Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vũ Tôn – Chương 210

Vũ Tôn

Tác giả: Trung CTH
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Có lẽ mọi người mỗi ngày cho ta khất 1 chương. Ta muốn có thời gian suy nghĩ, thay đổi cốt truyện tăng tính hấp dẫn. Nhiều khi viết mãi không hết ý tưởng, có lúc ngồi vài tiếng viết vu vơ được mấy dòng :( . Ta không muốn truyện của ta lặp lại nhiều nội dung truyện bên Tàu, cho nên có lẽ mỗi ngày sẽ quay về 2 chương như trước kia. Nhưng mà ta bảo đảm trong tháng 7 sẽ có 1 lần Boom khủng, ít nhất 30 chương 1 lúc bù lại quãng thời gian ta bí quá. Sau đó sẽ quay về 3 chương 1 ngày :)

Trong thời gian này, mong mọi người hãy góp ý thật nhiều về kết cấu, nội dung. Thậm chí nếu có thể thay ta nghĩ tóm tắt một số cốt truyện đặc sắc, ta sẽ tiếp thu toàn bộ và chắt lọc sau đó viết khiến mọi người ưng ý nhất . ( Trừ kêu nó ch1ch với song tu nhé :)) . Khi nào nó lên Thượng giới vang dội tiếng tăm thì mới có thể nghĩ đến chuyện đó :v . Giờ main còn quá nhỏ, hãy tha cho em nó. Thân Đồng tử là lúc tu luyện tốt nhất. )

------

Vốn dòng nguyên khí hội tụ vừa nãy đang nhanh chóng phát tán thì lần nữa bị một hấp lực còn kinh khủng hơn vừa nãy vài lần lôi kéo trở lại.

Viên Kim đan đang nằm yên kia rung động dữ dội. Đột nhiên trong sự sợ hãi của Vũ Tôn nó vỡ tan ra thành hàng ngàn đốm nhỏ.

Vũ Tôn không chịu được, miệng liên tục phun ra máu.

- Chẳng lẽ ta thất bại sao?

Hắn chỉ có một suy nghĩ như vậy trong đầu.

Tên Cung chủ và mấy vị Trưởng Lão ánh mắt có chút tiếc nuối. Một Ngự Không mà không có Kim Đan thì còn gì là Ngự Không? Thử hỏi xem nếu không có Kim đan, ngươi chỉ bay được vài chục mét là rớt vì khô cạn Nguyên khí thì còn gọi gì là Ngự Không nữa.

Nhưng mà mọi chuyện không đơn giản như thế. Viên Kim đan vỡ nát kia được một lực lượng kì quái dẫn dắt tụ hợp lại, nhưng mà từ một lại trở thành … năm viên nhỏ.

Mỗi một viên mang một màu sắc khác nhau.

- Vàng .

- Xanh lục.

- Nâu.

- Xanh lam.

- Đỏ.

Mỗi viên toát ra khí tức của một nguyên tố trong Ngũ Hành. Tuy khá yếu ớt nhưng hoàn toàn là sự thật.

Năm viên kim đan, mỗi viên lớn như quả trứng cút tạo thành một vòng tròn. Năm màu ngũ sắc lấp lóe trong đan điền Vũ Tôn rất bắt mắt.

Một người có tới năm viên Kim đan, chuyện này có lẽ chỉ có Ngũ Hành chi thể mới có được. Nhưng mà Vũ Tôn lại không có Ngũ Hành thể.

Nguyên khí trong phạm vi mười dặm rồi mở rộng ra mười lăm, hai mươi dặm … toàn bộ như trăm sông đổ về biển, tức là trung tâm đan điền của Vũ Tôn.

Ngũ Hành kim đan của hắn liên tục quay xung quanh nhau, Nguyên khí vừa tiến vào đã bị bọn chúng cắn nuốt sạch sẽ.

Từ bên ngoài có thể trông thấy Vũ Tôn toát ra Thần quang ngũ sắc, không khác gì Thần nhân trong truyền thuyết khiến người ta không tự chủ được sinh lòng cúng bái.

- Đi, không được làm phiền hắn.

Cung chủ Đông Long đảo vội vàng ra lệnh cho những người có mặt tại nơi này. Hắn mặc dù là Ngự Không sơ kì, chỉ cách gần một tiểu cảnh giới nhưng không hiểu sao lại có cảm giác bé nhỏ vô cùng so với tên thiếu niên kia.

Hắn mạnh mẽ đè nén cảm giác kia xuống, nhanh chóng rời khỏi nơi đây nếu không chắc chắn trong lòng hắn sẽ sinh ra tâm ma. Dù không biết thiếu niên kia có chuyện gì nhưng mà chắc chắn là việc hắn không thể can thiệp được.

