Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối. – Chương 5: D//â//m đến mức này mà còn giả vờ.
Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối.
Hứa Y vẫn chưa kịp hoàn hồn, Khâu Triều đã cúi đầu nhìn xuống vùng kín cô.
Cái b//í//m nhỏ lẳng lơ bị c//h//ị//c//h đến mức chẳng thể khép lại nổi, vẫn đang không ngừng co bóp một cách mất kiểm soát, tựa như một khuôn miệng tham ăn đang mải miết dư vị, không ngừng tuôn ra những dòng nước b//í//m d//â//m dật.
Ánh mắt anh tối sầm lại, anh đưa một ngón tay ra, chậm rãi đ//â//m vào trong.
“A…”
Cả người Hứa Y run bắn lên, lại bật ra tiếng r//ê//n rỉ.
Ngón tay anh thong dong khuấy đảo trong cái b//í//m nóng ẩm, móc lấy những vách thịt mềm nhũn mà nghiền ngẫm, khuấy đến mức bên trong phát ra tiếng “vắt vẻo” nhầy nhụa, lại trào ra một dòng nước d//â//m dính dấp.
Anh vân vê vài cái, đầu ngón tay ấn chuẩn xác lên một điểm gồ nhạy cảm bên trong.
“Đừng…!”
Lời Hứa Y còn chưa dứt, cơ thể đã co giật dữ dội, cô hét lên một tiếng rồi phun ra một luồng nước lớn, bắn thẳng lên vùng bụng săn chắc của anh, men theo đường nhân ngư chảy dài xuống dưới.
Cô hoàn toàn chết lặng, đầu óc trắng xóa một mảnh, không hiểu nổi tại sao mình lại thành ra thế này, tại sao chỉ mới chạm vào đã phun nước.
Khâu Triều nhìn bàn tay ướt đẫm của mình, rồi lại nhìn khuôn mặt vừa ngây thơ vừa đỏ bừng của cô, anh nở nụ cười đầy bất ngờ xen lẫn trêu chọc: “Em cũng thuộc hàng cực phẩm đấy.”
Hứa Y nghe không hiểu.
Nhưng cơ thể cô lại hiểu rất rõ, nơi b//í//m nhỏ lại nóng thêm vài phần, trống rỗng siết chặt lại.
Cô đỏ mặt, thở dốc nhìn anh, vừa hổ thẹn vừa tức giận nhưng chẳng thốt nổi một lời. Cô chỉ có thể bịt chặt miệng, dìm những tiếng r//ê//n rỉ sắp trào ra vào tận đáy lòng.
Khâu Triều nhấc bổng cô từ trên bàn dậy, siết chặt lấy eo cô, bắt cô phải quỳ rạp nơi mép bàn.
“Nằm sấp xuống, chổng m//ô//n//g lên.”
“…”
Hứa Y không biết anh định làm gì, nhưng cô đã chẳng còn sức để kháng cự nữa. Cô thuận theo lực tay của anh mà nằm bò lên bàn, hai cánh tay áp sát mặt bàn, cơ thể vẫn còn run rẩy nhẹ nhàng, hai múi m//ô//n//g tròn trịa khẽ phập phồng theo nhịp thở.
Khâu Triều ấn thắt lưng cô xuống, ép cô phải chổng m//ô//n//g cao hơn nữa. Hai cánh m//ô//n//g vừa tròn vừa cong như một quả đào mật chín mọng, mà cái “miệng nhỏ” ở giữa vẫn đang vô tri mà đóng mở, không ngừng rỉ ra mật ngọt.
Anh giơ tay lên.
Chát! Chát!
Hai cái tát vang dội, đánh vào m//ô//n//g khiến khối thịt tròn trịa nảy lên những gợn sóng d//â//m mị, để lại dấu tay đỏ hằn rõ rệt.
Hứa Y run bắn người, nước mắt lã chã tuôn rơi.
“Đừng… đau…”
Cô nhỏ giọng cầu xin, tiếng nói vùi sâu vào trong cánh tay, trông đáng thương vô cùng. Thế nhưng cái “miệng nhỏ” phía dưới lại càng siết chặt lấy anh, không tự chủ được mà phun ra thêm một luồng nước.
