Vượt Qua Ranh Giới (Cao H) – Chương 8: Khiến người ta không nhịn được muốn cắn một cái
Vượt Qua Ranh Giới (Cao H)
Tần Hoàn là kiểu người không giấu được cảm xúc, dù ngoài mặt vẫn bình tĩnh, lồng ngực đã phập phồng mấy lần, mặt cũng đỏ bừng lên.
Sau bữa ăn, son môi trên môi cô bị trôi đi một chút, màu nhạt hơn, nhìn vừa hồng vừa mềm.
Nhìn kiểu gì cũng khiến người ta muốn cắn một cái, nếm xem rốt cuộc có vị gì.
Tưởng Phóng thu lại ánh mắt, không lộ dấu vết mà kéo giãn khoảng cách với cô, tựa lưng vào ghế, bắt chéo chân, vẻ mặt lại trở về trạng thái lạnh nhạt vừa đủ.
Bố Tần gặp không ít kiểu người nịnh nọt trên thương trường, Tưởng Phóng thì rất khác, tuy câu nào cũng đáp, nhưng thái độ không hề vồn vã, luôn giữ khoảng cách nhất định với người khác.
Ở điểm này, bố Tần khá công nhận anh, dù sao ông ghét nhất kiểu miệng lưỡi trơn tru mà không làm việc thực tế.
Đợi gần tàn tiệc, bố Tần mới hiếm khi mở miệng: “Tưởng Phóng, lái xe cẩn thận, khi nào công việc bớt bận thì đưa Hoàn Hoàn về chơi.”
“Vâng ạ.” Tưởng Phóng đáp kín kẽ, bàn tay to thuận thế ôm lấy eo cô.
Lưng Tần Hoàn lập tức căng cứng, chỉ thấy hơi nóng xuyên qua lớp vải truyền sang, làm cô tê tê lạ thường.
Hai người đứng vai kề vai, trông cực kỳ nổi bật và đẹp đôi, quả thật rất xứng, đến cả bố Tần cũng vô thức gật đầu tán thành, không nhận ra điểm bất thường của con gái.
Cả nhóm lần lượt ra khỏi phòng riêng, đến khi tiễn bố mẹ lên xe rời đi, Tần Hoàn mới thực sự thở phào.
“Chào tạm biệt cô và dượng đi nào.” Lâm Hiểu Nhu bảo nhóc con vẫy tay, bé rõ ràng buồn ngủ díp cả mắt, nhưng nghe câu này vẫn phản xạ vẫy vẫy, chỉ là hơi qua loa.
Nhìn mà tim Tần Hoàn mềm nhũn, cô không nhịn được cúi xuống hôn bàn tay nhỏ của bé, để nhóc nhớ mặt cô, lần sau được cô bế thì không được khóc nữa.
Nhà Lâm Hiểu Nhu ở gần đây, đi bộ chưa tới mười phút, cả nhà định đẩy xe nôi tản bộ về, tiện thể tiêu cơm sau bữa tối.
Đèn đường vàng nhạt kéo dài bóng dáng gia đình ba người, điểm thêm một mảng ấm áp cho phố đêm thành thị.
Phải công nhận là, mẹ Tần Hoàn thật sự rất biết cách “chinh phục” cô.
Không ép cô, chỉ để Tần Hoàn tự nhìn.
Kết hôn sinh con sẽ có dáng vẻ thế nào, để cô bắt đầu ngưỡng mộ, rồi tự mình chủ động lựa chọn.
Tần Hoàn xoa xoa cánh tay, lúc nãy cô có uống chút rượu, vừa ra khỏi tòa nhà còn chưa thấy lạnh, giờ dần tỉnh hẳn, bị gió đêm mùa đông thổi đến cả đầu ngón tay cũng cứng lại.
Cô thì “đẹp bất chấp rét”, còn anh lại vest chỉnh tề kín mít.
Không công bằng.
“Tưởng Phóng, tôi hình như hơi lạnh.” Tần Hoàn vốn muốn nói cô hối hận vì không nghe lời anh mang áo khoác theo, nhưng lưỡi bị lạnh cóng nên nói không trọn ý, thành ra lại mang chút nũng nịu.
Vừa rồi cô dùng giọng điệu gì để nói chuyện với anh vậy...
Tần Hoàn đột nhiên chỉ muốn đào hố tự chôn mình.
Tưởng Phóng cũng im lặng vài giây, nhưng ngay giây sau anh nắm cổ tay cô, kéo vạt áo vest ra rồi đặt tay cô vào trong lòng mình.
Nhiệt độ cơ thể nóng rực của người đàn ông lập tức bao lấy tay cô, Tần Hoàn sững người, vì toàn bộ chú ý của cô đều dồn vào cảm giác lòng bàn tay chạm phải phần cơ bụng săn chắc bên hông anh.
Tần Hoàn vốn chỉ hơi lâng lâng, giờ tỉnh hoàn toàn, cô ậm ừ: “Anh...”
“Vậy còn lạnh không?”
Tần Hoàn không dám cử động, sợ chạm vào từng tấc cơ thể anh, nhưng lại không thể tránh được, cô đỏ từ má tới tận mang tai, lắp bắp: “K-không lạnh nữa...”













