Trả Thù Bằng Tình Yêu – Chương 86: Kệ bếp
Trả Thù Bằng Tình Yêu
^^
*
Cô thật sự có chút sợ hãi, nhưng cả người không còn chút sức lực, chỉ biết trân trối nhìn d//ư//ơ//n//g v//ậ//t của Lục Minh Quân lại áp sát vào mình.
“Tôi vẫn muốn nhìn biểu cảm của cô.”
Trần An Nhiên vốn chỉ bám vào vai Lục Minh Quân, giờ cậu cúi xuống định hôn cô, Trần An Nhiên chỉ ngồi hờ trên mép bàn bếp, trọng tâm không vững, đành phải vòng tay ôm lấy cổ cậu.
Ngực hai người áp sát vào nhau, lưỡi Lục Minh Quân khuấy đảo trong miệng cô, mang theo hơi thở nóng ẩm, cô định nói gì đó, nhưng chỉ phát ra những tiếng mũi ngắt quãng.
Phía dưới, vật cứng nóng bỏng đồng thời chen vào lối vào chật hẹp, kiên nhẫn dò đường, từng chút áp bức, từng chút nuốt chửng.
Â//m đ//ạ//o bị kéo căng, thịt non xung quanh theo bản năng co bóp, lại bị đầu d//ư//ơ//n//g v//ậ//t của cậu từng chút đẩy ra, chậm rãi như muốn để cô cảm nhận rõ từng nếp gấp bị mở ra.
Vật cứng cuối cùng ngập vào hoàn toàn, sâu đến không thể lùi thêm.
Trần An Nhiên cả trên lẫn dưới đều bị lấp đầy ngập tràn.
Lục Minh Quân không vội động, chỉ để d//ư//ơ//n//g v//ậ//t chạm đến tận cùng â//m đ//ạ//o của cô, như cố ý để cô cảm nhận sự chiếm lĩnh trọn vẹn ấy.
Chỉ có lưỡi cậu ở trên quấn lấy cô, vòng quanh, câu kéo, tỉ mỉ cuốn lấy, nước bọt hòa quyện. Môi và lưỡi dính vào nhau, tách ra, rồi lại ép sát, mỗi lần rời nhau, một sợi nước miếng mỏng kéo dài, đến khi đứt mới tan biến.
Lục Minh Quân kiên nhẫn hôn sâu, dịu dàng quấn quýt với cô, đồng thời, cậu dừng lại ở điểm sâu nhất, không tiến thêm nửa phân, hình dáng nóng bỏng kẹt chặt bên trong, lấp đầy â//m đ//ạ//o cô, cảm giác nặng nề căng trướng, dù không động đậy vẫn liên tục ép buộc cô.
Trong tĩnh lặng, cô càng cảm nhận rõ sự hiện diện của Lục Minh Quân trong huyệt nhỏ, từng rung động mơ hồ và những đường gân trên thân trụ, mỗi nhịp thở, mỗi lần co bóp nhỏ bé đều truyền qua nơi tiếp xúc khít khao.
Cảm giác căng đầy từng đợt dâng lên, hai chân cô không tự chủ được quấn lấy cậu, mu bàn chân dần dần duỗi thẳng.
Hơi thở Trần An Nhiên rối loạn, bị cảm giác căng đầy kéo theo, lơ lửng ở trạng thái nửa vời, mà cậu vẫn cứ dừng lại không động. Trần An Nhiên ngẩng mắt, trừng Lục Minh Quân một cái.
Cái nhìn ấy lọt vào trong mắt Lục Minh Quân, như ngập tràn mê hoặc, khiến cậu cuối cùng không kìm nổi.
Eo cậu khẽ siết lại, rút ra một chút, rồi ngay sau đó cả cây gậy đ//â//m mạnh vào tận cùng, lực tích tụ bấy lâu bùng phát, mang theo mạch đập nóng rực, nặng nề va vào điểm sâu nhất.
