Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Đương Triền Miên – Chương 42: Thời Khinh cũng có chút nghi ngờ.

Yêu Đương Triền Miên

Tác giả: Phân Phân Hòa Quang
Lượt đọc: 101
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thời Khinh ngâm mình trong bồn tắm rất lâu.

Mặt tk vẫn còn hơi nóng, một phần là do cơ thể không khỏe, phần còn lại là do cô không có ấn tượng gì về chuyện đêm qua, chẳng biết hai người đã bắt đầu như thế nào.

Xem ra rượu quả thật không phải thứ gì tốt đẹp.

Say rượu làm loạn, nói ra thật đáng xấu hổ.

Có tiếng gõ cửa phòng tắm.

“Thời Khinh?”

Thời Khinh không lên tiếng.

Giọng nói của người đàn ông rất ôn hòa: “Em ngại à?”

Thời Khinh: “Em sắp tắm xong rồi, ra ngay đây.”

Cô bước ra khỏi bồn tắm, nhanh chóng sấy khô tóc và thay quần áo.

Lúc này, cơ thể Thời Khinh vẫn còn hơi khó chịu, nhưng hôm nay là thứ bảy, cả ngày không có việc gì, cô định ăn sáng xong rồi quay lại giường nghỉ ngơi một lát.

Bước ra ngoài, cô thấy t//r//ê//n g//i//ư//ờ//n//g là một mớ hỗn độn, ga giường nhăn nhúm chứng tỏ mọi chuyện đêm qua đã diễn ra nồng nhiệt đến mức nào.

Hai tai vẫn còn đỏ ửng, cô chậm rãi bước ra ngoài.

Dì Khương định đến dọn dẹp phòng.

Thời Khinh vội vàng chắn cửa: “Dì Khương, để quần áo đó cháu tự cho vào máy giặt ạ.”

Dì Khương ngẩn người rồi nói: “Vâng, được ạ, đồ lụa với len cashmere không thể giặt máy được, cô để đó đi, lát tôi mang đi giặt khô.”

Thời Khinh gật đầu.

Dù không hiểu vì sao sáng sớm Thời Khinh đã tỏ ra khó xử như vậy, nhưng Thời Khinh là bà chủ trong nhà, vì thế cô nói thế nào dì ấy làm thế đó.

Nhìn kỹ, đúng là sắc mặt Thời Khinh sáng nay nhợt nhạt hơn hẳn mọi ngày, trông có vẻ mệt mỏi, có lẽ là đêm qua không ngủ ngon. Lúc này, dì Khương mới nhận ra có gì không đúng.

Tối qua cậu chủ trở về.

Hai vợ chồng trẻ lâu ngày mới gặp nhau chắc chắn là rất mặn nồng, không muốn ai bước vào phòng ngủ cũng là chuyện bình thường.

Thời Khinh không ngờ chút tâm tư nhỏ bé của mình lại bị dì Khương nhìn thấu.

Cô ngồi vào bàn ăn, Phó Minh Khâm ở đối diện đang đọc báo, thấy cô đến bèn gật đầu.

Thời Khinh im lặng bưng cốc sữa lên uống.

Điện thoại của cô liên tục rung lên.

Điền Vũ Thanh nhắn tin hỏi thăm tình hình.

Nhưng Phó Minh Khâm đang ở bên cạnh, Thời Khinh không xem điện thoại, tiếp tục ăn sáng.

Ăn xong, Thời Khinh định vào phòng ngủ, nhưng cánh tay đã bị Phó Minh Khâm giữ chặt.

Phó Minh Khâm dựa lưng vào ghế, rõ ràng tk đang đứng nhưng không hiểu sao cô lại cảm thấy mình yếu thế hơn hẳn.

Thời Khinh: “Sao vậy?”

Phó Minh Khâm nhìn cô: “Em thấy trong người có chỗ nào không khỏe không?”

Giữa ban ngày ban mặt mà anh lại hỏi câu này, Thời Khinh không biết phải trả lời thế nào, cô do dự một chút rồi khẽ gật đầu: “Em vẫn còn hơi buồn ngủ, em đi ngủ thêm chút nữa.”

“Có đau không?”

Thời Khinh c//ắ//n môi, khẽ “có” một tiếng.

Phó Minh Khâm biết tối hôm qua mình hơi mất kiểm soát, dưới tác dụng của cồn, anh có phần quá đáng với Thời Khinh, khó trách đã để lại bóng ma tâm lý trong lòng cô.

