Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 47

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mộ Dung Sí Diệm nâng tay đang định đánh xuống, phát hiện đối phương lại

thẳng lưng không tránh không né, kỳ quặc hỏi: “Tại sao không tránh?”

“Có tránh cũng vẫn bị đánh.”

Mộ Dung Sí Diệm nghiêng đầu nghĩ nghĩ, hỏi: “Ba người các ngươi sáng nay vào từ cửa sau, đúng không?”

“Đúng.”

“Tại sao không đi cửa trước?”

Hoàng Linh Vũ khinh thường cười lạnh: “Hai huynh đệ bọn họ làm ăn chẳng qua

là buôn bán người, bộ vinh quang lắm sao, mà còn đi từ cửa trước?”

“Nói như thế, ngươi là bị bán vào nơi này?”

“Đúng.”

Lưu Mục chen vào hỏi: “Ngươi có biết Tần Hoài lâu này là nơi thế nào không?”

“Quan viện.”

Lưu Mục thấy người thanh niên này nói đơn giản như thế, chân mày tuy dịu

nhược thanh tú, nhưng lại lộ ra sự ngang bướng, lại nghe y trả lời như

thế càng cảm thấy vui, nói: “Ngươi chỉ biết một mà không biết hai. Nơi

này không phải là quan viện bình thường.”

Hoàng Linh Vũ hừ nhẹ

một tiếng, không thèm đáp lại. Kỳ thật y vốn không phải là người không

biết thiệt hơn, nhưng nếu đã cố ý giả trang thành ‘Lâm Tục Phong’ có

tính cách khó chịu thế này, thì cũng phải giống như Mộ Dung Bạc Nhai,

diễn tận chức tận trách.

“Ha, ngươi còn không tin sao!__ Sau này

ngươi sẽ từ từ hiểu rõ. Chẳng qua nếu đã vào Tần Hoài lâu này, bản lĩnh

cũng nên có vài ba tuyệt kỹ gì đó.” Nói rồi, quay sang nói với một tùy

tùng: “Tìm Cầm Kỳ Thư Họa Thi Tửu Hoa thất tuyệt công tử trong lâu ra

đây, ngoài ra gọi cả ba đại nhạc sư mang theo nhạc khí ra đây.”

Tùy tùng lĩnh mệnh rồi chạy đi.

Hoàng Linh Vũ nghe tới đây, đã đoán ra tiếp theo sẽ có màn gì, chậm rãi trầm

mặt xuống. Có vài thứ, không phải vấn đề có thể hiển lộ hay không, mà là vấn đề có muốn tiếp xúc hay không. Vì đối phó với những tình huống tiếp theo sẽ phát sinh, Mộ Dung Bạc Nhai cũng từng hỏi qua y sở trường những gì. Lúc đó y chỉ buông tay nói__ sở trường là ăn cơm rồi ngủ, như vậy

không được à.

Mộ Dung Sí Diệm thấy Lưu Mục tựa hồ có an bài khác, nghiêng đầu nghĩ nghĩ, bỏ lại Hoàng Linh Vũ, trở về ngồi cạnh Lưu Mục,

không lên tiếng bình phẩm gì nữa.

Lưu Mục câu được câu không hỏi

gia thế của Hoàng Linh Vũ, những thứ này đều đã được thương lượng hết, y cũng đáp rất ngắn gọn, nhưng không tới mức mất lễ nghĩa.

Mộ Dung Bạc Nhai thấy như thế, cuối cùng mới yên tâm được chút, nhưng mặt khác, lại bắt đầu lúng túng, thì ra người đến đều là tinh túy của Tần Hoài

lâu, thất tuyệt công tử và ba vị nhạc sư tổng cộng mười người, chính là

mười người đã từng cùng hắn hồ nháo một đêm tạo thành truyền thuyết quái đản ‘một đêm thượng mười người’.

Tùy tùng của Lưu Mục làm việc

hiệu quả rất cao, không tới bao lâu đã dẫn mười người vào, chỉnh chỉnh

tề tề xếp hai hàng đứng hai bên đám người Hoàng Linh Vũ.

