Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Sắc Yêu Phi – Chương 38

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Tác giả: Quân Tử Nhan
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Điệp quý phi nương nương, Hoàng thượng có

lệnh, ngoại trừ phi tần, những người khác không thể vào!” Bị một đám người vây

quanh trước Ỷ Nhu Cung, còn chưa tới gần đã bị một tổng quản thị vệ ngăn cản.

Yêu nghiệt đang chơi trò gì?

Vân Hiểu Nguyệt sửng sốt, cười nhạt:

“Huyên nhi, em ở lại đây, mình ta vào trong!”

“Nương nương, nhưng mà…”

“Nghe lời đi! Tất cả đến hoa viên bên kia

chờ bản cung, bản cung sẽ qua đó rất nhanh.” Vỗ vỗ tay Huyên nhi, Vân Hiểu Nguyệt

mỉm cười.

“Vâng!”

Hít sâu một hơi, Vân Hiểu Nguyệt đi dọc

theo con đường đá hai bên, chậm rãi đi đến Ỷ Nhu Cung!

Quả nhiên không hổ là cung điện của sủng

phi, rường cột chạm trổ, tinh xảo hơn rất nhiều so với Sắc Điệp Cung của mình,

cũng xa hoa hơn rất nhiều. Vừa thưởng thức, Vân Hiểu Nguyệt vừa tán thưởng

trong lòng, đột nhiên, một âm thanh kỳ quái truyền vào màng nhĩ nàng: “A… Hoàng

thượng, người mạnh quá, ư ư… Nhanh một chút, nhanh nữa, thiếp yêu người, a…” Giọng

nữ phóng túng như đau đớn, lại như vui sướng mềm mại kêu lên liên tục, tiếng thở

dốc hỗn loạn của nam tử, thằng ngu cũng biết bên trong đang làm cái gì. Vân Hiểu

Nguyệt lập tức đứng tại chỗ, đột nhiên cảm thấy trái tim đau xót, giống như có

bị cái gì bóp chặt, không tài nào thở nổi.

“Ta thích ngươi mất rồi, yêu nghiệt, bằng

không, ta sẽ không đau lòng thế này…!” Gục đầu, Vân Hiểu Nguyệt ôm ngực mình, tự

giễu: “Nam nhân quả nhiên đều là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới, vừa nói

yêu dứt lời với mày, vừa đi gieo hạt giống nơi khác. Vân Hiểu Nguyệt, mày là đồ

ngu, vô ý đặt hắn trong lòng mất rồi. Cũng may mày chưa yêu hắn, nhiều lắm chỉ

là thích mà thôi, nếu không thì thảm quá! May mắn, còn có Viễn, ít nhất tình

yêu của hắn, là toàn tâm toàn ý, không có dối trá. Yêu nghiệt chết tiệt, muốn

dùng cách này thử ta, không có cửa đâu! Tần Ngạo ơi là Tần Ngạo, Vân Hiểu Nguyệt

ta không phải Vân Nhược Điệp nhu nhược kia. Bổn cô nương quyết định, bắt đầu từ

một giây này, cho ngươi chết triệt để!”

Đứng tại chỗ ngẩn ngơ nửa ngày, để nỗi đau

dần dần lắng lại, Vân Hiểu Nguyệt thu lại những suy nghĩ lung tung, xóa đi một

chút hảo cảm vừa nảy mầm không lâu với Tần Ngạo, ngẩng lên một khuôn mặt tươi

cười sáng lạn, nhấc chân đi vào.

Chính giữa đại sảnh có đặt một chiếc ghế mềm

khổng lồ, là nơi đang trình diễn một màn kích tình: Nhu phi cả người lõa lồ,

đang ngồi vắt qua giữa hai chân Tần Ngạo vẫn ăn mặc chỉnh tề, ả đang nhiệt tình

lắc lư, mái tóc hỗn độn, bộ ngực đầy đặn run run mạnh mẽ, dáng vẻ mải miết ra sức.

