Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 9

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trên đường không có người qua lại, tất cả đều đã tìm nơi để trú đêm, hoặc

trở về nhà. Mộ Dung Bạc Nhai đi chừng năm sáu dặm, mới thấy bóng người.

Lúc này trời đã tối hẳn, trăng non treo trên cao, sao giăng khắp trời. Hắn

nhìn được rõ ràng, ruộng lúa bên cạnh đã kết mầm, cao khoảng bằng nửa

người, sóng lúa nhẹ nhàng nhấp nhô, chỉ còn một con đường đất bằng phẳng rộng rãi chính giữa, người đó đang lảo đảo đi tới, chính là Hoàng Linh

Vũ.

Thần kinh căng chặt của hắn lập tức được thả lỏng. Còn nghĩ

đã xảy ra chuyện gì, kết quả chẳng bị gì hết, quả thật là giở khóc giở

cười, muốn phát tác cũng không được. Hơn nữa đối diện với tên hỗn tiểu

tử bộ dáng lười biếng Hoàng Linh Vũ, hắn có lên cơn cũng vô dụng, giống

như đánh lên cái gối, căn bản không có chỗ để sử lực. Bức ép quá, tiểu

tử đó sẽ chơi trò nhảy tường, âm mưu gian trá nào cũng sử ra được.

Mộ Dung Bạc Nhai ngồi bệt xuống, ôm gối đợi Hoàng Linh Vũ tới gần, ngửa

đầu ngắm sao trăng trên trời. Trong tiếng gió vi vu, nghe được người đến đang ư ư a a ngâm nga khúc ca không biết là phương ngôn ở nơi nào.

Nói ra thì chiều hôm nay Hoàng Linh Vũ không những không có nguy hiểm,

ngược lại còn gặp được chuyện tốt đại cát. Tên thổ tài chủ tới cầm đất,

vì mong y giúp hắn kiếm thêm chút tiền, nên đặc biệt bày yến tiệc lưu y

lại.

Nói đi cũng phải nói lại, kiếp trước chị Đặng kia nói Hoàng

Linh Vũ hoàn toàn là một quái nhân, câu nói này không phải không có đạo

lý.

Cứ nói bằng chuyện mời khách tặng lễ này đi, Hoàng Linh Vũ

trước giờ người đến là không cự tuyệt, y đối với danh tiếng bên ngoài

của bản thân hoàn toàn không có giác ngộ cao tới mức phải bảo trì thanh

chính liêm khiết.

Kỳ thật nha, y tự có lý luận của mình.

Trước đây, Tống Giáo Nhân tiên sinh một đời phản đối đế chế, nhưng khi đối

mặt với khoản tiền mua chuộc khổng lồ của Viên Thế Khải muốn cải nguyên

xưng đế, ông không những không nghĩa chính từ nghiêm cự tuyệt, ngược lại không nói hai lời thu nhận ngay.

Thế là có người liền cho rằng

Tống Giáo Nhân cũng là kẻ tiểu nhân vô sỉ tham tài hám lợi, nhưng Hoàng

Linh Vũ một chút cũng không nghĩ như vậy.

Nghĩ sâu thêm một chút

sẽ hiểu, Viên Thế Khải lúc đó sở dĩ đưa tặng nhiều tiền như vậy, là muốn Tống tiên sinh ủng hộ hắn xưng đế. Nhưng sau khi Tống Giáo Nhân nhận

rồi, không những không ủng hộ, ngược lại ngày càng táo tợn hơn, dùng số

tiền này đi khắp các nơi, thuê thao trường cử hành cuộc diễn thuyết quy

mô lớn, nói hết chuyện xấu của Viên Thế Khải, khiến Viên Thế Khải tức

giận gần chết.

Vì thế, Hoàng Linh Vũ từ nguyên do không ai biết

này mới có thể sinh ra một kết luận__ Y phải xem Tống Khải Nhân tiên

sinh là tấm gương, học theo ông thu tiền hối lộ, ngày ngày hướng lên

không thừa nhận mình mắc nợ.