Dù sao anh thích một cô gái thời gian dài như vậy, l//ầ//n đ//ầ//u tiên c//h//i//ế//m h//ữ//u đương nhiên sẽ muốn nhiều hơn.

Anh nhéo nhéo khuôn mặt Thời Khinh: “Được, đi nghỉ ngơi đi.”

Hai ngày cuối tuần này, Thời Khinh luôn nghỉ ngơi cẩn thận, ngoại trừ một lần sau khi uống rượu, Phó Minh Khâm cũng không chủ động đề nghị làm gì nữa.

Thời Khinh thì đang chuẩn bị chuyện nghỉ việc.

Một mặt là do vết thương ở chân đã khá hơn nhiều, cô muốn tăng cường huấn luyện hàng ngày, y thuật của bác sĩ Hoa quả thật rất cao minh, trong khoảng thời gian này Thời Khinh cảm thấy rất ổn.

Mặt khác là Thời Khinh đã suy nghĩ thông suốt hơn.

Tổn thương trong lòng cô dường như đang từ từ phai nhạt đi.

Hơn nữa, bởi vì từng bị phơi bày chuyện đời tư, đồng nghiệp công ty dù không chủ động bàn tán nữa nhưng mỗi lần nhìn thấy cô, họ đều lơ đãng đánh giá vài lần.

Những ánh mắt đó khiến Thời Khinh cảm thấy không quá thoải mái.

Nhưng công việc trước mắt vẫn phải hoàn thành, chuyện nghỉ việc Thời Khinh không nói cho những người khác.

Về chuyện kế hoạch chuốc rượu thất bại, cô đương nhiên đã nói với Điền Vũ Thanh.

“Tớ không moi được anh ấy thích kiểu con gái như thế nào, cũng không biết anh ấy có thích tớ hay không.” Thời Khinh trả lời: “Trái lại uống rượu quá nhiều, tự chuốc say mình.”

Điền Vũ Thanh: “Tiểu mỹ nhân như cậu mỗi ngày lắc lư ở trước mặt anh ta, lên giường với nhau chuyện sớm hay muộn.”

“Nhưng nếu không muốn có con, cậu phải dùng biện pháp tránh thai. Tớ có một người chị họ, cũng là bởi vì không dùng biện pháp nào nên đột nhiên mang thai.”

Mí mắt Thời Khinh đột nhiên giật một cái.

Cô không biết Phó Minh Khâm tối hôm đó có đeo bao cao su hay không.

Xác suất lớn là không có, bởi vì Thời Khinh chưa từng mua, ngoài ra cô cũng chưa từng thấy thứ này ở trong nhà.

Sắc mặt cô cũng hơi tái.

Chuyện này Thời Khinh vẫn chưa nghĩ tới, bây giờ ngay cả tương lai của mình cô còn chưa lên kế hoạch xong, đừng nói đến con cái.

Buổi tối sau khi về đến nhà, Thời Khinh hỏi Phó Minh Khâm một câu.

Đáp án nhận được dĩ nhiên là không.

Phó Minh Khâm vuốt tóc cô: “Nếu có con, anh sẽ nuôi dưỡng thật tốt.”

Thời Khinh ngước mắt nhìn anh.

Phó Minh Khâm quả thật thoạt nhìn rất trầm ổn đáng tin cậy, nhất định có thể gánh vác trách nhiệm của một người cha.

Vô luận như thế nào, anh chắc chắn không vô tâm giống như Thời Đạt Hải.

Thời Khinh nghĩ một chút: “Con trai con gái anh đều thích sao?”

Phó Minh Khâm gật đầu.

Thật ra Phó Minh Khâm thích con của anh và Thời Khinh.

Chỉ cần là con của hai người, anh chắc chắn sẽ thích.

Nhưng mà l//ầ//n đ//ầ//u tiên hoàn toàn ngoài ý muốn.

Phó Minh Khâm không muốn Thời Khinh mang thai trong lúc cô còn chưa sẵn sàng.

Sau này nhất định phải dùng biện pháp tránh thai.

Thời Khinh nói với anh chuyện nghỉ việc.

“Nếu như chân có thể hồi phục hoàn toàn, em muốn trở về Nam Thành.” Thời Khinh nói: “Có khả năng em sẽ không trở lại vũ đoàn cũ nữa.”

Cô chẳng biết sau khi hồi phục lần này, về sau có còn bị thương nữa hay không. Chuyện này thật khó nói, bởi vì có quá nhiều nghệ sĩ múa phải rời bỏ sân khấu vì chấn thương.

