Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vũ Tôn – Chương 212

Vũ Tôn

Tác giả: Trung CTH
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- Đã mười tám ngày vẫn không thể thoát được nơi quỉ quái này. Rút cục ta phải làm sao?

Vũ Tôn bên trong hình hai Tiểu Thiên Sứ không nhịn được ngẩng mặt lên trời chửi rủa.

Mỗi ngày hắn dành tới hai phần ba thời gian để di chuyển nhưng quái dị là quanh đi quẩn lại dường như lại vòng về chỗ cũ. Hắn thậm chí đã đánh dấu rất kĩ vị trí ban đầu trước khi rời đi nhưng chỉ một hai ngày sau lại quay về đúng nơi đó.

Ở nơi này phi hành không được, tầm nhìn quá thấp, thần thức bị ngăn cản. Thực sự hắn đã cảm thấy có chút bất lực.

May mắn đây là thân thể của Tiểu Thiên Sứ chứ nếu là thân thể của hắn thì chắc chắn nguyên khí đã tiêu hao sạch sẽ từ lâu. Chỉ cần giữ nhiệt cho cơ thể đã không đủ, nói gì tới di chuyển.

Không biết nguyên do là gì nhưng Tiểu Thiên Sứ dường như miễn nhiễm với không khí lạnh giá nơi này. Vũ Tôn không hề có chút gì cảm giác nhiệt độ thấp gì cả. Vì vậy nguyên khí của hắn tiêu hao toàn bộ dùng cho việc tìm cách rời khỏi nơi này.

Tính trong suốt mười tám ngày qua, hắn đã hai lần cạn kiệt nguyên khí. Nhưng mà nguyên khí tích trữ bên trong trái tim của Tiểu Thiên Sứ mỗi lần như vậy sẽ tự động bổ sung cho hắn.

Ngồi nghỉ ngơi một lát Vũ Tôn lại mệt mỏi cất bước. Dẫu biết là vô vọng nhưng không được bỏ cuộc. Toàn bộ các phương hướng hắn đã đi qua hết rồi.

Lần này di chuyển hắn đi rất chậm chạp, toàn thân cảm nhận mọi sự biến đổi xung quanh. Hắn nghi ngờ mình bị lạc vào một ảo trận cực kì cao minh.

- Ảo trận, ảo giác. Đúng rồi. Sao ta ngu muội như vậy.

Vũ Tôn vỗ vỗ đầu. Hắn có Hắc Hồn hoàn, miễn dịch với toàn bộ ảo cảnh cơ mà. Vậy mà hắn ngu ngốc quên béng đi.

Ngay lập tức hắn triệu hoán Hắc Hồn hoàn ra. Kì lạ thay, viên Hồn hoàn này cứ mỗi lần xuất hiện hắn tự tin bỗng tăng rất nhiều.

Tuyết trắng trước mắt hắn bấy lâu nay khiến tầm nhìn bị ảnh hưởng rất lớn lúc này không có chút tác dụng nào. Không gian như rộng lớn hẳn ra.

Không còn chậm rãi như trước, Vũ Tôn cứ thẳng tiến về phía trước.

Quả nhiên Hắc Hồn hoàn không khiến hắn thất vọng. Đi khoảng nửa ngày hắn đứng trước một ngọn núi băng trắng xóa.

Mọi khi đi tới đây hắn đều vòng hướng khác. Núi mà, không nhẽ đ//â//m đầu vào hay sao? Nhưng lần này thì khác rồi.

Hai mắt Vũ Tôn đen kịt, như ẩn chứa vô tận hư không. Hắn nhìn thấy rõ ràng ngay phía trên ngọn núi chừng năm trăm mét là một cái hang nhỏ bị một lớp ánh sáng che khuất đi.

Chắc chắn không có Hắc Hồn hoàn thì hắn không thể phát hiện được.

Vũ Tôn sung sướng mỉm cười, lập tức vỗ vỗ tám chiếc cánh đằng sau dùng sức bay lên cửa hang.

Tuyết rất nặng, đặc biệt là gần cửa hang thì không khác gì như mưa đá. Phải rất cố gắng hắn mới tới phía trước mặt nó.

Đưa nhẹ bàn tay chạm vào lớp ánh sáng kia đề phòng nguy hiểm thì hoàn toàn như không cảm thấy nó tồn tại. Bàn tay hắn dễ dàng xuyên qua.

Không chút chần chừ, hắn lao vào bên trong hang. Gần như chắc chắn đây chính là lối thoát.

Đương nhiên hắn không ngần ngại chửi thầm kẻ tạo ra Ảo trận ghê gớm này. Nếu như không có Hắc Hồn hoàn chắc hắn phải ở đây không biết bao nhiêu lâu.

