Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối. – Chương 4: Phang đến mức miệng cứ ư ứ a a
Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối.
Dư vị của trận cao trào vẫn chưa tan hẳn, Hứa Y gục trên vai anh khẽ thở dốc, cơ thể vẫn không tự chủ được mà co giật từng đợt.
Nhục nhã.
Quá sức nhục nhã.
Cô cắn chặt môi, chỉ hận không thể chết quách đi ngay lúc này.
Thế nhưng Khâu Triều chẳng thèm cho cô thời gian để hoàn hồn. Cái vật cứng ngắc kia một lần nữa lại tì sát vào, trực tiếp đ//â//m xuyên đến tận đáy.
“A ——!”
Hứa Y hét lên kinh hãi, giọng nói cũng lạc đi.
Sâu quá.
Còn sâu hơn cả lúc nãy.
Cơ thể vừa mới lên đỉnh của cô nhạy cảm đến mạng cũng chẳng cần, dương vật thô kệch đ//â//m thọc vào trong, những đường gân trên đó cứ thế nạo qua từng lớp thịt non vẫn chưa kịp bình lặng của cô.
Quai hàm Khâu Triều bạnh ra.
Bên trong cô quá khít, những thớ thịt sau khi đạt cực khoái vẫn còn đang co thắt tinh vi, từng đợt từng đợt một siết chặt lấy anh, vừa nóng vừa trơn, m//ú//t đến mức anh tê dại cả da đầu. Anh phải nghiến chặt răng hàm mới không để bản thân phát ra tiếng gầm nhẹ.
Đuỹ mẹ, muốn lấy mạng người mà.
Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt mang theo vài phần trêu chọc, giọng nói lại đè thấp đến khản đặc: “Hồi sức rồi à?”
Hứa Y lắc đầu, nước mắt lại trào ra: “Chưa… anh đợi chút…”
Đợi không nổi luôn đấy.
Khâu Triều bóp chặt lấy eo cô, xương hông va đập mạnh vào giữa háng, vừa nặng hơn lại vừa nhanh hơn hẳn lúc nãy. Vừa vào đến nơi đã bị bao bọc đến chết nghẹt, từng tấc thịt đều đang m//ú//t, đang cắn, sướng đến mức thắt lưng anh cũng phải mỏi nhừ.
Tiếng “bạch bạch” va chạm hòa lẫn với tiếng nước vang vọng khắp căn hộ.
“Đừng… đừng nhanh thế…”
Hứa Y bị anh đ//â//m tới mức người nảy lên bần bật, lời nói cũng chẳng vẹn câu. Hai tay cô bám chặt lấy vai anh, móng tay bấm sâu vào da thịt, nhưng anh cứng như không biết đau, càng đ//â//m càng hung hãn.
Anh làm sao mà chậm lại cho nổi.
Mỗi một nhịp ra vào, anh đều có thể cảm nhận rõ rệt những thớ thịt trong b//í//m nhỏ đang quấn lấy mình, như thể đang ra sức nịnh bợ mà hút chặt lấy anh vào sâu bên trong. Những thớ thịt mềm mại nơi tận cùng vừa nóng vừa non nớt, mỗi khi thúc kịch sàn, cảm giác chẳng khác nào bị một khuôn miệng nhỏ nhắn ngậm chặt lấy mà m//ú//t mát.
“Chậm lại thì sướng hơn à?”
Khâu Triều bật cười một tiếng, giọng vừa khàn vừa trầm, nhưng hạ bộ vẫn chẳng hề dừng lại: “Nhìn lại mình xem, sướng đến phát điên rồi kìa.”
“…”
Hứa Y chẳng thốt nên lời.
Cô há miệng, chỉ có thể thở dốc, chỉ có thể r//ê//n rỉ.
Thứ vật nợ kia cứ thế ra ra vào vào trong cơ thể cô, vừa sâu vừa nặng, thúc đến mức bụng dưới cô mỏi nhừ, thúc đến mức nơi cửa b//ư//ớ//m bắt đầu mất kiểm soát mà trào nước ra ngoài.
Nhanh quá.
Cô cảm thấy mình như một chiếc lá mỏng, bị anh đ//â//m tới mức chao đảo dạt dào, chẳng có lấy một điểm tựa.
