Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tra Nam! Đến Giờ Phán Quyết Rồi! – Chương 13

Tra Nam! Đến Giờ Phán Quyết Rồi!

Tác giả: Dòng Sông Nhỏ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiểu thẳng lên thân ảnh hai người đang nằm trên giườngÂm thanh đông đúc của đường xá cùng tiếng chim hót trong trẻo như hòa quyện vào nhau tạo nên một âm thanh! ! hỗn tạp:))Vẫn là một buổi sáng yên bìnhLạc Thiên Kỳ mi mắt hơi động từ từ mở ra, đôi mắt lục bảo còn vương sự mệt mỏi mở to khi nhìn lồng ngực săn chắc cách mình một gang tayLại dời xuống bên dưới một chút, vì hắn mặc áo ngủ nhưng mở bung nút nên cơ bụng săn chắc cứ thế lộ raỰc! trông có vẻ ngon[! !..] Hệ thống thật tâm khinh bỉ kí chủ nhà nóLạc Thiên Kỳ lại ủ rũ nhìn cái bụng phẳng lì của mình, tại sao cùng là nam nhân với nhau, người ta có tám múi còn y chỉ có một múi thế nàyBóp, bópKhóe môi Lạc Thiên Kỳ giật giật, y khẽ đưa mắt nhìn về đằng sau, tại cặp đào căng tròn của y là bàn tay to lớn của người nào đấy, lại nhìn đến gương mặt thỏa mãn của hắn, tay y nắm chặt đến run, cái tên b*n th* nàyLạc Thiên Kỳ thủ thế đưa chân lên, một phát đem hắn đạp xuống giường, này thì sàm sỡ ôngRầmVương Thiên Minh ăn đau ngơ ngác ngồi dậy, hắn vừa rồi đang mơ mình được chạm vào thứ gì đó rất mềm thì phảiHắn đưa tay mình lên nhìn, cảm nhận được cảm xúc mềm mại vẫn còn vương vấn đâu đây không nhịn được mà ngước mặt lên nhìn gương mặt đỏ bừng của y, mắt như có như không mà nhìn về phía bộ phận ở đằng sau, ra là thếNhìn bộ mặt b*n th* của hắn Lạc Thiên Kỳ giận đến run người, cả mặt đỏ bừng chỉ tay vào hắn hét lớn"Nè, ông chú b*n th* kia, sao chú lại ở phòng của tôi vậy hả?"Vương Thiên Minh đen mặt, tại sao y cứ gọi hắn là ông chú thế, hắn có già đến thế saoMột trận trời đất xoay chuyển đến khi hoàn hồn Lạc Thiên Kỳ đã thấy mình nằm lại trên giường hơn nữa còn bị người kia đè xuống"Chú làm gì thế? Thả tôi ra"Lạc Thiên Kỳ vùng vẫy, Vương Thiên Minh một tay chế trụ đem hai tay y để lên đầu giường, gương mặt tuấn tú cứ thế áp sát vào gương mặt đang đỏ bừng của y, mèo nhỏ xù lông cũng rất đáng yêu"Chú! chú! um! "Lạc Thiên Kỳ mở to mắt kinh ngạc, hắn hôn y????Vương Thiên Minh không hề để tâm đến việc y đang dùng con mắt như muốn giết người đang nhìn mình, hắn chỉ biết mình cần chuyên tâm chặn cái miệng nhỏ phiền phức này thôiVốn chỉ muốn đe dọa y một chút nhưng không ngờ khi chạm đến sự mềm mại ấy hắn không kìm được mà lấn sâu hơnLưỡi khẽ đưa đẩy tách hàm răng ngọc ra, một cậu bé mới 17 tuổi sao có thể chịu được sức mạnh của của một người đàn ông trưởng thành kia chứ, răng ngọc nhanh chóng bị cậy mở, chiếc lưỡi tinh ranh của hắn lập tức luồn vào đem hết mật ngọt ra mà c*n m*t"Ư..ngô..um! "Lạc Thiên Kỳ hô hấp khó khăn, khóe mắt phiếm hồng ươn ướt, cả người vùng vẫy sau đó lại vô lực để mặc hắn trêu đùa mìnhHơn 5 phút sau, hắn mới buông tha cho cậu, nhìn người mềm nhũn trước mặt, hắn không nhịn được mà có chút thương xót, nhưng phần lớn hơn vẫn là thỏa mãn, hắn đúng là đoán không sai, mèo nhỏ nhưng cũng là hồ ly a, thật quyến rũLạc Thiên Kỳ hít thở không ngừng ánh mắt mê ly có phần oán giận nhìn hắn, cái tên chết bằm này, y suýt nữa là bị nghẹt thở chết rồiDường như cảm nhận được sự ai oán của y, Vương Thiên Minh không nhìn được mà phì cười"Ngốc, ai đời lại nín thở khi hôn chứ"Dù xấu hổ nhưng vì sĩ diện cao, Lạc Thiên Kỳ nhanh chóng cãi lại"Ai biểu chú đến bất ngờ quá làm gì, tôi! tôi chỉ là quên thôi"Vương Thiên Minh híp mắt nhìn y"Không được gọi tôi là chú, tôi cũng bằng tuổi anh cậu mà""Nhưng đó là anh tôi, còn chú đâu phải""Nói chung là cũng không được""Tại sao chứ, tôi cứ gọi đấy, chú, chú um.."Vương Thiên Minh đưa tay bịt miệng y, mặt lại áp sát xuống lần nữa"Nếu cậu dám gọi lần nữa, tôi cũng không ngại mà hôn cậu lần