Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối. – Chương 3: Không cho chạm, mà lại ”phun nước”?
Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối.
Khâu Triều tự thấy bản thân mình cũng chẳng ra gì, đi tình một đêm mà vớ phải gái trinh cũng không thấy phiền phức, ngược lại còn muốn tiếp tục đè ra mà c//h//ị//c//h cho bằng được.
Rõ ràng là anh đã tạm dừng chuyển động, nhưng cú thúc định tiến vào lúc nãy vẫn khiến Hứa Y không chịu nổi, cô vừa nức nở vừa run rẩy bần bật.
Cô nghẹn ngào cầu xin: “Anh để tôi đi đi… tôi sẽ không trách anh đâu…”
“Trách tôi?”
Khâu Triều chống hai tay xuống mép bàn, những đường cơ bắp trên cánh tay gồng lên cuồn cuộn, nhìn qua là biết dân luyện võ hoặc đam mê vận động cường độ cao. Hứa Y liếc thấy cảnh đó lại càng thêm căng thẳng, mười đầu ngón chân bấm chặt xuống mặt bàn, co rúm lại vì sợ hãi.
Thấy cô cắn môi im bặt, Khâu Triều cười khẩy một tiếng, lại thúc mạnh dương vật về phía trước.
Hứa Y tức khắc cảm thấy cơ thể như bị xẻ làm đôi, cơn đau thấu xương tủy ập đến khiến nước mắt cô lại trào ra lã chã: “Rút ra đi… làm ơn nhanh lên…”
“Cùng lắm thì tí nữa tôi bù tiền cho cô.”
Anh hoàn toàn chẳng có lấy một chút đồng cảm nào. Chẳng qua thấy nước mắt cô chảy mãi không ngừng làm anh hơi phiền lòng, nên mới tạm dừng lại cho cô thích nghi một chút.
Đúng ra thì anh nên dạo đầu cho cô, để cô thả lỏng và vùng kín ẩm ướt hơn, nhưng với một người đàn bà xa lạ, anh chẳng muốn hôn môi, cũng chẳng buồn l//i//ế//m láp cơ thể cô.
Cứ nghĩ đến là thấy kinh tởm.
Thấy cô sụt sùi mãi không dứt, anh nhíu mày, cúi rạp nửa thân trên xuống, buông lời như đang ban ơn: “Ôm lấy tôi.”
Hứa Y đang ngồi khỏa thân trên bàn, vốn đã hơi ngả người ra sau, cơ thể không có điểm tựa, thắt lưng sớm đã mỏi nhừ không còn chút sức lực nào. Nhưng cô chẳng muốn có nửa điểm thân mật với anh, trốn còn không kịp nữa là.
Cô không nhúc nhích, Khâu Triều cũng mất sạch kiên nhẫn. Anh một tay bóp chặt gáy cô, thô bạo ép cô áp sát vào lồng ngực mình.
“Á…”
Vì sợ ngã, Hứa Y cuống cuồng theo bản năng vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, cả cơ thể mềm nhũn theo trọng lực đập thẳng vào vòm ngực rắn chắc.
Thật cứng, thật nóng.
Mà cũng thật mềm, thật trắng.
Khâu Triều rũ mắt nhìn xuống, đập vào mắt anh là đôi gò bồng đảo trắng ngần trơn láng lấp ló sau cổ áo bị xé rách. Hai bầu ngực tròn trịa với đầu v//ú đỏ hồng đang ép chặt lên ngực anh, bị ép đến biến dạng thành những miếng thịt mềm mại.
Xúc cảm thật trơn mượt, mịn màng đến khó tin.
Yết hầu anh khẽ chuyển động, giọng nói đã trở nên khản đặc: “Cô có thể hôn tôi, tự mình thả lỏng ra một chút.”
Khựng lại một chút, giọng hắn bỗng dịu đi đôi phần: “Lát nữa sẽ hết đau ngay thôi.”
“…”
Làm sao mà tin được chứ.
Cô chẳng đời nào lại đi hôn anh, mà anh cũng chẳng tốt bụng đến thế. Anh chỉ biết bắt nạt người khác mà thôi, Hứa Y không tin lời anh, cô lắc đầu lia lịa, một mực từ chối: “Anh mau thả tôi ra đi… cầu xin anh đấy…”
Đúng là đàn gảy tai trâu.
Mợ nó.
Khâu Triều thu lại chút lòng tốt hiếm hoi vừa mới nhen nhóm, anh đưa tay bóp chặt bầu ngực cô mà nhào nặn thô bạo, ánh mắt nhìn cô toát lên vẻ d//â//m dục khó tả: “Không tìm tôi, thế cô gõ cửa nhà tôi tận hai lần làm cái quái gì?”