Vũ đoàn Lạc Xuyên bây giờ đã có người mới, không còn vị trí cho cô.

Thời gian dài vắng bóng, cộng thêm những lời đồn đại, một số người hâm mộ dần dần rời bỏ cô.

Hiện tại Thời Khinh có chút mờ mịt, không biết nên đi con đường nào.

Cô chỉ biết mình không nên dùng một việc để trốn tránh một việc khác, cần phải đối mặt với tất cả.

Phó Minh Khâm cũng không muốn can thiệp vào lựa chọn của cô: “Những chuyện này em tự quyết định là được, nếu cần giúp đỡ có thể tìm anh.”

Thời Khinh mím môi cười.

Cô nghĩ mình vẫn phải hoàn thành tốt công việc hiện tại đã.

Chẳng bao lâu công ty đã người mới tới, sau khi bàn giao hết những việc cần thiết, cô làm thủ tục nghỉ việc.

Đồng nghiệp trong bộ phận đều có chút ngạc nhiên.

Nhưng cuối cùng mọi người cũng hiểu.

Từ sau khi đời tư của Thời Khinh bị phơi bày, luôn có một số người thiếu tế nhị hỏi han những chuyện liên quan đến cô, rõ ràng biết rằng Thời Khinh đã kết hôn, nhưng một số đồng nghiệp nam vẫn tự tin bày tỏ muốn theo đuổi cô.

Môi trường làm việc hiện tại hoàn toàn khác với lúc đầu, Thời Khinh muốn rời đi cũng là điều dễ hiểu.

Mùa đông đến, bà nội không thích ra ngoài, thường ở nhà một mình, Thời Khinh thỉnh thoảng đến nhà bà cụ ở cùng.

Đối với hành động nghỉ việc của Thời Khinh, bà nội không có đánh giá quá nhiều.

Người trẻ tuổi mà, thích trải nghiệm hết việc này đến việc khác, chỉ cần chuyện Thời Khinh muốn, bà cụ đều ủng hộ, cùng lắm là cằn nhằn vài câu.

Thời Khinh bị thương vào khoảng thời gian này năm ngoái, một năm trôi qua, những cảm xúc tiêu cực cũng phai nhạt dần.

Buổi tối, Thời Tĩnh Nhàn đến nhà ăn cơm, Trịnh Bân cũng đi theo.

Thời Tĩnh Nhàn vừa vào cửa đã cởi bỏ áo khoác lông thú, nhìn thấy Thời Khinh đang ngồi trên ghế sofa, bà ta nói: “Thời Khinh, cô nghe nói cháu đã nghỉ việc?”

Thời Khinh “vâng” một tiếng.

“Công việc đó của cháu chẳng có ý nghĩa gì, xin nghỉ cũng tốt.” Thời Tĩnh Nhàn nói: “Sau này không bằng tự mình mở trường dạy múa, Trịnh Bân nói chồng cháu rất giàu có, bảo nó đầu tư cho.”

Thời Khinh: “Sao anh biết?”

Trịnh Bân lúng túng nói: “Con nói lúc nào? Mẹ đừng đoán mò.”

Thời Tĩnh Nhàn nhướng mày: “Hôm đó mẹ nói tk chọn người không ổn lắm, không bằng cậu chu, không phải con nói chồng Thời Khinh rất giàu sao?”

Thời Khinh không thích bị người khác bàn tán sau lưng như vậy.

Một lát sau, Trịnh Bân đi tìm Thời Khinh: “Anh và mẹ chỉ nói linh tinh thôi, em đừng để bụng.”

Thời Khinh: “Mọi người muốn thảo luận gì về em cũng được nhưng đừng nhắc đến anh ấy.”

Trịnh Bân nhún vai: “Chuyện này cũng không có cách nào, ai bảo hai người kết hôn chứ?”

Thời Khinh không muốn nói chuyện với anh ta nữa.

Trịnh Bân lại nói: “Thời Khinh, trước kia lúc ở Lạc Thành em không giao thiệp với ai sao? Không đi tham gia tiệc tùng gì à?”

Thời Khinh không hiểu dụng ý của anh ta: “Ngày nào em cũng bận tập luyện và biểu diễn, thời gian rảnh chỉ muốn nghỉ ngơi.”

Trịnh Bân lẩm bẩm một tiếng “Khó trách.”

Chuyện cụ thể như thế nào, Trịnh Bân không tiện nói cho Thời Khinh biết.

