Vượt Qua Ranh Giới (Cao H) – Chương 7: Sao ở trong lòng anh lại ngoan thế
Vượt Qua Ranh Giới (Cao H)
Nhóc con chẳng hề sợ Tưởng Phóng, bàn tay nhỏ nắm cà vạt của anh rồi nhét vào miệng.
Trần Niên “ấy” một tiếng, vội ngăn bé không được làm vậy, Tưởng Phóng cười bảo không sao, để mặc nước dãi của nhóc làm ướt một góc cà vạt.
Tần Hoàn nhìn mà phát ghen, lầm bầm bên cạnh: “Lạ thật, sao ở trong lòng anh lại ngoan thế?”
Cô lại hừ hừ nói lần sau phải mua thêm hai bộ đồ chơi, Tiểu Húc sẽ biết ai mới là người tốt với bé.
Tưởng Phóng cong môi: “Em đến cả giấm của trẻ con cũng ăn à?”
Lâm Hiểu Nhu thấy vậy, dứt khoát qua chỉ tay từng chút dạy cô cách bế cho thoải mái hơn, nhưng Tần Hoàn không dám thử nữa, sợ làm nhóc con khóc.
Mẹ Tần cười nói: “Không cần dạy, đợi nó tự sinh một đứa thì sẽ biết chăm con thế nào thôi.”
“...” Tần Hoàn nghe câu đó, lặng lẽ rụt tay về.
Lúc mới vào cô đã đoán mẹ sẽ nhắc chuyện này, nhưng không ngờ cơm còn chưa ăn đã bắt đầu nói rồi.
“Nói mới nhớ, hai đứa cưới cũng nửa năm rồi, định khi nào sinh con?” Mẹ Tần thấy con gái không đáp, như vô tình lại thuận miệng hỏi tiếp.
Chủ đề cứ thế lặng lẽ chuyển sang Tần Hoàn và Tưởng Phóng.
Môi Tần Hoàn khô khốc, câu hỏi này với cô quả thực rất khó.
Giữa cô và Tưởng Phóng, ngay cả quan hệ hôn nhân cũng là giả, sao có thể từng nghĩ tới chuyện sinh con...
Đang rầu thì Tưởng Phóng đã lên tiếng thay cô: “Mẹ, con và Hoàn Hoàn tạm thời chưa tính chuyện này ạ.”
Tai Tần Hoàn hơi ngứa, cô cố kìm ý muốn giơ tay gãi, chắc là vì vừa rồi Tưởng Phóng lần đầu gọi tên ở nhà của cô: Hoàn Hoàn.
Từ nhỏ đến lớn chỉ những người thân cận nhất mới gọi cô như vậy.
Mà giọng người đàn ông ấy tựa tiếng cello trầm dày tao nhã, khi gọi tên ở nhà của cô dường như còn mang theo một dư vị khác.
“Là ý của Hoàn Hoàn, hay là ý của con?”
“Chủ yếu là ở con. Văn phòng mới thành lập chưa bao lâu, cần con dành nhiều thời gian và tinh lực để duy trì.” Tưởng Phóng nói nhàn nhạt, vẻ mặt vẫn bình thản, không nhìn ra suy nghĩ trong lòng anh.
Tần Hoàn thấp thỏm không yên, anh nói vậy chẳng khác nào tự ôm hết trách nhiệm về mình, nên cô vội tiếp lời: “Là quyết định sau khi bọn con bàn bạc chung ạ.”
Chưa gì mà con gái đã bắt đầu che chở rồi, sợ Tưởng Phóng chịu thiệt.
Sắc mặt bố Tần hơi trầm xuống, may mà nhân viên phục vụ kịp lúc gõ cửa phòng, đẩy xe thức ăn vào bắt đầu lên món.
Mẹ Tần hiểu tính con gái, không tiện ép quá chặt, lại chủ động hỏi thăm công việc dạo gần đây của Tưởng Phóng, quan tâm vài câu.
Bầu không khí lúc này mới dịu đi, như thể đoạn chen ngang nhỏ vừa rồi chưa từng tồn tại.
Ngoài cửa kính, thành phố đèn đuốc huy hoàng, rồi lại dần xa ra, khiến mọi thứ trở về vẻ yên bình êm dịu.
Tần Hoàn để ý tư thế của Tưởng Phóng, dáng người anh vốn cao lớn, dưới lớp vest càng thêm thẳng tắp, ngay cả động tác nhai thức ăn cũng tao nhã hơn hẳn, không giống dáng vẻ buổi trưa ở nhà ăn như hổ đói, hai phút xử xong một bát cơm.
Lo lắng trước đó của cô đúng là thừa.
Tưởng Phóng hình như còn biết “diễn” hơn cả cô.
Nghĩ tới việc vừa rồi anh đứng ra giải vây cho mình, Tần Hoàn mím môi cười trộm, ai ngờ bị anh bắt gặp tại trận.
Tưởng Phóng chống nửa tay lên lưng ghế cô, nghiêng người lại thì thầm bên tai: “Tần Hoàn, muốn nhìn thì cứ nhìn thẳng, không cần lén lút.”
Được rồi, cô tuyên bố, chút xíu thiện cảm vừa nảy ra với Tưởng Phóng đã bay sạch!













