Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 96

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong căn phòng khá lớn, thanh âm đặc biệt rõ ràng, tựa hồ mỗi một giọt nước

rơi vào bồn đều có thể dẫn lên một trận phiền não nhỏ của Hoàng Linh Vũ, Hoàng Linh Vũ nhíu mày vô cùng bất mãn trừng hắn, dùng hành động vô

thanh trách cứ hắn đang quấy rầy hành trình yên tĩnh của người ta.

Dưới ánh đèn, vẻ mặt hắn đặc biệt chọc người.

Mộ Dung Bạc Nhai ngẩng đầu bất ngờ đụng phải ánh mắt có thể coi là ‘khinh

bỉ’ của Hoàng Linh Vũ, nhịn không được bật cười phốc lên, tiếp theo dưới mục quang mà Hoàng Linh Vũ tự cho rằng có hiệu quả ‘lãnh lệ’, hắn lại

cười khổ vì xung động bật cười của mình, chuyên chú lau rửa.

Da

thịt dưới tay dần để lại vết mồ hôi, bị nhiệt khí hung đến đỏ hồng.

Thành quả tu dưỡng suốt hơn một tháng tuy không rõ ràng, nhưng mấy hôm

nay cũng càng lúc càng có thể thấy được huyết sắc mỏng manh. Trong thời

gian dưới ngục tù gần nửa năm, Hoàng Linh Vũ bị đối xử như người sắp

chết hoặc thần trí thất thường, không còn chịu khảo vấn bức cung gì nữa, vết roi trước đó cũng đã nhạt đi nhiều, chỉ để lại vết sẹo mờ mờ.

Nhất thời trầm mặc không nói.

Đại khái do quá an tĩnh, Hoàng Linh Vũ có chút ù tai, hoặc là ảo giác, ẩn

ẩn tựa hồ nghe thấy trong không gian rộng lớn có tiếng kim giây tích tắc tích tắc di chuyển, nhưng về mặt lý trí y biết rõ ở đây tuyệt đối không có đồng hồ gì hết.

Khăn bố tỏa nhiệt khí dần di chuyển xuống dưới, Mộ Dung Bạc Nhai rất tự nhiên giúp y cởi khố quần.

Hoàng Linh Vũ chấn động toàn thân, cũng không biết lấy đâu ra khí lực, bật

lên lấy tay chặn lại, thở dốc nói: “Ta tự làm, ngươi ra ngoài đi.”

Dưới chất vải mỏng manh, đang nổi lên biến hóa khiến người ta không biết

phải làm sao. So với nước nóng vừa uống và miếng vải phủ lên người càng

nóng bỏng hơn, khí lưu sôi trào đang lưu chuyển trong nội thể, cũng dần

hội tụ. Y vươn tay kéo chăn mỏng phủ lên, rút khăn ướt khỏi tay Mộ Dung

Bạc Nhai, lặp lại: “Còn lại để ta tự làm.”

Mộ Dung Bạc Nhai nhìn

chằm chằm chỗ dưới chăn một lúc, không biết nảy ra đầu mối gì. Quay sang liếc nhìn thần tình của Hoàng Linh Vũ, nhưng thấy y lại nghiêng đầu đi

nhìn tường, lỗ tai đỏ hồng từ trên xuống dưới.

Không đợi hắn nói

gì, Hoàng Linh Vũ đột nhiên lại tức lên, quay đầu hung ác ném khăn vào

trong bồn, nhìn hắn như muốn ăn tươi, nghiến răng nói: “Còn không ra

ngoài đứng đây làm gì.”

Mộ Dung Bạc Nhai muốn nói đạo lý với y,

chỉ đáng tiếc mắt hắn rất tinh, dưới ánh đèn tối tăm thế này vẫn có thể

thấy được trong đôi mắt của đối phương tựa hồ có ánh đỏ ôn nhuận. Hoàng

Linh Vũ cố gắng biểu hiện ra vẻ hung ác như sư tử gầm, nhưng bên trong

kỳ thật cảm thấy ủy khuất và xấu hổ đi.

Thực không biết lúc nào mới có thể khiến y buông xuống chút phòng bị.

Có lẽ trên thế giới này, vốn không có người nào có thể khiến y hoàn toàn

yên tâm. Không ai có thể sinh sống cùng y không một khoảng cách, không

ai có thể sóng vai bước cùng y, cũng không ai có thể khiến y sinh tử

không rời luôn luôn bầu bạn.

