Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối. – Chương 1: Tìm sai người, chuốc lấy nhục nhã

Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối.

Tác giả: Mèo Yêu
Lượt đọc: 1,795
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hứa Y tốt nghiệp xong cấp ba thì nghỉ học. Cô mở một tiệm đồ ăn sáng trên huyện, tuy hơi vất vả nhưng thu nhập lại rất khá. Món màn thầu cô hấp nổi tiếng khắp mười dặm tám xã, quẩy rán cũng được hàng xóm láng giềng khen nức nở, dù có phải xếp hàng dài đến đâu họ cũng sẵn lòng chờ đợi.

Cũng nhờ cái nghề mọn này mà cô gom góp đủ tiền viện phí cho cô ruột, giúp bà ra đi thanh thản trong bệnh viện. Cô còn nuôi cả anh chàng thanh mai trúc mã của mình, để anh cầm số tiền học phí cô cho vay mà lên tận Bắc Kinh học một trường đại học danh tiếng.

Họ đã hẹn ước với nhau, đợi anh tốt nghiệp, tìm được việc làm ổn định sẽ đón cô lên ở cùng.

Hứa Y chẳng có ước mơ gì cao xa, cô chỉ muốn tranh thủ hai năm trước khi anh ra trường sẽ làm lụng nhiều hơn, chắt bóp thêm chút tiền để lo chi phí sinh hoạt ở thành phố lớn sau này.

Kỳ nghỉ hè đến, anh nói phải tiếp tục làm thêm công việc cũ nên không về quê. Hứa Y cũng chẳng nghe ngóng được tin tức gì từ bố mẹ anh. Nhân dịp sinh nhật anh, cô âm thầm quyết định tạo cho anh một bất ngờ mà không hề báo trước với bất kỳ ai, một mình bắt tàu lên thành phố.

Cô không biết chỗ ở của anh trong kỳ nghỉ, chỉ nhớ mang máng trong những lần trò chuyện, anh có nhắc tới việc đi gia sư cho một đứa trẻ tại một khu chung cư cao cấp.

Hứa Y ngồi tàu suốt đêm, năm giờ sáng mới tới trạm. Thức trắng một đêm khiến đầu tóc rối bời, mặt mũi bơ phờ, vì không muốn để lại ấn tượng xấu với anh, cô tìm một nhà nghỉ gần ga tàu để tắm rửa, ăn sáng rồi mới theo địa chỉ kia tìm đến.

Khu chung cư này vô cùng sang trọng, cổng vào có thanh chắn tự động khiến Hứa Y lúng túng không biết qua thế nào. Chú bảo vệ trong bốt trực trông khá hiền từ, chỉ cho cô: “Phải quẹt thẻ cháu ạ.”

Hứa Y lắc đầu, cô làm gì có thẻ.

Làn da cô trắng ngần, dáng người nhỏ nhắn, cả người toát lên vẻ chất phác, không chút vẩn đục bụi đời, nhìn chẳng khác nào một cô sinh viên còn non nớt. Bác bảo vệ thấy cô có tướng mạo hiền lành nên cũng nới tay, mở cổng cho cô vào.

Hứa Y lễ phép gật đầu chào rồi rảo bước tiến vào trong.

Nhà ở đây cao quá, cô ngửa cổ nhìn bảng số để tìm tòa nhà số 37. Đây là nơi Phương Khả Vọng — bạn trai cô — đã làm gia sư suốt hai học kỳ, chắc chắn cô sẽ đợi được anh ở đây.

Tìm thấy tòa nhà rồi, cô bắt đầu lên tầng bảy.

Bên cạnh có thang máy, nhưng Hứa Y vốn ít va chạm ở tỉnh lẻ, theo bản năng cô luôn né tránh những thứ quá hiện đại và máy móc. Nhìn dãy nút bấm phát sáng trên tường, cô quay đầu chọn đi thang bộ.

Nhờ thể chất tốt nên việc leo lên tầng bảy không làm khó được cô. Khu này dường như mỗi tầng chỉ có một hộ duy nhất, vừa bước ra khỏi lối thoát hiểm, cô đã thấy ngay cánh cửa nhà đối diện.

Không gian xung quanh im ắng lạ thường.

