, Thời Khinh hơi căng thẳng, ngước mắt nhìn Phó Minh Khâm.

Phó Minh Khâm không để Thời Khinh giúp mà đi vào phòng tắm.

Thời Khinh ngồi t//r//ê//n g//i//ư//ờ//n//g một lát, cuối cùng cầm quần áo thay rồi vào bên trong rửa mặt.

Khi đi ra, cô thấy dì Khương đang gấp thảm trên ghế sofa: “Cô Thời, bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi.”

Thời Khinh khẽ nói “cảm ơn”.

Dì Khương vô tình quay đầu, thấy dấu hôn trên cổ Thời Khinh: “Cậu chủ còn chưa dậy à?”

Dì ấy đã làm việc ở nhà họ Phó rất nhiều năm, biết Phó Minh Khâm sống rất có quy củ, dậy sớm là thói quen của anh từ thời niên thiếu.

Những công tử nhà giàu đều rất coi trọng sức khỏe, quanh năm tập thể hình là chuyện không thể thiếu.

Lúc này dì Khương chợt nhận ra cậu chủ đã kết hôn, có một người vợ xinh đẹp như vậy bên cạnh, tất nhiên sẽ dậy muộn.

Vừa rồi dì ấy theo thói quen thường ngày gõ cửa gọi họ dậy như vậy có vẻ không đúng lúc.

Thời Khinh: “Vâng, anh ấy đang tắm.”

Một lát sau, Phó Minh Khâm cũng từ trong đi ra.

Mặc dù ở nhà anh không quá chỉn chu như ở công ty nhưng cũng không ăn mặc tùy tiện.

Hiện tại Phó Minh Khâm đã thay một chiếc áo sơ mi và quần tây đen, kiểu dáng thoải mái, nhưng với thân hình cao lớn và gương mặt tuấn tú, anh vẫn toát lên vẻ lạnh lùng cao ngạo.

Thời Khinh bưng bát cháo lên ăn.

“Sự kiện em tham gia hôm qua có nhiều người phức tạp quá.”

Nghe anh nói vậy, Thời Khinh giải thích: “Hầu hết là bạn học cũ.”

Tuy nhiên, lời Phó Minh Khâm nói cũng có lý.

Thời Khinh và các bạn học đã nhiều năm không gặp, bây giờ không giống với trước đây nữa.

Nghĩ vậy, Thời Khinh cảm thấy có phần buồn bã khó tả.

Cô lại nói: “Đợi năm sau về Lạc Thành, bọn em sẽ không gặp nhau được nữa.”

Phó Minh Khâm nói: “Anh quen vài bác sĩ giỏi, chờ về Lạc Thành anh sẽ đưa em đi gặp họ.”

Thời Khinh gật đầu.

Không biết khả năng trở lại sân khấu là bao nhiêu, nhưng nếu đã có cơ hội, cô vẫn sẽ cố gắng thử nhiều hơn.

Trong hơn một năm qua, những trải nghiệm khác nhau đôi khi khiến Thời Khinh cảm thấy mình như đang ở trong mơ.

Gặp được Phó Minh Khâm là chuyện cực kỳ tốt đẹp.

Đây có lẽ là điều duy nhất khiến Thời Khinh cảm thấy may mắn.

Thời Khinh hỏi: “Có phải trước đây anh đã gặp em rồi không? Hai ba năm trước?”

Phó Minh Khâm: “Ở đâu?”

Thời Khinh lấy ảnh bạn học gửi cho cô ở trong điện thoại ra: “Hôm qua em gặp một người bạn, cô ấy nói từng thấy anh bên nước ngoài, trùng hợp em cũng diễn ở đó.”

Phó Minh Khâm không nhớ rõ chi tiết lúc đó lắm, vì anh đã xem rất nhiều buổi diễn của cô.

Thời Khinh nhìn vẻ mặt của Phó Minh Khâm, nghĩ là anh không nhớ rõ.

Dù sao nhiều diễn viên múa ba lê như vậy, năm ấy người nổi tiếng nhất cũng không phải Thời Khinh mà là cô gái múa chính thời điểm đó, có lẽ Phó Minh Khâm cũng giống như nhiều khán giả khác, đều chỉ chú ý đến cô ấy.

Thời Khinh: “Em chỉ thấy rất trùng hợp, có lẽ đúng là duyên phận.”

