Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trả Thù Bằng Tình Yêu – Chương 93: Sóng biển

Trả Thù Bằng Tình Yêu

Tác giả: Lý Như Yên
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

^^

*

Sáng hôm sau Trần An Nhiên bị chơi cho tỉnh giấc.

Cô còn tưởng mình đang mơ, ai ngờ đúng là Lục Minh Quân cứ chọc chọc cô thật.

Lục Minh Quân thuộc kiểu mơ trúng số, mà còn là “hai giấc mơ” cùng lúc, vừa thức dậy với Trần An Nhiên, lại vừa chơi cô tỉnh dậy thêm lần nữa.

Trong lòng cậu vừa vui vừa đầy tràn, nên cũng không làm khó Trần An Nhiên, chỉ một lần rồi thôi. Về sau sợ cô phát cáu, bèn ôm cô vào lòng, hôn má, hôn chóp mũi, hôn trán, dịu giọng dỗ dành lấy lòng.

Đến khi bữa sáng được đặt trước cửa phòng, vẫn là Lục Minh Quân ra nhận, rồi bưng từng món trên khay đưa cho cô.

Trước khi ra khỏi cửa, Lục Minh Quân nói cậu cảm thấy lịch trình hôm nay Trần An Nhiên sẽ thích.

Trần An Nhiên không tỏ ý kiến, cô đoán theo gu của Lục Minh Quân thì lại là chỗ cao cấp đến mức khiến người ta phải giữ kẽ.

Kết quả xe chạy thẳng về phía nam, cậu đưa cô đến chợ Capucins.

Vừa bước vào khu có mái che, hơi ấm và không khí náo nhiệt ùa ra đón. Các dãy sạp nối dài, bày đầy hải sản tươi và đặc sản địa phương, hơi nước lẫn mùi biển lơ lửng trong không khí. Quầy rau củ mùa đông chất từng bó tỏi tây, những cây bắp cải tí hon cuộn tròn như quả thông, lại có cả nấm mốc và nấm truffle màu đất.

Tiếng người rộn ràng, chủ sạp vừa rao vừa bổ cua hoặc cắt bánh mì bằng dao.

Trần An Nhiên rất thích đi chợ, hễ thấy chợ là chân cô như dính chặt lại. Cô cảm thấy chợ là nơi “nhiều nhân khí” nhất, tràn đầy năng lượng.

Nói thật, thứ nào trên sạp cô cũng muốn nếm thử, cô chưa bao giờ ăn tại trận kiểu này.

Cô gọi ba con hàu sống, chủ sạp tách vỏ ngay tại chỗ, vắt chút chanh, dòng nước lạnh lẽo lẫn vị biển nổ bung trên đầu lưỡi.

Quầy bên cạnh là tôm càng biển đỏ au, ướp lạnh và xếp ngay ngắn trên đá vụn. Chủ sạp thoăn thoắt cắt vỏ, rút chỉ lưng, đưa cô một con chấm mayonnaise, thịt tôm săn chắc, lại mang vị ngọt.

Trần An Nhiên vừa đi vừa ăn, tay đổi hết đĩa nhỏ này đến đĩa khác, thỉnh thoảng dừng lại lau miệng rồi lại với lấy món kế tiếp mình muốn thử.

Lục Minh Quân vốn không quen vừa đi vừa ăn, nhưng thấy Trần An Nhiên ăn ngon lành thì cũng muốn nhập hội, cậu dừng trước một quầy đồ nóng, gọi một phần xúc xích nướng kẹp baguette. Vỏ bánh giòn đến rụm vụn, miếng xúc xích cắt ra còn bốc khói, tỏa mùi xông khói đậm đà.

Đồ ăn mà ăn cùng Trần An Nhiên, đúng là ngon hơn hẳn.

Ở quầy bán đồ uống địa phương, họ mỗi người gọi một ly vang trắng ướp lạnh, đứng bên chiếc bàn cao nhỏ cạnh sạp cụng ly. Rượu trong vắt, vào miệng mát rượi, mang hương cam chanh, đan hòa với vị hải sản vừa rồi trên đầu lưỡi, lạnh tê mà khiến người ta không nhịn được hớp thêm.

Niềm vui của Trần An Nhiên gần như viết sẵn trên gương mặt, đôi má bị gió lạnh và men rượu nhuộm hồng.

Trước đây nghe Trần An Nhiên kể chuyện tiệm đồ chiên xiên, Lục Minh Quân đã nghĩ cô sẽ thích kiểu chợ xôm tụ thế này. Ngồi ngay ngắn trong nhà hàng Âu hào nhoáng vốn không phải phong cách của cô.

Bởi vậy khi lên lịch trình, cậu đã sớm đưa chợ vào danh sách “nhất định phải đi”, quả nhiên, cậu đoán đúng.

