Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 10

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

(*Hoang phong: gió nơi hoang dã, diệm khởi: lửa cháy)

Tình hình của Mộ Dung Bạc Nhai có thể nói là bấp bênh nguy hiểm, hiện tại

hắn có thể tạm thời đối phó được với sáu người, chỉ là vì đối phương có

cố kỵ với hắn, chỉ muốn tiêu hao thể lực của hắn rồi một kích tất sát.

Một khi bị bọn họ phát hiện thân thể hắn có điểm không bình thường, thì

chính là vạn sự dứt tuyệt. Đấu vòng hết một khắc, Mộ Dung Bạc Nhai dần

cảm thấy không chịu nổi, cũng may những người này không hề phối hợp, hắn mới có thể vào lúc khẩn cấp mượn lực thoát khỏi vòng vây. Nhưng cho dù

hắn hết sức che giấu, cũng dần bị những người này phát hiện hắn không

bình thường.

Khi tất cả đang đấu đá không nghỉ, trong ruộng lúa diễn ra một trận lạt xạt, chính là nơi vừa rồi Hoàng Linh Vũ đã rớt vào.

Mộ Dung Bạc Nhai lập tức thầm kêu không tốt, nếu Hoàng Linh Vũ không động

đậy ngồi yên ở đó, những hắc y nhân này sẽ không lập tức lấy mạng hắn.

Vào lúc này, hắn đã không kịp tỉ mỉ suy nghĩ đối sách, xoay người né một ám tiễn, sát bên vai sượt qua một thanh trường kiếm.

Tiếng kiếm đ//â//m vào da thịt vang lên, hắn không thể tránh được đoản thương của tên thứ ba.

Nhưng hắn lại giống như không cảm thấy đau đớn, kẹp chặt đoản thương, xoay

tay nắm lấy đoản thương đang đ//â//m vào ngực trái, tiếp theo kéo thẳng ra.

Dưới ánh sao đám hắc y nhân nhìn thấy rõ ràng, cây đoản thương nơi ngực đó

lập tức tạo ra một vết máu dữ tợn, như lăng trì sống Mộ Dung Bạc Nhai.

Mà Mộ Dung Bạc Nhai vẫn chưa dừng kiếm, đoản kiếm chém ra, mang theo mưa

máu hỗn loạn, phun lên mặt kẻ không kịp trở tay. Hắc y nhân vốn có thể

nhắm mắt lùi gấp, nhưng trên cổ lại truyền tới cảm giác băng lạnh khi bị đ//â//m vào, sau một tiếng rạch đứt gân thịt, mưa máu lại lần nữa bạo khai.

Kinh biến này, khiến bốn người còn lại lập tức tản ra, không ngờ Mộ Dung Bạc Nhai sớm đã đợi một bên, hai tia lửa tắt ngúm, lại một người rơi đầu.

“Cố Ảnh tập, là võ công của Cố Ảnh tập!” Một người thầm kêu, uốn người lao lên.

Lúc này Mộ Dung Bạc Nhai đã là nỏ mạnh hết đà, hít sâu một hơi, hai tay chống kiếm nghênh đón.

Những biến cố phát sinh trong ánh sáng lấp lóe này, chỉ diễn ra trong khoảng thời gian Hoàng Linh Vũ leo lên khỏi thửa ruộng.

Y nghe được có ba tiếng r//ê//n, đều không phải là của Mộ Dung Bạc Nhai.

Nhưng hơi thở của Mộ Dung Bạc Nhai đã bắt đầu loạn, với khả năng nhìn của

Hoàng Linh Vũ trong một mảng tối đen này cũng có thể thấy rõ lồng ngực

hắn đang kịch liệt nhấp nhô.

Hoàng Linh Vũ là một dân đen không

biết võ công, trong bóng tối mở trừng mắt cũng vẫn như bị mù, không thể

làm được gì nhiều. Nhưng tất cả khó khăn đều có phương pháp giải quyết.

Y không cần nghĩ nhiều, lập tức lượm vài viên đá, nhắm theo hướng âm thanh mà ném.

Đúng như sở liệu, tự nhiên không trúng bất cứ ai, nhưng Hoàng Linh Vũ biết

rõ, chỉ cần như vậy đã dấy lên sự mất kiên nhẫn của bọn họ__ xuất phát

từ cùng cảm nhận, nếu có người quấy rầy y lúc y đang kiếm sống, y sẽ vô

cùng không kiên nhẫn.

Sau mấy đợt dây dưa, Mộ Dung Bạc Nhai tự

nhiên thầm kêu tiểu tử này đúng là không cần mạng nữa, trong ba người

còn lại cũng đã có một người bị y chọc giận thành công.

