Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vũ Tôn – Chương 211

Vũ Tôn

Tác giả: Trung CTH
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đông Phương Ngọc lắc đầu nói.

Vũ Tôn sạm mặt lại. Như vậy chẳng phải muốn hắn ở đây lâu dài sao?

- Thực không có cách gì sao Đông Phương đạo hữu?

- Cách thì có, nhưng không biết đạo hữu có chờ được hay không mà thôi.

Đông Phương Ngọc uống cạn chén trà trên tay thần bí nói.

Vũ Tôn như trâu chết vớ được cọc, hai mắt sáng hơn đèn nhìn hắn. Chỉ cần không quá lâu thì hắn vẫn chờ được.

- Vậy xin mời đạo hữu chỉ điểm.

- Đạo hữu từ Lục địa tới, như vậy hẳn là không biết gì về Hải Ngoại. Nhưng mà chắc có nghe nói tới Tuyệt thế thiên tài chi tranh tại Lục địa chứ?

Tuyệt thế thiên tài chi tranh. Vũ Tôn đương nhiên biết. Hắn từng được nghe nói qua, đó là nơi các Thiên chi kiêu tử của các môn phái tứ vực, nhất châu tụ hội. Giống như Tân sinh đại hội của Nam Thiên Học Viện nhưng qui mô kh ủng bố hơn nhiều lắm.

Cứ cách ba năm, Tuyệt thế thiên tài chi tranh sẽ diễn ra một lần. Muốn được tham dự Tuyệt thế thiên tài chi tranh thì yêu cầu rất kinh khủng. Mỗi môn phái lớn bé sẽ được cử ra vài tên đệ thử hoặc học viên mạnh nhất của mình tham dự một cuộc sàng lọc qui mô lớn của hàng chục, hàng trăm môn phái hoặc học viện đồng thời tổ chức. Những người mạnh nhất mới có tư cách tham dự Tuyệt thế thiên tài chi tranh diễn ra ở Trung Châu.

Nhưng mà chuyện này có liên quan gì tới việc hắn rời khỏi đây? Hắn đang ở Hải ngoại cơ mà.

-Đương nhiên ta từng nghe qua. Cứ ba năm một lần Tuyệt thế thiên tài chi tranh sẽ tổ chức ở Trung châu. Lúc đó các đệ tử ưu tú nhất trên toàn bộ đại lục sẽ chiến đấu với nhau chọn ra người mạnh nhất.

- Đúng thế. Nhưng chắc đạo hữu không biết rằng Hải Ngoại chúng ta cũng sẽ tham dự chứ?

- Hải ngoại cũng tham dự?

Vũ Tôn kinh ngạc. Chuyện này thì hắn không biết.

- Không sai. Hải ngoại cũng không chịu thua kém Lục địa. Thiên tài Hải ngoại thời nào cũng có, cho nên không ai chấp nhận chịu đứng dưới ai khác cùng lứa tuổi. Nói như vậy chắc đạo hữu cũng đã rõ ràng ý của ta.

Đông Phương Ngọc thâm ý nhìn Vũ Tôn.

- Đạo hữu là muốn ta chờ tới lúc tham dự Tuyệt thế thiên tài chi tranh là có thể quay về Lục địa.

Vũ Tôn không phải kẻ ngu, hiển nhiên hiểu được ý của Đông Phương Ngọc.

Đông Phương Ngọc gật đầu.

- Như vậy còn bao lâu sẽ diễn ra lần Tuyệt thế thiên tài chi tranh tiếp theo?

- Lần gần nhất diễn ra cách đây hơn một năm. Như vậy còn gần hai năm sẽ tới lần tiếp theo.

- Gần hai năm. Được, vậy ta sẽ chờ.

Không còn cách nào khác, Vũ Tôn đành chấp nhận vậy. Trên người hắn Xích Huyết kiếm không còn, Trấn thiên tháp cũng không, trữ vật giới chỉ không nốt. Có thể nói ngoài bộ y phục thì hoàn toàn không có gì. Cho nên muốn mạo hiểm rời đi thì không phải là chuyện tốt.

- Trong thời gian tới đạo hữu định thế nào?

Đông Phương Ngọc ánh mắt có chút mong chờ.

- Ta cũng chưa biết sẽ đi đâu. Không biết Đông Phương đạo hữu có thể giúp ta cao kiến gì chăng?

Vũ Tôn ẩn ẩn cảm thấy vị Đông Phương Cung chủ này có chút kì lạ.

