Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 95

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đối diện với Tiêu Thanh Ngọc, tâm tình Hoàng Linh Vũ khá phức tạp. Trước

đây y đối với vị trưởng giả này hoặc ít hoặc nhiều có chút sợ hãi, nhưng hiện tại đối với chuyện gì cũng đều nhìn thấy rõ ràng, cũng không còn

sợ nữa. Còn sót lại chỉ là sự tôn kính dành cho trưởng bối.

Mộ Dung Bạc Nhai đưa hai người vào hoa thính rồi lui ra, còn đóng cửa lại.

Tiêu Thanh Ngọc và y nói chuyện rất lâu, chuyện của Bạch Y giáo, thế cục bảy nước, còn cả những chuyện lớn nhỏ người đó từng trải qua. Hoàng Linh Vũ hỏi trực tiếp, Tiêu Thanh Ngọc cũng trả lời đơn giản, có thể không cần

thừa lời thì nói thẳng vào, rất nhanh đã chấm dứt.

Giống như một

bức hình ghép, tất cả những nhận thức của Hoàng Linh Vũ về thế giới này, sau khi đọc lướt qua các loại điển tích thì có được bố cục đại khái, mà dưới sự tường thuật của Tiêu Thanh Ngọc, cuối cùng cũng bổ sung hoàn

chỉnh.

“Ngươi tìm ta tới, không phải chỉ vì muốn biết những

chuyện này chứ?” Tiêu Thanh Ngọc đánh giá Hoàng Linh Vũ, “Trông ngươi

khác năm trước rất nhiều rồi.”

Nói xong nhấc cằm đối phương lên, xoay mặt y sang trái sang phải.

“Tiêu quản sự…” Hoàng Linh Vũ hơi bất mãn, may mà tâm tư tôn sư trọng đạo chiếm thượng phong, mặc hắn bài bố.

“Nên nói thế nào đây, ngoài mặt thay đổi không lớn.” Cuối cùng, Tiêu Thanh Ngọc buông tay, “Ngươi đã có quyết định gì sao?”

Hoàng Linh Vũ giật mình, hồ loạn che giấu cho qua, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự bán tín bán nghi trong mắt Tiêu Thanh Ngọc.

May mà Tiêu Thanh Ngọc cũng không có rảnh tới mức quấn chết lấy y, cuối

cùng vỗ đầu y nói: “Bỏ đi, ngươi muốn nghĩ loạn cái gì ta cũng không

cách nào ngăn cản ngươi. Chỉ là làm chuyện gì cũng phải suy trước tính

sau mới được, có chuyện một khi đã lỡ bước sai lầm, không phải nói vãn

hồi là có thể vãn hồi được đâu.”

Đạo lý này Hoàng Linh Vũ hiểu,

rất lâu trước kia đã hiểu. Nhưng cũng có rất nhiều chuyện không phải

không làm sai thì có thể chắc chắn phát triển theo quỹ đạo, còn cần phải xem người khác phối hợp thế nào. Nhưng cho dù có sự ăn ý ngầm không một kẽ hở, vẫn có ngàn loại vạn loại trùng hợp và ngoài ý muốn, giống như

trong bi kịch luôn luôn có thứ muốn chen chân vào, đảo tung mọi thứ lên.

…..

Y ngồi trên bệ cửa sổ, một chân mềm mại rũ xuống tường, chân khác thì

chống lên khung cửa sổ, rõ ràng vô cùng thoải mái. Mỗi ngày ăn rồi ngủ

ngủ rồi ăn, muốn cảm thấy không thoải mái cũng khó. Bầu trời đen kịt

thuần tịnh, khi nhìn sâu vào tựa hồ còn có sắc lam đậm của biển sâu, mấy tia sáng nhạt từ nóc nhà chiếu nghiêng xuống, Hoàng Linh Vũ cảm thấy

đáng tiếc, trăng sáng rõ ràng đã bị chặn ở hướng khác, nhưng muốn đổi

sang bệ cửa sổ khác để thưởng trăng thì rất phiền phức.

Lúc này,

cửa bên cạnh đột nhiên mở ra, chất lượng cánh cửa này đương nhiên không

tệ, ít nhất ngay cả tiếng kẽo kẹt cũng không vang lên. Không cần nhìn

cũng biết là Mộ Dung Bạc Nhai.