“Hức… hức…”
Cô đã chẳng còn phân biệt nổi mình đang đau hay là vì cảm giác gì khác. Thế nhưng tiếng khóc cứ thế biến điệu dần: “Ưm… a…”
Chính Hứa Y cũng phải sững sờ.
Cô vội vàng bịt chặt miệng, không dám tin rằng tiếng r//ê//n rỉ lẳng lơ vừa rồi lại phát ra từ chính họng mình.
Xấu hổ chết mất.
Sao cô có thể làm thế?
Khâu Triều nghe thấy rồi, yết hầu anh khẽ chuyển động.
Tiếng r//ê//n rỉ vừa mềm mại vừa lả lướt ấy như luồn lách qua màng nhĩ rồi đ//â//m thẳng vào đại não, khiến ánh mắt anh tối sầm lại trong tích tắc. Anh vươn tay, dứt khoát giật phăng bàn tay đang bịt miệng của cô ra.
“Kêu lên đi.”
Giọng anh vừa như ra lệnh, lại vừa như đang trêu đùa: “Nghe lọt tai đấy.”
“…”
Hứa Y lắc đầu, liều mạng lắc đầu.
Cô không muốn.
Cô không muốn phát ra thứ âm thanh d//â//m dục đó trước mặt anh.
Thế nhưng cô càng kháng cự, cơ thể lại càng phản chủ. Mỗi khi vật nợ kia đ//â//m sầm vào, cổ họng cô lại vô thức bật ra những tiếng r//ê//n rỉ, có đè nén thế nào cũng không xuể.
“Ưm… ha…”
Cô cắn chặt môi, cố dìm tiếng kêu vào tận đáy họng, nhưng những âm thanh ấy vẫn cứ thoát ra qua kẽ mũi, nghe mà chính cô cũng thấy đỏ mặt tía tai.
Khâu Triều dán chặt mắt vào cô.
Cái điệu bộ cắn môi, đỏ mặt, mắt ngậm lệ, vừa muốn trốn chạy lại vừa không cách nào thoát khỏi vòng vây của anh.
Anh bỗng dưng cúi thấp người xuống.
Hứa Y giật thót mình, tưởng anh định hôn mình nên theo bản năng ngả người ra sau, suýt chút nữa là đập đầu xuống mặt bàn.
Nhưng anh không làm thế.
Anh chỉ cúi xuống, hai tay chống hai bên đầu cô, bao trọn cả người cô dưới thân mình.
Gương mặt anh kề sát cô gang tấc, gần đến mức cô nhìn rõ từng sợi lông mi, cảm nhận được hơi thở nóng rực của anh phả vào da thịt.
Anh không hôn cô.
Chỉ im lặng nhìn cô chằm chằm, ánh nhìn trực diện ấy khiến cô chết lặng, ngay cả nhịp thở cũng phải dè chừng.
Đến tận lúc này cô mới nhìn rõ mặt anh.
Từ lúc bước chân vào cửa, cô chỉ mải lo sợ hãi và đau đớn, căn bản không dám nhìn kỹ. Bây giờ ở khoảng cách gần thế này, cô mới nhận ra anh đẹp trai đến nhường nào.
Không phải kiểu đẹp mã tầm thường, mà là vẻ đẹp sắc sảo như tài tử điện ảnh. Đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, đường xương hàm góc cạnh nam tính. Ngay cả cái dáng vẻ đang bắt nạt người khác lúc này cũng toát ra một sức hút khó tả.
Hư (Đểu)
Nhưng lại khiến người ta không thể rời mắt.
Hứa Y thầm mắng bản thân, giờ là lúc nào rồi mà còn tâm trí nghĩ chuyện đó.
Thế nhưng cô thật sự không dám nhìn thẳng vào anh.
Anh cứ nhìn, cô lại né, ánh mắt hết liếc sang bên lại nhìn lên trần, nhất quyết không đối diện với anh.
Khâu Triều nhìn thấu phản ứng của cô, bất chợt nhếch môi cười, giọng nói vừa trầm vừa mang vẻ xấu xa: “Bị anh cưỡng ép làm đến mức này rồi mà vẫn còn biết ngượng à?”
Mặt Hứa Y tức khắc đỏ bừng như muốn bốc cháy.
“Tôi không có!”