Khâu Triều hai tay bóp chặt lấy eo cô, hạ thấp giọng, ý đồ xấu xa hiện rõ mồn một: “Để anh c//h//ị//c//h từ phía sau một lần nữa, rồi anh thả cho em đi.”
Hứa Y ngẩn người. Cô nằm bò ở đó, nước mắt vẫn còn vương trên mặt, nhưng trong lòng lại nhen nhóm lên một tia hy vọng.
Thật sao?
Thật sự chỉ cần làm thêm lần nữa là cha này sẽ thả cô đi sao?
Cô cắn chặt môi, khuôn mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ. Tuy không lên tiếng, nhưng bờ m//ô//n//g lại vô thức vểnh cao lên thêm một chút.
Khâu Triều nhìn thấy phản ứng của cô, khóe môi nhếch lên, lại bồi thêm một cái tát vào m//ô//n//g cô.
“D//â//m đến mức này rồi mà còn giả vờ.”
“…”
Hứa Y bịt lấy khuôn mặt nóng bừng, vờ như không nghe thấy.
Anh đứng thẳng người, tay cầm lấy vật nợ cứng ngắc đang nổi đầy gân xanh kia, tì sát vào giữa háng cô. Cái b//í//m vẫn đang rỉ nước, trơn trượt và nóng hổi. Quy đầu vừa mới chạm vào đã bị hút chặt, trượt thẳng vào bên trong.
Anh chậm rãi thúc mạnh vào.
“Ha… sâu quá…”
Vừa mới vào, Hứa Y đã cảm thấy thứ đó đ//â//m trúng nơi sâu nhất, khiến bụng dưới vừa mỏi vừa căng tức, đôi chân run cầm cập như cầy sấy.
“Ưm… chậm một chút…”
Cô r//ê//n rỉ, mặt vùi sâu vào cánh tay không dám ngoảnh lại, nhưng nước d//â//m trong b//í//m lại càng lúc càng tuôn ra xối xả.
Khâu Triều siết chặt eo cô, bắt đầu thúc hông mạnh mẽ. Cú va chạm khiến người cô bị đẩy chúi về phía trước, rồi lại bị anh lôi ngược trở về để tiếp tục những cú đ//â//m lút sàn thô bạo.
Bạch! Bạch! Bạch!
Tiếng nước nhầy nhụa hòa lẫn với tiếng thịt va chạm chát chúa vang lên liên hồi, khiến tai cô nóng bừng như lửa đốt.
Khâu Triều cúi đầu nhìn chằm chằm nơi giao hợp, cái miệng nhỏ lẳng lơ của cô bị nong rộng thành một hang động thịt tròn xoe, vách thịt hồng phấn siết chặt lấy anh không rời. Mỗi một nhịp rút ra thụt vào lại kéo theo một dòng nước d//â//m trong suốt tuôn ra, chảy dọc theo bắp đùi rồi đọng lại thành một vũng nhỏ trên mặt bàn.
Khít quá.
Nóng quá.
Đuỹ mẹ, sướng phát điên đi được.
Anh hít một hơi thật sâu, bàn tay bóp siết lấy eo cô, tốc độ bắt đầu đẩy nhanh dồn dập. Mỗi một cú thúc đều vừa hiểm vừa sâu, hận không thể đem cả hai hòn d//á//i cũng chèn hết vào trong.
“Ưm… a… đừng mà… sâu quá… chạm tới đỉnh rồi…”
Hứa Y nằm bò ra đó, bị anh đ//â//m tới mức người nảy lên bần bật, miệng không ngừng phát ra những tiếng r//ê//n rỉ vỡ vụn. Giọng cô vừa mềm vừa lả lướt, nghe chẳng khác nào một con mèo nhỏ đang kỳ động dục.
Cô cũng chẳng biết mình đã bị làm đến mức “ra” thêm bao nhiêu lần nữa, chỉ biết cứ mỗi khi vừa kịp hoàn hồn thì anh lại thô bạo đ//â//m sầm vào, nong rộng cái b//í//m nhỏ vừa mới kịp co lại, khiến nước b//í//m trong cô cứ thế tuôn ra không dứt, ướt đẫm cả một mảng dưới m//ô//n//g.