- Cao kiến thì không hẳn, nhưng mà nếu đạo hữu không chê thì hãy ở lại Đông Long Cung ta.

Đông Phương Ngọc trực tiếp đi vào vấn đề. Dài dòng rắc rối chỉ khiến cả hai không thoải mái.

- Như vậy không được. Ta đã làm phiền đạo hữu cùng mọi người trong cung, làm sao có thể mặt dày tiếp tục ở lại đây.

- Đạo hữu đừng ngại. Tất nhiên đạo hữu không phải ở không. Cho dù đạo hữu muốn rời đi cũng rất khó, bởi vì thời gian này trên biển thường có chấn động, thiên tai. Không cẩn thận hoàn toàn có thể trở thành mồi cho yêu thú. Hơn nữa Đông Long cung chúng ta ở nơi hẻo lánh, đạo hữu muốn tới nơi khác không hề dễ dàng.

- Xin chỉ giáo cho.

- Không biết đạo hữu năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Nếu ta đoán không nhầm chắc chưa tới hai mươi.

- Không giấu gì đạo hữu, ta năm nay mười lăm. Hai tháng nữa sẽ tròn mười sáu.

Vũ Tôn thẳng thắn đáp.

Đông Phương Ngọc ánh mắt phức tạp nhìn Vũ Tôn. Hắn năm nay đã bốn mươi chín tuổi vậy mà cố gắng không ngừng nghỉ mới đột phá tới Ngự Không chưa lâu. Vậy mà người ta mới mười sáu còn mạnh hơn hắn. So với Thiên đài hàng đầu của Hải Ngoại hoàn toàn không hề thua kém… Đúng là người tức chết người.

- Ta muốn đạo hữu lấy được tư cách tham dự Tuyệt thế thiên tài chi tranh cho Đông Long cung chúng ta. Xem như đó là giao dịch của ta và đạo hữu. Trong quãng thời gian đạo hữu ở đây, ta sẽ tận lực thỏa mãn yêu cầu của đạo hữu.

Đông Phương Ngọc nói toạc ra ý của mình.

- Được. Ta đồng ý.

Vũ Tôn cũng hiểu tình cảnh của mình. Đang phải cầu người ta thì làm gì còn cách nào khác. Với cả hắn không có nơi nào mà đi.

- Một lời đã định.

- Một lời đã định.

Đông Phương Ngọc cười sảng khoái. Lần này hắn nhặt được bảo thật rồi. Tuyệt thế thiên tài thế này đột nhiên trên trời rơi xuống Đông Long cung của hắn. Lần tới môn phái chi tranh chuẩn bị cho Tuyệt thế thiên tài chi tranh chắc chắn Đông Long đảo sẽ có cơ hội chuyển mình.

Đúng là nấm mồ tổ tiên đột nhiên bốc khói a.

Vậy là từ ngày hôm đó, bên trong Đông Long cung xuất hiện một tên đệ tử thần bí, được Cung chủ tuyên bố là đệ tử Chân truyền mà gần như chẳng bao giờ thấy hắn ló mặt.

Vốn dĩ Đông Phương Ngọc muốn sắp xếp cho Vũ Tôn là một Trưởng Lão của Đông Long cung nhưng hắn từ chối. Làm Trưởng Lão cho dù chỉ là danh hờ nhưng nếu không tham dự chuyện của Đông Long cung thì chắc chắn sẽ bị lời ra tiếng vào, mọi người không vui. Chi bằng kiếm cái danh đệ tử cho xong.

Bắc Vực, Băng Nguyên.

Phân thân thứ hai, tức Hồn hoàn phân thân lúc này đang ở một nơi toàn bộ là Tuyết trắng xóa.

Sau khi mơ mơ hồ hồ tới đây, tìm cách liên lạc với Bản tôn không được hắn đành nhắm mắt xuôi tay tìm đường ra. Liên tục là những ngày không ngừng nghỉ di chuyển nhưng vô vọng. Nơi đây chỗ nào cũng có tuyết, tuyết ngập tràn thiên địa. Bất kể nơi nào, từ núi non, mặt đất đều là tuyết và tuyết. Cây cối gần như không hề thấy gì.

Nhiệt độ lạnh đến mức mặc dù tu vi đã tới ba mươi mốt cấp Hồn sĩ nhưng hắn vẫn nhịn không được run rẩy. Cũng rất may cho phân thân này là vẫn còn hai viên Hồn hoàn cùng Tiểu Thiên Sứ chứ nếu không chắc hắn chết lạnh.

