Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trời Nắng Gió Nhẹ – Chương 7

Trời Nắng Gió Nhẹ

Tác giả: Băng Khối Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trời vào thu, nhiệt độ giảm đi rất nhanh, gió trên đường cũng mang theo vài phần se lạnh.

Kể từ khi không còn phải lo lắng về chi phí y tế cho em gái, Bạch Dương dần dần dư dả hơn, cũng dành dụm được một ít tiền, mặc dù vẫn sống khá tiết kiệm như ngày xưa nhưng thỉnh thoảng cậu cũng bỏ tiền ra mua cho mình một bộ quần áo mới.

Áo khoác bán ở sạp nhỏ ven đường thực sự không chống gió và giữ ấm được, Bạch Dương suy đi nghĩ lại, vẫn quyết định đến trung tâm thương mại xem có giảm giá không, nếu không có thì lên mạng mua.

Kỷ Tiểu Vân vừa nghe đi trung tâm thương mại đã đòi đi cùng, Bạch Dương không lay chuyển được, đành dẫn cô ấy theo, đoán chừng không thoát khỏi số phận phải xách túi lớn túi nhỏ cho cô nàng.

Cả hai chọn một buổi chiều không có tiết học đến trung tâm thương mại lớn gần trường, đừng thấy Kỷ Tiểu Vân ngày nào cũng đạp xe đi học mà lầm tưởng, thực ra gia cảnh của cô nàng cũng khá giả, một khi nổi lên ham muốn mua sắm thì quẹt thẻ không hề nương tay. Mới đi dạo một tầng lầu, Bạch Dương đã xách năm sáu túi rồi, cậu cười khổ: "Rốt cuộc là ai đi mua sắm với ai vậy? "

Kỷ Tiểu Vân ngại ngùng lè lưỡi: "Lát nữa mua cho cậu một bộ quần áo coi như quà cảm ơn lần trước và lần này! "

Bạch Dương lắc đầu từ chối, nhưng không chịu nổi sự nài nỉ, nũng nịu của Kỷ Tiểu Vân, vẫn bị kéo vào một cửa hàng quần áo nam hàng hiệu để thử đồ, cậu bất đắc dĩ bị đẩy vào phòng thử đồ, đành dặn dò Kỷ Tiểu Vân hết lần này đến lần khác chỉ thử không mua.

Đến khi thử xong bước ra, mắt Kỷ Tiểu Vân sáng rực lên, liên tục khen ngợi: "Quả nhiên người đẹp vì lụa mà! Cậu nhìn cậu đẹp trai thế nào đi! "

"Chẳng lẽ bình thường mình không đẹp trai sao? " Cậu cười hỏi.

Kỷ Tiểu Vân lập tức đổi giọng: "Bình thường cũng đẹp trai! Nhưng bây giờ đẹp trai hơn! Mấy bộ quần áo này hợp với cậu lắm! "

Bạch Dương cười, thực ra cậu cũng khá thích, nhưng vừa rồi trong phòng thử đồ cậu đã xem giá trên nhãn rồi, đắt lắm, cậu chỉ muốn mua một chiếc áo khoác giữ ấm, không cần mấy chiếc áo sơ mi đẹp mà không thiết thực này.

Kỷ Tiểu Vân vẫn kéo cậu ngắm nghía trái phải, khen ngợi không ngừng, Bạch Dương bất đắc dĩ để cô ấy ngắm, vừa quay người lại, bất ngờ nhìn thấy một nam một nữ vừa bước vào cửa hàng.

Trịnh Hạm Cầm khoác tay Thiệu Thừa, e lệ nép vào người anh, vô cùng thân mật.

Mắt Thiệu Thừa vừa thấy Bạch Dương, bước chân liền khựng lại, Trịnh Hạm Cầm bên cạnh nhìn theo ánh mắt anh, hỏi: "Bạn anh à? "

Thiệu Thừa rời mắt, thản nhiên nói: "Không phải. "

Cửa hàng không lớn, hai chữ này rõ ràng truyền vào tai Bạch Dương. Cậu im lặng quay người lại, cụp mắt xuống.

Quả thực không phải bạn bè, thậm chí còn không thể nói là quen biết.

Thiệu Thừa có lẽ đã quay lại với Trịnh Hạm Cầm rồi, cũng phải, Trịnh Hạm Cầm xinh đẹp, đài cát như vậy, gia đình môn đăng hộ đối, hai người ở bên nhau gần hai năm rồi, sao có thể dễ dàng chia tay như vậy.