Từ chợ đi ra, mấy bước là đến khu phố cổ, Lục Minh Quân dẫn cô vào một quán rượu mở toang cửa gỗ, tiếp tục ăn.

Lục Minh Quân nói quán rượu này ở địa phương đã mở gần tròn một thế kỷ, chủ quán là đời thứ ba, thực đơn gần như chẳng đổi, ngay cả tấm bảng gỗ loang lổ treo trên tường cũng là đồ xưa.

Cậu gọi một phần đùi vịt confit, cắt ra đưa Trần An Nhiên nếm. Lớp da vàng giòn, nhai lên nghe “rắc rắc” khẽ khàng, thịt mềm đến mức như muốn rời xương. Món kèm là khoai tây nướng và đậu xanh, viền đĩa còn rưới sốt vang đỏ Bordeaux. Một phần khác là súp hải sản sánh đặc, miệng bát bốc hơi, múc lên thấy trong nền nước dùng cam đỏ lựng là thịt cá băm, tôm con và các loại nhuyễn thể.

Nếu không phải Trần An Nhiên kiên quyết nói mình ăn không nổi nữa, Lục Minh Quân còn muốn gọi thêm vài món.

“Vậy thì thôi, lần sau mình lại tới ăn.” Cậu xoa đầu cô, giọng nuông chiều.

Trần An Nhiên không đáp lại.

Ba giờ chiều, họ đến vách đá ven biển Basque ở Biarritz. Vừa bước xuống xe đã cảm nhận được mùi mằn mặn lạnh ẩm của không khí, trong gió còn có những hạt nước nhỏ li t//i tạt vào mặt, buốt như kim châm. Dưới chân là những bậc đá gồ ghề của vách núi, kéo dài ra trước mắt thành một vùng trời mênh mang.

Biển trước mặt không phải màu xanh yên bình, mà là mặt nước u tối bị gió thổi tung, từng đợt sóng lớn nối đuôi nhau ập tới, vỡ tung trên ghềnh đá thành bọt trắng xóa, vang lên tiếng nổ ầm nặng nề. Bên tai chỉ có tiếng gió và tiếng sóng, như thể cả thế giới cùng dập dềnh trong một tiết tấu.

Trần An Nhiên trước nay chưa từng thấy biển, bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng ngợp, đứng bất động một lúc lâu.

Lục Minh Quân nắm tay cô, cùng nhau đi dọc theo lối đi ven vách đá hướng về phía bắc.

“Sợ không?” Lục Minh Quân bật cười khẽ, không ngờ Trần An Nhiên – người gan trời gan đất – lại bị phong cảnh thiên nhiên dọa cho sững sờ.

Trần An Nhiên chỉ thấy biển vừa đẹp vừa đáng sợ.

Tháng Hai, bãi biển vắng hoe, cả con đường chỉ có hai người sóng đôi.

Lục Minh Quân kể: “Bờ biển Basque này từng có lịch sử săn bắt cá voi, từ thế kỷ thứ 7, ngư dân vùng này đã ra khơi săn cá voi rồi…”

“Còn căn nhà cổ ven vách đá kia nữa, nhìn cứ như trong truyện thời Trung cổ, bạn tôi kể người dân ở đây từng nghĩ chỗ đó bị ma ám, cũng có người bảo đó là nhà của phù thủy.”

Hai người cứ thế thong thả đi bộ, tiếng gió càng lúc càng lớn, Trần An Nhiên yên lặng lắng nghe, chỉ thỉnh thoảng mới hỏi vài câu.

Lúc họ đi đến mép một mỏm đá nhô ra, Trần An Nhiên bất ngờ buông tay Lục Minh Quân, tự mình bước mấy bước đến tận rìa.

Nơi đó hầu như không có rào chắn, bên dưới là làn nước biển cuộn trào, sóng đập vào ghềnh tung bọt trắng xóa.

Lục Minh Quân nhìn mà thót tim, bước nhanh lên kéo cô lại một chút.

“Đừng đứng gần thế.”

Người phụ nữ này thật khiến cậu không đoán nổi, mới giây trước còn có vẻ e dè, vậy mà chưa đi được bao lâu đã muốn chinh phục cả đại dương rồi.

Cậu nhìn Trần An Nhiên đang hăng hái, bỗng bật thốt ra câu hỏi đã canh cánh trong lòng từ lâu: “Trần An Nhiên… trước đây, sao em lại không học nữa?”

Sắc mặt Trần An Nhiên thoáng ngạc nhiên.

Cô biết sớm muộn gì Lục Minh Quân cũng sẽ hỏi, chỉ không ngờ lại là lúc này.

Trần An Nhiên cảm thấy con cá cô thả câu đã cắn càng sâu vào lưỡi câu. Cô phải theo sợi dây ấy, từ từ dắt cậu về đúng chỗ mình muốn.