Chẳng qua, người mà ả muốn lấy lòng, tuy rằng vẻ mặt hưởng thụ, nhưng đôi mắt

phượng hẹp dài lại híp lại nhìn về phía mình, sâu thẳm mà bình tĩnh.

Tựa vào cây cột một bên, Vân Hiểu Nguyệt

thả lỏng cơ thể, giấu đi khổ sở nơi đáy mắt, ra vẻ hứng thú thưởng thức “Đông

cung sống”, trên mặt vẫn là nụ cười xinh đẹp, vừa lòng thấy con mắt yêu nghiệt

ngẩn ra, rồi sau đó thảm hại cùng tức giận tràn đầy trong đó.

Haha… Vân Hiểu Nguyệt nhịn không được cười

to dưới đáy lòng, đột nhiên phát giác, một tí tẹo khổ sở vừa rồi chợt biến mất

không còn chút tung tích. Yêu nghiệt, ngay cả cái cách ngu xuẩn như vậy cũng đã

dùng, còn nói gì mà hắn là Hoàng đế cơ trí nhất trong lịch sử Thanh Long quốc,

quả thật một chút cũng không nhìn ra.

Đột nhiên, một tiếng thét “a…” cao vút vang

lên, rồi sau đó thấy Nhu phi mềm nhũn tựa vào lồng ngực Tần Ngạo thở dốc, giọng

nói nhơn nhớt phát ngấy: “Hoàng thượng… Nô tì còn muốn, được không?”

Yên lặng nhìn nụ cười mây nhạt gió nhẹ của

Vân Hiểu Nguyệt, Tần Ngạo đột nhiên cảm thấy vô cùng hối hận vì hành vi hôm

nay, trong nháy mắt, ngữ khí lạnh băng: “Cút!”

“Ách…” Nhu phi ngẩn ngơ, lập tức ngoan

ngoãn rời đi, vừa quay người lại, liền thấy Vân Hiểu Nguyệt đứng bên cạnh cửa.

“Điệp nhi muội muội tới sao, ngại quá đi,

tỷ tỷ say sưa quá, không chú ý, xin lỗi nha!” Đắc ý cười nhìn Vân Hiểu Nguyệt,

Nhu phi cứ lõa lồ như vậy đi đến phía đống quần áo vứt bừa bãi, chậm rãi nhặt

lên mặc ở trên người, chẳng nhìn ra chút ngượng ngùng gì. Chậc chậc, không hổ

là nữ nhân của yêu nghiệt, dạy dỗ quả là tốt!

“Điệp nhi tìm Trẫm có việc gì sao?” Tần Ngạo

thấy thần sắc Vân Hiểu Nguyệt không chút gợn sóng, sắc mặt xanh mét hỏi.

“Hoàng thượng, nô tì nghe nói gia phụ cùng

gia huynh bị bắt vào ngục, muốn đến chứng thực một chút thôi!” Đứng thẳng người,

Vân Hiểu Nguyệt cũng không thèm nhìn Nhu phi, bình tĩnh hỏi.

“A? Muốn xin xỏ, đúng không! Vân tướng đắc

tội nhiều như vậy, Trẫm bảo vệ hắn làm sao đây? Chính nàng tự xem đi!” Ánh mắt

Tần Ngạo chợt lóe, cầm lấy một tờ tấu chương trên bàn, ném vừa đúng đến dưới

chân Nhu phi. Nhu phi đang chuẩn bị ngồi xuống, thấy vậy liền sửng sốt, vừa định

cúi người nhặt lên, đã nghe Tần Ngạo quát: “Để nàng ta tự mình nhặt!” Nói xong,

rời khỏi chỗ ngồi, đứng ở dưới bậc thềm.

Ta nói ngươi bảo vệ ông ta bao giờ? Hừ, tự

mình xem thì tự mình xem, đồ yêu nghiệt!

Vân Hiểu Nguyệt tức giận đi qua, chậm rãi

cúi người.

