Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Sắc Yêu Phi – Chương 36

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Tác giả: Quân Tử Nhan
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vừa tỉnh lại, Tần Ngạo đã sớm vào triều,

nheo mắt nhìn ánh dương ấm áp bên ngoài, Vân Hiểu Nguyệt gọi Huyên nhi đến giúp

rửa mặt sạch sẽ, ăn bữa sáng, rồi ngồi vào bàn đu bên ngoài nhàn nhã đọc sách. Đương

lúc đang xem say sưa, đột nhiên, tiếng bước chân dồn dập vang lên, sau đó Huyên

nhi với sắc mặt bối rối, vội vàng chạy tới: “Nương nương, Hoàng hậu nương nương

đi cùng một nhóm nương nương đang đi về chỗ người!”

“Hở?” Vân Hiểu Nguyệt hứng thú ngẩng đầu,

“Các nàng chưa bao giờ đặt chân tới Sắc Điệp Cung, hôm nay tới là muốn làm gì? Huyên

nhi, đặt ghế ngồi của ta đến dưới giàn hoa, ta ở đó tiếp đãi bọn họ!”

“Vâng!”

Thú vị lắm! Hôm qua yêu nghiệt mới đến đó,

hôm nay đã sang tận chỗ ta, chín phần là muốn tới thị uy, được!

Tựa vào ghế, Vân Hiểu Nguyệt miễn cưỡng nhấm

nháp hoa quả Huyên nhi đưa qua, vui vẻ hưởng thụ. Chỉ chốc lát sau, chợt nghe

tiếng bước chân hỗn loạn truyền đến, rồi sau đó một đàn thị nữ, thị vệ ưỡn ẹo

tiến vào, tiếp đó Hoàng hậu mặc phượng bào được hai cung nữ nâng tay, chậm rãi

đi đến, đằng sau đi theo là một đội ngũ mĩ nữ cho rằng trang điểm đẹp thì sẽ

xinh đẹp, chậm rãi đi tới chỗ mình. Nhìn tốc độ của họ, Vân Hiểu Nguyệt đột

nhiên cảm giác họ rất có phong thái của ngôi sao màn bạc, chỉ thiếu một cái thảm

đỏ, ha ha, hay nhỉ!

“Tham kiến Hoàng hậu nương nương, Điệp nhi

thân mình nặng nề, không tiện hành lễ, xin người thứ lỗi!” Vân Hiểu Nguyệt tươi

cười đầy mặt, đứng dậy phất tay thăm hỏi với Hoàng hậu.

“Ối chà, Điệp nhi muội muội hiện tại là quốc

bảo của Thanh Long quốc chúng ta đó, mau nằm đi, đừng để mình mệt ha?” Hoàng hậu

vội vàng đi lên trên, nhẹ nhàng đỡ nửa người trên của Vân Hiểu Nguyệt, nhẹ

nhàng chậm chạp giúp nàng nằm xuống.

Ách? Diễn cái quái gì đây? Nhìn nét mặt

căng thẳng của Hoàng hậu, Vân Hiểu Nguyệt ngẩn người, cười nhạt rồi nằm xuống,

cảm giác này Hoàng cung thật sự là chán ngấy, mỗi người đều đội một cái mặt nạ,

phút phút giây giây diễn kịch, chán phèo, vẫn là Viễn tốt nhất. Đột nhiên, Vân

Hiểu Nguyệt bắt đầu nhớ anh chàng hay thẹn thùng kia, khi nào thì huynh mới trở

về?

“Tham kiến Điệp quý phi, Điệp quý phi vạn

an!” Một đám mỹ nhân thướt tha nhiều vẻ hành lễ, giọng nói nũng nịu làm bừng tỉnh

Vân Hiểu Nguyệt đang trầm tư.

“Các vị muội muội xin đứng lên!” Nhẹ nhàng

vẫy tay, Vân Hiểu Nguyệt mỉm cười trả lời.

“Tạ Điệp quý phi nương nương!”

Đợi cho mọi người ngồi vào chỗ của mình,

Hoàng hậu mở miệng: “Hôm qua, Hoàng thượng đến chỗ bản cung, nói bản cung phải

trông giữ Hậu cung thật tốt, làm một vị mẫu nghi thiên hạ thật tốt, làm thê tử

tốt của người. Bản cung nghĩ lại, rút ra kinh nghiệm xương máu, cho nên hôm nay

cùng mọi người đến thăm Điệp nhi muội muội, để Hoàng thượng có thể an tâm xử lý

quốc sự, không cần hao tâm tốn sức ở chúng ta, chúng muội muội thấy thế nào?” Mặt

cười hơi hơi đỏ lên, Hoàng hậu ngượng ngùng cười nhẹ nói khẽ, sóng mắt đung đưa

đó, xuân tình nhộn nhạo, phong tình vạn chủng.

“Dạ, nô tì tuân mệnh! Hôm qua Hoàng thượng

cũng nói với nô tì, phải quan tâm Điệp nhi muội muội thật tốt. Điệp nhi à, trước

kia tỷ tỷ có nhiều điều không phải, còn xin muội muội tha thứ!” Nhu phi giành

nói trước, xấu hổ cúi đầu, đỏ mặt thi lễ.