Cô quyết định đem quá khứ của mình bày ra trước mắt Lục Minh Quân, không giữ lại gì.

Cô cũng muốn biết thái độ của Lục Minh Quân, liệu cậu có di truyền sự lạnh lùng vô cảm của Phương Yến, có thờ ơ trước nỗi khổ của người khác, hay sẽ thấy đau lòng đôi chút?

Cô kể rất bình thản, như đang nói chuyện của người khác:

Nói ba mẹ đi làm xa, một đi không trở lại, để cô và bà ở lại quê, nói bà từng không chỉ một lần nói rằng, nếu năm đó sinh ra là con trai thì có lẽ ba mẹ đã không rời đi, nói cô học hành chăm chỉ thế nào, ban đầu bà không định cho cô học lên cấp hai, nhưng cô luôn đứng top đầu lớp, còn đậu vào trường trọng điểm của huyện. Sau đó nhờ cô giáo tiểu học đến tận nhà động viên, bảo có thể xin học bổng hộ nghèo, bà mới đồng ý cho cô đi học tiếp.

“Rồi tôi học đến năm lớp 9.”

Cô ngừng một chút, mới nói tiếp: “Năm lớp 9, đột nhiên đổi giáo viên chủ nhiệm.”

“Tôi cũng không rõ mình đắc tội gì với cô ta, hay vì tôi chưa từng biếu xén gì. Từ khi cô ta tiếp quản lớp, giống như cố tình nhắm vào tôi vậy.”

Cô vừa nói vừa lục lại trong đầu những chuyện đã rất lâu rồi nhưng ký ức vẫn rõ mồn một.

“Chỉ cần bài làm sai một chút là sáng sớm sẽ bị gọi tên đọc to trước lớp, từng chữ từng chữ, còn cố ý đọc thật chậm. Trên lớp nếu trả lời chậm một nhịp, cô ta sẽ bảo cả lớp im lặng, để một mình tôi đứng, có khi là đứng suốt cả tiết.”

“Có lần tôi viết chữ không đủ nắn nót, cô ta thẳng tay ném vở xuống đất, bắt tôi cúi xuống nhặt rồi viết lại trước mặt cả lớp, không thì vứt vào sọt rác.”

“Tôi nhớ mùa đông năm lớp 9 lạnh lắm, nhiều bạn bị tê cóng tai, tôi cũng bị. Lúc đó cô chủ nhiệm túm tai tôi, véo đến chảy máu tay.”

Ngực Lục Minh Quân càng nghe càng trầm xuống, “Sao em không tố cáo?” Giọng cậu thấp hẳn, nhưng không giấu nổi lửa giận.

“Cậu không hiểu tình cảnh ở huyện đâu.”

“Khi đó tôi chỉ kể với bà, bà bảo tôi có vấn đề nên mới bị để ý, không học được thì sớm về nhà làm ruộng.”

“Tôi không có bạn bè trong lớp, người duy nhất nói chuyện được là một bạn trai nhà quê khác. Cô chủ nhiệm thấy tôi đi học về chung với cậu ấy, liền gọi bà tôi lên trường.”

“Cô ta đứng trước mặt bà tôi, nói tôi là thứ lăng loàn, dụ dỗ bạn nam, sau lưng không biết làm ra chuyện gì rồi, tốt nhất là dắt đi khám xem có bị hư hại gì không, đừng để sau này sống nghèo khổ lại còn đẻ ra một đứa y chang.”

Ở phía xa, tượng Đức Mẹ trên biển hiện ra dưới nền trời xám xanh, bức tượng trắng đứng lặng giữa sóng nước, phía sau là những đợt sóng không ngừng xô tới.

Trần An Nhiên thả mắt nhìn thật xa, ngắm mặt biển rộng mênh m//ô//n//g phía trước, rồi kể tiếp:

“Bà tôi đâu hiểu gì, giáo viên nói gì là đúng hết. Thế là dắt tôi về, không cho đi học nữa.”

Lục Minh Quân rất lâu không lên tiếng.

Những chuyện này quá xa với thế giới của cậu, xa đến mức cậu chưa từng nghĩ rằng có người sẽ phải trải qua. Ấy vậy mà lại rơi đúng vào cô gái ngay bên cạnh cậu.

Cậu vừa đau lòng, vừa giận đến không biết phải nói gì cho phải.

Gió biển thổi đến rát mặt, lạnh thấu xương.

Cậu nghiêng người nhìn cô, một lúc sau mới giơ tay, khẽ vén mấy sợi tóc bị gió thổi loà xoà trước trán cô ra sau tai.

Khi đầu ngón tay chạm vào làn da cô, cậu rõ ràng khựng lại một nhịp, như thể sợ mình dùng lực quá mạnh, cũng sợ để cô phát hiện ra cơn sóng đang cuộn trong lòng mình.