Lúc ấy cô hoàn toàn không biết gì cả, cũng không ngờ sẽ có ngày mình kết hôn với một người dưới khán đài.

Cô nghĩ chắc Phó Minh Khâm cũng vậy, lúc xem hoàn toàn không thể tưởng tượng được người bạn đời tương lai của mình là một cô diễn viên trên sân khấu.

Ăn xong bữa sáng, Thời Khinh lại nhận được tin nhắn của Hoa Uyển, cô ấy nói chiều nay mình được nghỉ, hỏi Thời Khinh có muốn đi uống cà phê cùng không.

Lúc này Thời Khinh đã nhận ra có gì đó không ổn.

Cô cũng có lúc chậm hiểu nhưng không đến mức quá ngu ngốc.

Từ việc Hoa Uyển đồng ý tìm hiểu Trịnh Bân, sau khi nói chuyện lại lạnh nhạt như băng, đến đêm qua cô ấy đột nhiên xuất hiện ở tiệc sinh nhật của Điền Vũ Thanh, tất cả dường như đều là được cố ý sắp đặt.

Thời Khinh cảm thấy Hoa Uyển không tệ, thời gian vừa rồi họ qua lại cũng rất thoải mái.

Nhưng liên quan đến chuyện khác, tính chất không còn giống vậy nữa.

Thời Khinh chống cằm nhìn về phía Phó Minh Khâm.

Do dự một lát, cô trả lời tin nhắn: “Gần đây em không rảnh.”

Lúc này, Thời Khinh chợt nhận ra sức hấp dẫn của Phó Minh Khâm có lẽ không chỉ mình cô nhìn thấy.

Anh có gương mặt khá đẹp trai đầy nam tính q//u//y//ế//n r//ũ, thân hình cao lớn, tính cách trầm ổn, nhìn từ bất cứ phương diện nào cũng khá hoàn hảo, lại cộng thêm gia cảnh, đúng chuẩn trai đẹp giàu có.

Chắc chắn có rất nhiều cô gái thích anh, người từng theo đuổi cũng không ít.

Thời Khinh lại nhìn ngắm bản thân.

Cô có làn da trắng, cái này coi như đạt tiêu chuẩn.

Về phần vật chất, bản thân Thời Khinh không hề giàu có, người có tiền là bà nội và ba cô. Trước kia còn đỡ, thu nhập xem như cao, sau khi chân bị thương, cô không thể kiếm được con số hàng triệu tệ mỗi năm như Phó Minh Khâm, tóm lại hoàn toàn không liên quan gì đến hai chữ giàu có.

Cuối cùng về ngoại hình, mắt thẩm mỹ của mỗi người một khác, Thời Khinh cảm thấy mình khá ổn, cũng được coi là xinh đẹp. Nhưng nếu Phó Minh Khâm thấy cô không gợi cảm, cho rằng con gái cao gầy đ//ầ//y đ//ặ//n mới đẹp thì sao?

Như vậy tính ra, Phó Minh Khâm đã chiếm hết mọi ưu điểm, ngược lại trong số những phẩm chất của một cô gái lý tưởng, Thời Khinh chỉ có được mỗi ngoại hình xinh đẹp.

Thời Khinh cảm thấy hơi bối rối.

Phó Minh Khâm đang cầm ly cà phê bước về phía cô, khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần.

Cuối cùng Thời Khinh cũng định thần lại.

Cô ngẩng đầu nhìn Phó Minh Khâm.

Phó Minh Khâm véo má cô: “Em nghĩ gì vậy? Anh vừa gọi em, không nghe thấy à?”

Thời Khinh lắc đầu.

Phó Minh Khâm nói: “Ngày mai ba mẹ anh đến Nam Thành có việc, chúng ta sẽ gặp họ.”

Thời Khinh: “Chú dì muốn đến Nam Thành ạ?”

Phó Minh Khâm nói: “Họ đến bàn một dự án.”

Thời Khinh chưa từng gặp bố mẹ Phó Minh Khâm, cô sợ rằng họ cũng lạnh lùng như Phó Minh Khâm.

Phó Minh Khâm: “Đừng nghĩ nhiều, họ rất dễ gần.”

Thời Khinh nói: “Hôm nay anh có việc gì không?”

“Không có.”

Thời Khinh kéo anh lên sofa: “Vậy chúng ta cùng xem phim nhé.”