Mấy tên Trưởng Lão được đánh thức từ trong trạng thái mê muội như được đại xá, sợ hãi nhìn Vũ Tôn sau đó lẩn đi rất nhanh.

Vũ Tôn cứ ngồi như vậy. Không chỉ có nguyên khí mà cả Ngũ hành lực xung quanh đó cũng bị hắn toàn bộ cắn nuốt.

Đúng một ngày sau, hai mắt nhắm nghiền của hắn mở ra.

Kết đan – Thành.

Khí tức Ngự Không trung kì bộc phát mạnh mẽ. Bên trong đan điền, ngũ hành Kim Đan lớn như quả trứng gà đang lấp lánh rực rỡ.

- Chúc mừng đạo hữu Kết đan thành công.

Một tiếng cười dài vang lên. Là Cung chủ của Đông Long cung bị kinh động xuất hiện.

Tiềm Long Đại Lục thực lực vi tôn, không cần biết hình dáng, tuổi tác. Tu vi ngang nhau là có thể xưng là Đạo hữu.

Vũ Tôn cũng mỉm cười nhìn hắn chắp tay:

- Mấy hôm nay đã kinh động tới quý phái. Thật sự thấy ngại quá.

Đông Long cung chủ khoát khoát tay:

- Không, không có gì. Đạo hữu tới nơi đây vốn là may mắn cho chúng ta, tại sao có thể nói là phiền được.

Vũ Tôn cười khổ. Hắn biết thừa tên này đang nói dối nhưng không biết nói gì.

- Nếu đạo hữu đã tới nơi này, không ngại làm khách vài ngày rồi hãy rời đi.

Đông Long Cung chủ nhìn hắn có ý mời mọc.

Đã làm phiền người ta, hiển nhiên không tiện từ chối, Vũ Tôn gật đầu.

- Mời.

Đông Long cung chủ đưa tay, hướng về một phía khác.

- Mời đạo hữu dẫn đường.

Hai người đi ngang hàng nhau, tiến đến Cung điện của Đông Long cung chủ.

Đây là nơi khá vắng vẻ, nguyên khí cũng nồng nặc hơn đôi chút so với bên ngoài. Gọi là Cung điện nhưng mà cũng không tính là lớn, chỉ có chút lộng lẫy mà thôi.

Ngay phía trước cung điện có một bộ bàn ghế bằng đá.

- Mời đạo hữu ngồi.

Đông Long Cung chủ mỉm cười đưa tay vào một chiếc ghế.

Vũ Tôn không khách khí ngồi xuống.

- Xin hỏi quí tính đại danh của đạo hữu?

Đông Long cung chủ mở đầu câu chuyện.

- Tục danh của ta là Vũ Tôn, còn của đạo hữu là?

Hắn không giấu diếm tên thật của mình.

- Vũ Tôn, tên quả thực đặc biệt. Tục danh của tại hạ là Đông Phương Ngọc.

Hiển nhiên Đông Phương Ngọc kia không tin Vũ Tôn nói ra tục danh thực sự, nhưng mà hắn là hoàn toàn là thật. Chỉ cần hỏi mọi người tục danh của Đông Long Cung chắc chắn ai cũng sẽ rõ.

- Đông Phương Cung chủ, mạo muội cho tại hạ hỏi nơi đây là …?

Đông Phương Ngọc ngẩn người. Ngươi từ nơi nào rơi đến đây lại còn hỏi đây là đâu sao?

Nghĩ là thế nhưng mà hắn cũng vẫn trả lời Vũ Tôn:

- Đây là Đông Long Cung, chỉ là tiểu môn phái có lẽ không lọt mắt đạo hữu.

Vũ Tôn cười khan. Ý hắn muốn hỏi đây là nơi nào chứ không phải hỏi tên môn phái.

- Đông Phương đạo hữu có lẽ hiểu nhầm ý của ta. Ta muốn hỏi nơi đây là nơi nào? Nam vực, Tây vực, Bắc vực hay Đông vực, Trung châu?

- Vũ Tôn đạo hữu không đùa ta đi? Ngươi không biết đây là đâu?

- Đúng vậy. Thực sự ta không biết nơi này là nơi nào nữa.

Đông Phương Ngọc dở khóc dở cười. Rõ ràng đây đang là Hải Ngoại, cách Lục địa cả vạn dặm. Hắn không phải đang trêu đùa ta đi?

- Nơi đây là Đông Long đảo, thuộc Hải ngoại.

- Cái gì.

Vũ Tôn giật mình đứng bật dậy. Làm sao hắn lại ở Hải Ngoại rồi?

Nhưng mà nghĩ lại cũng dễ hiểu. Hắn mơ hồ tách ra khỏi Bản thể thì không còn ở trên Đại Lục cũng là chuyện không tới mức không thể.

