Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối. – Chương 2: Mới chỉ vào đến quy đầu đã không chịu nổi rồi
Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối.
Khâu Triều chưa từng đi tìm mối tình một đêm bao giờ, hôm nay là lần đầu tiên, nhưng bản tính anh vốn chẳng có kiên nhẫn, càng không phải hạng người biết nâng niu bạn giường. Chẳng qua dạo này tâm trạng bực bội, anh cần một nơi để phát tiết dục vọng mà thôi.
Con bé trước mắt này có một vẻ gì đó đần đần, ngơ ngác không tả nổi.
Nhìn Hứa Y chật vật khổ sở ngậm nuốt thứ vật nợ kia, lông mày Khâu Triều nhíu chặt. Anh thô bạo giật phăng chiếc áo sơ mi của cô, lột phăng nội y, lôi ra một bên bầu ngực trắng ngần mềm mại, tùy ý nhào nặn, giày vò.
“Biết b//ú không hả?”
Lực tay của anh không hề nhẹ.
“Ưm…”
Hứa Y đau đớn, thốt lên những tiếng r//ê//n rỉ nghẹn ngào. Vật khổng lồ trong miệng cứ thế ra ra vào vào thao túng, thúc mạnh khiến cô vừa nức nở vừa chảy nước miếng, hai gò má mỏi nhừ.
Cảm giác như sắp không thở nổi, cô theo bản năng nuốt nước bọt một cái, cổ họng vô tình siết mạnh lấy “nó”. Khoang miệng nóng ẩm, mềm mại co bóp khiến Khâu Triều gầm nhẹ một tiếng, bàn tay đang đùa giỡn bầu ngực bỗng siết chặt lấy vai cô.
Đầu ngón tay anh bấm mạnh đến mức để lại những vết đỏ hằn trên làn da trắng nõn.
Khâu Triều vừa ngủ dậy đã tự mình giải quyết một lần nên giờ chưa có hứng ngay, anh muốn cô dùng miệng l//i//ế//m láp cho anh trước. Hồi trước xem phim anh vốn chẳng mặn mà gì với mấy tình tiết này, giờ trực tiếp trải nghiệm mới thấy cảm giác cũng không tệ.
Hai tay anh khóa chặt đầu cô, không cho phép cô cử động. Vùng eo săn chắc bắt đầu đưa đẩy, ra vào mấy chục lần liên tiếp, đưa đẩy đến mức khuôn miệng nhỏ nhắn ướt át kia đầy rẫy những vệt nước óng ánh d//â//m dục. Tinh dịch hòa lẫn với nước bọt của cô, chảy tràn xuống cằm và cả lồng ngực.
“Ưm… ha…”
Khoang miệng bị ma sát đến nóng rát như lửa đốt. Một phút sơ ý, răng cô va phải thân c//u, khiến Khâu Triều không kìm được mà phóng tinh.
Mùi vị tanh nồng ngập đầy cổ họng, Hứa Y vùng vẫy thoát ra, quay đầu sang một bên ho sặc sụa, mấy lần chực nôn mửa.
Luồng tinh dịch trắng đục bị nước bọt làm cho loãng đi, dính thành từng sợi nhầy nhụa bên khóe môi. Mùi vị của anh… ban nãy cô đã lỡ nuốt xuống hơn nửa.
Thật kì lạ.
Biến thái rồi.
Hứa Y vội vàng bịt miệng, co rúm người lại bên cánh cửa, một tay túm chặt lấy cổ áo đã bị xé toạc, cố che đi đầu v//ú hồng hào đang run rẩy nhô cao.
Khâu Triều nheo mắt, bàn tay lớn bóp chặt sau gáy cô, cơ bắp cánh tay gồng lên cuồn cuộn, một phát xách bổng cô dậy.
“Đừng mà… tôi vào nhầm chỗ rồi… tôi xin lỗi…”
Hứa Y cuống cuồng xin lỗi, hai chân ra sức đạp xuống sàn nhà, kiên quyết không hợp tác.
Khâu Triều chỉ mặc định rằng cô thấy anh quá thô bạo nên giờ mới tạm thời hối hận. Tiếc thay, đã muộn rồi.
Anh lôi tuột cô sang bên cạnh, chỉ vài đường cơ bản đã lột phăng chiếc quần jeans bạc màu, kèm theo đó là chiếc quần lót bằng cotton mỏng dính, bị anh vứt thẳng xuống đất như rác rưởi.
“Đừng… đừng cởi đồ của tôi…”
Hứa Y vô vọng đưa tay định vớt vát lại, nhưng khi nhận ra đối phương đang nhìn chằm chằm vào vùng kín của mình, cô lại hoảng loạn thu tay về che chắn, cả khuôn mặt đỏ bừng lên vì nhục nhã.
“Bỏ tay ra.”
Khâu Triều lạnh lùng ra lệnh.
“…”
Hứa Y cắn chặt răng, quyết tâm phản kháng đến cùng.
Khâu Triều chẳng buồn nói nhảm thêm, anh bế bổng cô lên, đặt thẳng lên chiếc bàn bên cạnh. Vùng kín mà cô cố công che giấu bị anh thô bạo banh ra, hai chân dang rộng hớ hênh, để lộ một khe thịt hồng hào non nớt.