Chỉ đáng tiếc, y có tâm muốn dây dưa với tên thổ tài chủ. Nhưng tên thổ tài chủ đó lại có thói nghiện, nhất

định muốn tìm nô tì bồi y ngủ. Tới mức Hoàng Linh Vũ cuối cùng không

chịu nổi tính toán rời khỏi, đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho dù phải ngủ

ngoài trời, cũng không cần ngủ chung với người ta cả đêm.

Hoàng Linh Vũ xách một vò rượu đặc sản tên thổ tài chủ tặng, suốt đường ngâm nga hát, lần dò đi về hướng thành trì Hoài Qua.

Thị lực của y kém hơn người thường một chút, hiện tại ở thế giới này, hoàn

toàn không ánh sáng độc hại, không khí cho dù mát mẻ, nhưng chỉ là một

mảng tối mù, căn bản không thể phân biệt đâu là bầu trời, đâu là tầng

mây. Lúc này tuy sao sáng đầy trời, nhưng chung quy ánh sáng có hạn,

không đủ chiếu sáng tầm nhìn của y.

(*Ánh sáng độc hại: Như đèn mờ, đèn chớp, đèn nháy hiện tại)

May mà cũng không tới nỗi quáng gà, cuối cùng y cũng kịp thời phát hiện chỗ Mộ Dung Bạc Nhai đang ngồi, dừng chân lại. Nếu không còn bước thêm hai

ba bước, chắc chắn sẽ dẫm trúng hắn.

Mộ Dung Bạc Nhai ngẩng đầu nhìn Hoàng Linh Vũ, thấy trên mặt y có một chút vẻ nhiễm hồng, chắc là đã uống rượu.

Hoàng Linh Vũ cúi đầu nhìn nơi Mộ Dung Bạc Nhai đang ngồi, trong khoảng cách

ba bước cũng chỉ có thể mơ mơ hồ hồ nhìn thấy một gương mặt, nhưng y có

thể nhận ra gương mặt này là ai.

Hai người lặng lẽ nhìn nhau trong bóng tối.

Rất lâu, Hoàng Linh Vũ quay sang một bên phà hơi rượu, rồi đi tới hai bước, ngồi xuống cạnh Mộ Dung Bạc Nhai. Gió nhẹ không ngừng thổi qua, mang

theo hương lúa mới và đất bùn. Cách rất xa mới có một cái cây, tiếng ve

không ngừng vang lên trên cây, thanh âm giống như đang cạo lên tấm

thiết. Trong mảnh đất bên cạnh thì có dế, phát ra tiếng kêu êm tai nhẹ

nhàng.

Không biết xuất phát từ tâm tình thế nào, hai người đều không nói chuyện.

Nơi này, rất yên tĩnh, rất thoải mái. Do đó, cũng khiến người ta trở nên lười biếng, không muốn nói chuyện, không muốn động đậy.

Cứ như vậy không biết trôi qua bao lâu, Hoàng Linh Vũ ngồi đến phát ngốc,

đại khái chỉ đơn thuần là phát ngốc do say rượu. Sau đó dần bắt đầu mổ

gạo, bộ dáng muốn ngủ gật.

Mộ Dung Bạc Nhai không chút động đậy, bó gối ngồi yên, tay trái lại đặt trên thanh kiếm giấu trong tay áo bên phải.

Một người, hai người… hắn lặng lẽ đếm. Nếu không nghe sai, có sáu người

đang tiếp cận nơi họ ngồi, đến từ trước sau trái phải bao vây lại.

Lần đầu tiên, đây là lần đầu tiên hắn bị tập kích trong thành Hoài Qua. Xem ra những người này rốt cuộc cũng nắm được hành tung của hắn. Có lẽ tiệm Hoài Qua cũng vì hắn mà bị những người này ngắm trúng.

Hơi thở

của Hoàng Linh Vũ nhẹ nhàng vang lên bên tai, duy trì bình ổn chậm rãi.

Chuyện bị người truy sát tập kích từ khi hắn ghi nhớ mọi chuyện đã xảy

ra không ít, nhưng trước giờ chưa từng ở trong tình thế này. Trước đây

khi quần chiến, bên cạnh luôn có bằng hữu hoặc thuộc hạ có thể chống đỡ

một bên, mà hôm nay không những không có viện trợ, mà còn dư thêm một kẻ dân đen không biết võ phải bảo vệ.

Lòng thầm hận.

