Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tro Tàn- Đường Quả Tuyết Sơn – Chương 85: HẸN HÒ

Tro Tàn- Đường Quả Tuyết Sơn

Tác giả: Đường Quả Tuyết Sơn
Lượt đọc: 33,797
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Anh đã nhờ trợ lý đi mua quần áo, nhưng trời mưa to thế này chắc cô ấy phải mất một thời gian lâu mới mang về được. Em có thể mặc tạm quần áo của anh trước."- Giọng nói của Tưởng Thừa Trạch vang lên ngoài cửa,

"Vâng."Dư Mẫn đồng ý, nhanh chóng xả sạch bọt trên người, tắt vòi hoa sen, lau sạch nước trên người rồi mở hé cửa lấy quần áo mà anh đưa vào. Anh đưa xong cũng nhanh chóng bước đi.

Cô vô cùng sửng sốt khi mở quần áo ra.

Chiếc áo sơ mi trắng, chất vải mịn và kiểu dáng đơn giản là những kiểu dáng thường thấy nhất trong tủ đồ của Tưởng Thừa Trạch - nhưng trước đây cô chưa bao giờ mặc quần áo của anh.

Họ đã ân ái vô số lần; nhưng không có những cảnh như trong phim truyền hình hay phim điện ảnh như hôn nhau trên giường vào lúc ăn sáng; giúp nhau thắt cà vạt và kéo cà vạt xuống bằng đầu ngón chân để hôn tạm biệt; ôm chặt nhau từ phía sau khi vẫn mặc áo sơ mi của người chồng…

Mặc dù Tưởng Thừa Trạch có vòng eo hấp dẫn, nhưng bộ đồ được may đo riêng khiến anh trông có bờ vai rộng và đôi chân dài, và vòng eo được làm nổi bật bằng chiếc thắt lưng thậm chí còn quyến rũ hơn khi nhìn từ phía sau.

Cảnh tượng quen thuộc lại hiện ra rõ ràng trước mắt cô. Dư Mẫn vỗ nhẹ khuôn mặt nóng bừng vì hơi nước, vứt bỏ những suy nghĩ nóng bỏng trong đầu.

Hơi nước tan đi, chiếc khăn tắm mà khách sạn cung cấp thì ngắn đến thảm hại, chiếc áo choàng tắm rộng thùng thình thì rõ ràng dính đầy mùi hương của Tưởng Thừa Trạch .

Quần áo ướt đến nỗi Dư Mẫn chỉ có thể thay chiếc áo sơ mi mà Tưởng Thừa Trạch chuẩn bị cho cô rồi lau tóc, bước ra khỏi phòng tắm.

Anh cao hơn cô rất nhiều, nhưng áo sơ mi dù sao cũng chỉ là áo trên. Cho dù có lớn hơn vài size, nó cũng chỉ che được m//ô//n//g và chân cô một chút, khiến cô cảm thấy lạnh lẽo và trống rỗng bên dưới.

"Được rồi, xong rồi mà, đi ra thôi nào."

Cô tự nhủ và đẩy cửa phòng tắm ra và một cách gượng gạo.

Ánh mắt Tưởng Thừa Trạch nhìn cô đi ra, trong chốc lát rõ ràng đôi mắt tối sầm lại, ngay cả hô hấp cũng trở nên nặng nề hơn, anh lập tức quay mắt đi: "Em ngồi một lát đi, anh cũng phải tắm chút."

Dư Mẫn không phải là người duy nhất bị mắc mưa.

Khi cửa phòng tắm đóng lại, tiếng nước bắn tung tóe có thể nghe thấy từ bên trong.

Dư Mẫn ngồi trên ghế sofa, khép chân lại, lấy chiếc gối che lên đùi, vừa quay đầu, liền nhìn thấy trên bàn bên cạnh có tập hồ sơ, một trong những văn kiện có in chữ công ty do Kha Húc thành lập.