Hoàng

Linh Vũ tuy không thể nắm rõ tâm tư của người khác, nhưng tai thì có thể nghe được rõ ràng, tiếng xé gió lao tới, với tốc độ cực nhanh, liền vội vàng nằm bệt xuống đất, nghiêng người lăn đi.

Lăn một lát, y tựa hồ có thể cảm nhận được sự chấn động của mặt đất, định thần nhìn lại, ở nơi y vừa đứng trước đó, bị một thanh kiếm đ//â//m vào thật sâu.

Người đó kiên nhẫn tiếp tục phóng thêm vào phi đao, nhưng vẫn bị Hoàng Linh Vũ giả hồ đồ né được.

Cũng không thể nói Hoàng Linh Vũ có thính lực tốt đến mức có thể nghe được

tiếng gió mà phân biệt hướng ném, nguyên do chỉ vì tên lỗ mãng này phi

quá mức chuẩn xác. Vì chuẩn xác, cho nên chỉ cần nghe thấy tiếng gió lập tức rời khỏi vị trí ban đầu, thì sẽ không bị thương.

Nếu người

phi đao có thể thông minh một chút, phóng ám khí loạn lên, hoặc phóng

với diện tích rộng một chút, kiên nhẫn phóng một lần mưa ám khí với một

kẻ bình dân không biết võ công, thì Hoàng Linh Vũ mười cái cũng đã trúng hết bảy tám cái.

Người phi đao thấy nhiều lần không có kết quả,

kêu loạn oa oa, quả nhiên quơ loạn vũ khí trong tay sả về phía Mộ Dung

Bạc Nhai đang bay tới. Nhưng Hoàng Linh Vũ nếu đã có gan gây loạn, tự

nhiên cũng có phương pháp phòng tránh của mình.

Tiếng vũ khí xé

gió thật sự rất lớn, Hoàng Linh Vũ chỉ cần nghe thôi cũng có thể tưởng

tượng được dáng vẻ dữ tợn múa may trường đao của đối phương. Bèn nâng vò rượu lên, cong người đứng lên, trốn sau vò rượu bổ nhào tới.

Sau một tiếng vang thanh thúy, vò rượu bị trường đao chém bể. Tiếp đó, vì

quán tính, rượu bắn ra từ vò bị bể toàn bộ tưới lên người kẻ kia. Người

đó kêu oa oa quái dị, vô cùng tức giận.

Hoàng Linh Vũ lùi lại nửa bước, moi một vật từ ngực ra, vừa đúng lúc người sử đao đó vung đao lao tới.

Vì sức nặng của trường đao, quãng đường vung chém ngang dọc sẽ bị giới

hạn, Hoàng Linh Vũ dự tính được mục tiêu của đối phương, dựa vào thính

giác hơn người, đem vật đó cản ngay phía trước.

Trong làn gió hiu hiu, tiếng cọ xoẹt xoẹt vang lên vô cùng rõ ràng, cũng vô cùng rợn

người. Ngay cả ba người đang chiến đấu khẩn trương bên cạnh tựa hồ cũng

bị phân tâm, có thể thấy được tình cảnh trường kiếm chém qua một vật

cứng lồi lõm không bằng.

Có vẻ chậm nhưng thực chất rất nhanh.

Tiếng xé gió lại vang lên, ánh lửa cũng lại bắn ra. Lửa lần này so với bất cứ lần binh đao giao kích nào trước đó cũng rõ ràng và kéo dài hơn, người

sử đao còn chưa kịp kỳ quái, hỏa diệm lam nhàn nhạt đột nhiên bắn ra từ

lưỡi đao, điểm cháy toàn bộ mặt đao, tiếp đó men theo trường đao nhanh

chóng lan tràn, chớp mắt đã bao bọc toàn thân người sử đao.

“A__”

Người sử đao bị hỏa diệm vây chặt, trong ngọn lửa màu lam nhàn nhạt trong

suốt có thể thấy được hắn đang múa máy tay chân, giống như muốn tìm

nguồn nước để dập lửa, nhưng vì trước đó toàn bộ gương mặt bị rượu cồn

bắn lên, một khi bén lửa thì trước tiên sẽ thiêu đốt đôi mắt yếu ớt

nhất, hiện tại hắn không thấy được gì nữa, chỉ có thể điên loạn giãy

dụa.

Đại khái chỉ trong vòng hai hơi thở, ngọn lửa đó đã thay

đổi, lửa lam càng lúc càng nhạt, trở thành màu vàng và màu da cam sáng

rực, __ hiện tại thứ đang thiêu đốt, đã không phải do rượu cồn tạo ra,

mà do tóc tai y phục trên người người đó, thậm chí là da thịt.

