Trả Thù Bằng Tình Yêu – Chương 85: Phòng bếp
Trả Thù Bằng Tình Yêu
^^
*
Lục Minh Quân bế cô lên, đặt xuống mép bàn bếp bên cạnh bồn rửa, một tay giữ chặt eo cô, tay còn lại kéo khóa quần, d//ư//ơ//n//g v//ậ//t cương cứng bật ra từ háng cậu, đập lên đùi cô.
Giây tiếp theo, cây gậy thô to và cứng rắn áp sát vào cô, gần như không chút do dự mà xuyên thẳng vào trong.
Cả hai đồng thời bật ra một tiếng r//ê//n khàn.
Lục Minh Quân dừng lại một chút bên trong, â//m đ//ạ//o vừa lên đỉnh quá chặt, bên trong ướt át và dồi dào, thịt non bám sát lấy d//ư//ơ//n//g v//ậ//t của cậu, từng đợt siết chặt, khiến cậu suýt nữa không kìm được mà đầu hàng.
Lục Minh Quân giữ chắc eo, chậm rãi đ//â//m rút vài lần, sau đó mới tăng lực, nhịp điệu đột nhiên nhanh hơn.
Ban đầu Trần An Nhiên không có điểm tựa, hoàn toàn dựa vào tay Lục Minh Quân đỡ lấy cô, còn bị động tác của cậu kéo theo, như thể chính cô đang chủ động dâng mình lên.
Cây gậy căng cứng đ//â//m mạnh vào hoa tâm, nhanh và tàn nhẫn, Trần An Nhiên không chịu nổi, chẳng màng đến bọt xà phòng trên tay, cô chống hai tay lên bàn bếp, cơ thể hơi ngả về trước, hai chân bị tách rộng hơn ở hai bên cậu, theo lực đẩy của cậu mà bị đẩy tới trước từng nhịp.
Từ góc nhìn của Lục Minh Quân có thể thấy rõ d//ư//ơ//n//g v//ậ//t của mình liên tục ra vào trong cặp m//ô//n//g nhỏ của Trần An Nhiên.
Mỗi lần đ//â//m vào đều kèm theo âm thanh ướt át dính dớp, như thể bên trong hang động đang dâng lên một làn sóng ấm nóng, càng sâu càng mãnh liệt, bao bọc cậu từng chút một, chặt đến không còn kẽ hở.
Gân xanh nổi lên trên mu bàn tay Lục Minh Quân, cậu cố nén cảm giác khoái cảm mãnh liệt, dưới hông chỉ một mực đ//â//m mạnh.
Trần An Nhiên bị từng cú thúc làm nghiêng người về trước, bị đ//â//m đến liên tục mất kiểm soát, lòng bàn tay trượt trên mặt bàn ướt, cơ thể càng nghiêng hơn, để tránh bị mép bàn cấn vào, m//ô//n//g cô buộc phải cong lên, càng dán chặt vào bụng dưới của Lục Minh Quân.
Tư thế này khiến Lục Minh Quân đ//â//m rất sâu, mỗi lần đều chạm đến tận cùng.
Vùng đáy chậu bị vật cứng làm căng ra, những đường vân ướt sáng khẽ run, mỗi lần rút ra đều kéo theo vệt nước mịn màng, sợi nước mỏng ánh lên, bị lần đẩy tiếp theo làm vỡ tan.
Vùng cửa vào hơi lật ra ngoài, như cánh hoa bị xoa nắn, dần dần ửng đỏ, những nếp gấp lấp lánh khép mở, như thể đang đón nhận theo bản năng.
Nước từ chỗ giao hợp tuôn ra, chảy xuống giữa hai chân, cuối cùng Trần An Nhiên không chịu nổi, giọng cô cao dần, xen lẫn giữa thở dốc và r//ê//n rỉ không ngừng.
Giữa hai chân đau nhức khó chịu, m//ô//n//g cô vô thức vặn vẹo, không biết là đang né tránh hay mời gọi cậu vào sâu hơn.
Lục Minh Quân bị phản ứng của cô kích thích đến máu dồn lên não, cúi người tìm đôi môi cô đang cắn chặt, đầu lưỡi luồn vào, quấn quýt hòa quyện.
Dưới thân, d//ư//ơ//n//g v//ậ//t vẫn đ//â//m rút không chút chậm lại, lực eo mạnh mẽ và chính xác, mỗi cú đều xuyên thấu đến tận cùng, khiến cơ thể cô lắc lư không ngừng.
“Quá sâu… Lục Minh Quân… Tôi không chịu nổi nữa…” Giọng Trần An Nhiên ngắt quãng, bị đ//â//m đến nỗi nói không thành câu.
“Không chịu nổi?” Lục Minh Quân như rất nghe lời, chậm rãi rút ra, nhưng khi gần như rút hết, đầu d//ư//ơ//n//g v//ậ//t bị khe hồng của Trần An Nhiên ngậm hờ, như thể đang cố giữ nó lại.
“Chỗ này của cô lại không nói thế.”
Giây tiếp theo, cậu đột ngột dùng lực ở eo, d//ư//ơ//n//g v//ậ//t đ//â//m thẳng vào tận cùng, không chút thương tiếc mà đ//â//m mạnh vào hoa tâm.
Nhanh và tàn nhẫn, tiếng va chạm hòa lẫn với tiếng nước, cú thúc dưới eo mạnh hơn từng đợt, chất lỏng đặc sệt bị đ//â//m đến bắn tung tóe, mang theo sự d//â//m mỹ chói mắt.
Cô bật ra tiếng kêu, đột nhiên cong lưng rồi lại mềm nhũn, gục xuống, trán dán lên bàn bếp, hơi thở rối loạn.
D//â//m thuỷ ướt át phun ra, làm ướt đẫm đùi cả hai.
Trần An Nhiên lại lên đỉnh.
Lục Minh Quân thương yêu đưa tay qua, chà xát mu bàn tay đầy nước, đưa đến trước mặt Trần An Nhiên cho cô xem. Nước mắt cô còn đọng trên lông mi, cô quay đầu tránh không nhìn.
Lục Minh Quân cười, bế Trần An Nhiên đã hoàn toàn mềm nhũn lên, hai tay nâng m//ô//n//g cô, mạnh mẽ nhấc cô khỏi mặt đất.
Chân Trần An Nhiên lơ lửng giữa không trung, mặt gạch lạnh buốt chạm vào phía sau đùi, cô khẽ run lên, tay bám lấy vai Lục Minh Quân.
Phía sau đùi va vào mép bàn, còn chưa ngồi vững, đã bị cậu đè xuống mép bàn.
Bàn bếp khá thấp, Lục Minh Quân lại cao, khi cô ngồi lên, vùng kín của cô vừa vặn đối diện với d//ư//ơ//n//g v//ậ//t của cậu. Cây gậy dữ tợn, ướt át ấy lắc lư ngay trước mắt Trần An Nhiên.
930 .
*
*
^^
CHƯƠNG 86