Cô nhặt nó ra khỏi đống tài liệu, mở ra và nhìn thấy dòng chữ "Phân tích báo cáo đầu tư dự án" được viết bằng chữ in hoa.

Dư Mẫn nhíu mày, sửng sốt một lát rồi nhanh chóng bình tĩnh lại.

Nếu người cứu cô trong vụ hỏa hoạn hôm đó là Tưởng Thừa Trạch, thì anh đã luôn quan tâm đến sự an nguy của cô. Vì vậy, việc anh đầu tư vào công ty của Kha Húc cũng không phải điều gì quá bất ngờ.

"Em nhìn thấy rồi à?" Cửa phòng ngủ mở ra, Tưởng Thừa Trạch, vừa mới tắm xong, đứng trước mặt cô

"Em thấy rồi." Dư Mẫn bình tĩnh khép lại tập hồ sơ. "Hôm đó, tòa chung cư bốc cháy, anh là người đã cứu em đúng không?"

"Ừ." Tưởng Thừa Trạch nhìn cô, khẽ gật đầu.

"Anh không giữ lời hứa ư?" Dư Mẫn lại lên tiếng.

Tưởng Thừa Trạch im lặng, không phản bác. Dư Mẫn cũng không tiếp tục truy vấn, chỉ lặng lẽ cúi đầu.

Đây không phải là câu hỏi thực sự. Anh đã cứu cô, vì vậy dù sao cô cũng nợ anh một ân huệ.

Xét cho cùng, hành động của anh không phải là vi phạm lời hứa.

Anh không làm phiền cô công khai nữa – giống như hôm nay trên phố, nếu cô không giả vờ bị bong gân mắt cá chân, anh cũng sẽ không xuất hiện trước mặt cô.

Cô không hiểu mục đích của việc nhắc đến hai điều này, và cũng không biết qua cuộc trò chuyện này, cô mong muốn điều gì.

Dư Mẫn nhíu mày, không biết phải tiếp tục cuộc trò chuyện thế nào.

Cho đến khi mái tóc dài xõa bên tai được anh vén lên, cô mới nghe thấy anh nói: "Tóc em vẫn còn ướt, để anh sấy cho em nhé."

Tưởng Thừa Trạch cầm máy sấy tóc, cắm điện và bật lên, rồi theo thói quen giúp cô sấy tóc như trước.

Dư Mẫn biết rằng trong tình huống mơ hồ này, hành động của Tưởng Thừa Trạch chỉ càng làm cho những suy nghĩ vốn đã rối rắm trong cô càng thêm hỗn loạn. Nhưng cô chỉ ngồi đó, để anh thao túng mình.

Làn gió nóng dễ chịu thổi nhẹ mái tóc cô, những ngón tay thon dài của anh vuốt ve tóc cô, làm tâm trí cô mềm mại như viên kẹo dẻo sắp tan chảy. Và rồi cô lại nghe anh nói.

"Anh không có ý làm phiền em."

"Lúc đầu anh chỉ lo lắng không biết em có thai không. Mặc dù em đã nói với anh là em đến kì khi chúng ta ở Maldives, nhưng anh đã tham khảo ý kiến bác sĩ và phát hiện ra rằng có thể bị chảy máu trong giai đoạn đầu của thai kỳ."

"Em không làm xét nghiệm mang thai ở Maldives. Anh lo rằng, ngay cả khi em thực sự mang thai, sau này vì lý do nào đó em cũng không muốn liên lạc với anh. Vì vậy, anh đã hỏi Khả Húc về thông tin của em."

"Anh đầu tư vào công ty của Khả Húc là vì anh thôi, Kha Húc thực sự khiến anh ấn tượng bởi những ý tưởng của anh ấy."

"Thành phố S những năm gần đây phát triển rất nhanh, công ty cũng mở thêm nhiều cửa hàng ở đó, nên anh đã mua một căn nhà ở tầng cao nhất của tòa nhà nơi anh ở, làm nơi trú ẩn cho các chuyến công tác..."