Nếu như khiến tình hình thêm rắc rối, Trịnh Bân lo lắng Phó Minh Khâm sẽ lột da mình.

Thời Khinh nhìn anh ta có vẻ kỳ quái, hỏi: “Anh Bân, anh đang nghĩ gì vậy?”

“Không… không có gì.” Trịnh Bân nói: “À đúng rồi, lần trước anh gặp em ở nhà hàng, cô gái xinh đẹp mặc đồ trắng bên cạnh em là ai vậy? Giới thiệu cho anh đi.”

Thời Khinh: “Lần trước anh đến nhà em, ly sữa anh uống là của con gái cô ấy đấy.”

Trịnh Bân có chút kinh ngạc: “Không phải chứ?”

Thời Khinh gật đầu: “Anh muốn gặp thì có thể đến bệnh viện Trung Y, cô ấy là bác sĩ ở đó.”

“Anh biết cô ấy là bác sĩ, nhưng anh đâu bị bệnh, khám cái gì?”

“…”

Hai người nói chuyện một lúc, rất nhanh đã đến giờ cơm.

Mấy ngày nay Thời Khinh không đi làm, Phó Minh Khâm lại không ở nhà, cô thường ngủ nướng đến tận trưa mới dậy, một ngày chỉ ăn hai bữa.

Hôm nay đến nhà bà nội ăn rất nhiều thứ, bây giờ Thời Khinh không thấy đói.

Trên bàn có một đĩa cá hấp, Thời Tĩnh Nhàn gắp cho cô miếng thịt bụng: “Cháu gầy quá, sau này phải ăn nhiều thịt một chút, dù sao hiện tại không phải nhảy múa nữa, không cần chú ý giữ dáng.”

Không biết vì sao, Thời Khinh ngửi mùi cá bỗng thấy hơi buồn nôn.

Cô che miệng đi vào nhà vệ sinh.

Thời Tĩnh Nhàn: “Cháu sao vậy?”

Bà nội giật mình: “Chẳng lẽ là có thai rồi? Người trẻ tuổi sao không biết cách tránh thai chứ?”

Thời Khinh cũng có chút nghi ngờ.

Cô và Phó Minh Khâm chỉ có một lần đó, sau đó hai người không xảy ra chuyện gì nữa.

Mấy ngày nay cô đã dùng que thử thai kiểm tra mấy lần, kết quả đều bình thường.

Nhưng cũng không loại trừ khả năng kết quả kiểm tra không chính xác.

Tối hôm đó, Thời Khinh gọi điện thoại cho Phó Minh Khâm.