Cô theo bản năng phủ nhận, nhưng giọng điệu lại gấp gáp đến nhũn cả ra, chẳng có chút khí thế nào.
Khâu Triều nhướn mày: “Không có sao em phải tránh?”
“…”
Hứa Y câm nín. Chính cô cũng chẳng biết mình né tránh cái gì, chỉ là không dám nhìn thẳng vào đôi mắt anh.
Khâu Triều không hỏi thêm, anh vươn người dậy, một tay siết chặt lấy sau gáy cô, hơi dùng lực xoay mặt cô lại.
“Nhìn cho kỹ vào.”
Giọng anh trầm hẳn xuống, cùng lúc đó hạ bộ thúc mạnh một phát lút sàn, khiến cô phải ha lên một tiếng đau đớn: “Lúc anh c//h//ị//c//h em, em phải nhìn anh.”
“…”
Vành mắt Hứa Y lại đỏ hoe.
Cô nhìn anh, nhìn thấy vẻ đểu cáng không sợ trời không sợ đất trong đôi mắt ấy, nhìn gương mặt điển trai của anh mà trong lòng vừa hận vừa sợ.
Thế nhưng, chẳng mấy chốc sự căm hận của cô đã sụp đổ. Bởi vì thứ vật nợ kia vẫn đang ở trong cơ thể cô, từng nhịp từng nhịp va đập liên hồi.
Khoái cảm cứ thế tích tụ dần, khiến bụng dưới cô mỏi nhừ, đôi chân mềm nhũn không còn chút sức lực.
“Ưm…”
Cô cắn môi, lại bật ra tiếng r//ê//n rỉ.
Khâu Triều nhìn bộ dạng này của cô, ý vị trêu đùa trong mắt càng đậm. Anh buông đầu cô ra, hai tay bẻ lấy đầu gối cô ép sang hai bên, khiến cả người cô hoàn toàn mở rộng.
Anh bắt đầu điên cuồng phang chết cái b//í//m nhỏ của cô. Những cú thúc dứt khoát, cú sau lại nặng hơn cú trước, sâu hơn cú trước.
Mỗi lần đ//â//m sầm vào đều khiến nước lôi văng tung tóe, tiếng “phầm phập” nhớp nháp vang lên rõ mồn một đến mức chính cô cũng nghe thấy.
Sướng.
Quá sức sung sướng.
Trên trán anh lấm tấm mồ hôi mỏng, men theo xương hàm chảy xuống, nhỏ tí tách trên vùng bụng dưới đang phập phồng của cô.
Hứa Y bị anh phang đến mức đầu óc quay cuồng, miệng cứ ứ ứ a a kêu loạn, nước mắt lem luốc đầy mặt, nhưng luồng khoái cảm kia chẳng hề dừng lại, ngược lại càng lúc càng trở nên sắc lẹm, kích thích.
“Đừng mà… không muốn nữa đâu…”
Tiếng khóc cầu xin còn chưa dứt, cả người cô bỗng chốc căng cứng: “A ——!”
Vùng bụng dưới của cô co thắt kịch liệt, một luồng nhiệt nóng hổi bất ngờ trào ra, phun xối xả lên người anh, văng tung tóe lên mặt bàn rồi men theo mép bàn nhỏ tí tách xuống dưới.
Cô lại lên đỉnh lần nữa.
Từng thớ thịt trong b//í//m nhỏ phát điên mà siết chặt lấy, co bóp liên hồi như thể có hàng vạn khuôn miệng nhỏ đang cùng lúc m//ú//t mát lấy anh.
Khâu Triều gầm nhẹ một tiếng, thắt lưng tê dại điếng người. Anh bóp chặt lấy eo cô, ráng sức thúc mạnh thêm vài phát cuối, luồng khoái cảm cực độ chạy dọc theo sống lưng xông thẳng lên đại não.
Trong chớp mắt, da đầu anh như nổ tung, tinh hoàn toàn thất thủ. Từng luồng tinh dịch trắng đục nồng đậm tuôn trào, lấp đầy vào trong bao cao su, hết đợt này đến đợt khác.
Anh thở dốc nặng nề, cúi đầu nhìn cô.
Hứa Y nằm vật ra đó, vừa thở dồn dập vừa run rẩy bần bật, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.