Cô không có lông, gò mu đầy đặn, khi bàn tay anh áp lên cứ như đang tóm gọn một chiếc bánh bao nhỏ bằng thịt.
Hứa Y xấu hổ định dùng tay che lại, nhưng anh đã đi trước một bước, gạt phăng tay cô ra. Rất nhanh sau đó, hai tay cô bị anh gộp lại một chỗ, bẻ ngược ra sau lưng.
Những ngón tay của Khâu Triều rất dài, trông chẳng khác nào tay của những nghệ sĩ dương cầm trên quảng cáo tivi, nhưng hiện tại, chúng chẳng liên quan gì đến nghệ thuật, mà chỉ tạo nên một cảnh tượng đầy sắc dục.
Ngón tay anh tách hai cánh môi b//ư//ớ//m của cô ra, để lộ cửa mình mềm mại, mọng nước đang không ngừng đóng mở theo nhịp thở dồn dập của cô.
Chính giữa nơi đó đã bắt đầu rỉ ra chút nước.
Mới chỉ bị anh banh chân ra nhìn một cái mà đã ướt rồi.
Khâu Triều khẽ hừ một tiếng.
Hứa Y nhạy cảm nhận ra sự giễu cợt trong tiếng hừ đó, cứ như thể cô là hạng người lẳng lơ lắm không bằng. Không phải như thế, cô hoàn toàn không muốn cùng anh làm chuyện này.
“Tôi…”
Lời định thốt ra liền bị khựng lại trước hành động dùng miệng xé vỏ bao cao su của anh. Ánh mắt cô sững sờ, ngay sau đó trái tim như một viên sủi rơi vào nước, đập liên hồi sùng s//ụ//c.
“Không! Tôi không muốn…”
Cô cuống cuồng tìm đường chạy trốn, nhưng cả người đã bị anh ghim chặt trên bàn, hai tay bị khóa ngược ra sau lưng, hoàn toàn không còn đường lui.
Hứa Y mếu máo, tiếng khóc nghẹn ngào dần trở nên vỡ vụn: “Tôi có bạn trai rồi, tôi không thể làm chuyện này với anh được…”
Đến nước này, Khâu Triều tin rằng có lẽ cô thật sự đã vào nhầm nhà, nhưng ai bảo cô đen đủi, lại va đúng vào lúc anh đang hừng hực ham muốn nhất cơ chứ.
Anh đeo bao cao su vào, hai tay đè chặt lấy hai bên đầu gối cô, kéo thân hình mảnh mai kia sát về phía mép bàn, để vùng kín đang mở rộng đối diện thẳng với hạ bộ của mình.
Trong lúc hoảng loạn, Hứa Y nhìn thấy vật dưới hông anh còn sưng to và thô dài hơn cả lúc nãy. Những gân xanh nổi cuồn cuộn trên thân c//u, đỏ đến phát tím, vừa dài vừa lớn đến đáng sợ.
Cô sợ hãi vô cùng, liệu mình có chết mất không?
“Thì nó có ở đây đâu.”
Khâu Triều buông một câu hờ hững, tay cầm lấy dương vật thô ráp cọ xát nơi cửa b//ư//ớ//m cô. Sau vài lần đưa đẩy, quy đầu đã dính đầy thứ nước lỏng mà cô tiết ra, trơn trượt lướt qua những cánh môi thịt, mấy lần va chạm mạnh vào hạt mầm nhạy cảm.
“Ưm… a… a…”
Hứa Y run rẩy thốt lên những tiếng r//ê//n rỉ, ánh mắt không dám nhìn thẳng mà cứ láo liên vô định. Cô chợt thấy khóe môi anh nhếch lên một độ cong chẳng giống nụ cười cho lắm: “Sướng rồi à?”
Cô cắn chặt môi dưới, vừa nức nở vừa lắc đầu lia lịa.
Khâu Triều chẳng thèm để ý, anh bắt đầu hạ hông xuống.
Nhưng kích thước của anh quả thực quá lớn, mới chỉ lọt được mỗi cái quy đầu vào trong, Hứa Y đã khóc thét lên vì đau đớn: “A… đau quá… tôi chết mất thôi…”
Chết?
Hơi làm quá rồi đấy.
Khâu Triều vừa định lên tiếng dạy dỗ thì đã bị cửa b//ư//ớ//m khít rịt của cô kẹp chặt đến mức tấc bước khó đi. Anh hít một hơi thật sâu, định dồn lực tiến vào sâu hơn thì cô lại khóc lóc cầu xin: “Đau… đau lắm…”
Khuôn mặt đỏ bừng của cô chẳng biết từ lúc nào đã tái nhợt đi vì căng thẳng. Cô đưa tay bấu chặt lấy cánh tay anh, bờ vai gầy thanh mảnh nhưng tràn đầy sức sống cũng không ngừng run rẩy.
Khâu Triều lộ rõ vẻ kinh ngạc, anh nhìn người phụ nữ trước mặt — một tay cố che ngực, một tay ra sức ngăn cản mình, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ uất ức, vừa hổ thẹn lại vừa sợ hãi.
Cái thằng khốn Thịnh Phạn Minh kia tìm cho anh một… gái còn trinh tiết à?