Nhìn thái độ của Vũ Tôn thì Đông Phương Ngọc cũng lờ mờ hiểu thằng này có lẽ không diễn kịch. Nhưng mà tại sao hắn tới nơi đây được mà không biết là Hải Ngoại?

Vũ Tôn ngồi xuống méo mặt nhìn Đông Phương Ngọc.

- Không giấu đạo hữu, cách đây ít ngày chắc dị tượng trên bầu trời đạo hữu cũng đã thấy ( Ám chỉ Không gian thông đạo ). Ta vốn xuất thân trên Lục địa, lúc đó vô số người bị nó cuốn lên không trung. Ta chẳng nhớ gì nữa, chỉ biết khi tỉnh lại đã phát hiện ra mình ở nơi đây.

- À, chuyện đó ta cũng biết. Thì ra đạo hữu là như vậy đi tới nơi này.

Đông Phương Ngọc gật gù. Nếu giải thích như vậy cũng có thể xem là chính xác, bởi vì nếu bị truy sát thì tại sao mấy hôm rồi không có ai tới nơi đây.

- Không biết đạo hữu có dự định gì chưa?

Nhìn Vũ Tôn đang vò đầu bứt tai, Đông Phương Ngọc hỏi. Nếu lôi kéo được thằng này vào Đông Long cung của hắn thì tuyệt đối là việc trọng đại.

- Dự định? Tạm thời thì chưa. Có lẽ ta phải tìm cách trở về Lục địa.

- Như vậy đi. Ta xin giải thích rõ với đạo hữu. Đông Long đảo nằm vị trí hẻo lánh, cách Lục địa cả mấy vạn dặm. Không ngại thú nhận với đạo hữu, ta từ bé đến giờ chưa bao giờ được đặt chân tới Lục địa là gì. Đạo hữu muốn trở về Lục địa là chuyện rất khó khăn, bởi vì không biết đường. Lấy thực lực của đạo hữu nếu thuận lợi thì ta nghĩ cũng mất tới vài năm. Nhưng nếu vậy thì còn dễ dàng. Trên hải ngoại, dưới đáy biển luôn có rất nhiều yêu thú thực lực cao cường. Chỉ cần tu vi chưa đủ cao là sẽ bị bọn chúng nuốt vào bụng. Đạo hữu tuy cũng là Ngự Không cảnh, nhưng mà ta e …

Số chữ: 1745

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: Đế Hoàng Quyết
Chương 16: Bảo Vật Xuất Thế ???
Chương 17: Xích Huyết Kiếm – Xích Huyết Võ Hoàng
Chương 18: Phá Thiên Nhất Kiếm đấu Nhất Chỉ Diệt Sinh Linh .
Chương 19: Hồi Ức c*̉a Xích Huyết Võ Hoàng.
Chương 20: Không bằng cầm thú.
Chương 21: Về Nhà
Chương 22: Về nhà (2)
Chương 23: Nam Thiên Học Viện
Chương 24: Tế Luyện Phân Thân
Chương 25: Vô Đề
Chương 26: Đốn Ngộ
Chương 27: Ta sẽ tới Nam Thiên Học Viện
Chương 28: Tinh Không Hoàng và Huyền Thiên Hồn Hậu
Chương 29: Từ Hôn ???
Chương 30: Từ Hôn (2)
Chương 31: Vũ gia từ hôn.
Chương 32
Chương 33: Ước hẹn ba năm.
Chương 34: Hai tên đạo tặc
Chương 35
Chương 36: Hành hung
Chương 37: Vô Cực Thiên Minh khốn khổ.
Chương 38: Hồn đấu sĩ bết bát.
Chương 39: Hồn Thánh Hồn Thiên Đế
Chương 40: Trợ giúp Hồn Thiên Đế.
Chương 41: Xung Đột ( 1 )
Chương 42: Xung đột ( 2 )
Chương 43: Tiến vào học viện.
Chương 44: Bảo Nhi
Chương 45: Trắc Thí Hoàn Thành
Chương 46: Thử Thách Khó Khăn
Chương 47: Không Linh Thể Chất
Chương 48: Bản lãnh của "Cún"
Chương 49: Chiến đấu bắt đầu.
Chương 50
Chương 51: Lý Lôi
Chương 52: Báo tím một sừng
Chương 53: Vong ơn phụ nghĩa.
Chương 54: Truy đuổi (1)
Chương 55: Truy đuổi (2)
Chương 56: Phản giết.
Chương 57: Hậu thiên hậu kì
Chương 58: Chiến
Chương 59: Chiến (2)
Chương 60: Hành hạ Nam Phương Long
Chương 61: Sống không bằng chết
Chương 62: Tình Đồng Đội
Chương 63: Thời thế đảo ngược.
Chương 64: Chiêu dụ tân sinh
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vũ Tôn
Chương 210

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 210
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...