Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối. – Chương 1: Tìm sai người, chuốc lấy nhục nhã
Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối.
Hứa Y tốt nghiệp xong cấp ba thì nghỉ học. Cô mở một tiệm đồ ăn sáng trên huyện, tuy hơi vất vả nhưng thu nhập lại rất khá. Món màn thầu cô hấp nổi tiếng khắp mười dặm tám xã, quẩy rán cũng được hàng xóm láng giềng khen nức nở, dù có phải xếp hàng dài đến đâu họ cũng sẵn lòng chờ đợi.
Cũng nhờ cái nghề mọn này mà cô gom góp đủ tiền viện phí cho cô ruột, giúp bà ra đi thanh thản trong bệnh viện. Cô còn nuôi cả anh chàng thanh mai trúc mã của mình, để anh cầm số tiền học phí cô cho vay mà lên tận Bắc Kinh học một trường đại học danh tiếng.
Họ đã hẹn ước với nhau, đợi anh tốt nghiệp, tìm được việc làm ổn định sẽ đón cô lên ở cùng.
Hứa Y chẳng có ước mơ gì cao xa, cô chỉ muốn tranh thủ hai năm trước khi anh ra trường sẽ làm lụng nhiều hơn, chắt bóp thêm chút tiền để lo chi phí sinh hoạt ở thành phố lớn sau này.
Kỳ nghỉ hè đến, anh nói phải tiếp tục làm thêm công việc cũ nên không về quê. Hứa Y cũng chẳng nghe ngóng được tin tức gì từ bố mẹ anh. Nhân dịp sinh nhật anh, cô âm thầm quyết định tạo cho anh một bất ngờ mà không hề báo trước với bất kỳ ai, một mình bắt tàu lên thành phố.
Cô không biết chỗ ở của anh trong kỳ nghỉ, chỉ nhớ mang máng trong những lần trò chuyện, anh có nhắc tới việc đi gia sư cho một đứa trẻ tại một khu chung cư cao cấp.
Hứa Y ngồi tàu suốt đêm, năm giờ sáng mới tới trạm. Thức trắng một đêm khiến đầu tóc rối bời, mặt mũi bơ phờ, vì không muốn để lại ấn tượng xấu với anh, cô tìm một nhà nghỉ gần ga tàu để tắm rửa, ăn sáng rồi mới theo địa chỉ kia tìm đến.
Khu chung cư này vô cùng sang trọng, cổng vào có thanh chắn tự động khiến Hứa Y lúng túng không biết qua thế nào. Chú bảo vệ trong bốt trực trông khá hiền từ, chỉ cho cô: “Phải quẹt thẻ cháu ạ.”
Hứa Y lắc đầu, cô làm gì có thẻ.
Làn da cô trắng ngần, dáng người nhỏ nhắn, cả người toát lên vẻ chất phác, không chút vẩn đục bụi đời, nhìn chẳng khác nào một cô sinh viên còn non nớt. Bác bảo vệ thấy cô có tướng mạo hiền lành nên cũng nới tay, mở cổng cho cô vào.
Hứa Y lễ phép gật đầu chào rồi rảo bước tiến vào trong.
Nhà ở đây cao quá, cô ngửa cổ nhìn bảng số để tìm tòa nhà số 37. Đây là nơi Phương Khả Vọng — bạn trai cô — đã làm gia sư suốt hai học kỳ, chắc chắn cô sẽ đợi được anh ở đây.
Tìm thấy tòa nhà rồi, cô bắt đầu lên tầng bảy.
Bên cạnh có thang máy, nhưng Hứa Y vốn ít va chạm ở tỉnh lẻ, theo bản năng cô luôn né tránh những thứ quá hiện đại và máy móc. Nhìn dãy nút bấm phát sáng trên tường, cô quay đầu chọn đi thang bộ.
Nhờ thể chất tốt nên việc leo lên tầng bảy không làm khó được cô. Khu này dường như mỗi tầng chỉ có một hộ duy nhất, vừa bước ra khỏi lối thoát hiểm, cô đã thấy ngay cánh cửa nhà đối diện.
Không gian xung quanh im ắng lạ thường.
Cô không dám mạo muội làm phiền, chọn một góc yên tĩnh, cố gắng thu mình lại hết mức có thể để chờ đợi bóng dáng của Phương Khả Vọng.
Giờ dạy kèm của anh là chín giờ sáng, hiện tại đã tám rưỡi, chắc anh cũng sắp đến rồi.