"Đương nhiên em có thể nói đó chỉ là lý do, mà thực ra đều là lý do - dù anh không còn trên thế gian này, anh vẫn muốn nhìn thấy em sống tốt, đảm bảo em sống tốt."

Khi thấy tóc cô gần khô, Tưởng Thừa Trạch tắt máy sấy.

Căn phòng rất yên tĩnh, chỉ có tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ sắp tạnh, rơi xuống đất và cũng đập vào trái tim bất an của anh.

"Tưởng Thừa Trạch ..." Một lúc lâu sau, anh mới nghe thấy Dư Mẫn lên tiếng.

Giọng nói của cô có chút khàn khàn, trầm trầm. Tưởng Thừa Trạch hơi cúi đầu, mái tóc đen ngắn bên thái dương anh vô thức dính vào mái tóc đẹp của cô.

Anh nghe cô hỏi, "Anh đã đến Tokyo nhiều lần rồi phải không? Đây là lần đầu tiên em đến đây. Khi nào anh rảnh, đưa em đi chơi nhé."

Nhược điểm của một công ty khởi nghiệp là phải đảm nhiệm nhiều vai trò.

Vì ngoại hình nổi bật và tính tình điềm đạm của Dư Mẫn nên khi phòng kinh doanh thiếu nhân sự, cô thường được yêu cầu bổ sung và cùng nhau ra ngoài để thảo luận hợp tác.

Đối với chuyến đi Tokyo lần này, Dư Mẫn đã dành một ngày cuối tuần để tham quan thành phố sau khi hoàn thành công việc.

Hôm nay là ngày thứ 7 hiếm hoi trời không mưa, vì vậy sáng sớm, Tưởng Thừa Trạch đã lái xe xuống tầng dưới khách sạn của Dư Mẫn .

"Em có muốn đi đâu không?"

“Anh có đề xuất nào không?”

“Em đến đây vì công việc, chắc chưa có thời gian để thư giãn. Tại sao chúng ta không ghé thăm một số điểm du lịch nổi tiếng nhỉ? Đền Sensoji rất gần đây. Sau Đền Sensoji, chúng ta có thể đến Công viên Ueno rồi tiếp tục đến Akihabara..."

"Được thôi"-Dư Mẫn nhanh chóng đồng ý

Mặc dù không phải là mùa du lịch cao điểm, nhưng Cổng Chùa Sensoji vẫn đông đúc khách tham quan vào các ngày Chủ Nhật.

Đi qua Cổng Kaminarimon với chiếc đèn lồng đỏ lớn, những tòa nhà mang đậm phong cách Nhật Bản màu đỏ và trắng nối dài đến Cổng Hozomon. Con phố không quá rộng nhưng có rất nhiều cửa hàng hai bên, lúc nào cũng tấp nập người qua lại.

Tưởng Thừa Trạch và Dư Mẫn đi theo đám đông vào trong. Sau khi tham quan chính điện, họ tiến vào sân chùa, nơi mọi người tụ tập thành từng nhóm ba, năm người, đang rút thăm.

"Người ta nói rằng bói toán ở chùa Sensoji rất linh nghiệm. Ngay cả người dân Tokyo cũng đến đây để cầu xin bói toán." Tưởng Thừa Trạch nhìn về phía nhóm hướng dẫn viên người Trung Quốc rồi hỏi Dư Mẫn "Em có muốn thử bói toán không?"

Dư Mẫn lắc đầu: "Không có gì đáng hỏi cả, cứ để nó như thế."