Chỉ ngây ngẩn một thoáng đó, Mộ Dung Bạc Nhai tiền tỉnh ngộ, không có chuyện gì lại nghĩ tới tận đâu đâu làm chi. Trong lòng hơi khổ sở, đứng lên vuốt góc áo để bình tĩnh tâm tình

kích động của mình, nhẹ giọng nói: “Ta ra ngoài ngắm trăng, khi nào

ngươi tẩy xong rồi, thì gọi ta một tiếng là được.”

Tâm tình phiền muộn này khi Mộ Dung Bạc Nhai bước ra khỏi bật cửa thì đã dao động. Ra

khỏi cửa vòm của tiểu viện, bước chân lại không cất nổi nữa.

Ánh

trăng mờ ảo trở nên sáng rõ, mà sau đó lại thể hiện rõ thanh lãnh,

nghiêng dần về tây. Cho đến khi chìm vào rìa tây dần tản ra mây đen, sau lưng vẫn chưa truyền tới thanh âm gọi hắn trở lại. Xem ra lần này xu

thế còn mãnh liệt hơn Tư Đồ Ngạo nói rất nhiều.

Mộ Dung Bạc Nhai

nghiến răng, lần này quyết ý đã định, mười con bò cũng không kéo về

được. Hắn quay người đi vào viện, bên trong an tĩnh như thường, không

thấy bóng người, không nghe tiếng người. Hắn gầm lên: “Côn viên đều lui

ra ngoài ba mươi trượng!”

Một trận gió nhẹ thổi qua, trên con

đường nhỏ rải đá có vài chiếc lá rụng xuống, sắc trời vẫn tối mờ, không

thấy bóng người, không nghe tiếng người.

Đẩy cửa bước vào, Hoàng

Linh Vũ dựa lưng vào góc giường, cảnh giác nhìn hắn, Mộ Dung Bạc Nhai

cảm thấy giống như gặp phải một con mèo đực sống sờ sờ đang dựng lông

lên nghênh địch.

Con ‘mèo đực’ này trước đây đều không lộ ra dáng vẻ miệng hùm gan sứa này, Mộ Dung Bạc Nhai nghĩ tới đây, sớm đã quên

hết cái gì chua xót khổ sở, trước tiên cười nói: “Ngươi thật đắc ý nhỉ,

không phải chỉ giải quyết một chút chuyện cỏn con thôi sao, có cần náo

tới mức như trời long đất lở vậy không.”

Con mèo đực liệt chân không để ý tới hắn, nhưng lông dường như càng dựng lên lợi hại.

Không khí hơi đông lại, Mộ Dung Bạc Nhai mở tất cả cửa sổ, trong phòng sáng hơn một chút.

“Đóng lại.” Mèo đực gầm gừ ~~ mèo đực đang gầm gừ ~~

Mộ Dung Bạc Nhai nhịn cười, bước nhanh lại giường.

Hoàng Linh Vũ quấn chặt chăn trên người, hai mắt trừng lớn, lộ ra vẻ hung hăng tuyệt đối là hư trương thanh thế.

“Ngươi trừng ta cũng vô dụng.” Mộ Dung Bạc Nhai nói: “Nói ngươi vũ hóa khó,

không ngờ thật sự khó như vậy. Người khác đều không tới mức này.”

“Ngươi có ý gì.”

Đến phiên Mộ Dung Bạc Nhai có chút không biết nói sao cho rõ, qua loa nói:

“Khi chỗ đó của ngươi bắt đầu mọc lông, lẽ nào không phải cũng ‘nhiệt

huyết sôi s//ụ//c’ như thế sao? Nam đồng nhà bình thường trưởng thành cũng

phải từ không hiểu tình sự đến có tình dục, huống hồ là người Tây Thương chúng ta. Huống chi ngươi huyết thống lại đậm, còn bị ngăn cản vũ hóa.”

Hoàng Linh Vũ nghĩ nghĩ, tựa hồ nhớ trong bài học nào đó từng nói qua thời kỳ phát dục thứ phát quả thật có chút phản ứng sinh lý bất thường, rất

nhiều nam sinh mộng xuất tinh này nọ rồi đủ loại chuyện loạn thất bát

tao chính là lúc thời kỳ đó bắt đầu. Nhưng hiện tại thân thể này tuyệt

đối đã vượt qua độ tuổi đó rồi, tuyệt đối không thể vì nguyên nhân đó.