Nhưng cô đợi mãi, đợi mãi, cho đến tận mười hai giờ trưa mà vẫn chẳng thấy bóng dáng bạn trai đâu. Hứa Y vốn đã lạ lẫm nơi đất khách quê người, trái tim bỗng chốc hẫng một nhịp vì hoảng loạn.
Chẳng lẽ mình tìm nhầm chỗ rồi?
Hay là hôm nay anh ấy xin nghỉ không đi làm?
Cô lấy điện thoại ra định gửi tin nhắn hỏi thăm, nhưng lại phát hiện cột sóng ở góc trên bên phải ít ỏi đến đáng thương. Cô cố gắng gửi đi, nhưng vòng tròn cứ xoay tít mãi, chẳng thể nào gửi nổi.
Chỗ này sóng sánh kém đến vậy sao?
Hứa Y bắt đầu tự nghi ngờ chính mình, hay là do đêm qua không được nghỉ ngơi tử tế nên lúc nãy lỡ chợp mắt một lúc, Phương Khả Vọng đã vào trong rồi mà cô không thấy?
Có lẽ nào như vậy không?
Sự hoài nghi trong lòng cô càng lúc càng lớn.
Do dự mãi, cô không đành lòng để chuyến đi xa xôi này kết thúc mà chẳng có chút bất ngờ nào, đành lấy hết can đảm tiến đến trước cửa phòng.
Cô hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng gõ cửa.
Bên trong không có tiếng động gì.
Cô cắn chặt răng, lấy thêm chút lực gõ mạnh hơn.
Trong lúc chờ đợi, trái tim cô đập thình thịch liên hồi.
Một giây, hai giây, ba giây…
Ngay khi cô định gõ tiếp, cánh cửa bỗng mở ra. Ánh sáng từ trong phòng len lỏi qua khe cửa, từng chút một rọi thẳng vào mặt cô.
Cô ngước đầu lên, chạm ngay vào một đôi mắt đen sâu thẳm.
Người đàn ông mở cửa dáng người rất cao, dường như vừa mới tắm xong, quanh hông chỉ quấn duy nhất một chiếc khăn tắm, để lộ khuôn ngực trần với những khối cơ bắp rắn chắc.
Mái tóc ngắn của hắn vẫn còn hơi ẩm, nước từ ngọn tóc nhỏ xuống, lăn dài theo xương quai xanh, lướt qua cơ ngực rồi biến mất sau lớp khăn tắm quấn hông.
Hứa Y còn chưa kịp nhìn rõ mặt hắn thì đã bị bộ dạng bán khỏa thân này làm cho kinh hồn bạt vía, bao nhiêu lời định nói ban nãy đều bay sạch sành sanh.
“Xin chào… Tôi muốn hỏi thăm…”
“Là tôi gọi đấy.”
Người đàn ông hất chân, đá cánh cửa mở rộng thêm một chút.
Ánh sáng tràn ra ngoài, giúp Hứa Y nhìn rõ khuôn mặt anh. Đôi lông mày sắc sảo, hốc mắt sâu, ngũ quan góc cạnh — đó là một gương mặt điển trai đầy vẻ công kích.
Lúc này, anh đang rũ mắt nhìn xoáy vào cô, ánh mắt mang theo vẻ lười biếng khó tả.
“Tôi…”
Cô lại quên bẵng mất mình định nói gì.
Khâu Triều đứng từ trên cao nhìn xuống người phụ nữ trước mặt. Thời đại nào rồi còn tết tóc đuôi tôm hai bên, trông ngốc nghếch hết chỗ nói. Đã vậy, chiếc áo sơ mi trắng rẻ tiền trên người cô còn bị hai bầu ngực tròn lẳng căng tròn như muốn nổ tung.
Không trang điểm, nhưng lại toát ra vẻ mộc mạc đến dung tục.
Thịnh Phạn Minh tìm đâu ra cái loại “hàng” này cho anh thế không biết?
“Quê mùa thật đấy.”
Anh nói tuột ra suy nghĩ trong lòng mình.
Hứa Y dù đang căng thẳng nhưng vẫn nghe rõ câu nói đó. Khuôn mặt cô đỏ bừng vì xấu hổ, lắp bắp giải thích: “Tôi đến để… Á!”
Cổ tay mảnh khảnh đột ngột bị bàn tay to lớn của người đàn ông tóm chặt. Cô còn chưa kịp phản ứng thì cả người đã bị anh lôi vào trong phòng.
Rầm! một tiếng đóng cửa khô khốc vang lên khiến bả vai Hứa Y co rút lại, tấm lưng đập mạnh vào cánh cửa.
Hàng mi cô run rẩy liên hồi, trái tim căng thẳng như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.