Thân thể hắn quá yếu nhược vì thế hắn cắn răng chuyển sang thân thể của Tiểu Thiên Sứ để di chuyển.

Tiểu Thiên Sứ tu vi hắn hoàn toàn không xác định được, chỉ ước chừng hắn có thể phát huy ra thực lực của Võ Thánh cảnh. Sau lần nó thôn phệ rất nhiều nguyên khí bên trong Cấm Hoàng trận thì hiện giờ trông đã không còn như đứa trẻ năm, sáu tuổi mà đã gần bảy tuổi.

Vũ Tôn không ít lần tò mò là Tiểu Thiên Sứ tại sao lại có thể chủ động rời khỏi hắn để đi tới Cấm Hoàng trận nhưng không trả lời được. Hiện giờ hắn chỉ cảm nhận được bên trong trái tim của Tiểu Thiên Sứ có một nguồn sức mạnh cực kì kh ủng bố, đến mức cho dù là sáu tên Đế Vương cảnh bọn Tinh Không Hoàng cũng không bằng.

Nhưng mà nó giống như đang bị phong bế, không thể điều động được nếu không Vũ Tôn đã dùng để rời khỏi nơi quỉ quái này.

Không một bóng người, không một con côn trùng. Suốt nửa tháng hắn liên tục di chuyển nhưng tất cả chỉ vô vọng. Hắn đã thử điều khiển cánh của Tiểu Thiên Sứ bay lên không trung nhưng bởi vì gió và tuyết quá lớn nên không thể phi hành được lâu.

Hầu hết thời gian của hắn là di chuyển bằng chân, hết sức bất tiện.

Nhưng mà đó là còn may. Cơ thể của Tiểu Thiên Sứ khá nhẹ nên không lún sâu vào tuyết, nếu là cơ thể của hắn thì tuyết chắc chắn lút quá đầu gối.

Số chữ: 1667

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: Đế Hoàng Quyết
Chương 16: Bảo Vật Xuất Thế ???
Chương 17: Xích Huyết Kiếm – Xích Huyết Võ Hoàng
Chương 18: Phá Thiên Nhất Kiếm đấu Nhất Chỉ Diệt Sinh Linh .
Chương 19: Hồi Ức c*̉a Xích Huyết Võ Hoàng.
Chương 20: Không bằng cầm thú.
Chương 21: Về Nhà
Chương 22: Về nhà (2)
Chương 23: Nam Thiên Học Viện
Chương 24: Tế Luyện Phân Thân
Chương 25: Vô Đề
Chương 26: Đốn Ngộ
Chương 27: Ta sẽ tới Nam Thiên Học Viện
Chương 28: Tinh Không Hoàng và Huyền Thiên Hồn Hậu
Chương 29: Từ Hôn ???
Chương 30: Từ Hôn (2)
Chương 31: Vũ gia từ hôn.
Chương 32
Chương 33: Ước hẹn ba năm.
Chương 34: Hai tên đạo tặc
Chương 35
Chương 36: Hành hung
Chương 37: Vô Cực Thiên Minh khốn khổ.
Chương 38: Hồn đấu sĩ bết bát.
Chương 39: Hồn Thánh Hồn Thiên Đế
Chương 40: Trợ giúp Hồn Thiên Đế.
Chương 41: Xung Đột ( 1 )
Chương 42: Xung đột ( 2 )
Chương 43: Tiến vào học viện.
Chương 44: Bảo Nhi
Chương 45: Trắc Thí Hoàn Thành
Chương 46: Thử Thách Khó Khăn
Chương 47: Không Linh Thể Chất
Chương 48: Bản lãnh của "Cún"
Chương 49: Chiến đấu bắt đầu.
Chương 50
Chương 51: Lý Lôi
Chương 52: Báo tím một sừng
Chương 53: Vong ơn phụ nghĩa.
Chương 54: Truy đuổi (1)
Chương 55: Truy đuổi (2)
Chương 56: Phản giết.
Chương 57: Hậu thiên hậu kì
Chương 58: Chiến
Chương 59: Chiến (2)
Chương 60: Hành hạ Nam Phương Long
Chương 61: Sống không bằng chết
Chương 62: Tình Đồng Đội
Chương 63: Thời thế đảo ngược.
Chương 64: Chiêu dụ tân sinh
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vũ Tôn
Chương 211

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 211
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