Cô không dám mạo muội làm phiền, chọn một góc yên tĩnh, cố gắng thu mình lại hết mức có thể để chờ đợi bóng dáng của Phương Khả Vọng.

Giờ dạy kèm của anh là chín giờ sáng, hiện tại đã tám rưỡi, chắc anh cũng sắp đến rồi.

Nhưng cô đợi mãi, đợi mãi, cho đến tận mười hai giờ trưa mà vẫn chẳng thấy bóng dáng bạn trai đâu. Hứa Y vốn đã lạ lẫm nơi đất khách quê người, trái tim bỗng chốc hẫng một nhịp vì hoảng loạn.

Chẳng lẽ mình tìm nhầm chỗ rồi?

Hay là hôm nay anh ấy xin nghỉ không đi làm?

Cô lấy điện thoại ra định gửi tin nhắn hỏi thăm, nhưng lại phát hiện cột sóng ở góc trên bên phải ít ỏi đến đáng thương. Cô cố gắng gửi đi, nhưng vòng tròn cứ xoay tít mãi, chẳng thể nào gửi nổi.

Chỗ này sóng sánh kém đến vậy sao?

Hứa Y bắt đầu tự nghi ngờ chính mình, hay là do đêm qua không được nghỉ ngơi tử tế nên lúc nãy lỡ chợp mắt một lúc, Phương Khả Vọng đã vào trong rồi mà cô không thấy?

Có lẽ nào như vậy không?

Sự hoài nghi trong lòng cô càng lúc càng lớn.

Do dự mãi, cô không đành lòng để chuyến đi xa xôi này kết thúc mà chẳng có chút bất ngờ nào, đành lấy hết can đảm tiến đến trước cửa phòng.

Cô hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng gõ cửa.

Bên trong không có tiếng động gì.

Cô cắn chặt răng, lấy thêm chút lực gõ mạnh hơn.

Trong lúc chờ đợi, trái tim cô đập thình thịch liên hồi.

Một giây, hai giây, ba giây…

Ngay khi cô định gõ tiếp, cánh cửa bỗng mở ra. Ánh sáng từ trong phòng len lỏi qua khe cửa, từng chút một rọi thẳng vào mặt cô.

Cô ngước đầu lên, chạm ngay vào một đôi mắt đen sâu thẳm.

Người đàn ông mở cửa dáng người rất cao, dường như vừa mới tắm xong, quanh hông chỉ quấn duy nhất một chiếc khăn tắm, để lộ khuôn ngực trần với những khối cơ bắp rắn chắc.

Mái tóc ngắn của hắn vẫn còn hơi ẩm, nước từ ngọn tóc nhỏ xuống, lăn dài theo xương quai xanh, lướt qua cơ ngực rồi biến mất sau lớp khăn tắm quấn hông.

Hứa Y còn chưa kịp nhìn rõ mặt hắn thì đã bị bộ dạng bán khỏa thân này làm cho kinh hồn bạt vía, bao nhiêu lời định nói ban nãy đều bay sạch sành sanh.

“Xin chào… Tôi muốn hỏi thăm…”

“Là tôi gọi đấy.”

Người đàn ông hất chân, đá cánh cửa mở rộng thêm một chút.

Ánh sáng tràn ra ngoài, giúp Hứa Y nhìn rõ khuôn mặt anh. Đôi lông mày sắc sảo, hốc mắt sâu, ngũ quan góc cạnh — đó là một gương mặt điển trai đầy vẻ công kích.

Lúc này, anh đang rũ mắt nhìn xoáy vào cô, ánh mắt mang theo vẻ lười biếng khó tả.

“Tôi…”

Cô lại quên bẵng mất mình định nói gì.

Khâu Triều đứng từ trên cao nhìn xuống người phụ nữ trước mặt. Thời đại nào rồi còn tết tóc đuôi tôm hai bên, trông ngốc nghếch hết chỗ nói. Đã vậy, chiếc áo sơ mi trắng rẻ tiền trên người cô còn bị hai bầu ngực tròn lẳng căng tròn như muốn nổ tung.

Không trang điểm, nhưng lại toát ra vẻ mộc mạc đến dung tục.

Thịnh Phạn Minh tìm đâu ra cái loại “hàng” này cho anh thế không biết?

“Quê mùa thật đấy.”