“…”
Hứa Y tiếp tục lắc đầu, nức nở không thành tiếng. Chính cô cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô dám chắc đây là tầng bảy, nhưng không hiểu sao người mở cửa lại là anh này.
Thấy cô đang mải đắm chìm trong thắc mắc của chính mình mà quên mất việc đẩy anh ra, Khâu Triều chớp lấy thời cơ, một phát thúc mạnh, đem toàn bộ dương vật cắm ngập vào trong.
“A!”
Cả người Hứa Y co rút lại, cô gục đầu đ//â//m sầm vào vai anh để kìm nén cơn đau, cơ thể co giật liên hồi trong lòng anh, nơi cổ họng phát ra những tiếng r//ê//n rỉ nghẹn ngào mơ hồ.
Khâu Triều cũng bị cái b//ư//ớ//m nhỏ khít rịt của cô siết đến mức không chịu nổi, gân xanh trên trán giật nảy, quai hàm nghiến chặt, tiếng thở dốc trở nên nặng nề: “Thả lỏng ra…”
Hứa Y lắc đầu: “Không… anh rút ra đi…”
Đã đến nước này rồi thì chuyện rút ra là không bao giờ. Ánh mắt Khâu Triều lộ rõ vẻ giễu cợt, một tay anh siết chặt eo cô, cúi thấp người xuống để mặc cho hai tay cô tiếp tục vòng qua ôm lấy cổ mình.
Hai cơ thể dán chặt vào nhau không tránh khỏi những ma sát kích thích, một bên mềm mại như sắp tan ra thành nước, một bên lại cứng ngắc đầy rẫy cơ bắp, chỉ cần cọ quậy vài cái là phản ứng sinh lý đã trỗi dậy mạnh mẽ.
Nơi b//ư//ớ//m sâu đang bị dương vật thô đỏ cắm chặt bỗng ọc ra một dòng nước, thấm ướt vật khổng lồ, giúp cô xoa dịu đi vài phần cảm giác nóng rát căng tức.
Tiếng nức nở của cô bỗng khựng lại, cô ngước mặt lên khỏi hõm cổ anh, nước mắt làm ướt đẫm hàng mi dày rậm, khiến ánh mắt cô càng thêm phần đáng thương, tội nghiệp.
Luồng khoái cảm chạy dọc khắp cơ thể Khâu Triều, gương mặt điển trai góc cạnh phủ một tầng dục vọng nóng hổi, anh nheo đôi mắt dài nhìn xoáy vào cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười.
Vừa đểu cáng, vừa ngông cuồng.
“Hết đau rồi à?”
Tim Hứa Y bỗng hẫng một nhịp, nhịp đập tăng nhanh liên hồi. Cô nuốt nước bọt, định mở miệng mắng anh một câu nhưng rốt cuộc chỉ có thể phát ra một tiếng hừ nhẹ nơi cánh mũi.
Được lắm.
Cô em này còn dám làm nũng với anh cơ đấy.
Khâu Triều khẽ gật đầu, vòng eo săn chắc hơi lùi lại, rút dương vật đang được bao phủ bởi lớp nước d//â//m bóng loáng ra ngoài. Anh cúi đầu nhìn, quả nhiên trên đó có dính chút máu đào.
Thôi được rồi.
Anh sẽ đối xử với cô dịu dàng một chút.
“Ráng nhịn nhé, được không em?”
Hứa Y thật sự muốn chửi thẳng vào mặt anh là đồ khốn nạn. Chuyện cũng đã làm rồi, giờ còn nói mấy lời hươu vượn ấy làm gì. Cho dù cô có từ chối, chẳng lẽ anh sẽ dừng lại chắc?
Không thốt nên lời, cô dùng ánh mắt trừng trừng lườm anh, thậm chí chẳng muốn đoái hoài thêm mà quay mặt đi chỗ khác.
Cái tư thế khước từ quá rõ ràng này khiến sự nhân nhượng lúc nãy của anh trông chẳng khác nào một trò hề. Đã không biết điều thì đừng trách anh độc ác.
Giây tiếp theo, thứ gậy cột đình đỏ đến phát tím kia đ//â//m sầm vào sâu trong cái b//í//m nhỏ hẹp. Quy đầu cứng rắn tách từng lớp thịt mềm đang m//ú//t chặt lấy nó ra, đ//â//m thẳng vào nơi sâu nhất. Cú va chạm mạnh bạo khiến cô em non nớt run rẩy bần bật, khóc nấc lên.