Tưởng Thừa Trạch mỉm cười: "Điều ta cầu xin không phải là thứ mà thần linh có thể giúp ta đạt được."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

CHƯƠNG 1: CHỨNG NGHIỆN TÌNH DỤC
CHƯƠNG 2: TÔ MẠN
Chương 3: Lần Đầu Gặp Nhau
Chương 4: Dạ Tiệc
Chương 5: Chủ Nhà
Chương 6: Gợn Sóng
Chương 7: Ích Kỉ
Chương 8: Trước Gương
Chương 9: Tâm Cơ
Chương 10: CƠN MƯA ĐÊM
CHƯƠNG 11: ĐÊM ĐẦU TIÊN
CHƯƠNG 12: HỖN LOẠN
CHƯƠNG 13: VẠCH TRẦN
Chương 14: Trở Về
Chương 15: Dị Ứng
Chương 16: Hoài Nghi
Chương 17: Xem Mắt
Chương 18: HÀN HUYÊN
Chương 19: Anh Cõng Em
Chương 20: ĐỨT CẦU DAO
Chương 21: Chơi Cờ
Chương 22: Đắm Chìm
Chương 23: Thất Vọng
Chương 24: Mai Mối
Chương 25: Kết Hôn
Chương 26: Giằng Co
Chương 27: Nhà Cũ
Chương 28: Tiệc mừng thọ
Chương 29: Nụ hôn
Chương 30: MẤT MÁT
Chương 31: Chơi mạt chược
Chương 32: So sánh
Chương 33: Sảy thai
Chương 34: Chết tâm
Chương 35: Chúng ta ly hôn đi
Chương 36: Mệt mỏi
Chương 37: Tuổi thơ của Tưởng Thừa Trạch
Chương 38: Ấn tượng
Chương 39: Ngầm đồng ý
Chương 40: Mất kiểm soát
Chương 41: Lỡ lời
Chương 42: Gặp lại
Chương 43: Tầm nhìn
Chương 44: Rời đi
Chương 45: Ngột ngạt
Chương 46: Ở riêng
Chương 47: Không Nói Nên Lời
Chương 48: CÁI TÁT
Chương 49: Thoả hiệp
Chương 50: Ly hôn
Chương 51: Tạm biệt
Chương 52: Nhà mới
Chương 53: Thoáng thấy anh
Chương 54: Tan Nát Cõi Lòng
Chương 55: BỮA TỐI
CHƯƠNG 56: Sự quan tâm của anh
CHƯƠNG 57: HƯỚNG DẪN VIÊN DU LỊCH
Chương 58: Đại Học Nam Kinh
CHƯƠNG 59: LỜI THÚ TỘI
CHƯƠNG 60: Anh không lạc quan đến mức đó
Chương 61: XÉT VỀ SỰ HOÀ HỢP
Chương 62: Hiểu Lầm
CHƯƠNG 63: Xem phim
Chương 64: ĐAU LÒNG
Chương 65: ĐÊM GIAO THỪA
Chương 66: BỊ TỪ CHỐI
Chương 67: ĐÁNH CẮP MỘT NỤ HÔN
Chương 68: KẾT THÚC
Chương 69: SINH NHẬT
Chương 70: Không Thể Khiêu Khích
Chương 71: Hôn Cô
Chương 72: ĐIỀU ƯỚC
Chương 73: TỔN THƯƠNG ANH
Chương 74: Hậu quả khi đùa với lửa.
Chương 75: Dư Mẫn, Chúng Ta Hẹn Hò Đi
Chương 76: Bế Tắc
Chương 77: HÔN ĐƯỢC EM RỒI.
Chương 78: HẸN HÒ
Chương 79: GHEN TỊ
Chương 80: ĐẮNG CAY
Chương 81: LÃNG MẠN
Chương 82: HẾT THỜI HẠN
Chương 83: HOẢ HOẠN
Chương 84: MÂU THUẪN NỘI TÂM
Chương 85: HẸN HÒ
Chương 86: Chụp ảnh đôi
Chương 87: HÔN
Chương 88: PHÒNG TẮM
Chương 89: TÌNH YÊU
Chương 90: SỐNG CHUNG
Ngoại Truyện 1: Nấu Ăn
Chương 92: Đám Cưới
Ngoại Truyện 3: Tuần Trăng Mật(END)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tro Tàn- Đường Quả Tuyết Sơn
Chương 85: HẸN HÒ

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 85: HẸN HÒ
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...