Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Sắc Yêu Phi – Chương 39

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Tác giả: Quân Tử Nhan
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đây là ở đâu?” Trong bóng đêm, Vân Hiểu

Nguyệt một bên tự hỏi, một bên dẫm những bước chân nặng nề, đột nhiên, phía trước

xuất hiện ánh sáng, Vân Hiểu Nguyệt đã đi một quãng đường dài bèn không chút do

dự chạy vào bên trong vùng ánh sáng ấy!

“Về nhà rồi, tốt quá!” Trước mắt mọi thứ đều

quen thuộc khiến Vân Hiểu Nguyệt hưng phấn hô lên, “Viễn Thần, Huyên Nhi, mấy

người đâu rồi?” Dọc theo cầu thang, Vân Hiểu Nguyệt chạy vào phòng mình, không

có ai? Vẫn không có ai? Tất cả mọi nơi đều không thấy bóng dáng bất kì ai,

phòng bếp phủ một lớp bụi dày, giống như đã rất lâu rồi không có người ở.

“Một đám chết tiệt, dám bỏ rơi mình, đừng

để đây tìm được, nếu không mấy người nhất định phải chết!” Đưa tay cầm lấy điện

thoại, lại kinh ngạc phát hiện bàn tay nàng xuyên qua nó.

“Vì sao, vì sao lại như thế này?” Vân Hiểu

Nguyệt ngẩn ngơ, dường như nổi điên sờ vào sô pha, sờ vào TV, quả nhiên, vẫn là

xuyên qua.

“A a a a…” Vân Hiểu Nguyệt tuyệt vọng thét

lên, mở mắt ra, lại kinh ngạc phát hiện, mình đã đi tới một vườn hoa rất lớn,

nơi nơi đều là kỳ hoa dị thảo, mùi thơm lạ lùng thoảng qua mũi, một bé gái ngồi

giữa đóa hoa ngũ sắc, cánh tay mập mạp với về phía nàng, cười khanh khách không

ngừng: “Ôm một cái, ôm một cái!”

“Trẻ con?” Theo trực giác, Vân Hiểu Nguyệt

cảm giác đây là con gái Nhược Điệp, vội vàng chạy qua muốn ôm nó, không ngờ một

cơn gió nhẹ thổi qua, mình lại bay lên, càng bay càng xa, sau đó nhanh chóng

rơi xuống một cái ao, theo xoáy nước bị cuốn xuống đáy!

“Đừng, con ơi…” Một tiếng gọi thê lương,

Vân Hiểu Nguyệt dùng sức mở mắt, tỉnh lại.

“Nương nương, nương nương, người rốt cục tỉnh

lại rồi! Ô ô… Hù chết Huyên nhi, Trương Thái y, mau đến, nương nương tỉnh rồi!

Trương Thái y chạy vọt vào, thấy đôi mắt

Vân Hiểu Nguyệt mở lớn, vừa khóc vừa nói.

“Sư phụ, Điệp nhi như thế nào rồi?” Vân Hiểu

Nguyệt suy yếu mở miệng hỏi, âm thanh thô nghẹn, dọa chính mình nhảy dựng.

“Điệp nhi, haiz…” Trương Thái y thở dài:

“Con đã mê man ba ngày ba đêm, nếu không tỉnh, chúng ta cuống chết mất!”

“Ba ngày ba đêm?” Vân Hiểu Nguyệt ngẩn

ngơ, cố gắng vận động cái đầu như đã rỉ sắt, cảnh tượng trước khi hôn mê dần dần

hiện lên.

“Con ta! Sư phụ, hài tử của con, người có

bảo vệ nó không?” Lo lắng giữ chặt tay Huyên nhi, Vân Hiểu Nguyệt lòng như lửa

đốt.

“Xin lỗi! Điệp nhi, sư phụ vô dụng, hài tử,

không giữ nổi!” Trương Thái y đau lòng trả lời, một bên Huyên nhi lại òa

một tiếng khóc rống lên!

“Không thể giữ lại sao?” Thất thần lặp lại,

Vân Hiểu Nguyệt đau khổ nhắm mắt lại. Trái tim… Chầm chậm rơi xuống đáy cốc. Lệ…

không kìm nén được chảy ra: Nhược Điệp, xin lỗi, là tỷ tỷ vô dụng, ngay cả đứa

con duy nhất của muội cũng không thể bảo vệ! Tỷ tỷ nhìn thấy nó rồi, là một bé

gái xinh xắn. Đáng tiếc, tỷ tỷ không có phúc có nó. Nhược Điệp, xin lỗi, rất

xin lỗi…

“Nương nương, người đừng khóc, khóc không

tốt cho mắt, ô ô… Đều tại Nhu phi làm hại, nương nương, Hoàng thượng đã bắt Nhu

phi vào Thiên lao, nói là chờ người tỉnh, người muốn xử trí như thế nào cũng được!

Ô ô… Nương nương, nương nương đáng thương của em!” Huyên nhi quỳ gối bên giường,

khóc như đứt từng khúc ruột!

“Nhu phi?” Bên môi nở một nụ cười lạnh,

Vân Hiểu Nguyệt đột nhiên mở ra mắt, lạnh lùng nói: “Huyên nhi, đỡ ta đứng

lên!”