“Đừng mà… đừng… đau quá…”
Đáp lại cô chỉ có tiếng “bạch bạch” khi hạ bộ va chạm vào nhau, hòa lẫn với tiếng nước nhầy nhụa vang vọng khắp căn hộ rộng thênh thang.
Lúc này vẫn là ban ngày, hai mặt căn phòng đều là kính lớn sáng choang, thế giới bên ngoài trông như một cõi hư ảo. Nếu không, sao cô có thể bị anh đè ra phang phầm phập một cách trần trụi thế này trên bàn cơ chứ.
Hứa Y thà rằng đây chỉ là một cơn ác mộng. Tỉnh dậy, cô vẫn ở cái huyện nhỏ nghèo nàn, chưa từng đặt chân lên thành phố lớn, cũng chưa từng gặp phải kẻ xấu xa này.
“Oa… hức…”
Cô uất ức òa khóc thành tiếng.
Khâu Triều không màng tới, không dỗ dành, cũng chẳng dừng lại. Anh đ//â//m vừa sâu vừa nặng, sớm đã bị cái thịt b//í//m vừa khít vừa nóng bỏng kia hút chặt đến mức quên cả trời đất. Anh đỏ ngầu mắt, bắt đầu những cú thúc mạnh bạo, dứt khoát.
Dần dần, tiếng khóc của Hứa Y nhỏ lại, nơi cổ họng phát ra những tiếng r//ê//n rỉ vỡ vụn: “Được rồi… dừng lại đi…”
Bị thứ thô cứng ấy va đập hàng chục lần, bụng dưới của cô dâng lên cảm giác tê dại khó tả. Cô cảm thấy bên trong như có dòng điện chạy qua, một cảm giác tê rần lạ lẫm khiến cô vừa hoang mang vừa sợ hãi.
Cô vừa sụt sùi vừa lắc đầu, đôi bàn tay cào cấu trên vai anh để lại không ít vết lằn đỏ hằn sâu, nhưng anh dường như chẳng hề biết đau, mặc kệ lời cầu xin mà càng thúc hông luồn lách, đ//â//m chọc cô dữ dội hơn.
Lúc nãy khi anh còn nhẹ nhàng nói chuyện thì cô chẳng thèm đoái hoài, giờ mới cầu xin thì đã muộn rồi.
Hơn nữa, tiếng r//ê//n rỉ của cô nghe lọt tai đấy chứ. Thậm chí để nghe rõ hơn, anh dùng hai tay nhào nặn hai múi m//ô//n//g tròn trịa của cô, vừa trêu chọc vừa cảm nhận cô đang cố rướn người về phía trước để trốn tránh, thế là anh lại nện hông xuống, mang theo vẻ hung hăng tồi tệ mà phang cô mạnh bạo hơn nữa.
“A…”
Hứa Y bị kẹp chặt giữa hai luồng công kích, trốn không được mà tránh cũng không xong, chỉ còn cách ôm chặt lấy cổ anh để bản thân không bị ngã nhào khỏi mặt bàn.
Cứ mỗi một nhịp đẩy đưa, quy đầu thô cứng lại đ//â//m thẳng vào cửa tử cung, tì sát vào vị trí nhạy cảm và non nớt nhất của cô mà nghiền ngẫm, va chạm liên hồi.
“Không xong rồi… a ——!”
Hứa Y buông lỏng bờ môi dưới vốn đang cắn chặt, hơi thở dồn dập, đôi mắt gần như mất đi tiêu cự. Cô không ngừng run rẩy co giật trong lòng anh, vùng bụng dưới co thắt kịch liệt.
Tiếng khóc la vừa rồi bỗng chốc im bặt.
Khâu Triều dù chưa nếm mùi đời nhưng cũng chẳng lạ lẫm gì cảnh này, anh thừa hiểu cô đã lên đỉnh rồi. Anh cúi đầu, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn vừa ướt át vừa đỏ bừng của cô mà khẽ cười.
Giọng nói anh khản đặc: “Miệng bảo không cho chạm, thế mà dưới này lại phun nước à?”
“…”
Đây là lần đầu tiên Hứa Y trải qua cảm giác này, cơ thể nhạy cảm vô cùng, vẫn còn đang run lên từng đợt. Cô tựa đầu vào vai anh, chậm chạp cúi xuống nhìn.
Cạnh bàn nơi cô ngồi đã ướt đẫm, từng dòng nước men theo mép bàn nhỏ tí tách xuống sàn nhà, ngay cả chân anh cũng bị cô làm cho ướt nhẹp.
Xấu hổ quá.
Hứa Y bắt đầu bật khóc nức nở.