Nhìn động tác của Vân Hiểu Nguyệt, vẻ mặt

Tần Ngạo hòa giữa đấu tranh và không muốn, yên lặng nhìn nụ cười của nàng, hai

đấm nắm chặt. Đến khi Vân Hiểu Nguyệt sắp đứng lên, Tần Ngạo nhắm mắt, áy náy

nhìn thoáng qua Vân Hiểu Nguyệt, phất tay một cái, một nguồn lực đánh vào đầu gối

Nhu phi. Nhu phi liền mềm nhũn chân, theo bản năng ngã đổ vào lưng Vân Hiểu

Nguyệt, cả người liền đè trên người nàng. Tất cả tâm tư của Vân Hiểu Nguyệt lúc

này đang đặt ở tấu chương, căn bản chưa kịp phòng bị, bị đè vậy liền nặng nề

ngã xuống cái ghế cứng ở một bên, bụng dưới không sai một phân, đổ vào tay vịn

của ghế.

“A…” Kêu một tiếng, một cơn đau đớn truyền

đến từ bụng dưới, Vân Hiểu Nguyệt kinh hãi, nhanh chóng đẩy Nhu phi ra, không

lường được rằng Nhu phi túm được vạt áo của mình. Trong lúc lôi kéo, Vân Hiểu

Nguyệt bị kéo theo, một lần nữa, bụng nàng đập mạnh vào đầu gối Nhu phi. Cơn

đau kịch liệt khiến hai mắt Vân Hiểu Nguyệt đen thẫm lại, ôm bụng cuộn mình

trên mặt đất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, ý thức cũng mơ hồ dần!

Không được, đây là con của Nhược Điệp, ta

nhất định phải bảo vệ nó! Cắn mạnh môi mình, mặc cho làn môi như cánh hoa máu

tươi đầm đìa, Vân Hiểu Nguyệt vội vàng lấy kim châm ra, vùng vẫy cắm vào huyệt

vị trên bụng. Đáng tiếc nàng đang trực diện đối mặt với khả năng thất bại, cái

thai đã bất ổn, cho dù Vân Hiểu Nguyệt cứu chữa đúng lúc, phía đùi trong vẫn chậm

rãi chảy ra chất lỏng ấm nóng nói cho nàng biết, đứa con này đã xảy ra chuyện!

“Nhược Điệp, xin lỗi!” Lần đầu tiên, Vân

Hiểu Nguyệt bật khóc, tuyệt vọng nhắm mắt lại, chỉ kịp nói với sư phụ Thái y

đang vẻ mặt lo lắng: “Cứu nó”, liền chìm vào bóng đêm khôn cùng!

Dòng máu đỏ tươi chảy nhiều như vậy, nhiều

như vậy, nhiễm đỏ cả cái quần màu trắng của Vân Hiểu Nguyệt, khuôn mặt tái nhợt

như tro tàn, lệ rơi ngừng đều lọt vào mắt Tần Ngạo. Đột nhiên, nỗi hối hận vô

cùng đến nỗi hít thở cũng không thông bao phủ hắn thật sâu: “Cứu mẹ con nàng, bằng

không, Trẫm sẽ chém toàn bộ các ngươi!” Tần Ngạo vội vàng ôm Vân Hiểu Nguyệt

vào phòng, gào thét với đám Thái y.

“Dạ!” Thái y sợ tới mức lạnh run, vội chạy

tới bên giường toàn lực cứu chữa!

“Xin lỗi, Điệp nhi, Trẫm sai rồi! Là Trẫm

nóng lòng muốn thành công, làm thương tổn nàng và con, nhất định hai mẹ con sẽ

không có chuyện gì, Trẫm thề, về sau nhất định yêu mẹ con nàng hết lòng, Điệp

nhi…” Bị “đuổi” ra khỏi phòng, Tần Ngạo ôm đầu, ngồi trên ghế thống khổ r//ê//n rỉ,

giọt lệ trong suốt rơi trên long bào đã thấm vết máu, hóa thành sắc hồng đỏ vừa

tươi đẹp vừa thê lương!

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Sắc Yêu Phi
Chương 38

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 38
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...