Chỉ là đầu óc đang căng cứng giật nảy, nghĩ cũng không nghĩ nổi nữa.

Mộ Dung Bạc Nhai thấy y càng lúc càng nghĩ không thông, từ bỏ nỗ lực giảng lý, duỗi cánh tay dài ôm y khỏi góc giường, trở người đè lên mình y,

sau vài động tác nhanh nhẹ, chiếc chăn mỏng toàn bộ bị đoạt đi rồi ném ở cuối giường.

Thì ra Hoàng Linh Vũ tranh thủ lúc Mộ Dung Bạc Nhai ra ngoài từng vọng tưởng muốn tự mình giải quyết một phen.

Ở kiếp trước y cũng thường xuyên vuốt súng lục thế này trong rừng hoang

dã lĩnh, cho nên tự giải quyết cũng không phải là chuyện gì đáng xấu hổ

lắm. Nhưng hôm nay không biết phát bệnh thần kinh gì, động tác của y thế nhưng không thể sảng khoái chính mình, càng nói chi giải phóng?

Cũng vì tình trạng này mới khiến y càng tức giận không thể giải, hận không

thể đá bay toàn bộ sinh vật sống trong phạm vi mười trượng xung quanh ra tận mười km__ đương nhiên, bản lĩnh có hạn, chỉ là muốn vậy thôi.

Hoàng Linh Vũ liều mạng lay lắt cơ thể, ngặc nỗi Mộ Dung Bạc Nhai thân cao mình dài, lại đã quyết ý, áp chế y rất nhẹ nhàng.

Lúc này tâm tình của Mộ Dung Bạc Nhai quả thật chính là thương cho cảnh bất hạnh, tức với sự ủ ê, muốn lấy cái chùy lớn hung hăng gõ nát lớp vỏ

cứng bên ngoài này, vì thế gương mặt đeo nụ cười không mang ý tốt, ác ý

kéo tay chân của y lên, hai mắt phát quang đánh giá chỗ phía dưới của

người dưới thân đang y quan bất chỉnh, còn l//i//ế//m l//i//ế//m môi cực ác.

“Ngươi mẹ nó xuống cho gia gia!” Hoàng Linh Vũ còn đang cố chống đỡ.

Mộ Dung Bạc Nhai cười càng xấu xa, nói: “Được, gia gia đại nhân có lệnh,

xuống thì xuống.” Nói xong thì vẫn cố định hai tay Hoàng Linh Vũ, còn

đầu thì lại cúi ‘xuống’…

Sau khi Hoàng Linh Vũ trở lại ngày ngày

đều tắm rửa không bỏ sót, lúc này nơi phấn hồng đó cũng sạch sẽ vô cùng, theo sự giãy dụa mà run rẩy bất an, Mộ Dung Bạc Nhai chỉ ở bên cạnh cẩn thận chạm vào một chút đã dẫn đến toàn thân Hoàng Linh Vũ run rẩy kịch

liệt, tiếp theo lại liều mạng giãy dụa.

“Ngươi, ngươi trở lại cho ta…” Hoàng Linh Vũ phẫn nộ cực điểm, nhưng vừa rồi mới muốn người ta

‘xuống’ lại lập tức bảo người ta ‘trở lại’ thế này, đã rõ ràng là biểu

thị yếu đuối rồi.

Mộ Dung Bạc Nhai gian kế đạt thành, thấy người

dưới thân vẻ mặt xấu hổ muốn chết, trong lòng thầm kêu không tốt, hắn

cũng có phần khống chế không được. Hắn muốn thử khống chế cảm xúc thác

loạn của mình, vì thế bắt đầu kể chuyện: “Ta nghe Lộ Thị Tửu nói qua,

hắn từng nghe Trình Bình nói với hắn, ở trong ngục ngươi từng nói với

Trình Bình…”

“Ngươi, ngươi đây là cưỡng gian dân ý…”

“Cho

dù vậy thì thế nào.” Mộ Dung Bạc Nhai vùi đầu vào vai y, thấp trầm nói.

“Linh Vũ, ta thật sự đợi không được nữa, ta không biết ngày mai sẽ phát

sinh chuyện gì.”

……..

“Ách__ a! Ngươi, ngươi đồ bỉ ổi, tiểu nhân, mau buông tay… a… cho ta! Không… ngô, buông ra… kháo!”

Thật là một màn đối thoại khơi gợi suy nghĩ đen tối nha. Bỗng dưng thèm ghê đó.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 96

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 96
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...