Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Sắc Yêu Phi – Chương 37

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Tác giả: Quân Tử Nhan
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Hoàng huynh, rốt cuộc huynh phải ép buộc

tới khi nào? Huynh có biết hay không, hiện tại văn võ cả triều ai nấy lòng người

hoảng sợ, mục đích huynh chèn ép phe phái của Hoàng hậu là gì? Không phải huynh

từng nói, phải lợi dụng họ để đoạt lại binh quyền trong tay Vân tướng sao, vì

sao lại dẫn tới cục diện ngày càng hỗn loạn như hiện tại? Hoàng huynh, rốt cuộc

huynh đang chơi trò gì?” Tại Ngự Thư Phòng, sau vài ngày ấm ức ở nhà, Tần Vũ biết

được tin tức Hoàng hậu bị tống Thiên lao, rốt cục nhịn không được, liền chạy đến

đây chất vấn.

“Chơi? Ha ha… từ này của Vũ đệ quả là tinh

diệu! Trẫm chính là đang chơi, chơi trò một hòn đá ném hai con chim, bắt

bách quan phải hàng phục!” Miễn cưỡng tựa vào lưng ghế, Tần Ngạo tà tứ cười lớn.

“Hoàng huynh, sao huynh lại biến thành như

vậy? Cho dù là huynh muốn trừ họa lớn cũng không thể lợi dụng những nữ tử đáng

thương đó! Hoàng hậu tuy rằng ghen tị, nhưng không muốn giết Hoàng tử, lại là

huynh làm, đúng không?”

“Tần Vũ, đệ đưa ngọc bội cho Nhược Điệp,

Trẫm đã nhịn. Đệ bảo Trẫm giữ mạng lại cho nàng, Trẫm cũng đã làm theo. Đệ còn

muốn thế nào? Bảo vệ nàng, biện pháp tốt nhất là biến nàng thành người đệ nhất

trong Hậu cung, không phải sao? Chưa kể, phụ thân Tiếu Ngự Sử của Hoàng hậu

cũng là hạng người giống Vân tướng, đều là những kẻ kiêu ngạo ương ngạnh, ỷ vào

thân phận nguyên lão mà không coi Trẫm ra gì. Điều Trẫm muốn là nhất thống

Thiên hạ, bọn họ năm lần bảy lượt không chịu giao lại binh quyền, cản trở kế hoạch

của Trẫm, còn thông đồng với địch phản quốc, sao Trẫm có thể dễ dàng tha thứ? Rất

khó phải không, muốn Trẫm đợi đến khi Thanh Long quốc phải sửa họ phải không?” Tần

Ngạo lạnh giọng đáp.

“Chuyện đó… ý của Hoàng huynh là muốn chém

hai vị lão thần?” Tần Vũ ngẩn ngơ một lát, không thể tin hỏi.

“Tiếu Ngự Sử, Trẫm có thể chuẩn tấu cho

lão cáo lão hồi hương, nhưng Vân tướng, không thể không giết! Hắn tưởng rằng Trẫm

không biết hắn lén sắp đặt gián điệp bên cạnh Trẫm, nên Trẫm biết thời biết thế,

lợi dụng người của hắn để tiêu trừ cảnh giác của hắn. Vũ đệ, kẻ có bụng dạ khó

lường như vậy, nhất định giết không tha!” Vẻ mặt Tần Ngạo tràn đầy sát khí,

không có một con đường sống nào để cứu vãn.

“Gián điệp, ai?” Tần Vũ ngơ ngác hỏi.

“Tư Đồ Viễn, thống lĩnh thị vệ của ta. Năm

đó Trẫm xuất cung gặp chuyện, là hắn cứu Trẫm, còn vì Trẫm mà bị trọng thương,

Trẫm không ngờ, hắn lại là người của Vân tướng! Nhưng, Trẫm không giết hắn, bởi

vì hắn coi như là người quang minh lỗi lạc, tận tâm tẫn trách, chỉ cần diệt Vân

tướng, Trẫm tin hắn sẽ bỏ gian tà theo chính nghĩa, trở thành tài tướng đắc lực

của Trẫm. Trẫm phân minh trong việc dùng người, nhân tài như vậy, giết thì đáng

tiếc!” Híp phượng mắt, Tần Ngạo lạnh lùng nói.

“Tư Đồ Viễn? Chính là đệ nhất cao thủ ư,

huynh đã phái hắn đi đâu?”