Vì không biết người tới có ý gì,

cho nên Hoàng Linh Vũ vẫn mang chút hồ nghi nhìn qua. Ngọn nến thắp lúc

ăn cơm tối sớm đã tắt, chỉ có ánh trăng ánh vào trong ô cửa sổ, một bóng dáng thon dài xuất hiện trong khung cửa, hơi ngừng lại một chút, nhấc

chân bước qua bậc cửa, đưa tay đóng cửa lại, ngăn cản ánh sáng một lần

nữa. Đứng trong bóng tối âm ảnh trong phòng, hai mắt Mộ Dung Bạc Nhai

sáng lấp lánh, trong đó hoàn toàn dung nhập sự thâm sâu của hắc ám. “Tại sao không ngủ?” Mộ Dung Bạc Nhai hỏi.

“Ngắm trăng.”

“Nghe nói mấy hôm nay ngươi đều không nghỉ ngơi đàng hoàng? Buổi tối cũng trải qua như ban ngày?”

“Xem sách tới mê.”

“Trước đây không phải rất dễ ngủ sao?”

Hoàng Linh Vũ gác cằm lên đầu gối, nhàn nhã tự tại nhìn hắn, chậm rãi nói:

“Trước đây rất dễ ngủ, cho nên hiện tại mới nhàm. Nếu không ngươi thử

liên tục một tháng ăn thịt mỡ, mỗi ngày một hai cân, xem ngươi sau này

còn dám ăn nữa không.”

Người trong bóng tối thở dài một tiếng, đi tới trước cửa sổ. Hoàng Linh Vũ thấy hắn chỉ mặc trung y bạch sắc,

trong ánh trăng phiếm lên màu lam ám, cười nói: “Thở dài cái gì? Lông

còn chưa mọc dài, đã học theo Tiêu tiên sinh rồi sao?”

Mộ Dung

Bạc Nhai không để ý tới sự khiêu khích của y, men tay ra sau lưng y, bê

người khỏi bệ cửa sổ, liếc mắt thấy đôi nạng dựa vào tường, cũng thuận

tiện lấy theo. Khi tới trước giường, thứ lớn thì ném lên giường, thứ nhỏ thì cho dựa vào đuôi giường. Cả quá trình căn bản không nói tiếng nào.

Hoàng Linh Vũ có chút khiếp đảm, cũng không biết gia hỏa này uống sai dược

gì, gần đây càng lúc càng khiến người ta nhìn không thấu sờ không được.

Mộ Dung Bạc Nhai không lập tức ra ngoài, ngược lại gác lên vai Hoàng Linh

Vũ, dò trái phải vài cái: “Thật nóng.” Tiếp theo lại mò tới cổ tay, lúc

này Hoàng Linh Vũ mới chú ý, ngón tay Mộ Dung Bạc Nhai còn lạnh hơn của

mình.

Mộ Dung Bạc Nhai rót ly nước ở bàn gỗ đặt cạnh giường, uống sạch. Quay lại nhìn y một cái, rót một ly nước, lại uống nữa. Cứ lặp

lại như thế, cho đến khi hơn nửa bình nước lạnh đã chui vào bụng, mới

ngã người lên giường, ôm Hoàng Linh Vũ vùi đầu ngủ.

Hoàng Linh Vũ vô cùng nghi hoặc, đẩy đẩy hắn: “Ngươi uống lộn thuốc hả, tối nay lại lăn lên giường ta?”

Mộ Dung Bạc Nhai lại né tránh vấn đề: “Bắt đầu mất ngủ từ lúc nào?”

Hoàng Linh Vũ trả lời: “Cũng chỉ năm sáu ngày.”

Mộ Dung Bạc Nhai: “Ngô ngô ngô ngô, khó trách khó trách…”

Hoàng Linh Vũ lờ mờ không hiểu: “A?”

Mộ Dung Bạc Nhai: “May mà mấy hôm nay không quá nóng, đợi được ta trở về.”

Hoàng Linh Vũ đặc biệt phong độ nói: “Anh bạn, ngươi có cảm thấy, hai chúng ta hình như đến từ nước gà và nước vịt không?”

Mộ Dung Bạc Nhai: “?”

Hoàng Linh Vũ cảm thấy gân xanh trên đầu đang nhảy nhót: “Gà và vịt nói chuyện sẽ thế nào?”

Mộ Dung Bạc Nhai: “?”

Hoàng Linh Vũ tựa hồ muốn bùng nổ: “Là tên bạch si nào nói với ta ngươi rất thông minh!!!”

Mộ Dung Bạc Nhai bật cười, thần bí nói: “Ngủ đi nào, nếu không mấy ngày nữa buổi tối ta cho ngươi coi.”

Nhiệt độ cơ thể của Mộ Dung Bạc Nhai khá thấp, Hoàng Linh Vũ bị hắn ôm, dần

không cảm thấy phiền não nữa, trở người quay lưng về phía đối phương, cả đêm này ngủ rất ngon.