Giọng anh vẫn trầm tĩnh như trước: “Ngày mai ở nhà chờ anh, anh đưa em đi kiểm tra.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Nếu yêu đương kết hôn, Thời Khinh càng coi trọng nhân phẩm và tướng mạo của đối phương hơn.
Chương 2: Bà nội giới thiệu đối tượng cho Thời Khinh, dáng vẻ chắc chắn sẽ không tệ.
Chương 3: Trong mắt Phó Minh Khâm, Thời Khinh là một cô gái đặc biệt.
Chương 4: Nghe thấy giọng nói lạnh lùng có phần xa lạ, Thời Khinh ngẩng đầu lên.
Chương 5: Dân mạng bàn tán xôn xao, tất cả đều đang thảo luận về vị đại gia mới lên hạng nhất bảng xếp hạng.
Chương 6: Nhưng mà giọng điệu bình thản của anh lại khiến cho Thời Khinh cảm thấy bối rối
Chương 7: Chúng ta đã kết hôn, buổi tối ngủ cùng nhau là chuyện bình thường
Chương 8: Thậm chí có loại mập mờ khó nói thành lời
Chương 9: Những ngày ở cùng nhau anh ấy rất dịu dàng
Chương 10: Tầm quan trọng của nhẫn cưới cũng được thể hiện
Chương 11: Đột nhiên Phó Minh Khâm đưa tay nâng cằm Thời Khinh
Chương 12: Phó Minh Khâm im lặng thở dài một hơi, lại ôm Thời Khinh vào lòng.
Chương 13: Thời Khinh cho rằng anh sẽ đồng ý.
Chương 14: Ôm cô vào trong lòng
Chương 15: "Tại sao anh lại không thể chọn em?"
Chương 16: “..
Chương 17: Thông báo wechat
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21: Ngay sau đó, Phó Minh Khâm hôn lên trán cô
Chương 22: Nhưng trong đầu Thời Khinh trống rỗng.
Chương 23: Sau khi tắt đèn, Phó Minh Khâm vẫn ôm Thời Khinh vào lòng, để cô tựa vào vai mình...
Chương 24: Cậu là chồng Thời Khinh đúng không?
Chương 25: Vừa dứt lời, anh nâng cằm Thời Khinh lên hôn.
Chương 26: Trong mắt Phó Minh Khâm mang theo vẻ nuông chiều: "Đi thôi."
Chương 27: Thời Khinh đã kết hôn, con bé có chồng rồi
Chương 28: " Chính vì đoán không ra nên mới hỏi anh đấy."
Chương 29: "Cháu cũng hy vọng cô ấy là người như vậy, đáng tiếc không phải."
Chương 30: Quả thật Thời Khinh khiến người ta hơi đau đầu
Chương 31: Mọi thứ mập mờ trong bóng tối dường như đều hợp lý.
Chương 32: Danh hiệu "tảng băng biết đi" chắc chắn thuộc về anh.
Chương 33: Bởi vì bây giờ cô đã có nhà rồi.
Chương 34: Khi nhìn thấy Phó Minh Khâm, cô cảm thấy mình đang nằm mơ.
Chương 35: Chắc chắn không phải hoàn toàn không có tình yêu.
Chương 36: Thời Khinh chôn mặt vào hõm vai anh giả vờ ngủ.
Chương 37: Thời Khinh nghiêng đầu nhìn anh: "Sao vậy?"
Chương 38: Khi nghe Thời Khinh khẽ gọi một tiếng "Phó Minh Khâm", Lục Tri Viễn mới phản ứng lại.
Chương 39
Chương 40: Xin lỗi, tôi đã kết hôn rồi
Chương 41: Có nhớ chồng em là ai không?
Chương 42: Thời Khinh cũng có chút nghi ngờ.
Chương 43: "Nhưng mà bây giờ em rất thích anh ấy."
Chương 44: Cô vùi vào lòng Phó Minh Khâm, giọng nói có chút yêu kiều.
Chương 45: Thời Khinh hoàn toàn không từ chối anh được.
Chương 46:
Chương 47: Phó Minh Khâm hôn lên đầu ngón tay cô
Chương 48
Chương 49: Thời Khinh hơi ngại ngùng: "Em hơi đói rồi."
Chương 50: "Anh ấy là người giàu nhất."
Chương 51: Điều Thời Khinh đang suy nghĩ đương nhiên không thể nói ra.
Chương 52:Thời Khinh không nói gì, vùi mặt vào vai anh.
Chương 53: Phó Minh Khâm nhận lấy cốc nước từ tay cô, đầu ngón tay lướt nhẹ qua mu bàn tay Thời Khinh.
Chương 54: "Q//u//a//n h//ệ giữa Phó tổng và phu nhân chắc là rất tốt nhỉ?"
Chương 55: Phó Minh Khâm nhéo má cô: "Trước đây cũng chưa từng."
Chương 56: Thời Khinh không còn cách nào khác, tiến sát lại gần, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi anh một cái.
Chương 57: Phó Minh Khâm xoa tóc cô: "Chúc mừng sinh nhật."
Chương 58: Cố ý tiếp cận
Chương 59: Bà xã của mình vẫn nên ở bên cạnh mình thì yên tâm hơn.
Chương 60: Ý tứ bảo vệ trong lời nói của anh, những người khác đều nghe ra được.
Chương 61: Nếu như không thích em, tại sao anh lại đối xử tốt với em như vậy?
Chương 62: "Đã vượt rào, cũng chẳng sao."
Chương 63: Lúc đó Thời Khinh hoàn toàn không biết mình đã bỏ lỡ điều gì
Chương 64: Thích một người, cho dù không nói, cũng có thể biểu hiện ra bên ngoài.
Chương 65: Thật sự thích, thích mấy tháng rồi.
Chương 66: Thời Khinh thở hổn hển, phải vịn vào vai anh mới có thể đứng vững.
Chương 67: "Nếu có thể gặp anh sớm một chút thì tốt rồi."
Chương 68: Ngoại truyện 1: Kỳ nghỉ
Chương 69: Ngoại truyện 2: Kỳ nghỉ
Chương 70: Ngoại truyện 3 [Hoàn]: Ăn Tết

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Đương Triền Miên
Chương 42: Thời Khinh cũng có chút nghi ngờ.

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 42: Thời Khinh cũng có chút nghi ngờ.
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...