“Trẫm phái hắn đến biên cảnh truyền thánh

chỉ triệu Trần Viễn hồi kinh, hắn ở tạm lại chỗ đại quân, chờ mọi chuyện ở Kinh

thành xong xuôi, Trẫm sẽ triệu hắn hồi kinh. Nhưng, nếu hắn vẫn ngu ngốc trung

với Vân tướng, Trẫm cũng sẽ không lưu tình!”

“Hoàng huynh…” Tần Vũ cúi đầu thở dài, “Thần

đệ không còn lời nào để nói, đạo của bậc Đế vương, thần đệ không hiểu, thần đệ

chỉ hy vọng huynh sẽ không làm chuyện gì để mình hối hận, người khác đệ mặc kệ,

nhưng nếu huynh làm thương tổn Nhược Điệp, đệ tuyệt không ngồi yên đâu! Huynh

đã không biết quý trọng, đệ sẽ đưa nàng đi, đi rất xa, Hoàng huynh, đệ đã nói

là sẽ làm!” Ngẩng đầu, ánh mắt sáng trong của Tần Vũ nhìn thẳng Tần Ngạo, không

chút sợ hãi.

“Ha ha… Không ngờ, đệ thật đúng là coi trọng

nàng, nhưng Tần Vũ, nàng sẽ là Hoàng hậu của Trẫm, những nữ nhân khác, đệ cứ lựa

chọn, Hoàng huynh tặng cho đệ là được!” Tần Ngạo nhịn không được cười lớn,

nhưng, nụ cười kia, lạnh sâu nơi đáy mắt.

“Thần đệ là kẻ háo sắc sao? Chỉ cần Hoàng

huynh đối xử tử tế với Nhược Điệp, thần đệ tự nhiên coi nàng như Hoàng tẩu, xin

cáo lui!” Thở dài, Tần Vũ cung kính thi lễ, đi ra khỏi Ngự Thư Phòng.

“Vậy ư?” Lẳng lặng nhìn bóng dáng Tần Vũ

đi ra, Tần Ngạo đột ngột cười lạnh ra tiếng: “Vân Nhược Điệp, nàng thật đúng là

hồ ly tinh! Mê hoặc Trẫm và Tư Đồ Viễn không tính, bây giờ còn mê hoặc Tần Vũ,

Trẫm muốn xem, trong lòng nàng, rốt cuộc có Trẫm hay không! Điệp nhi, đừng tưởng

rằng Trẫm không biết Tư Đồ Viễn đang âm thầm bảo vệ nàng. Nhưng, người nào bảo

vệ nàng cũng thế mà thôi. Để triều đình Thanh Long quốc ổn định, đứa con này là

mấu chốt! Không thể dùng thuốc, Trẫm cũng có cách để đoạt lấy nó. Điệp nhi, về

sau, Trẫm sẽ cho nàng rất nhiều đứa con khác, xin lỗi…!” Yên lặng nhìn tấu chương

đặt trên bàn thật lâu, Tần Ngạo tuyệt bút vung lên: Chuẩn tấu!

Tấu này, rõ ràng là tấu chương phế Hậu do

Vân tướng viết.

Chiếu này vừa ra, triều đình đại loạn, nhất

là phe phái của Hoàng hậu càng thêm hận Vân tướng đến thấu xương, từ đấu bí mật

thành chiến công khai. Khi lâm triều, quan lại hai phái tranh cãi kịch liệt, ồn

ào không can ra được. Rốt cục, bùng nổ thành sự kiện lần đầu tiên có mặt trong

lịch sử Thanh Long quốc – “Trăm quan xin từ”, hơn một trăm quan lại thuộc phe

Hoàng hậu, tập thể quỳ gối tại Kim Loan Điện, dùng chiếc mũ ô sa trên đầu để

“uy hiếp” Tần Ngạo phải điều tra Vân tướng, cùng lúc dâng lên mấy trăm tội danh

lớn nhỏ của Vân tướng. Tần Ngạo giận tím mặt, “vạn bất đắc dĩ” phải đưa Vân tướng

cùng người gây ra họa – Tiếu Ngự Sử – toàn bộ tống vào Thiên lao, “tạm thời”

thu hồi binh quyền, chờ đợi kiểm chứng, sẽ phán quyết sau. Về phần Vân Trần Viễn,

tự nhiên cũng bị liên lụy, bị tước chức quan, bỏ vào đại lao!