Phó Minh Khâm không mấy hứng thú, nhưng thấy vẻ mặt phấn khởi của cô, anh vẫn ngồi xuống cùng.

Nữ chính trong phim mặc một chiếc váy đỏ gợi cảm q//u//y//ế//n r//ũ, cảnh ném chiếc khăn choàng từ trên cầu thang xuống vô cùng hấp dẫn. Thời Khinh xem đến đoạn này, cảm thấy cũng rất thích, không nhịn được lén nhìn Phó Minh Khâm.

Vẻ mặt Phó Minh Khâm lạnh nhạt, không biểu hiện cảm xúc gì.

Thời Khinh nói: “Anh thấy nữ chính của phim này hay nữ chính của phim XX đẹp hơn?”

Cô nói đến một bộ phim Nhật Bản nổi tiếng khác, nữ chính có vẻ đẹp trong sáng tự nhiên, hoàn toàn trái ngược với nhân vật trong bộ phim này.

“Bộ này.”

Anh không mấy hứng thú với phim tình cảm, cho nên chưa từng xem bộ phim mà Thời Khinh nhắc đến.

Thời Khinh khẽ c//ắ//n môi: “À.”

Sau khi phim kết thúc, Phó Minh Khâm định về phòng làm việc, Thời Khinh ôm lấy e//o anh.

Anh nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài của cô: “Em sao vậy?”

Thời Khinh thầm thở dài.

Cô chỉ đang nghĩ, liệu Phó Minh Khâm có thích mình chút nào không.

“Không có gì.” Thời Khinh nói: “Chỉ là muốn ở bên anh lâu hơn một chút. Nếu anh có việc thì cứ làm trước đi.”

Nhưng Phó Minh Khâm không đi, lại tìm một bộ phim khác để xem.

Đây là phim tài liệu về một bộ lạc châu Phi nào đó, khá thú vị. Thời Khinh lúc đầu còn mải suy nghĩ lung tung, nhưng chỉ chưa đầy nửa tiếng đã chìm đắm vào.

Đến khi phim kết thúc, cô khẽ ngẩng đầu lên, phát hiện Phó Minh Khâm đang nhìn mình.

Mắt Thời Khinh khẽ chớp.

Phó Minh Khâm ôm lấy mặt cô, cúi đầu hôn lên đó.