Ối, đây không phải là thị uy sao? Yêu nghiệt

chết tiệt, còn nói cái gì cũng chưa làm, lừa ai, nhìn vẻ mặt của hai nữ nhân

này, chắc chắn ngươi ngày hôm qua cho các nàng ăn no rồi, hừ! Nói ngươi là ngựa

đực còn không nhận, dám gạt ta, tức chết mất, xem buổi tối ta chỉnh ngươi như

thế nào!

“Nhu phi mời ngồi, việc nhỏ mà thôi!” Vân

Hiểu Nguyệt chưa bỏ ý cười, mỉm cười nói.

“Điệp nhi muội muội quả là rộng lượng! Đúng

rồi, tỷ tỷ tự tay nấu một nồi canh bổ, nhân còn nóng mau ăn đi! Tỷ tỷ nấu rất

lâu đó!” Hoàng hậu phất tay, một cung nữ bưng cái bát ngọc tới, Vân Hiểu Nguyệt

nhẹ nhàng mở ra, mùi thơm nức truyền vào mũi.

“Tỷ tỷ dùng nhân sâm thượng thừa, cỏ linh

chi nấu với ngao, nghe nói thai phụ ăn đồ này tốt lắm! Nếu muội thích, tỷ tỷ về

sau mỗi ngày đều làm cho muội. Nào, còn nóng, mau ăn đi, lạnh sẽ không tốt lắm!”

Hoàng hậu cười tủm tỉm đi tới, cầm lấy thìa ngọc, múc một ngụm đưa tới bên môi

Vân Hiểu Nguyệt.

“Cám ơn Hoàng hậu nương nương, nô tì tự

mình làm được!” Tiếp nhận bát ngọc, Vân Hiểu Nguyệt đặt tới chóp mũi cẩn thận

ngửi, quả nhiên, vẫn có hương vị Túy Mỹ Nhân. Chẳng qua, lần này liều lượng rất

nhẹ, không cẩn thận sẽ không ngửi thấy!

Thật sự là “Độc nhất là lòng dạ đàn bà”,

xem ra, thuốc lần trước, cũng là ả hạ! Còn bảo làm mỗi ngày cho ta á, không để

ta chết, xem ra, ngươi sẽ không bỏ qua! Hừ, Vân Hiểu Nguyệt ta sao có thể tha

cho ngươi?

“Huyên nhi, khi nào thì Hoàng thượng đến

chỗ này vậy?” Quay đầu, Vân Hiểu Nguyệt không lộ thanh sắc hỏi.

“Hồi nương nương, một canh giờ trước,

Hoàng thượng đã tới, nhưng Tiểu Tam báo lại, Hoàng thượng lập tức đi rồi!” Huyên

nhi cung kính trả lời.

“Vậy sao? Hoàng hậu nương nương vất vả như

vậy nấu canh cho muội như vậy, Điệp nhi cảm kích vô cùng, chờ Hoàng thượng tới,

nhất định phải nói Hoàng thượng cám ơn tỷ tỷ, thế nào?” Vân Hiểu Nguyệt mỉm cười

nói.

“Muội muội, đây là việc tỷ tỷ phải làm,

nào có thể mong được thưởng?” Hoàng hậu mặt đỏ lên, ngượng ngùng nói.

“Sao tỷ tỷ có thể nói như vậy? Người là quốc

hậu một nước, lại tận tâm chiếu cố một phi tử như vậy, chính là tấm gương của

nữ tử khắp thiên hạ, đáng ngợi khen!” Nụ cười của Vân Hiểu Nguyệt càng sâu, ngọt

ngào nói.

“Ha ha, Điệp nhi đang ngợi khen ai vậy?” Đột

nhiên, tiếng cười sang sảng đích truyền vào trong tai mọi người, vừa ngẩng lên

đã thấy Tần Ngạo mặc long bào, vui vẻ đi tới, dáng vẻ phong thần tuấn lãng, làm

mê mẩn ánh mắt mọi người, trừ Vân Hiểu Nguyệt.

“Bái kiến Hoàng thượng!” Tất cả nữ nhân mắt

đưa mặt hồng, nũng nịu hành lễ.

“Bình thân! Đều đến thăm Điệp nhi phải

không? Ha ha… Hoàng hậu làm tốt lắm!” Đi đến ngồi xuống bên người Vân Hiểu Nguyệt,

Tần Ngạo vui vẻ nói.

“Đây là chuyện nô tì phải làm!” Hoàng hậu

đỏ bừng mặt, vui sướng vô cùng.

“Wow? Canh thơm quá, nào, Trẫm giúp Điệp

nhi uống, thế nào?” Thấy bên người Vân Hiểu Nguyệt có một cái bát ngọc, Tần Ngạo

bưng lên, sủng nịch nói.