nữa đâu"Lạc Thiên Kỳ trợn mắt nhìn hắn, b*n th*, y không muốn công lược tên này đâu huhu, đổi người được không?Lạc Thiên Kỳ cắn mạnh vào tay hắn khiến hắn vì đau mà thả ra"Không gọi thì không gọi, hừ, mà này ngài Vương sao ngài lại ở trong phòng tôi thế?""Hửm? Đây rõ ràng là phòng tôi" Hắn nhướn màyLạc Thiên Kỳ bật người ngồi dậy quan sát xung quanh, hình như là không phải phòng của y thật, ký ức về ngày hôm qua ùa về Lạc Thiên Kỳ giờ mới biết mình hiện tại đang bị ba mẹ yêu quý tống qua nhà vị hôn phu là ông chú b*n th* này"Đây là phòng của ngài, vậy tôi ở đâu?""Ở đây"Vương Thiên Minh thản nhiên nói ra hai chữ mà đầu Lạc Thiên Kỳ như muốn bốc khói"Ý ngài nói là tôi phải ở chung phòng với ngài?""Đúng vậy""Không muốn""Hửm"Ực, ờ thì công nhận là y có hơi sợ khi hắn nhìn y như thế một chút, chỉ một chút thôi"À..ờm! tôi chỉ là sợ làm phiền tới ngài thôi""Không phiền"Nhưng tôi phiền lời này tất nhiên y không dám nói ra, đành cười gượng thương lượng với hắn"Vương tổng à, nhà ngài lớn như thế chắc không à ờm đến một phòng trống cũng không có đấy chứ""Không có""! !.." Nhìn y có giống là tin hắn không"Tôi không biết, tôi nhất định phải ngủ riêng"Lạc Thiên Kỳ khoanh tay quay đầu không thèm liếc mắt nhìn hắn, Vương Thiên Minh khẽ nhếch miệng cười sau đó lại đem người đè xuống lần nữaLạc Thiên Kỳ trợn mắt nhìn hắn, cái tên này sao thích đè người khác xuống thế, nói chuyện bình thường không được à"Không muốn ở chung phòng với tôi, chẳng lẽ cậu sợ sao?"Bị hắn khiêu khích Lạc Thiên Kỳ liền nổi đóa nghiến răng nói với hắn"Sợ cái gì mà sợ, Lạc Thiên Kỳ tôi xưa nay không biết sợ là gì, ở chung phòng thôi mà có gì to tát chứ, hừ đến lúc đó chú có đuổi tôi ra thì cũng trễ rồi"Vương Thiên Minh trong lòng âm thầm mỉm cười, quả nhiên chiêu này có tác dụng, mèo nhỏ thực sự dễ dụ aChụtLạc Thiên Kỳ trợn mắt đưa tay che miệng"Chú! chú! "Vương Thiên Minh nhíu mày giữ tay y ra hôn xuống lần nữa"Tôi nói rồi, không được gọi chú""A! biết! biết rồi! tôi đi rửa mặt"Lạc Thiên Kỳ đẩy người hắn ra chạy nhanh vào nhà tắm chốt cửa lại, Vương Thiên Minh nhìn cánh cửa đóng chặt mà khóe miệng cong lênLạc Thiên Kỳ dựa vào cửa th* d*c, đúng là b*n th* màÀ mà y chợt nhận ra một chuyện, y chưa đánh răng a, vậy mà khi nãy cùng tên kia!..aaaaaaa chắc y chết mấtTrong khi Lạc Thiên Kỳ điên cuồng gào thét trong nhà tắm thì Vương Thiên Minh đã xuống nhà tắm ở phía dưới xử lí xong mọi chuyệnHiện giờ hắn đang nhàn nhã mà uống cà phê xem tin tức trên mạngNgười làm đi qua thấy không khí xung quanh ông chủ đột nhiên thay đổi không khỏi cảm thấy hiếu kỳ, cảm giác như ông chủ vui hơn mọi ngày thì phải"Chào buổi sáng, phu nhân"Trương quản gia nhìn y mỉm cười, ông là quản gia ở nhà này từ rất lâu rồi, hôm qua đã được lão phu nhân đánh tiếng phải âm thầm quan sát hai người này rồi báo lại cho bàÔng cứ tưởng là một cô gái nào đấy không ngờ là một cậu bé, nhưng mà ông chủ trông rất vui, vậy cũng tốt, xem ra căn nhà này có chút hơi ấm rồi"Dạ chào buổi sáng, mà bác đừng gọi cháu là phu nhân, nghe ngượng lắm ạ, cứ gọi cháu là Tiểu Kỳ được rồi"Lạc Thiên Kỳ ngại ngùng đưa tay gãi đầu, giọng điệu đầy lễ phép đáp lại lời quản gia, khiến độ hảo cảm của ông với y tăng lên không ít"Được, Tiểu Kỳ, mau lại ăn sáng đi, ông chủ đang đợi cháu đấy"Trương quản gia cười đầy hiền từ nói với y"Vâng ạ"Lạc Thiên Kỳ mỉm cười gật đầu chào ông rồi tiến lại bàn ănY lựa chọn cái ghế cách khá xa hắn mà ngồi xuống, nghĩ đến chuyện hồi sáng mặt đã tự chủ đỏ lên rồi y nào dám ngồi gần để hắn thấy chứVương Thiên Minh thấy y ngồi xa mình thì khẽ nhíu mày nhưng nhanh chóng dãn ra, có lẽ là do y lạ, từ từ rồi sẽ quen thôi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tra Nam! Đến Giờ Phán Quyết Rồi!
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...