Bên trong hang khá tối nhưng với Vũ Tôn không thành vấn đề. Mọi đường đi hiện ra rõ mồn một.

- Lộc cộc … lộc cộc …

Chỉ có tiếng bước chân của Vũ Tôn vang lên trong không gian chật hẹp.

Đi chừng một canh giờ hắn tới được lòng hang. Nơi này khá rộng rãi, nhưng mà không khí lại lạnh hơn khá nhiều.

Bên trong chỉ có một hồ nước. Kì là là nó không bị đóng băng.

Thần thức trải dài ra xung quanh hang, cẩn thận tìm tòi có chút gì nguy hiểm không cho an tâm nhưng mà không phát hiện điều gì khả nghi.

Chỉ còn mỗi hồ nước kia. Vũ Tôn đương nhiên không dám bỏ qua.

Một tia thần thức nhẹ thâm nhập vào hồ nước, chợt sắc mặt hắn đại biến, ngay lập tức đem toàn lực thu về.

Chỉ chậm chút nữa tia thần thức kia của hắn đã bị đóng băng. Điều này có nghĩa là nước trong hồ kia hoặc dưới lòng hồ có thứ gì đó cực kì kh ủng bố, có thể đóng băng được cả vật vô hình dạng như Thần thức.

Vũ Tôn lắc đầu, hướng sang một cửa hang phía đối diện định rời khỏi đây. Nơi này khá quỉ dị, không có bản tôn thì hắn không nên dây dưa.

Nhưng mọi việc đâu giống hắn mong chờ. Cây muốn lặng mà gió chẳng muốn ngừng. Ngay khi hắn tránh qua một bên bỏ đi thì hồ nước đột nhiên sôi sùng s//ụ//c, sau đó nước trong hồ bất ngờ phun lên, đóng băng kín hai bên lối ra vào.

Vũ Tôn giật mình, vội vận nguyên khí bảo vệ cơ thể.

Một đạo băng tiễn khổng lồ, lớn hơn cả Tiểu Thiên Sứ từ dưới hồ nước ầm ầm lao tới phía hắn.

Nó vừa rời khỏi hồ nước Vũ Tôn đã cảm giác nguy hiểm trí mạng. Hai tay bắt quyết, Nhất chỉ diệt sinh linh ngay lập tức thi triển.

Băng tiễn cùng Nhất chỉ diệt sinh linh va chạm. Một tiếng nổ lớn vang lên rung chuyển cả không gian.

Băng tiễn kia tuy đáng sợ, nhưng mà đáng sợ không phải uy lực của nó mà là tính băng hàn. Nếu Vũ Tôn trúng thì hắn cho dù chỉ bị thương bởi nó nhưng sau đó chắc chắn sẽ bị đóng băng.

Nhất chỉ diệt sinh linh phá tan Băng tiễn, dư uy lao xuống hồ nước.

- Ầm …

Nhất chỉ diệt sinh linh dường như va chạm với thứ gì đó, phát ra tiếng nổ kinh thiên.

Lấy thực lực của Tiểu Thiên Sứ phát huy ra Nhất chỉ diệt sinh linh có chút miễn cưỡng, vì vậy nguyên khí trong cơ thể nó gần như tiêu hao toàn bộ. Nhưng ngay lập tức nguyên khí bên trong quả tim lại ầm ầm tràn ra khôi phục cho nó.

Vũ Tôn không chần chừ, ngay lập tức lao đến lối ra bị đóng băng một quyền giáng tới.

- Rắc … rắc … rắc …

Tiếng băng bị nứt vỡ vang lên. Lớp băng chắn cửa đã có dấu hiệu bị phá vỡ.

Chỉ cần hai quyền nữa tuyệt đối hắn có thể phá nát nó.

- Kéc …….

Từ dưới lòng hồ nước một tiếng kêu xuyên thẳng vào đầu khiến Vũ Tôn choáng váng, hành động ngừng lại.

Cơ thể hắn như bị ném vào hầm băng, suýt chút nữa biến thành Băng nhân.

Gượng đau hắn tuôn ra khí tức Võ Thánh bảo vệ cơ thể.

Nhìn về phía lòng hồ nước lúc này xoay tròn dữ dội sau đó nhanh chóng khô cạn.

Dưới đáy hồ hiện ra một thứ khiến Vũ Tôn tối sầm mặt lại.

Đó là một con yêu thú rất kì lạ. Toàn thân nó như làm bằng băng, có thể nhìn xuyên qua rất rõ. Nhưng mà điều khiến Vũ Tôn sầm mặt lại là nó trông tới chín phần giống con Gà “ Bổn Đại Chim” .

Cũng ba chân, hai cánh to lớn, uy nghiêm nhưng mà bọn chúng chỉ khác màu lông. Của bổn đại chim là Vàng rực thần thánh, của con này thì trắng trong màu băng giá.