Anh nói tuột ra suy nghĩ trong lòng mình.

Hứa Y dù đang căng thẳng nhưng vẫn nghe rõ câu nói đó. Khuôn mặt cô đỏ bừng vì xấu hổ, lắp bắp giải thích: “Tôi đến để… Á!”

Cổ tay mảnh khảnh đột ngột bị bàn tay to lớn của người đàn ông tóm chặt. Cô còn chưa kịp phản ứng thì cả người đã bị anh lôi vào trong phòng.

Rầm! một tiếng đóng cửa khô khốc vang lên khiến bả vai Hứa Y co rút lại, tấm lưng đập mạnh vào cánh cửa.

Hàng mi cô run rẩy liên hồi, trái tim căng thẳng như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.

Bàn tay Khâu Triều rất lớn, anh ấn mạnh vào sau gáy cô, ép cô phải quỳ rạp xuống sàn nhà. Hứa Y sợ hãi tột độ, cô ngước lên nhìn anh, vành mắt đã ửng đỏ.

Bình thường cô còn chưa ra khỏi huyện bao giờ, quanh quẩn cũng chỉ tiếp xúc với người quen, làm sao đã từng thấy qua cái cảnh tượng áp đảo thế này.

“Tôi… tôi đến tìm người… anh…”

“Ừ.”

Khâu Triều vỗ vỗ vào đôi gò má đỏ bừng của cô, tiếp lời: “Đúng rồi, đến tìm tôi.”

Anh nâng cằm người phụ nữ lên, xoay qua xoay lại quan sát gương mặt này. Tuy có hơi nhạt nhòa nhưng nước da rất trắng, đường nét dịu dàng, miễn cưỡng cũng gọi là xinh đẹp.

Ngực to, m//ô//n//g cũng khá cong.

Chỉ là quê mùa quá trời luôn.

Thuần khiết sao?

Anh tự hỏi dùng từ này cho cô liệu có hợp hay không.

Có lẽ, cô cũng có chút bản lĩnh đấy.

Anh quyết định cho cô một cơ hội.

Khâu Triều ghì chặt đầu cô, thấy cô vẫn né tránh, anh mất kiên nhẫn “tặc” lưỡi một tiếng đầy khó chịu: “Tôi không rảnh tán tỉnh với cô đâu, ngoan ngoãn chút đi.”

Hứa Y lắc đầu nguầy nguậy, cố sức vùng vẫy, cô vẫn chưa thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.

Giây tiếp theo, một vật thô dài, đỏ hỏn và căng cứng “chát” một tiếng đập thẳng vào miệng cô, khiến cô sợ hãi đến mức chết lặng, không dám né tránh nữa.

Cô bàng hoàng đứng hình, trố mắt nhìn vật thể trước mặt.

Cái này chẳng xa lạ gì, chính là dương vật của đàn ông. Dù cô chưa từng làm chuyện đó với Phương Khả Vọng, nhưng ở tuổi này, cô ít nhiều cũng biết chuyện giường chiếu là thế nào.

“Ưm…”

Cô cắn chặt môi dưới, cúi đầu cự tuyệt.

Khâu Triều đã bị con bé quê mùa này mài sạch chút kiên nhẫn ít ỏi còn sót lại. Anh túm chặt tóc cô, ép cô phải ngẩng mặt lên, tay kia nắm lấy món đồ thô cứng, thô bạo cạy mở hàm răng đang nghiến chặt của cô.

“B//ú cho tử tế vào.”

Hứa Y đau đớn, cảm giác như không thở nổi. Miệng vừa mới hé ra, còn chưa kịp hớp lấy chút oxy nào thì quy đầu to như quả trứng ngỗng đã hung hãn xông vào, lấp đầy khoang miệng nhỏ nhắn của cô.

“Hực… hực…”

Cô ngửa cổ, nước bọt không kịp nuốt xuống liền men theo khóe môi chảy dài, nhỏ tách tách lên vạt áo sơ mi trắng đang căng mẩy.

Để lại một vệt nước loang lổ rõ mồn một.

Khâu Triều cúi đầu, ánh mắt tối sầm dừng lại trên khuôn ngực đầy đặn của cô. Anh một tay giữ chặt gáy cô, hông thúc mạnh về phía trước, bàn tay còn lại trượt xuống, chạm vào hàng cúc áo.