Cậu im lặng hồi lâu rồi hỏi: “Cô chủ nhiệm năm đó của em, giờ vẫn còn đi dạy à?”

“…Em nói tên người đó cho tôi đi.”

2126 .

*

*

^^

CHƯƠNG 94

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Người Quen Cũ
Chương 2: Dấu Vết
Chương 3: Tơ Nhện
Chương 4: Mài mòn
Chương 5: Cô giúp việc
Chương 6: Cục đá
Chương 7: Ánh sáng ấm áp
Chương 8: Bị ốm
Chương 9: Quan tâm
Chương 10: Nằm mơ
Chương 11: Rác rưởi
Chương 12: Nấu cháo
Chương 13: Mê muội
Chương 14: Ngu ngốc
Chương 15: Dây leo
Chương 16: Hương vị
Chương 17: Cơ hội
Chương 18: Dụ dỗ
Chương 19: Chạy trốn
Chương 20: Cảnh trong mơ
Chương 21: Khống chế
Chương 22: Hồng câu
Chương 23: Nhiệt tình
Chương 24: Ác liệt
Chương 25: Trượt tuyết
Chương 26: Áo lót
Chương 27: Dục vọng
Chương 28: Động dục
Chương 29: Giả vờ
Chương 30: Núi sâu
Chương 31: Chật chội
Chương 32: Ngủ say
Chương 33: Xuất tinh
Chương 34: Hạc trắng
Chương 35: Thiêu thân
Chương 36: Vai hề
Chương 37: Giúp đỡ
Chương 38: Ăn ý
Chương 39: Phục vụ
Chương 40: Họng súng
Chương 41: Tuyệt diệu
Chương 42: Bạch ngọc
Chương 43: Thưởng thức
Chương 44: Phá lệ
Chương 45: Tiếng nước
Chương 46: Nhìn kỹ
Chương 47: Mìn chôn
Chương 48: Hẹn hò
Chương 49: Vòng cổ
Chương 50: Khát khao
Chương 51: Ước lượng
Chương 52: Kiểm tra
Chương 53: Dấu hiệu
Chương 54: Tia lửa
Chương 55: Dự cảm
Chương 56: Sai lầm
Chương 57: Bén lửa
Chương 58: Đánh dấu
Chương 59: Nghiện
Chương 60: Tango
Chương 61: Rơm rạ
Chương 62: Dắt tay
Chương 63: Tới gần
Chương 64: Dạy học
Chương 65: Đốt lửa
Chương 66: Chiếm đầy
Chương 67: Ngựa chấn
Chương 68: Không thân
Chương 69: Đặt cược
Chương 70: Hồng nhan
Chương 71: Bụi gai
Chương 72: Sữa lắc
Chương 73: Móc khoá
Chương 74: Phòng tắm
Chương 75: Bạn học
Chương 76: Hưng phấn
Chương 77: Quang ảnh
Chương 78: Dũng khí
Chương 79: Rời khỏi
Chương 80: Tâm tư
Chương 81: Bữa tiệc
Chương 82: Dự án
Chương 83: Oxy
Chương 84: Làm loạn
Chương 85: Phòng bếp
Chương 86: Kệ bếp
Chương 87: Xin tha
Chương 88: Bí mật
Chương 89: Món tráng miệng
Chương 90: Hành trình
Chương 91: Mặc kệ
Chương 92: Rượu vang đỏ
Chương 93: Sóng biển
Chương 94: Nói dối
Chương 95: Say
Chương 96: Vấn đề
Chương 97: Thi đấu
Chương 98: Chiến tranh lạnh
Chương 99: Dũng sĩ
Chương 100: Liên kích
Chương 101: Xem triển lãm
Chương 102: Con chuột
Chương 103: Đòn trí mạng
Chương 104: Công khai
Chương 105: Liên tiếp
Chương 106: Yêu đương
Chương 107: Trốn tránh
Chương 108: Thiêu thân
Chương 109: Con gái
Chương 110: Bệ bếp
Chương 111: Bắt tôm
Chương 112: Dẫm chân
Chương 113: Lấy lòng
Chương 114: Giấy cũ
Chương 115: Phòng sách
Chương 116: Quyết liệt
Chương 117: Kỳ thi
Chương 118: Bàng hoàng
Chương 119: Trà sữa
Chương 120: Điện thoại
Chương 121: Vỡ vụn
Chương 122: Nhìn trộm
Chương 123: Ánh lửa
Chương 124: Nước mắt
Chương 125: Đồ lừa đảo
Chương 126: Cấm kỵ
Chương 127: Đau đớn
Chương 128: Chìa khoá
Chương 129: Cắm rễ
Chương 130: Đối tác
Chương 131: Gặp Lại

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trả Thù Bằng Tình Yêu
Chương 93: Sóng biển

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 93: Sóng biển
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...