Vân Hiểu Nguyệt tại nơi thâm cung, lại bị

Tần Ngạo cố ý giấu diếm, tự nhiên không biết bên ngoài đã đổi trời. Nhưng, trên

đời nào có vách tường nào mà gió không thể lùa qua? Vân gia suy sụp là chuyện

bao nhiêu người ngóng trông, nhất là phi tần trong cung đều cho rằng vì thế lực

của Vân gia nên Vân Hiểu Nguyệt mới được sủng ái như vậy. Nay Vân gia bị niêm

phong, mọi người đều vỗ tay tỏ ý vui mừng, muốn đến chế giễu. Song người nọ vẫn

có được sự sủng ái của Hoàng thượng, mọi người không dám đi thị uy, ngầm bàn

tai nhau, ước gì nàng sớm biết, tốt nhất là chịu đả kích thật sâu vào, long

thai sẽ bị hư! Vì thế, thông qua miệng lưỡi bọn nô tỳ, tin tức này rất nhanh lọt

vào tai Huyên nhi.

“Nương nương, nương nương, chuyện chẳng

lành!” Vừa nghe được tin này, Huyên nhi quá sợ hãi, nghiêng ngả lảo đảo trở về

nói cho Vân Hiểu Nguyệt.

“Chuyện gì mà ngạc nhiên vậy?” Nằm ở ghế,

Vân Hiểu Nguyệt đang uống nước trái cây, thấy dáng vẻ của Huyên nhi bèn kinh ngạc

hỏi.

“Lão gia… Lão gia cùng thiếu gia bị Hoàng

thượng phế chức quan rồi!”

“Cái gì?” Vân Hiểu Nguyệt chấn động, như bị

điện giật ngồi dậy, không thẻ tin hỏi lại: “Là ai nói?”

“Trên dưới trong cung đều đang xôn xao! Lão

gia cùng phụ thân của Hoàng hậu nương nương là Tiếu Ngự Sử đều bị bắt, nói là bởi

vì cả hai làm ầm ĩ chuyện phế Hậu, Hoàng thượng giận dữ bèn phế quan toàn bộ!”

“Không thể nào?” Vân Hiểu Nguyệt nhanh

chóng bình tĩnh: “Nếu chỉ là chuyện này, đại ca của ta không thể bị liên quan! Đúng

rồi, mẫu thân ta thế nào?” Đối với mỹ nhân mẫu thân yêu thương mình hết mực,

Vân Hiểu Nguyệt rất yêu quý, vội vàng hỏi.

“Phu nhân bị giam lỏng, không thể tiến

cung! Nương nương, phải làm sao bây giờ? Huyên nhi lo lắng quá!” Hai mắt của Tiểu

nha hồng hồng, thương tâm nói.

“Hoàng thượng ở đâu?”

“Nghe nói ở chỗ Nhu phi nương nương! Hôm

nay, Hoàng thượng không đến Sắc Điệp Cung, nếu lão gia… Ôi, nương nương, người

nói phải làm gì bây giờ? Ô ô…”

“Đừng khóc, hắn không đến đây, đã nói lên

ccũng có vấn đề! Ta tự mình đi tìm hắn, xem hắn giải thích như thế nào!” Vân Hiểu

Nguyệt lạnh lùng cười, đi ra khỏi tẩm cung.

==========

“Hoàng thượng, Điệp quý phi nương nương đang

đến đây!” Một thị vệ lặng lẽ đi vào, nói nhỏ vào bên tai Tần Ngạo đang thưởng

thức vũ khúc uyển chuyển của Nhu phi.

“Đã biết rồi sao? Tốt lắm, tất cả canh giữ

cách cửa cung 500 thước cho Trẫm, nói Thái y đứng hầu sẵn ở bên ngoài!”

“Rõ!”

Điệp nhi, Trẫm không thể không làm như vậy,

nếu không ba ngày sau, Trẫm sẽ phải chém cả nàng mất! Nàng yên tâm, Trẫm yêu

nàng, tất nhiên sau anỳ sẽ phong nàng làm Hậu. Về phần biểu tỷ luôn bắt nạt

nàng này, Trẫm nhất định sẽ trừ bỏ thay nàng!

“Tốt! Vũ điệu của Nhu nhi quả nhiên vô

cùng duyên dáng, còn khiến Trẫm thích hơn cả Điệp nhi! Đến đây, lại đây, để Trẫm

yêu thương ái phi!” Bên môi nở nụ cười mị hoặc chúng sinh, Tần Ngạo vỗ tay nói.

“Hoàng thượng…” Trong mắt Nhu phi hiện ra

mừng rỡ như điên, nũng nịu dạ vâng một tiếng, điệu đà đi qua, theo động tác của

nàng, từng tầng lụa mỏng như vũ y chậm rãi rơi xuống đất…

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Sắc Yêu Phi
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...