Anh cởi từng chiếc, từng chiếc một.

Anh phải xem cho bằng được, rốt cuộc nó to đến mức nào.

Hứa Y nhận ra anh định làm gì, cô nhíu mày nức nở, đôi tay định ngăn cản liền bị anh đè nghiến lại. Anh còn thừa cơ thúc mạnh hơn, thân c//u thô dài hung hăng đ//â//m sâu vào một nửa, quy đầu trực tiếp chạm thẳng vào cổ họng cô.

“Ưm…”

Cô theo bản năng muốn nôn mửa, cuống họng thắt chặt lại.

“Shit…”

Khâu Triều bị cô siết chặt đến mức gân xanh trên trán giật nảy, anh hít một ngụm khí lạnh. Như để trừng phạt, anh thẳng tay vả mạnh một nhát vào bầu ngực cô.

“Đừng có chuốc khổ vào thân.”

“Ưm… ưm…”

Khóe mắt Hứa Y đỏ hoe, những giọt nước mắt tội nghiệp bắt đầu lã chã tuôn rơi.

Bình Luận

Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1 Tìm sai người, chuốc lấy nhục nhã
Chương 2: Mới chỉ vào đến quy đầu đã không chịu nổi rồi
Chương 3: Không cho chạm, mà lại ”phun nước”?
Chương 4 Phang đến mức miệng cứ ư ứ a a
Chương 5 D//â//m đến mức này mà còn giả vờ.
Chương 6 Gặp được quý nhân rồi.
Chương 7 Bạn trai bỏ mặc
Chương 8 Ngoan ngoãn cho anh đây c//h//ị//c//h, hay muốn bạn trai cưng biết?
Chương 9 Nhiều nước thế? Cưng tiểu ra đấy à?
Chương 10: Kết bạn đi, khi nào muốn anh lại tìm em nữa.
Chương 11: Bạn trai gọi đến, cô đang b//ú l//i//ế//m dương vật cho người đàn ông khác
Chương 12: Không phải bạn gái, mà là em họ.
Chương 13: Được Khâu Triều thích, em nên thấy vinh hạnh đi.
Chương 14 Dụ dỗ bằng sắc đẹp
Chương 15 Đáng thương thật chứ.
Chương 16 Tiệc sinh nhật của bạn trai cũ
Chương 17: Vòng tay của người đàn ông khác ôm lấy eo cô
Chương 18 Gu chọn đàn ông thật sự rất tệ
Chương 19 Muốn đ//ụ em quá
Chương 20: Khâu Triều ở bên ngoài, Thịnh Phạn Minh ở bên trong cô.
Chương 21: Bóp cổ cho nghẹt thở
Chương 22: Sao, mày thật sự thích cô ta rồi à?
Chương 23 Kẹp chặt lấy dương vật, bầu ngực bị trêu chọc.
Chương 24 Ngay trước gương, đ//â//m vào từ phía sau.
Chương 25: Trong bồn tắm, bụng dưới căng lên vì chất lỏng bên trong.
Chương 26: Bồ cũ gãy mợ chân, nhập viện.
Chương 27: Bị Khâu Triều bắt được.
Chương 28: Cho cô uống thuốc kích thích.
Chương 29: Thổi kèn, ngồi lên tay rồi cọ xát để tạo cảm giác
Chương 30: Dang rộng hai chân cô ra rồi phang phầm phập tới mức lên đỉnh.
Chương 31: Cô chủ động kéo tay anh, đưa lên chạm vào ngực mình.
Chương 32: Vừa ở trong lúc thân mật, vừa gửi voice xin lỗi anh.
Chương 33: Đừng về quê nữa, ở lại với anh đi
Chương 34: Nhà vàng giấu người đẹp
Chương 35: Chỉ là bạn giường thôi
Chương 36: Sân bóng chuyền, lòng rối như tơ vò
Chương 37: Chỉ cách một cánh cửa, cô đã bị Thịnh Phạn Minh cưỡng hôn.
Chương 38: Trong phòng KTV, cô bị anh ta chạm vào nơi nhạy cảm
Chương 39: Trong bóng tối, xấu hổ mà đạt đến cao trào.
Chương 40: Trong xe, ướt đẫm.
Chương 41: Nghe cô kêu r//ê//n rỉ, anh cũng không kìm được mà s//ụ//c c//ặ//c.