Cuộc sống tựa hồ trôi qua rất thoải mái, nhưng Hoàng Linh Vũ cũng từng ngày phiền não dần lên.

Mấy ngày sau đó, Mộ Dung Bạc Nhai hình như rất bận, nhưng tới tối nhất định đúng giờ đến báo danh. Quân đội tập trung trong kinh đang chỉnh đốn

quân kỷ, tối đến cũng không còn ồn ào nữa.

Cuộc sống liền trở về

như năm trước khi còn ở tiệm cầm đồ Hoài Qua, kết quả tranh đấu hai bên

luôn là giảng lý không đánh lại động võ, giảo hoạt không đánh lại vô

lại, cuối cùng đều là Hoàng Linh Vũ ngoan ngoãn ngậm bồ hòn. Chẳng qua

trước đây Hoàng Linh Vũ là bị đuổi xuống đất ngủ, mà hiện tại Mộ Dung

Bạc Nhai lại đường hoàng chiếm cứ một mảnh đất trên giường của y.

Tư Đồ Ngạo lại ngoi đầu lên một lần, bắt mạch không đến một nén hương, đã

trừng mắt nhìn Hoàng Linh Vũ cười như không cười, giống như đang nói với y__ Ngoan, là phúc không phải họa, là họa tránh không được.

Hoàng Linh Vũ lúc đó càng bực, hung ác nói: “Biểu tình này của ngài sẽ khiến

vãn bối cho rằng, vãn bối đang hoài hài tử của ngài.”

Tư Đồ Ngạo

nghẹn nước miếng của chính mình, khụ khụ tới mức phổi cũng muốn văng ra, khóe miệng co giật kéo Mộ Dung Bạc Nhai ra, thần thần bí bí giao phó

rất lâu mới đi, lúc đi cũng không vào nhìn Hoàng Linh Vũ một cái.

Hoàng Linh Vũ biết, có chuyện gì đó không tốt sắp hoặc đang xảy ra trên người mình. Mà chết tiệt nhất chính là, chuyện này tựa hồ rất nhiều người đều biết__ trừ y ra.

Thật là, thật là, thật là TMD khiến người ta bực bội!

Tốc độ phiền não và bực dọc phát triển quả thật theo cấp số nhân tăng cao từng ngày.

Hoàng Linh Vũ không biết bản thân làm sao tỉnh, khi tỉnh lại chỉ cảm thấy đầu nặng nề như đổ chì, toàn thân trên dưới đã thấm ướt. Mộ Dung Bạc Nhai

dìu y uống một ly trà xong mà tình trạng vẫn không chuyển tốt.

Sau khi Mộ Dung Bạc Nhai trở lại, trong phòng có thêm một chiếc giỏ trúc,

dưới nắp giỏ trúc là cẩm bao ấm áp dày mịn, trong cẩm bao mới là ấm nước tơ sành, rõ ràng chuyên dùng để giữ độ ấm. Vào mùa này vốn không lạnh,

lúc này y lại toàn thân nóng rần, còn phải uống nước ấm, rõ ràng là có

chút gì đó.

Mộ Dung Bạc Nhai sau khi đứng lên thì không lên

giường nữa, nghiêng người ngồi bên cạnh cầm đèn cầy tỉ mỉ nhìn y, sau đó nói, “Ướt hết rồi, ta giúp ngươi đổi y phục.”

Hoàng Linh Vũ thử động người, quả nhiên toàn thân vô lực, dù có cố lật thế nào cũng không dậy nổi, chỉ đành gật đầu đáp ứng.

Một thân y phục đổi vô cùng chậm rãi, có lẽ thời gian không lâu như trong

tưởng tượng, nhưng trong lòng Hoàng Linh Vũ luôn cảm thấy động tác của

Mộ Dung Bạc Nhai rất chậm, nhưng lại vô lực trách mắng. Chỉ đành nhìn

hắn ‘chậm chạp’ thoát lý y trên người mình, ‘chậm chạp’ phủ chăn lên cho y, ‘chậm chạp’ đi lấy một bồn nước nóng, sau đó bắt đầu ‘chậm chạp’ lau người cho y.

So với vải bố thấm nước nóng, ngón tay của Mộ Dung

Bạc Nhai rõ ràng rất lạnh, tựa hồ nước nóng cũng không thể khiến nhiệt

độ cơ thể của hắn tăng lên. Hoàng Linh Vũ ân nửa ngày mới cố gắng ân ra

được một câu: “Ngươi là động vật máu lạnh hả?”

Tay Mộ Dung Bạc Nhai không ngừng lại, ánh mắt nhìn chằm chằm y, thần sắc có chút kỳ dị.

Sau đó hắn nghiêng đầu đi đổ nước.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 95

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 95
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...