Hoàng

Linh Vũ tuy sức mạnh và lực nhẫn nại đều không kém, nhưng cũng chỉ là so với trình độ của người bình thường, nếu muốn bảo toàn mạng sống của cả

hai trở về thành, kế sách hiện tại, chỉ có__ liều mạng chiến đấu.

Hắn nhanh chóng phán đoán, cuối cùng quyết định nhắc nhở Hoàng Linh Vũ có

người tiếp cận trước. Hắn và Hoàng Linh Vũ quen biết không sâu, cũng

không biết đối mặt với nguy hiểm này, y có làm ra chuyện gì gây bất lợi

cho cả hai không.

Ví như hiện tại, điều hắn cần nhất chính là, y

chịu yên yên tĩnh tĩnh ngồi đợi ở đây, cho đến khi__ ngân quang tối tăm

xuất hiện trong tay áo của Mộ Dung Bạc Nhai.

Hoàng Linh Vũ chợt

cảm thấy bên cạnh có một sức mạnh ập tới, đánh bay y vào một thửa ruộng

ẩm mềm cách xa mấy trượng. Keng__ Tiếng kim loại đụng vào nhau bỗng vang lên, dư âm luẩn quẩn không dứt, giống như quỷ hỏa phiêu đãng trong nơi

hoang dã, bất chợt nổi lên, sau đó dần dần tàn lụi.

Lúc này Hoàng Linh Vũ mới tỉnh táo lại, trong bóng tối chỉ cảm thấy từng trận gió lạnh.

Khá lâu sau tiếng vang đầu tiên, lại có tiếng kim loại giao kích. Binh đao

cọ ra từng điểm hỏa nhỏ, Hoàng Linh Vũ cuối cùng tìm được Mộ Dung Bạc

Nhai. Lửa trong chớp mắt tắt ngúm, tất cả lại chìm vào trong tĩnh mịch.

Đám dế cạnh đó đều ngừng kêu, chỉ còn đám ve là phát ra tiếng.

Hoàng Linh Vũ chỉ cảm thấy trong không khí tựa hồ bị tăng thêm áp lực, ngay

cả da thịt của mình cũng căng chặt, cái gì cũng nhìn không rõ không có

nghĩa là y không biết chuyện gì đang xảy ra.

__ Bị tấn công, hơn nữa Mộ Dung Bạc Nhai khẳng định đã sớm phát giác.

Y có thể dựa vào tiếng vang đầu tiên, khẳng định được kích này tốc độ rất nhanh, nhanh tới mức nếu không toàn thần chống đỡ, lúc này y hoặc Mộ

Dung Bạc Nhai nhất định đã thân đầu hai chỗ.

Mộ Dung Bạc Nhai

đích thật sớm đã phát giác, chuyện khó tin là hắn không vì lo chạy trốn

một mình, mà ném lại Hoàng Linh Vũ không quản. Đừng thấy đám người này

tạm thời không làm gì Hoàng Linh Vũ, chỉ vì họ phát hiện Mộ Dung Bạc

Nhai rất khó đối phó, nhất thời không thể chia người đi diệt khẩu.

Lại một kích. Tiếng vang còn chưa kịp tiêu tan, liên tiếp ba tiếng va chạm

keng keng keng dấy lên ánh lửa ở những phương hướng khác nhau, tiếp đó,

tiếng binh đao va chạm kéo dài liên miên không dứt. Lực đạo tuy không

còn mạnh như kích đầu tiên, nhưng vẫn như không có điểm kết.

Hoàng Linh Vũ lặng lẽ nghe tiếng gió. Không giống vừa rồi, người tới nhanh

chóng di dộng, y phục bị luồng gió thổi động, nhiễu loạn âm thanh trong

gió.

Nếu Mộ Dung Bạc Nhai không lo tới y, hiện tại sớm đã có thể chạy xa.

Trong thế giới này, không có võ công là một chuyện rất thua thiệt. Nhưng nếu

bảo y không minh không bạch thừa nhận ân tình của người khác, đặc biệt

còn là ân tình của người có quan hệ ái muội bất minh…

Có câu ‘kẻ địch của kẻ địch là bằng hữu’, cho nên hiện tại chuyện đầu tiên cần phải làm, đương nhiên là đồng tâm đối ngoại.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...