Kỷ Tiểu Vân thấy sắc mặt Bạch Dương không ổn, quan tâm hỏi: "Sao vậy? Lo đắt hả? Không sao, tớ mua cho cậu! "

Bạch Dương không muốn ảnh hưởng đến tâm trạng của cô nàng, cười nhạt nói: "Không phải, mình không muốn mấy bộ này, cùng mình đi xem cửa hàng khác đi. "

Cậu vào phòng thử đồ thay lại chiếc quần jean và áo sơ mi đã phai màu bị giặt đến bạc trắng, cùng Kỷ Tiểu Vân đi ra ngoài, trước khi ra khỏi cửa hàng nghe thấy cuộc trò chuyện của Trịnh Hạm Cầm và Thiệu Thừa.

"Anh xem bộ này thế nào? " Giọng Trịnh Hạm Cầm dịu dàng ngọt ngào.

"Quần áo rẻ thế này mặc được sao? "

"Đừng lấy giá trị quan của anh ra so sánh chứ, em có mua cho anh đâu. .. "

Những lời sau Bạch Dương không nghe rõ, cậu nhìn chiếc áo sơ mi rẻ tiền sờn cũ trên người, trong lòng có chút nghẹn ngào.

Thật sự không phải người cùng thế giới mà.

Cậu không nhịn được quay đầu nhìn hai người trong cửa hàng, vô tình chạm phải ánh mắt Thiệu Thừa. Trên mặt Thiệu Thừa dường như không có biểu cảm gì, nhưng sự lạnh lẽo, thấm đẫm vẻ thờ ơ và khinh thường trong mắt anh lại quá rõ ràng, vừa chạm phải ánh mắt đó, lòng cậu đã nguội lạnh đi phân nửa.

Bạch Dương không dám nhìn nữa, lập tức quay đầu tránh ánh mắt đó, tiếp tục bước về phía trước.

Thời gian màu nhiệm đã kết thúc rồi, Thiệu Thừa vẫn là người mà cậu không thể chạm tới, đó là điều chưa bao giờ thay đổi, không thể vì may mắn được ban cho một cơ hội hẹn hò mà trở nên lâng lâng quên đi tất cả.

Cũng may, ít nhất trước khi anh ấy có bạn gái, cậu đã nói hết lòng mình cho anh ấy biết.

Cũng không còn gì tiếc nuối nữa.

-------

Cuối cùng, Bạch Dương cũng không mua được quần áo vừa đẹp vừa rẻ ở trung tâm thương mại, chỉ có thể lên mạng mua một chiếc áo khoác giữ ấm giá rẻ khoảng hơn trăm tệ. Ngờ đâu, hàng nhận được lại có chất lượng rất tốt, thế là cậu mua thêm áo len, áo sơ mi và quần dài ở cùng cửa hàng, tổng cộng chỉ tốn hơn hai trăm tệ. Sau khi mặc quần áo mới, tuy không thể nói là quá bảnh bao, nhưng nhìn có tinh thần hơn trước nhiều.

Cậu mặc quần áo mới đến nhà hàng làm thêm. Buổi tối tan làm vừa hát nghêu ngao vừa đạp xe về nhà, nhất thời không chú ý, suýt nữa va vào một chiếc xe ở khúc cua, may mà cậu kịp thời đổi hướng, nhưng vẫn mất thăng bằng ngã xuống đường, llòng bàn tay chống xuống đất bị trầy xước một mảng da, quần áo cũng dính đầy bụi bẩn.

"Xin lỗi, xin lỗi! " Chủ xe vội vàng đến xin lỗi, đến gần mới ngạc nhiên nói: "Bạch Dương? "

Bạch Dương ngẩng đầu nhìn, hóa ra là bạn của Thiệu Thừa, Cố Vi Hào.

"Cậu không sao chứ? " Cố Vi Hào muốn đỡ cậu dậy, Bạch Dương lắc tay ra hiệu không sao.

"Ôi, chỗ này của cậu bị trầy rồi. " Mắt Cố Vi Hào tinh tường nhận thấy vết thương trên tay Bạch Dương, "Tôi đưa cậu đi băng bó nhé. "

"Không cần đâu, vết thương nhỏ thôi, tôi về nhà tự xử lý là được. " Cậu vốn không thích làm phiền người khác.

Cố Vi Hào cười, vẻ mặt hơi bông đùa: "Thật sự không cần sao? Tôi đang chuẩn bị đến nhà Thiệu Thừa đấy, tôi đưa cậu đến nhà cậu ấy băng bó nhé? "

Bạch Dương sững người, lời từ chối đã đến miệng bị nuốt trở vào.

