Yêu Đương Triền Miên – Chương 43: "Nhưng mà bây giờ em rất thích anh ấy."
Yêu Đương Triền Miên
Vốn dĩ lúc đầu Thời Tĩnh Nhàn đã không đồng ý với hôn sự của tk, bây giờ nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng bà ta càng thêm không vui.
Bà nội thì kinh ngạc hơn, cảm thấy người trẻ tuổi bây giờ thật hồ đồ.
Thời Khinh trở về bàn ăn cơm, nhưng cô ăn không nhiều, chỉ một chút đã thấy no.
Sáng hôm sau, khi tk tỉnh dậy thì Phó Minh Khâm đã trở về.
Thời Khinh nhìn thấy anh đứng bên giường, cô dụi mắt, ngẩng đầu lên, giọng ngái ngủ: “Anh về sớm vậy?”
Thật ra anh đã về nhà được nửa tiếng rồi.
Lúc đó Thời Khinh vẫn ngủ say.
Phó Minh Khâm thầm nghĩ nếu như Thời Khinh thật sự mang thai con của anh, sau này hai người sẽ sống như thế nào.
Thời Khinh yên lặng rời giường đi rửa mặt, thay quần áo xong định ra ngoài cùng anh.
Trước khi ra cửa, Phó Minh Khâm còn pha cho cô một ly sữa bò nóng.
Thời Khinh uống sữa rồi đi theo anh đến bệnh viện.
Kết quả kiểm tra có rất nhanh.
Thời Khinh không hề mang thai, chỉ là do thời gian gần đây cô ăn uống không điều độ nên mới thấy khó chịu.
Sau khi thấy kết quả, Thời Khinh thở phào nhẹ nhõm.
Cô suy nghĩ một chút rồi nói: “Em nghĩ trong nhà nên chuẩn bị một ít bao cao su.”
Phó Minh Khâm nhìn vào mắt cô: “Em không sợ lần sau sao?”
Tai Thời Khinh hơi đỏ lên.
Câu hỏi này, cô biết phải trả lời như thế nào đây…
Cũng may Phó Minh Khâm không ép cô đưa ra đáp án, chỉ đưa tay lên x//o//a n//h//ẹ tóc cô.
Thời Khinh ngẩng đầu nhìn vào mắt Phó Minh Khâm.
pmk có đôi mắt rất sâu, khi không cười trông anh hơi lạnh lùng, đường nét trên khuôn mặt sắc sảo, sống mũi cao, lông mày rậm, tất cả tạo nên một vẻ ngoài cực nam tính.
Thời Khinh nhìn anh vài giây, sau đó rời mắt đi chỗ khác.
Cô suy nghĩ một chút rồi nói: “Chúng ta về nhà thôi.”
Lúc ở trên xe, Thời Khinh hỏi: “Bây giờ chúng ta được xem như yêu đương chưa?”
Phó Minh Khâm liếc nhìn cô: “Rồi.”
Thật ra câu Thời Khinh muốn hỏi nhất là “bây giờ anh có thích em không”, nhưng cô không muốn chủ động.
Bởi vì thoạt nhìn, Phó Minh Khâm không phải loại đàn ông dễ dàng thay lòng đổi dạ.
Thời Khinh đoán một khi đã để ai đó vào trong lòng, sau này cho dù gặp được cô gái khác, anh vẫn sẽ nhớ đến người con gái đầu tiên.
Chỉ là một suy đoán này thôi cũng đủ khiến trái tim Thời Khinh nhói đau.
Lông mi khẽ run, cô không nói gì, chỉ có thể giấu kín tâm sự của mình trong lòng.
Lúc ở trong thang máy, Phó Minh Khâm bỗng cúi đầu hôn cô.
Chiều cao của hai người chênh lệch khá nhiều, tư thế này thật sự không thích hợp để hôn, Thời Khinh không còn cách nào khác đành phải hơi nhón chân lên.
Phó Minh Khâm đ//ặ//t t//a//y l//ê//n e//o tk, kéo cô lại gần hơn: “Về nhà thử lại lần nữa?”