“Đây là canh Hoàng hậu nương nương tỉ mỉ

chuẩn bị cho thần thiếp!” Vân Hiểu Nguyệt liếc mắt nhìn Hoàng hậu một cái.

“Ha ha, tốt lắm, Hoàng hậu có tâm như vậy!

Nào, Điệp nhi, đừng lãng phí tâm ý của Hoàng hậu!” Tần Ngạo cười càng vui vẻ,

khen ngợi nhìn Hoàng hậu, Hoàng hậu nhất thời má ngọc đỏ hồng, đầu cúi càng thấp!

“Vậy ư? Chỉ sợ là có rắp tâm khác!” Vân Hiểu

Nguyệt lạnh lùng cười, nhấc tay vụng trộm cởi xuống ngọc bội Tần Vũ đưa cho, lập

tức quăng vào bát ngọc, sau đó, quả nhiên linh nghiệm, ngọc bội đổi thành màu hồng

nhạt.

Nhất thời, một mảnh yên lặng, Nụ cười của

Tần Ngạo đọng ở trên mặt, tức giận trong mắt nhanh chóng chồng chất, quăng bát

ngọc xuống đất, một cước đá Hoàng hậu còn đang kinh ngạc ngã xuống đất: “Tiện

nhân, dám hạ độc con Trẫm?”

Hoàng hậu lập tức ngây dại, sau đó tê tâm

liệt phế khóc kêu: “Hoàng thượng minh giám, nô tì không hạ độc Điệp nhi muội muội!

Hôm qua lời của người khiến nô tì biết mình đã sai, cho nên sáng sớm đã chuẩn bị

bát canh này, nô tì thật sự không hạ độc! Ô ô…”

“Không hạ độc? Ngọc bội trong tay Điệp nhi

là thần ngọc có thể nhận ra trăm độc, ngươi giải thích như thế nào? Đồ tiện

nhân, lòng dạ hẹp hòi, không xứng làm Hậu! Người đâu, nhốt Hoàng hậu vào thiên

lao, chờ đợi xử trí!” Tần Ngạo giận tím mặt, gào to.

“Không… Hoàng thượng minh giám, nô tỳ thật

sự không làm, ta thề với trời, ta không làm! Ô ô… Điệp nhi, ta thật sự không

làm hại muội, cầu muội nói với Hoàng thượng! Ô ô…” Hoàng hậu nước mắt tràn lan,

tiếng đập đầu vang lên, nhanh chóng đổ máu.

“Hoàng hậu nương nương, đối với ta mà nói,

chuyện này không có gì, nhưng đứa bé này quan trọng hơn, cho nên bất kì ai muốn

làm thương tổn con ra, nhất định phải trị, quyết không dung tha! Cho nên Hoàng

hậu à, ta không giúp được ngươi, ngươi yên tâm, chỉ cần thẩm tra không phải là

ngươi hạ độc, Vân Nhược Điệp ta nhất định khôi phục danh phận Hoàng hậu cho

ngươi!” Vân Hiểu Nguyệt đứng lên, nhìn tất cả phi tần chung quanh một cái, nói

như trảm đinh chặt sắt, khí thế không giận mà uy khiến mọi người kinh sợ!

“Được, ta tin ngươi!” Hoàng hậu chậm rãi đứng

lên, lau khô nước mắt hai má, thống khổ nhìn Tần Ngạo còn đang xanh mặt, theo

thị vệ đi xuống!

“Còn không mau cút đi! Nói cho các ngươi

nghe, Điệp nhi là người Trẫm yêu nhất, nếu ai dám hại nàng, ta quyết không dung

tha!” Tần Ngạo lửa giận hừng hực đá đổ cái bàn một bên, phẫn nộ quát.

“Vâng… Thần… Nô tì cáo lui!” Tất cả mỹ

nhân sợ tới mức hoa dung thất sắc, run run lui xuống!

“Điệp nhi, may là nàng thông minh, nếu

không hậu quả không gánh nổi! Được rồi, tiện nhân kia, Trẫm nhất định sẽ thẩm vấn

kĩ càng, đòi lại công đạo cho nàng!” Tần Ngạo ôm Vân Hiểu Nguyệt, dịu dàng nói,

trong con ngươi đen sâu thẳm, yên lặng nhìn từng mảnh bát nhỏ, hàn ý nhanh

chóng tụ lại.

“Tạ Hoàng thượng!” Lẳng lặng tựa vào trước

ngực hắn, khóe miệng Vân Hiểu Nguyệt gợi nụ cười châm chọc, có lẽ độc này, đích

xác không phải Hoàng hậu hạ! Bởi vì lúc Nhu phi gần đi đắc ý tươi cười, Vân Hiểu

Nguyệt không nhìn sai. Còn có vài phi tử khác của hắn, vẻ mặt kỳ quái, nàng đã

thu hết vào đáy mắt, thật đúng là khó bề phân biệt! Viễn, chừng nào thì huynh mới

trở về? Không có sự âm thầm tìm hiểu của huynh, những chuyện này với ta, thật

đúng là làm không tốt!

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Sắc Yêu Phi
Chương 36

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 36
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...