Trần An Nhiên bị va chạm làm run lên, tiếng r//ê//n bị nụ hôn nuốt mất, chỉ có thể phát ra một tiếng ú ớ trong nụ hôn nóng ẩm.
Cậu không vội làm cô, vẫn chậm rãi mài mòn, dừng lại ở hoa tâm sâu nhất, đầu lưỡi vẫn quấn trong miệng cô, tỉ mỉ nghiền nát, ép hơi thở cô càng lúc càng rối.
Tiếp đó, eo cậu bắt đầu chuyển động chậm rãi, d//ư//ơ//n//g v//ậ//t nóng cứng đè lên nếp gấp, từng chút đẩy ra lớp thịt non cản đường.
Thành thịt bị đẩy ra gấp nếp, siết chặt như một quả thịt bị nắm trong lòng bàn tay, chậm rãi nhưng liên tục bị ép, nước từng chút bị vắt ra, từ chỗ giao hợp tràn ra ngoài, chảy xuống m//ô//n//g cô.
Mỗi lần tiến sâu thêm một chút, vòng thịt nóng ẩm càng siết chặt cậu, bên trong như có một cái miệng nhỏ m//ú//t lấy đầu d//ư//ơ//n//g v//ậ//t của Lục Minh Quân, những co bóp nhỏ bé mang theo rung động như sóng nước khi nước trái cây trào ngược, lan tỏa từng đợt nơi tiếp xúc.
Lục Minh Quân cúi đầu, nhìn nơi hai bộ phận giao nhau, lúc này cậu chỉ vào được một nửa, khe hở bị d//ư//ơ//n//g v//ậ//t của cậu kéo căng hoàn toàn, nếp gấp non mềm bị đẩy lật ra ngoài, đôi môi mỏng ướt át dán chặt vào bề mặt, nước bị vắt ra nghiền nát thành bọt trắng mịn nơi giao tiếp, khi cậu tiến vào bị khuấy tan, rồi lại bị áp lực sâu hơn ép ra chất lỏng mới.
Cậu cảm giác như đang vắt nước trong cơ thể Trần An Nhiên, mỗi lần đ//â//m vào lại ép ra dòng nước d//â//m đ//ã//n//g mới mẻ.
Trần An Nhiên cứng rắn như một hòn đá, nhưng nơi này lại mềm mại đến thế, càng đ//â//m càng mềm, sự tương phản này khiến cậu có một xung động mất kiểm soát, muốn hoàn toàn xoa nắn, chiếm lĩnh vùng ướt át ấy.
Cuối cùng, cảnh tượng d//â//m mỹ trước mắt thiêu đốt chút kiên nhẫn cuối cùng của Lục Minh Quân, nhịp điệu của cậu bắt đầu nhanh hơn, như thể mở toang cổng đập, lực va chạm từng đợt mạnh hơn.
Lục Minh Quân nâng m//ô//n//g cô, d//ư//ơ//n//g v//ậ//t rút ra một đoạn ngắn rồi lại mạnh mẽ đ//â//m vào, tấn công nhanh và dữ dội, đ//â//m rút mang theo sự tàn bạo như cướp đoạt.
Túi bi căng phồng dán sát va chạm vào cửa mình, âm thanh gấp gáp vang lên liên hồi.
Cây gậy hùng tráng không ngừng đ//â//m sâu vào hang động d//â//m đ//ã//n//g. Nụ hôn cũng trở nên gấp gáp, môi lưỡi cọ xát phát ra tiếng ướt át, như muốn nuốt trọn mọi âm thanh, hơi thở của cô vào cổ họng.
Lưỡi Lục Minh Quân đè lên gốc lưỡi cô, m//ú//t lấy, hơi thở gấp gáp của cả hai quấn quýt, tiếng nước dính dớp giữa môi răng hòa lẫn với âm thanh ướt át hơn từ phía dưới, mơ hồ đến mức như muốn tràn ra.
Trần An Nhiên bị những cú va chạm mạnh mẽ đẩy đến ngửa ra sau, môi rời khỏi Lục Minh Quân, hai tay chống ngược lên mặt bàn, đốt ngón tay căng đến trắng bệch, ngực cô phập phồng dữ dội, cổ họng bật ra những âm thanh ngắt quãng.