Trong bụng dưới như có thứ gì đó đang tích tụ, càng lúc càng đầy, càng lúc càng căng tức, mỏi nhừ đến mức hai chân cô không cách nào khép lại nổi —
“Đừng… em muốn đi tiểu…”
Cô hoảng loạn, vùng vẫy muốn né tránh.
Khâu Triều một tay đè chặt lấy cô, chẳng những không dừng lại mà trái lại còn phang phầm phập hung hãn hơn. Quy đầu liên tục nghiến mạnh lên điểm nhạy cảm khiến cô phát điên: “Tiểu đi, cứ tiểu ngay tại đây cho anh”
“Không được… á ——!”
Lời còn chưa dứt, cả người cô bỗng căng cứng, một luồng nhiệt nóng hổi tuôn trào xối xả, bắn thẳng lên bụng dưới của anh rồi theo nơi giao hợp của hai người mà chảy rào rào xuống dưới.
Khâu Triều cúi đầu chứng kiến cảnh tượng này, ngọn lửa dục vọng trong mắt cháy rực như muốn tràn ra ngoài.
Cô lại đang lên đỉnh
Bị anh c//h//ị//c//h đến mức phun nước rồi.
Anh bóp chặt lấy eo cô, dồn dập giã liên tiếp hàng chục phát cực nặng, nhát nào cũng chuẩn xác nghiến lên cái điểm vừa khiến cô phun nước lúc nãy. Anh thúc đến mức cô co giật từng hồi, lại “ra” thêm một lần nữa, luồng nước phun ra tưới đẫm cả hạ bộ của anh.
Cuối cùng, anh gầm nhẹ một tiếng, đột ngột rút mạnh ra, tì sát vào vùng thắt lưng vẫn còn đang run rẩy của cô mà giải phóng.
Luồng tinh dịch nóng hổi bắn tung tóe lên lưng cô, chậm rãi chảy xuôi xuống dưới, luồn vào khe m//ô//n//g rồi hòa lẫn với nước b//í//m của chính cô, khiến cả người cô run bắn lên một cái.
Hứa Y nằm vật ra trên bàn, tiếng nấc nghẹn lẫn trong hơi thở dốc, cả cơ thể vẫn không ngừng co giật từng hồi. Đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại những đợt tê dại râm ran sau cơn cực khoái.
Cô cứ ngỡ, mọi chuyện đến đây là kết thúc.
Nào ngờ, Khâu Triều bỗng bế bổng cô lên, sải bước tiến về phía chiếc sofa gần đó. Vật nợ giữa háng anh vừa mới phát tiết xong đã lại cứng ngắc, chọc thẳng vào người cô.
Hứa Y kinh hãi, vội vàng túm chặt lấy cánh tay anh, ánh mắt tràn ngập vẻ hoảng loạn: “Anh làm gì thế?!”
Chẳng phải đã nói sẽ thả cô đi rồi sao?
Giọng Khâu Triều vẫn còn vương tiếng thở dốc, dục vọng trong mắt chẳng những không tan đi mà trái lại còn nồng đậm hơn trước: “Làm nháy nữa.”
“…”
Đồ lừa đảo.
Mắt Hứa Y đỏ hoe, cô dồn chút sức lực cuối cùng để liều mạng vùng vẫy: “Không muốn nữa… anh buông tôi ra! Anh đã hứa rồi mà… để tôi đi!”
Khâu Triều thẳng tay ném cô xuống sofa, rồi cả thân hình cường tráng đè nghiến lên. Anh chen chân vào giữa hai đùi cô, thứ gậy gộc cứng như sắt thép trực tiếp tì sát vào cửa b//í//m vẫn còn đang rỉ nước:
“Anh đổi ý rồi. Cái b//ư//ớ//m d//â//m đ//ã//n//g thế này, c//h//ị//c//h một lần sao mà đủ?”