Bàn tay Khâu Triều rất lớn, anh ấn mạnh vào sau gáy cô, ép cô phải quỳ rạp xuống sàn nhà. Hứa Y sợ hãi tột độ, cô ngước lên nhìn anh, vành mắt đã ửng đỏ.
Bình thường cô còn chưa ra khỏi huyện bao giờ, quanh quẩn cũng chỉ tiếp xúc với người quen, làm sao đã từng thấy qua cái cảnh tượng áp đảo thế này.
“Tôi… tôi đến tìm người… anh…”
“Ừ.”
Khâu Triều vỗ vỗ vào đôi gò má đỏ bừng của cô, tiếp lời: “Đúng rồi, đến tìm tôi.”
Anh nâng cằm người phụ nữ lên, xoay qua xoay lại quan sát gương mặt này. Tuy có hơi nhạt nhòa nhưng nước da rất trắng, đường nét dịu dàng, miễn cưỡng cũng gọi là xinh đẹp.
Ngực to, m//ô//n//g cũng khá cong.
Chỉ là quê mùa quá trời luôn.
Thuần khiết sao?
Anh tự hỏi dùng từ này cho cô liệu có hợp hay không.
Có lẽ, cô cũng có chút bản lĩnh đấy.
Anh quyết định cho cô một cơ hội.
Khâu Triều ghì chặt đầu cô, thấy cô vẫn né tránh, anh mất kiên nhẫn “tặc” lưỡi một tiếng đầy khó chịu: “Tôi không rảnh tán tỉnh với cô đâu, ngoan ngoãn chút đi.”
Hứa Y lắc đầu nguầy nguậy, cố sức vùng vẫy, cô vẫn chưa thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
Giây tiếp theo, một vật thô dài, đỏ hỏn và căng cứng “chát” một tiếng đập thẳng vào miệng cô, khiến cô sợ hãi đến mức chết lặng, không dám né tránh nữa.
Cô bàng hoàng đứng hình, trố mắt nhìn vật thể trước mặt.
Cái này chẳng xa lạ gì, chính là dương vật của đàn ông. Dù cô chưa từng làm chuyện đó với Phương Khả Vọng, nhưng ở tuổi này, cô ít nhiều cũng biết chuyện giường chiếu là thế nào.
“Ưm…”
Cô cắn chặt môi dưới, cúi đầu cự tuyệt.
Khâu Triều đã bị con bé quê mùa này mài sạch chút kiên nhẫn ít ỏi còn sót lại. Anh túm chặt tóc cô, ép cô phải ngẩng mặt lên, tay kia nắm lấy món đồ thô cứng, thô bạo cạy mở hàm răng đang nghiến chặt của cô.
“B//ú cho tử tế vào.”
Hứa Y đau đớn, cảm giác như không thở nổi. Miệng vừa mới hé ra, còn chưa kịp hớp lấy chút oxy nào thì quy đầu to như quả trứng ngỗng đã hung hãn xông vào, lấp đầy khoang miệng nhỏ nhắn của cô.
“Hực… hực…”
Cô ngửa cổ, nước bọt không kịp nuốt xuống liền men theo khóe môi chảy dài, nhỏ tách tách lên vạt áo sơ mi trắng đang căng mẩy.
Để lại một vệt nước loang lổ rõ mồn một.
Khâu Triều cúi đầu, ánh mắt tối sầm dừng lại trên khuôn ngực đầy đặn của cô. Anh một tay giữ chặt gáy cô, hông thúc mạnh về phía trước, bàn tay còn lại trượt xuống, chạm vào hàng cúc áo.
Anh cởi từng chiếc, từng chiếc một.
Anh phải xem cho bằng được, rốt cuộc nó to đến mức nào.
Hứa Y nhận ra anh định làm gì, cô nhíu mày nức nở, đôi tay định ngăn cản liền bị anh đè nghiến lại. Anh còn thừa cơ thúc mạnh hơn, thân c//u thô dài hung hăng đ//â//m sâu vào một nửa, quy đầu trực tiếp chạm thẳng vào cổ họng cô.
“Ưm…”
Cô theo bản năng muốn nôn mửa, cuống họng thắt chặt lại.
“Shit…”
Khâu Triều bị cô siết chặt đến mức gân xanh trên trán giật nảy, anh hít một ngụm khí lạnh. Như để trừng phạt, anh thẳng tay vả mạnh một nhát vào bầu ngực cô.
“Đừng có chuốc khổ vào thân.”
“Ưm… ưm…”
Khóe mắt Hứa Y đỏ hoe, những giọt nước mắt tội nghiệp bắt đầu lã chã tuôn rơi.