Chương 42: Cái giá của việc dụ dỗ anh chính là bị cưỡng hiếp.
Chương 43: Một người đàn ông không đủ với em sao?
Chương 44: Đầu chảy máu mà anh ta lại càng trở nên hưng phấn khi tiếp tục c//h//ị//c//h cùng cô.
Chương 45 Cố ý đổ nước nóng làm bỏng anh ta.
Chương 46: Cãi nhau, rồi bị những ý nghĩ ghen tuông dày vò.
Chương 47 Ken là một thầy giáo khá lạnh nhạt.
Chương 48 Bị mẹ của Khâu Triều đuổi ra ngoài.
Chương 49: Không được rung động.
Chương 50 Trời mưa rồi, Ken đưa cô về nhà
Chương 51 Không cho bạn trai em ở lại qua đêm ở đây.
Chương 52: Cô không cho Khâu Triều chạm vào mình, nhưng không thành
Chương 53 Từ nay thấy tôi thì cút xa ra.
Chương 54 Muốn trêu bà chủ một chút, có được không?
Chương 55 Cô mà đụng đến cô ấy, tôi sẽ không để cô yên.
Chương 56: Rất lạ, tim đập rất nhanh.
Chương 57: Lỡ ngồi lên đùi anh, cô nhắm mắt lại.
Chương 58: Muốn hôn tôi không?
Chương 59: Thằng cha họ Thịnh: Có muốn qua lại với anh không?
Chương 60 Say rượu, hai khuôn mặt chồng lên nhau mà hôn.
Chương 61: Bị trêu đùa đến cao trào, rồi trào ra trên mặt anh.
Chương 62: Cả người bị nện cho banh xác, phang phầm phập cho nát bấy từ trong ra ngoài
Chương 63: Y Y, anh thật sự khá thích em.
Chương 64: Chú Ken
Chương 65: Bạn gái cháu còn nhỏ.
Chương 66: Tôi có thể công khai mối quan hệ, chứ không phải làm bạn tình.
Chương 67: Khâu Triều đấm Thịnh Phạn Minh một cú.
Chương 68: Hôm nay e là không còn làm bạn được nữa rồi.
Chương 69 “Thứ mà anh đang cảm nhận được… chính là sự khao khát đến mức không thể kiềm chế”
Chương 70 Với Ken, lòng cô cứ thấp thỏm sợ được rồi lại mất.
Chương 71: Cô rõ ràng không hề quê mùa, ngược lại còn khiến người khác quý mến.
Chương 72 Bị bắt cóc mất rồi.
Chương 73: Đàm Sính
Chương 74: Cô có biết bạn trai cũ của cô đánh nhau thành ra thế nào chưa?
Chương 75: Bị trói trong xe, hoảng sợ tột độ.
Chương 76: Khâu Triều đến cứu cô.
Chương 77: Cô đang lo cho anh.
Chương 78: Dùng miệng đút nước cho cô.
Chương 79: “Tôi không muốn…” “Tôi không có ý đó.”
Chương 80: Được Khâu Triều ôm ngủ.
Chương 81: Sến súa thì sến súa, hắn chấp nhận hết.
Chương 82: Trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ anh định hôn cô sao?
Chương 83: Đang hôn đến lúc say sưa, Thịnh Phạn Minh gõ cửa.
Chương 84: Mày có thấy mình giống kẻ thứ ba không?
Chương 85: Muốn kiếm một bạn trai để dằn mặt họ.
Chương 86: Muốn dụ dỗ Ken.
Chương 87: Chúng ta làm vậy không ổn đâu nhỉ?
Chương 88: Cho tôi chạm vào em được không?
Chương 89: Em cũng muốn chạm vào anh (Ken)
Chương 90: L//i//ế//m cơ bụng của anh.
Chương 91: Bị anh trêu đến mức bên trong vừa ẩm ướt vừa ngứa ngáy.
Chương 92 Thứ trong miệng khẽ “bật” một tiếng rồi trượt ra.
Chương 93: Bị anh dùng tay trêu đến mức lòng dạ xao động.
Chương 94 Hai ngón tay đưa cô lên đỉnh
Chương 95 Phập một tiếng, toàn bộ đều vào trong.
Chương 96: “Đừng lừa em nhé…”