Lục Minh Quân chăm chú nhìn thần thái của Trần An Nhiên, cậu thích ngắm người phụ nữ vốn luôn điềm tĩnh này, bị mình làm đến mất kiểm soát.
Lục Minh Quân rảnh một tay, luồn theo hông cô, lòng bàn tay đẩy qua lớp áo hoodie dày, cùng với áo lót bên trong kéo lên ngực. Bộ quần áo mùa đông dày gấp lại dưới xương quai xanh, che mất nửa tầm nhìn. Cậu cúi đầu, ngậm lấy bầu ngực mềm mại ấm nóng, đầu lưỡi tỉ mỉ l//i//ế//m láp, hơi thở nóng bỏng khiến cô run lên.
Gốc lưỡi đè lên núm v//ú, cọ xát qua lại, môi khép chặt, m//ú//t đến phát ra tiếng ướt liên miên.
Miệng cậu bao lấy bầu ngực của Trần An Nhiên, đầu lưỡi nặng nề đè lên viên ngọc đã căng mọng, mang theo lực m//ú//t làm nơi ấy tê dại, như muốn ép ra hương vị.
Lục Minh Quân giữ đùi cô kéo sát vào mình, xương hông dán chặt vào giữa hai chân cô, tư thế như muốn n//h//é//t cả túi bi vào trong, hung hãn làm tới, mỗi lần đều đ//â//m sâu hơn, nặng hơn, cả cây ra vào thẳng tắp, gần như tạo ra bóng mờ. Tiếng va chạm giòn tan vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng càng thêm mãnh liệt.
Thịt non mẫn cảm nóng bỏng như muốn thiêu đốt, cảm giác ngứa ngáy tê dại càng đầy hơn qua từng cú thúc, nước trong suốt lấp lánh bắn ra tung tóe.
Khoảnh khắc ấy, Trần An Nhiên như bị dòng điện giật, toàn thân run mạnh, hoa tâm sâu thẳm co giật, cổ họng bật ra tiếng kêu mang theo giọng khóc, ngón chân cũng cuộn chặt.
Lục Minh Quân đột ngột rút ra, suýt nữa bị khe hở co bóp lúc Trần An Nhiên lên đỉnh làm bắn ra.
Cậu đè hai bên đùi cô, không để cô khép lại, tự mình cúi xuống nhìn nơi nước d//â//m tràn lan như lũ lụt.
Trần An Nhiên hai chân dạng rộng, ánh đèn bếp rọi sáng chói mắt, cửa mình đỏ sưng khép mở, nước theo đó trào ra, chảy thẳng xuống giữa hai chân.
Lục Minh Quân nghiêng người tới, dùng miệng áp vào khe hở, hút sạch dòng nước tràn ra, m//ú//t sâu và mạnh, đến khi nơi ấy co bóp liên hồi dưới miệng cậu.
Đầu lưỡi linh hoạt luồn lách trong khe hẹp, lượn vòng quanh cửa vào, rồi đè lên thịt non mà đẩy vào, mỗi lần đều kéo theo nhiều nước hơn, bị cậu nuốt sạch không sót giọt nào.
Cao trào của Trần An Nhiên còn chưa qua, lại bị kích thích như thế, cô run rẩy không kiểm soát, ngón tay bấu chặt tóc Lục Minh Quân, vẫn còn phun nước từng đợt.
Lục Minh Quân từ giữa hai chân ngước nhìn Trần An Nhiên, ánh mắt cô chưa lấy lại tiêu cự, như bị khoái cảm làm mất ý thức, đôi mắt ướt át lấp lánh, ánh nhìn trống rỗng.
Cảnh tượng này trong mắt Lục Minh Quân khiến cậu chỉ muốn giam cô mãi trong vòng tay mình, không bao giờ buông ra.
1619 .
*
*
^^
CHƯƠNG 87