Khác với nụ hôn m//ạ//n//h b//ạ//o ngày hôm qua, hôm nay anh cực dịu dàng, sau khi hôn thật lâu mới chậm rãi buông Thời Khinh ra.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Nếu yêu đương kết hôn, Thời Khinh càng coi trọng nhân phẩm và tướng mạo của đối phương hơn.
Chương 2: Bà nội giới thiệu đối tượng cho Thời Khinh, dáng vẻ chắc chắn sẽ không tệ.
Chương 3: Trong mắt Phó Minh Khâm, Thời Khinh là một cô gái đặc biệt.
Chương 4: Nghe thấy giọng nói lạnh lùng có phần xa lạ, Thời Khinh ngẩng đầu lên.
Chương 5: Dân mạng bàn tán xôn xao, tất cả đều đang thảo luận về vị đại gia mới lên hạng nhất bảng xếp hạng.
Chương 6: Nhưng mà giọng điệu bình thản của anh lại khiến cho Thời Khinh cảm thấy bối rối
Chương 7: Chúng ta đã kết hôn, buổi tối ngủ cùng nhau là chuyện bình thường
Chương 8: Thậm chí có loại mập mờ khó nói thành lời
Chương 9: Những ngày ở cùng nhau anh ấy rất dịu dàng
Chương 10: Tầm quan trọng của nhẫn cưới cũng được thể hiện
Chương 11: Đột nhiên Phó Minh Khâm đưa tay nâng cằm Thời Khinh
Chương 12: Phó Minh Khâm im lặng thở dài một hơi, lại ôm Thời Khinh vào lòng.
Chương 13: Thời Khinh cho rằng anh sẽ đồng ý.
Chương 14: Ôm cô vào trong lòng
Chương 15: "Tại sao anh lại không thể chọn em?"
Chương 16: “..
Chương 17: Thông báo wechat
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21: Ngay sau đó, Phó Minh Khâm hôn lên trán cô
Chương 22: Nhưng trong đầu Thời Khinh trống rỗng.
Chương 23: Sau khi tắt đèn, Phó Minh Khâm vẫn ôm Thời Khinh vào lòng, để cô tựa vào vai mình...
Chương 24: Cậu là chồng Thời Khinh đúng không?
Chương 25: Vừa dứt lời, anh nâng cằm Thời Khinh lên hôn.
Chương 26: Trong mắt Phó Minh Khâm mang theo vẻ nuông chiều: "Đi thôi."
Chương 27: Thời Khinh đã kết hôn, con bé có chồng rồi
Chương 28: " Chính vì đoán không ra nên mới hỏi anh đấy."
Chương 29: "Cháu cũng hy vọng cô ấy là người như vậy, đáng tiếc không phải."
Chương 30: Quả thật Thời Khinh khiến người ta hơi đau đầu
Chương 31: Mọi thứ mập mờ trong bóng tối dường như đều hợp lý.
Chương 32: Danh hiệu "tảng băng biết đi" chắc chắn thuộc về anh.
Chương 33: Bởi vì bây giờ cô đã có nhà rồi.
Chương 34: Khi nhìn thấy Phó Minh Khâm, cô cảm thấy mình đang nằm mơ.
Chương 35: Chắc chắn không phải hoàn toàn không có tình yêu.
Chương 36: Thời Khinh chôn mặt vào hõm vai anh giả vờ ngủ.
Chương 37: Thời Khinh nghiêng đầu nhìn anh: "Sao vậy?"
Chương 38: Khi nghe Thời Khinh khẽ gọi một tiếng "Phó Minh Khâm", Lục Tri Viễn mới phản ứng lại.
Chương 39
Chương 40: Xin lỗi, tôi đã kết hôn rồi
Chương 41: Có nhớ chồng em là ai không?
Chương 42: Thời Khinh cũng có chút nghi ngờ.
Chương 43: "Nhưng mà bây giờ em rất thích anh ấy."
Chương 44: Cô vùi vào lòng Phó Minh Khâm, giọng nói có chút yêu kiều.
Chương 45: Thời Khinh hoàn toàn không từ chối anh được.
Chương 46:
Chương 47: Phó Minh Khâm hôn lên đầu ngón tay cô
Chương 48
Chương 49: Thời Khinh hơi ngại ngùng: "Em hơi đói rồi."
Chương 50: "Anh ấy là người giàu nhất."
Chương 51: Điều Thời Khinh đang suy nghĩ đương nhiên không thể nói ra.
Chương 52:Thời Khinh không nói gì, vùi mặt vào vai anh.
Chương 53: Phó Minh Khâm nhận lấy cốc nước từ tay cô, đầu ngón tay lướt nhẹ qua mu bàn tay Thời Khinh.
Chương 54: "Q//u//a//n h//ệ giữa Phó tổng và phu nhân chắc là rất tốt nhỉ?"
Chương 55: Phó Minh Khâm nhéo má cô: "Trước đây cũng chưa từng."
Chương 56: Thời Khinh không còn cách nào khác, tiến sát lại gần, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi anh một cái.
Chương 57: Phó Minh Khâm xoa tóc cô: "Chúc mừng sinh nhật."
Chương 58: Cố ý tiếp cận
Chương 59: Bà xã của mình vẫn nên ở bên cạnh mình thì yên tâm hơn.
Chương 60: Ý tứ bảo vệ trong lời nói của anh, những người khác đều nghe ra được.
Chương 61: Nếu như không thích em, tại sao anh lại đối xử tốt với em như vậy?
Chương 62: "Đã vượt rào, cũng chẳng sao."
Chương 63: Lúc đó Thời Khinh hoàn toàn không biết mình đã bỏ lỡ điều gì
Chương 64: Thích một người, cho dù không nói, cũng có thể biểu hiện ra bên ngoài.
Chương 65: Thật sự thích, thích mấy tháng rồi.
Chương 66: Thời Khinh thở hổn hển, phải vịn vào vai anh mới có thể đứng vững.
Chương 67: "Nếu có thể gặp anh sớm một chút thì tốt rồi."
Chương 68: Ngoại truyện 1: Kỳ nghỉ
Chương 69: Ngoại truyện 2: Kỳ nghỉ
Chương 70: Ngoại truyện 3 [Hoàn]: Ăn Tết

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Đương Triền Miên
Chương 47: Phó Minh Khâm hôn lên đầu ngón tay cô

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 47: Phó Minh Khâm hôn lên đầu ngón tay cô
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...