Chương 97 Tự nằm sấp cho ngay ngắn, nâng m//ô//n//g lên.
Chương 98: Bị đánh đến đỏ ửng, đau lắm
Chương 99: Khiến cô ấy trên giường phải gọi “chú Khẳng”
Chương 100 “Chân mềm nhũn rồi sao? Bạn gái của anh.”
Chương 101: Không riêng gì dễ chịu, đến hồn cũng như tan ra.
Chương 102 Chào buổi sáng, em yêu.
Chương 103 Vất vả rồi em yêu.
Chương 104 Ngồi chung bàn với kẻ thù của cô
Chương 105 Khâu Triều với Thịnh Phạm Minh tới tìm cô khui chuyện của Ken
Chương 106: Người tính chưa chắc bằng trời tính
Chương 107: Anh ta đã từng có hôn ước
Chương 108: Tôi cũng khá thích em.
Chương 109: Bị Đàm Sính ép ở lại trong xe.
Chương 110: Em có nhiều bạn trai thật đấy ha
Chương 111: Em không nhận ra sao? Anh đang muốn rủ em đi hẹn hò đấy
Chương 112: Bám theo về tận nhà, cứ như ma ám vậy
Chương 113: Đang bị người ta bám riết thì bạn trai gõ cửa
Chương 114: Chỉ một bức tường ngăn cách, hai người đàn ông
Chương 115: Nụ hôn trở nên ướt át
Chương 116: Ngón tay luồn vào nơi mềm mại: Em thật sự nhớ anh rồi à?
Chương 117: Nâng hông lên, tự nuốt lấy đi em.
Chương 118: Ôm chặt lấy, hòa vào thật sâu, đến tận cùng
Chương 119: Bị Đàm Sính ép lên cửa, tinh dịch giữa hai chân khẽ tràn ra
Chương 120: Lời tỏ bày chân thành của cô ấy
Chương 121: La Du bị Thịnh Phạm Minh làm mất mặt
Chương 122: Ôm hận trong lòng, La Du trả thù
Chương 123: Tiếng gõ cửa đáng sợ làm cô hoảng hốt
Chương 124: Cậu nhỏ cảnh cáo, trở mặt
Chương 125: Khi tình yêu dần đậm sâu
Chương 126: Sự thật làm tổn thương
Chương 127: Thịnh Phạm Minh thêm dầu vào lửa
Chương 128: Em có thể tùy ý trút giận lên anh, nhưng không được tìm anh ta nữa
Chương 129: Đến một lời xin lỗi cũng không có
Chương 130: Em yêu à, coi như anh xin em đấy
Chương 131: Lén xem điện thoại của anh bị bắt tại trận, bị ép vào tường hôn
Chương 132: Vừa xem điện thoại của anh ấy, vừa bị sờ mó b//í//m.
Chương 133: Bị Thịnh Phạm Minh chạm môi, vậy mà… lại thấy dễ chịu
Chương 134: Nghe thấy không? Bên dưới em đang phản ứng rồi (h)
Chương 135: Làm đến mức nước tràn ra tứ phía, ôm trọn nơi mềm mại vào trong miệng
Chương 136: Anh muốn em làm vợ anh
Chương 137: Mơ mơ hồ hồ mà sắp đính hôn
Chương 138: Khâu Triều tìm đến tận cửa: Em lừa tôi à?
Chương 139: Anh là người đàn ông đầu tiên của em
Chương 140: Nếu anh chết rồi, em có để ý không?
Chương 141: Cô ấy bỏ đi, theo Đàm Sính
Chương 142: Bạn trai em nhờ anh đưa em về cẩn thận
Chương 143: Cầu duyên?
Chương 144: Sự đồng thuận về nhận thức của Khâu Triều và Thịnh Phạm Minh
Chương 145: Đăng ảnh Hứa Y lên vòng bạn bè cho những người đàn ông khác xem
Chương 146: Nếu em thật sự thấy áy náy thì hôn anh một cái đi

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối.
Chương 1 Tìm sai người, chuốc lấy nhục nhã

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 1 Tìm sai người, chuốc lấy nhục nhã
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...