- Chuyện quỉ gì thế này? Đừng bảo nơi đây cũng nhốt một con quái vật kinh khủng như “ Bổn Đại Chim” đi. Hay bọn này là anh em với nhau? Mà cũng chưa chắc, có thể con này là Chim cái đi.

Con Gà rù “Bổn Đại Chim” mà nghe thấy Vũ Tôn nói chắc chắn sẽ nổi điên lên mà mắng chửi hắn theo kiểu : “ Ngu muội, Bổn đại chim là duy nhất, là không ai bằng. Ta không có anh em gì hết. Hơn nữa ta không phải chim dễ dãi, không phải con chim cái nào cũng có thể dụ dỗ được Bổn đại chim ta.”

Vũ Tôn nhìm chằm chằm không dám rời mắt. Cánh cửa băng kia đã khôi phục hoàn hảo từ lúc nào hơn nữa còn dày hơn gấp vài lần, cho nên hắn đã không còn cơ hội phá hủy nó trong giây lát.

Toàn bộ nước trên hồ đã bị con “ Bổn đại chim phiên bản sao chép ” kia đem nuốt vào bụng. Lúc này nó trông lớn như một con Công trưởng thành.

- Kéc ….

Đột nhiên con “ Bổn đại chim phiên bản sao chép ” kia mở bừng hai mắt không có màu sắc gì của nó nhìn Vũ Tôn, kêu lên một tiếng chói tai.

Vũ Tôn may mắn đã có chuẩn bị, cho nên không còn bị động như lúc nãy. Vì vậy tiếng kêu của “ Bổn đại chim phiên bản sao chép ” không làm hắn nao núng chút gì.

- Nhất Kiếm Cách Thế.

Vũ Tôn từ bên trong cái nhẫn trữ vật của hắn ( không phải cái nhẫn của bản tôn đã mang theo ) xuất hiện thanh Nhuyễn kiếm của Vương Bình trước đây. Bất kể con “ Bổn đại chim phiên bản sao chép ” kia là gì thì tuyệt đối không có lợi cho mình. Hắn chủ động tấn công, tất nhiên là sẵn sàng giết nó nếu có thể.

Số chữ: 1816

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: Đế Hoàng Quyết
Chương 16: Bảo Vật Xuất Thế ???
Chương 17: Xích Huyết Kiếm – Xích Huyết Võ Hoàng
Chương 18: Phá Thiên Nhất Kiếm đấu Nhất Chỉ Diệt Sinh Linh .
Chương 19: Hồi Ức c*̉a Xích Huyết Võ Hoàng.
Chương 20: Không bằng cầm thú.
Chương 21: Về Nhà
Chương 22: Về nhà (2)
Chương 23: Nam Thiên Học Viện
Chương 24: Tế Luyện Phân Thân
Chương 25: Vô Đề
Chương 26: Đốn Ngộ
Chương 27: Ta sẽ tới Nam Thiên Học Viện
Chương 28: Tinh Không Hoàng và Huyền Thiên Hồn Hậu
Chương 29: Từ Hôn ???
Chương 30: Từ Hôn (2)
Chương 31: Vũ gia từ hôn.
Chương 32
Chương 33: Ước hẹn ba năm.
Chương 34: Hai tên đạo tặc
Chương 35
Chương 36: Hành hung
Chương 37: Vô Cực Thiên Minh khốn khổ.
Chương 38: Hồn đấu sĩ bết bát.
Chương 39: Hồn Thánh Hồn Thiên Đế
Chương 40: Trợ giúp Hồn Thiên Đế.
Chương 41: Xung Đột ( 1 )
Chương 42: Xung đột ( 2 )
Chương 43: Tiến vào học viện.
Chương 44: Bảo Nhi
Chương 45: Trắc Thí Hoàn Thành
Chương 46: Thử Thách Khó Khăn
Chương 47: Không Linh Thể Chất
Chương 48: Bản lãnh của "Cún"
Chương 49: Chiến đấu bắt đầu.
Chương 50
Chương 51: Lý Lôi
Chương 52: Báo tím một sừng
Chương 53: Vong ơn phụ nghĩa.
Chương 54: Truy đuổi (1)
Chương 55: Truy đuổi (2)
Chương 56: Phản giết.
Chương 57: Hậu thiên hậu kì
Chương 58: Chiến
Chương 59: Chiến (2)
Chương 60: Hành hạ Nam Phương Long
Chương 61: Sống không bằng chết
Chương 62: Tình Đồng Đội
Chương 63: Thời thế đảo ngược.
Chương 64: Chiêu dụ tân sinh
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vũ Tôn
Chương 212

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 212
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...