"Không cần đâu. .. Tôi đến không thích hợp, sẽ làm phiền mọi người. "

Cố Vi Hào rất hào phóng nói: "Không đâu, có nhiều người lắm, thêm một người như cậu cũng không sao, cậu chỉ cần nói cho tôi biết cậu có muốn đi không? Có muốn gặp Thiệu Thừa không? "

Khuôn mặt sạch sẽ của Bạch Dương ửng hồng vì câu hỏi này. Đương nhiên là cậu muốn đi rồi, kể từ buổi ăn cơm với Thiệu Thừa lần trước, họ chưa nói chuyện với nhau, ngay cả gặp mặt cũng rất ít, nếu có thể nhìn Thiệu Thừa gần hơn một chút thì tốt biết mấy, dù chỉ lặng lẽ đứng trong góc nhìn. ..

Cậu suy nghĩ vài giây, chân thành gật đầu.

"Muốn. "

Thế là cậu lên xe Cố Vi Hào, chiếc xe đạp được đặt vào cốp sau.

Trên đường đi, Cố Vi Hào nói với Bạch Dương, Thiệu Thừa đang tổ chức tiệc ở biệt thự, ước chừng có khoảng hai mươi người, hắn có việc nên đến trễ, bị Thiệu Thừa gọi điện giục, cho nên mới tăng tốc khiến cho suýt nữa đ//â//m vào cậu.

"Hóa ra Thiệu Thừa cũng thích những hoạt động náo nhiệt như vậy à. " Bạch Dương ngạc nhiên hỏi.

"Cậu ấy đương nhiên không thích rồi! Còn không phải do Trịnh Hạm Cầm muốn tổ chức sao. " Cố Vi Hào nói, "Đoán chừng cậu ấy thấy quá buồn chán, nên mới bảo tôi nhanh đến bầu bạn cùng đấy. "

Lòng Bạch Dương chùng xuống, im lặng một lúc, quyết định tìm cho mình một câu trả lời dứt khoát, cậu hỏi: "Thiệu Thừa có phải đã quay lại với Trịnh Hạm Cầm rồi không? "

Cố Vi Hào đang bận vượt qua một chiếc xe chạy chậm rì phía trước nên không thèm suy nghĩ đáp: "Quay lại gì chứ, hai người họ căn bản chưa từng ở bên nhau! " Sau khi vượt xe thành công, hắn mới giật mình nhận ra mình lại lỡ lời, vội vàng chữa cháy: "Cậu tuyệt đối đừng nói ra nhé! Nếu bị anh Thừa biết thì cậu ấy sẽ giết tôi mất! "

Bạch Dương vốn đã chuẩn bị tinh thần nhận được câu trả lời khẳng định, hoàn toàn không ngờ kết quả lại như vậy, não bộ nhất thời không phản ứng kịp, kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

". .. Sao lại thế? " Sau khi hoàn hồn, tim cậu bắt đầu đập loạn nhịp, vội vàng hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì thế? Anh có thể nói cho tôi biết không? Tôi tuyệt đối sẽ không nói ra đâu, tôi thề! "

Cố Vi Hào liếc nhìn cậu: "Nhiều chuyện tôi không thể nói với cậu được, nhưng thấy cậu hợp mắt tôi nên cho cậu một viên thuốc an thần, anh Thừa hiện tại không có đối tượng cũng không có thích ai, nếu cậu thích cậu ấy thì cứ mạnh dạn theo đuổi đi, tôi thấy cậu có hy vọng đấy. "

Bạch Dương nghe thấy câu cuối cùng, cảm xúc vui mừng kích động dần dần bình tĩnh lại, cuối cùng trở về trạng thái tâm như mặt hồ phẳng lặng.

"Sao tôi có thể có hy vọng được, dù anh ấy không có đối tượng, cũng không đến lượt tôi. "

Câu nói này như đang nói với bản thân, cậu tự giễu nhếch mép.

Cố Vi Hào lại cười ha ha: "Lúc trước cậu tỏ tình với anh Thừa không phải rất bạo gan sao? Làm chúng tôi ai nấy đều sợ điếng người, sao bây giờ lại nhút nhát vậy? "

"Đây là hai chuyện khác nhau, thích anh ấy là chuyện của tôi, tôi đã bày tỏ tình cảm của mình cho anh ấy rồi nên không còn gì hối tiếc nữa, nhưng tôi biết anh ấy không thể thích tôi, sao còn phải đi làm phiền, quấy rầy anh ấy chứ? Đây không phải là nhút nhát, mà là tự biết mình biết ta. "

"Ồ, không hổ là sinh viên giỏi khoa tiếng Trung, nói chuyện hay thật! " Cố Vi Hào trêu chọc.

Bạch Dương cười không nói gì.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trời Nắng Gió Nhẹ
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...