“Không được!” Trương Thái y lập tức ngăn cản:

“Điệp nhi, thân thể của con bị thương quá nặng, hiện tại suy yếu như vậy, nhất

định phải nằm trên giường tĩnh dưỡng, nghe lời ta, đừng làm tổn thương thân

mình, Hoàng thượng nếu nói cho con xử lý, sẽ không nuốt lời!”

“Vậy sao?” Thả lỏng thân thể, Vân Hiểu

Nguyệt vận khí, trái tim đau nhức khiến trán nàng lập tức lấm tấm mồ hôi, xem

ra, đan điền cũng bị thương, tạm thời không thể vận khí, quả thật cần tĩnh dưỡng.

“Nương nương, người sao thế, người đau lắm

sao?” Huyên nhi lo lắng nhìn sắc mặt khó coi của Vân Hiểu Nguyệt, vừa lau mồ

hôi vừa hỏi.

“Không… Không có việc gì, để ta nghỉ ngơi

một lát!” Nhắm mắt lại, Vân Hiểu Nguyệt cố gắng đấu tranh với đau đớn, Trương

Thái y đứng một bên lập tức rút ngân châm, nhanh chóng cắm vào vài huyệt vị của

nàng, cảm giác đau đớn nhanh chóng giảm bớt.

“Huyên nha đầu, giúp nương nương nhà ngươi

uống một ít canh bổ, sau đó ngủ một giấc, ta đi bốc thuốc!” Thở dài, Trương

Thái y thương tiếc nhìn Vân Hiểu Nguyệt từ từ nhắm hai mắt, cuối cùng cũng

không nói gì, lui xuống.

Vân Hiểu Nguyệt có gối lót sau đầu, chậm

rãi uống chén canh nóng hầm hập, Vân Hiểu Nguyệt cảm giác thoải mái hơn, nở nụ

cười mơ hồ rồi chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Tâm tính thiện lương đau! Tuy nói là con của

Điệp nhi, nhưng cũng là linh hồn Vân Hiểu Nguyệt nàng nuôi dưỡng nó, nó cho

nàng niềm vui cùng hy vọng! Nhưng, đột nhiên, mất nó cứ như vậy, bảo nàng phải

chấp nhận như thế nào?

Con yêu, chắc con cũng rất chờ mong mẹ phải

không, nếu không, con sẽ không bảo mẹ ôm con. Là mẹ vô dụng khiến con bị người

khác hại! Con của mẹ, con yên tâm, mẹ nhất định sẽ báo thù cho con!

Vuốt bụng mình, Vân Hiểu Nguyệt âm thầm thề

dưới đáy lòng, bắt đầu hồi tưởng lại khoảnh khắc đó, nghĩ ngợi, một sự hoài

nghi xuất hiện dưới đáy lòng: Nhu phi đang yên đang lành, vì sao đột nhiên vấp

ngã? Hơn nữa đúng chỗ như vậy, ngay lúc mình không hề phòng bị, không kịp đứng

vững?. Nếu không có ai đẩy lực ở sau lưng, sao có thể có lực va chạm lớn như vậy?

Sự bình tĩnh cùng sức phán đoán của một

sát thủ bắt đầu sống lại, Vân Hiểu Nguyệt nén xuống nỗi đau, một lần nữa tái diễn

quá trình “gây án” trong óc, càng nghĩ, tâm càng lạnh: Lúc ấy, chỉ có Tần Ngạo ở

đấy, hắn có võ, cao sâu khó lường. Sau khi Nhu phi mây mưa xong vốn đã vô lực,

tự nhiên dễ dàng ngã sấp xuống, nếu có hắn trợ lực, tương đương với việc bụng

mình lúc đó trực tiếp nhận chưởng lực của hắn, tất nhiên không thể giữ nổi đứa

con. Về phần những chuyện xảy ra sau này, chẳng qua là bắt Nhu phi gánh tội

danh mà thôi!

Nhưng, con là của hắn, vì sao hắn lại có

thể? Nào có người làm phụ thân mà tự tay giết chết con ruột mình? Tàn nhẫn quá!

Không, nhất định không đâu!

Vân Hiểu Nguyệt cắn môi, không muốn tin

suy đoán của mình, nhưng tất cả căn cứ đều cho thấy, Tần Ngạo là nghi vấn lớn

nhất, thêm cả chuyện của Vân gia, Vân Hiểu Nguyệt càng cảm thấy này lần mất con

này, Tần Ngạo không thoát khỏi có liên quan!

Lệ, lại một lần nữa chảy xuống. Tâm, càng

đau!

Tần Ngạo, nếu đứa con này thật là tự tay

ngươi hại chết, như vậy, Vân Hiểu Nguyệt ta xin thề, nhất định phải bắt ngươi

hoàn lại bằng nỗi đau lớn hơn ngàn lần vạn lần. Còn Nhu phi, bất luận là thủ phạm

hay là tòng phạm, ta đều bắt ả một mạng đền một mạng!

“Điệp nhi, còn đau không?” Đột nhiên, một

giọng nói dịu dàng truyền vào trong tai, sau đó hai má truyền đến xúc cảm ấm

áp, Vân Hiểu Nguyệt như bị điện giật, mở hai mắt đẫm lệ, nhìn vào trong đôi mắt

tràn đầy đau đớn cùng áy náy ấy.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Sắc Yêu Phi
Chương 39

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 39
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...