Thời Khinh cảm thấy hơi choáng váng, nụ hôn của anh khiến cô không thở nổi.
Nhìn gương mặt đỏ ửng cùng ánh mắt hơi mơ màng của cô, Phó Minh Khâm bất đắc dĩ cười cười, cuối cùng anh bế ngang tk lên, cúi đầu hôn nhẹ vào môi cô một cái.
Cửa thang máy vừa mở ra, Trịnh Bân đứng bên ngoài trợn mắt há mồm, ngượng ngùng đến mức không dám nhìn thẳng.
Thời Khinh giật mình, vội vàng nhảy ra khỏi vòng tay Phó Minh Khâm.
Ánh mắt Phó Minh Khâm lạnh đi vài phần, anh nhìn Trịnh Bân: “Anh đến đây làm gì?”
Trịnh Bân tay cầm một cái hộp: “À, mẹ tôi nghe nói Thời Khinh có thai nên bảo tôi mang ít tổ yến đến bồi bổ cho cô ấy, đây là số tổ yến mà bà ấy cất giữ nhiều năm.”
Thời Khinh vội vàng nói: “Cảm ơn anh.” Sau đó cô giải thích: “Em không có thai, em đã đi bệnh viện kiểm tra rồi, bác sĩ nói dạ dày hơi yếu thôi.”
Trịnh Bân đưa hộp tổ yến cho cô: “Vậy thì bảo dì giúp việc hầm món gì đó cho em tẩm bổ đi, em gầy quá.”
Thời Khinh nhận lấy hộp tổ yến, sau đó mở cửa.
Trịnh Bân không chút khách khí đi vào nhà: “Này, nếu em có con thì nó phải gọi anh là cậu hay chú đây?”
Thời Khinh: “Phải gọi là cậu.”
Vì Trịnh Bân đã đến nhà nên chuyện lúc trước xem như bỏ qua.
Thời Khinh nhớ trước đó Trịnh Bân có nhờ Phó Minh Khâm giúp đỡ một việc, cô không rõ đã giải quyết xong chưa.
Thời Khinh cũng không muốn tìm hiểu chuyện riêng tư của người khác.
Trịnh Bân nhìn về phía Phó Minh Khâm, cười nói: “Anh Phó.”
Giọng điệu của Phó Minh Khâm rất lạnh nhạt, không nghe ra chút cảm xúc nào: “Bình thường anh rảnh rỗi lắm sao?”
“Cũng không phải, bình thường tôi còn phải đến công ty.” Trịnh Bân cười nói: “Hôm nay tôi đến đây là muốn gặp anh.”
Thời Khinh thấy bọn họ vào phòng làm việc bèn đi pha trà.
Sáng nay cô dậy sớm, bây giờ vẫn còn hơi buồn ngủ.
Trịnh Bân thường xuyên lui tới với những cậu ấm cô chiêu ở Nam Thành, cũng từng nghe nói đến cái tên Phó Minh Khâm.
Có điều Phó Minh Khâm là người rất kín tiếng, nhà họ Phó cũng không phô trương, tin tức về anh xuất hiện rất ít, vì vậy lúc đầu Trịnh Bân hoàn toàn không nghĩ đó chính là người đàn ông mà Thời Khinh kết hôn.
Nói thật, Trịnh Bân thật sự không ngờ Phó Minh Khâm và Thời Khinh lại ở bên nhau.
Nhà họ Phó nổi tiếng nghiêm khắc, Phó Minh Khâm là người thừa kế duy nhất, đương nhiên sẽ không giống như những cậu ấm khác, suốt ngày ăn chơi trác táng.
Trước kia, Trịnh Bân chưa từng nghe được bất cứ lời đồn nào xoay quanh chuyện tình cảm của Phó Minh Khâm.
Về Thời Khinh, cô là người sống rất khép kín, không thích giao thiệp, hai con người hoàn toàn khác biệt này lại kết hôn với nhau, thật sự khiến người khác phải kinh ngạc.