Bóng tối đột nhiên bừng sáng như vậy, người bên cạnh mới thấy được rõ ràng,

trong tay Hoàng Linh Vũ còn cầm một khối đá màu đen to bằng lòng bàn

tay. Trong không khí lan tràn mùi rượu nồng, bị liệt hỏa hun đúc càng

lúc càng cháy lên rừng rực.

Thì ra vũ khí của Hoàng Linh Vũ, chỉ là một khối đá đánh lửa bình thường, và rượu cồn mà vừa rồi hắc y nhân đã đánh bể.

Hoàng Linh Vũ hít sâu một hơi, nhặt mảnh vỡ lớn nhất lên, với người cắt vào

cổ tay của người kia, nhanh chóng đá văng trường kiếm đã bị buông lỏng

trong tay người nọ.

Hôm nay y trở về bằng lối này, cho nên biết

gần đây có một thủy trì trồng sen, y cũng biết rõ nếu diệt cỏ không diệt tận gốc, sẽ lưu lại hậu họa càng nghiêm trọng hơn.

Hoàng Linh Vũ cầm trường đao, hung tợn chém vào đầu gối người đó. Năm đó khi y tham

gia thực tập khảo cổ, đụng tới không ít xẻng sắt cuốc chim, tuy trường

đao đích thật là mới sử dụng lần đầu, nhưng cầm vào cảm giác cũng giống

như xẻng sắt, chém tới quả nhiên chặt đứt hai chân của người đó.

Không biết có phải vì người đó bị ngọn lửa lấy hết dưỡng khí, cuối cùng nghẹt thở chết. Hay là bị thiêu chết, hoặc thuần túy là đau chết, tóm lại là

rất nhanh sau đó, bóng lửa quỳ trên đất dần không cử động nữa.

“Phiền phức ngươi làm đèn rồi.” Hoàng Linh Vũ thầm nói.

Nhờ vào ánh lửa nhảy múa yêu dị trong gió chiếu sáng, Hoàng Linh Vũ cuối cùng cũng nhìn rõ được.

Một mình Mộ Dung Bạc Nhai cố gắng chống đỡ hai người cuối cùng, trong đao quang kiếm ảnh xuyên suốt như cá.

Lúc này, một trong đó thấy người sử đao chết thảm thương, sớm đã ớn lạnh.

Lặng lẽ tán lực, rồi đột nhiên lui khỏi vòng chiến, lấy ra một ống pháo

hiệu.

“Ngu xuẩn!” Một người khác mắng, còn chưa kịp gọi hắn trở

lại cùng chống địch, Mộ Dung Bạc Nhai đã tranh thủ dịp tốt trong chớp

mắt đó, lùi lại một chút, rồi mũi kiếm lập tức vọt lên, cắt đứt cổ họng

của người kia. Tiếp theo thuận thế mược lực đ//â//m xuyên người tên còn lại.

“Bọn chúng sẽ đến rất nhanh.” Mộ Dung Bạc Nhai nói, vừa nhét ống pháo hiệu

trong tay người đó vào ngực. Nếu chúng đã mang theo thứ này, thì nói rõ

gần đây nhất định có viện binh của chúng.

Nếu là lúc bình thường, Mộ Dung Bạc Nhai có lẽ sẽ bắt đầu cảm thấy nghi hoặc đối với biến đổi

đột ngột của Hoàng Linh Vũ, thậm chí sẽ sinh lòng cảnh giác, nhưng hiện

tại, hắn chỉ cảm thấy an tâm hơn.

Kỳ thật những người này có điểm pháo hiệu hay không không quan trọng, vì vào buổi tối mà họ nổi hỏa

lớn, hơn nữa còn phát ra tiếng vang lớn, người có tâm nhất định sẽ tới

xem thử.

Đáng tiếc là, người thủ cửa thành Hoài Qua lại là dạng

người chuyện có thể không cần quản thì sẽ không thèm quản, cho nên tới

đây kiểm tra khẳng định sẽ không phải là thủ vệ của thành Hoài Qua. Mà

Tiêu Thanh Ngọc dù sao cũng không phải thần, cách một bức tường thành

cao như vậy cũng không thể nào phát giác được động tĩnh bên này. Vào lúc này, nếu bất cứ ai trong hai người làm liên lụy, động một tý là về trời cả hai.

Hiện tại, chỉ có thể trông cậy vào hai người tự né tránh. Chỉ cần có thể chống đỡ đến trời sáng, có nghĩa là họ đã thắng lợi.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