Đương nhiên, với nhan sắc xinh đẹp động lòng người của Thời Khinh, chuyện cô trở thành vợ của Phó Minh Khâm cũng dễ hiểu.
Chỉ là… thoạt nhìn Phó Minh Khâm không phải loại đàn ông chỉ coi trọng ngoại hình.
Rất nhiều suy nghĩ hiện lên trong đầu Trịnh Bân, đối mặt với ánh mắt lạnh nhạt của Phó Minh Khâm, anh ta vội giải thích: “Tôi chưa từng nói gì với Thời Khinh cả. Anh cũng biết tính Thời Khinh mà, nó chỉ có vài người bạn, chắc chắn không biết được gia thế của anh đâu. Nhưng mà anh Phó, tôi không hiểu dụng ý của cậu khi làm như vậy.”
Bình thường, đàn ông giả nghèo vì sợ đối phương tham lam tài sản của mình.
Nhưng Phó Minh Khâm không phải loại người so đo tính toán như vậy.
“Sau này cô ấy sẽ biết.” Giọng Phó Minh Khâm lạnh lùng: “Bây giờ chưa phải lúc.”
Trịnh Bân vẫn luôn tin tưởng vào nhân phẩm của Phó Minh Khâm.
Có thể pmk là người không từ thủ đoạn khi cạnh tranh trên thương trường, nhưng anh tuyệt đối sẽ không làm chuyện trái với lương tâm.
Tình cảm giữa Phó Minh Khâm và Thời Khinh là chuyện riêng của bọn họ.
Nhưng…
Trịnh Bân nói: “Anh Phó, tôi sẽ giúp anh giữ bí mật, anh giúp tôi một việc được không?
Phó Minh Khâm lạnh nhạt nói: “Anh nói trước đi, để tôi xem xét đã.”
Anh là người có nguyên tắc, sẽ không tùy tiện đồng ý với yêu cầu của người khác.
“Vẫn là chuyện gia đình tôi.”
Thời Tĩnh Nhàn và ba Trịnh Bân đã sớm ly thân.
Đối với những chuyện hoang đường mà ba mình đã làm, Trịnh Bân cảm thấy rất chán ghét.
Nhưng quyền hành của công ty đều nằm trong tay ông Trịnh, thời gian trước, Trịnh Bân và ba mình xảy ra mâu thuẫn vì Thời Tĩnh Nhàn, bây giờ muốn ông ta giao lại quyền chắc chắn không hề dễ dàng.
Bây giờ chỉ có thể dùng cách “é//p b//u//ộ//c”.
Nghe xong kế hoạch của Trịnh Bân, biết anh ta muốn mình giúp gì, Phó Minh Khâm trầm ngâm một lát rồi gật đầu.
Ánh mắt Trịnh Bân lập tức sáng lên: “Cảm ơn anh Phó, sau khi mọi chuyện xong xuôi, tôi nhất định sẽ đáp tạ.”
“Không cần.” Phó Minh Khâm nói: “Tôi có việc phải làm, không giữ anh lại ăn cơm được, về trước đi.”
“Được rồi.”
Trịnh Bân ra ngoài, thấy Thời Khinh đang táy máy với hoa cỏ ở ban công: “Khinh Khinh, anh Phó nói lát nữa anh ấy có việc phải làm, vừa vặn buổi chiều mẹ anh định đi dạo phố, em có muốn ra ngoài không?”
Thời Khinh suy nghĩ một chút: “Được.”
Cô đặt bình nước ở bên cạnh, cầm áo khoác của mình mặc lên người.
Lúc đi tới bãi đỗ xe, Thời Khinh nhìn thấy Hoa Uyển đang đẩy xe trẻ con tới bèn chào hỏi một tiếng, thuận tiện nhéo nhéo gò má phúng phính của Tiểu Vũ.
L//ầ//n đ//ầ//u tiên Hoa Uyển thấy Thời Khinh ở cạnh đàn ông, Trịnh Bân rất đẹp trai, khá xứng đôi với Thời Khinh: “Đây là chồng em à?”
Thời Khinh vừa định giải thích thì Trịnh Bân bên kia đã mở miệng: “Không phải, tôi là anh họ của Thời Khinh.”
Đầu Thời Khinh đầy vạch đen.
Trịnh Bân lại bồi thêm một câu: “Độc thân, chưa lập gia đình, rất thích chăm sóc trẻ con.”
Hoa Uyển nghe xong, sắc mặt trở nên cứng đờ, cô ấy nói thêm vài câu với tk rồi rời đi.
Thời Khinh không nhịn được phàn nàn: “Khó trách cô nói anh không thể tin bạn gái.”
Trịnh Bân không hiểu ra sao: “Anh làm sao?”
Thời Tĩnh Nhàn nghe nói Thời Khinh không có mang thai thì thở phào nhẹ nhõm.
“Cháu còn trẻ, không vội.” Thời Tĩnh Nhàn nói: “Nếu có con, sau này muốn ly hôn thì không dễ đâu.”
Thời Khinh không có ý định ly hôn với Phó Minh Khâm, nghe thấy lời này của Thời Tĩnh Nhàn, cô khẽ cau mày.
Thời Tĩnh Nhàn nói: “Chờ tới tuổi của cô, cháu sẽ biết cái gì quan trọng nhất.”
Thời Khinh không nói gì thêm.
Thời Tĩnh Nhàn lại nói: “Nếu là cháu, cô chắc chắn sẽ giữ gìn mối q//u//a//n h//ệ với ba, cháu xem đi, Thời Chỉ Nghiên và mẹ nó thông minh thế nào, tương lai muốn cái gì có cái đó. Cháu kết hôn như vậy có phải chọc giận ba cháu hay không? Lấy hôn nhân của mình ra để đánh cược, không lý trí chút nào.”
Thời Khinh nhẹ nhàng thử màu son trên mu bàn tay, một lớp phấn hồng nhạt bay lên, lông mi cô rũ xuống: “Nhưng mà bây giờ cháu rất thích anh ấy.”
Thời Tĩnh Nhàn giật mình.
Thời Khinh không nói gì nữa.
Bởi vì đây rõ ràng là chuyện của riêng cô, nói nhiều với người bên cạnh cũng vô ích.
Dù sao Phó Minh Khâm cũng sẽ không biết.
“Người cần một cuộc hôn nhân là anh ấy.” Giọng Thời Khinh rất nhạt: “Cháu không biết anh ấy có thích cháu hay không. Cô à, cháu hi vọng sau này cô đừng nói xấu anh ấy trước mặt cháu.”
Thời Tĩnh Nhàn sững sờ trong chốc lát: “Cháu thật là ngốc.”
Cảm giác của bà ta đối với Thời Khinh rất phức tạp.
Một mặt thật sự coi Thời Khinh là con gái, mặt khác lại cảm thấy sự tồn tại của Thời Khinh cản trở lợi ích của mình.
Tận mắt nhìn Thời Khinh lớn lên, Thời Tĩnh Nhàn biết cô bé này đáng thương, từ nhỏ đã cực kỳ n//h//ạ//y c//ả//m, lúc nào cũng lo được lo mất, không có cảm giác an toàn.
Ở một phương diện nào đó, trải nghiệm của Thời Khinh và Thời Tĩnh Nhàn khi còn bé rất giống nhau.
Càng như vậy, Thời Tĩnh Nhàn càng lo lắng Thời Khinh khao khát có được tình yêu của đàn ông.
Theo bà ta thấy, lợi ích dù sao cũng đáng tin cậy hơn so với thứ tình yêu hư vô mờ mịt.
Việc đã đến nước này, người ngoài nói gì cũng vô dụng.
Thời Tĩnh Nhàn nói: “Nếu đã vậy, về sau cứ sống yên ổn là được.”
Thời Khinh gật đầu.
--------------------------------------------------