Lưu Mục

lúc này mới nói: “Tần Hoài lâu vẫn là nơi xa hoa nhất trong địa giới

Dương Châu của ta, chúng gia công tử trong lâu đều có sở trường, tài

nghệ độc chống một mặt. Mỗi vị tân nhân khi vào lâu, đều phải tiếp nhận

bình phẩm của thập vị thủ tọa công tử trong lâu, có tài rồi mới phân phó sau. Nếu ngươi đã sắp bị bán vào nơi này, thì phải hiển lộ bản lĩnh

trước mặt thập vị công tử, thế nào?”

“Tục Phong xuất thân t//i tiện, một chữ cũng không biết, thân vô sở trường.”

Mộ Dung Sí Diệm nói: “Ngươi là không muốn tiếp khách, mới trả lời như thế đi.”

Lưu Mục ngạc nhiên một lúc, mới vỗ tay cười nói: “Xem ra Tục Phong ngươi

không biết rồi, kỳ thật loại ‘tiếp khách’ trong Tần Hoài lâu này không

phải toàn bộ chỉ ý làm ăn bằng xác thịt, mà là phụng bồi ăn uống chuyện

phiếm. Nếu ngươi được thông qua, tự nhiên sẽ sống rất tốt, nếu không bị

bán đi nơi khác, thì ngươi phải khóc rồi đó.”

Hai bên đang giằng

co, một người chợt nói: “Hầu Gia đừng gấp, vị tiểu công tử này tính ra

là lần đầu tới đây, da mặt còn mỏng không dám thi triển, đợi chúng ta

dẫn đầu cho y rồi, nói không chừng lá gan sẽ lớn hơn, lúc đó sẽ dám hiển lộ sơn thủy.”

Lưu Mục phong lưu đã quen, thấy rõ người nói

chuyện là ai, vội vẫy tay bảo hắn qua, kéo hắn ấn lên đùi mình: “Ta nói ai lại thân thiết người mới như vậy, quả nhiên là Tiểu Thu. Nói xem,

ngươi có kiến nghị nào tốt.”

Tiểu Thu vừa nói chuyện này chính là người vừa rồi ở dưới kia đã gặp mặt bọn Hoàng Linh Vũ. Hắn có chút xấu

hổ cắn môi dưới, dịch từ trên đùi Lưu Mục đến trên đầu gối, mới nói:

“Trước tiên để mấy vị công tử biểu hiện là được, Hầu Gia và khách nhân

cũng được vui vẻ.”

“Tiểu Thu có chủ ý thật hay!”

“Chỉ là, một lúc lại cho ra mặt mười người chúng ta, Hầu Gia phải ra đủ tiền rượu đó!”

“Tiểu Thu, ngươi cứ mãi cái tính phá hoại bầu không khí này là không sửa a!”

Lưu Mục tuy nói như thế, nhưng vẫn như vừa uống mật, l//i//ế//m l//i//ế//m miếng

hương cao Tiểu Thu đút qua.

Sau một lúc thương lượng, Lưu Mục vẫn muốn nghe tiểu khúc của mấy nhạc sư nhất, nên bảo ba người Mộ Dung Bạc

Nhai đứng sang bên cạnh nhường vị trí.

Mộ Dung Bạc Nhai nhỏ giọng dò hỏi Hoàng Linh Vũ có tính toán gì, y chỉ không nói không động.

Khúc nhạc bất tri bất giác đổi vài lần, Lưu Mục tựa hồ đã quên chính sự,

nghe đến nhập thần, Mộ Dung Sí Diệm thì dùng ánh mắt nóng bức nhìn chăm

chăm về hướng Hoàng Linh Vũ, đối với những công tử mỹ mạo đi tới đi lui

trước mắt xem như không thấy.

Khi tất cả tựa hồ có thể trôi qua

trong bịp bợm, thanh âm tiếng sáo hư không xé gió chậm rãi tấu lên, mang theo huyền âm thanh u chậm rãi, đầu óc Hoàng Linh Vũ trống rỗng một

lúc, miễn cưỡng mới kịp thời khống chế được tâm tình của bản thân.

Khi Hoàng Linh Vũ ngưng mắt nhìn, thấy ba vị nhạc sư đó một cầm ống sáo,

một cầm Tam Huyền, còn một người thì ngồi trước án cầm nhẹ xoa một cây

Thập Lục Huyền Cầm, ngoài ra còn các nhạc đồng ôm đàn Tì Bà phối âm.

Những công tử khác đã tự an tọa, Lưu Mục nghe rất nhập thần, nhắm mắt

lại.

Khúc tên Hạnh Hồn__ tuy không được nghe bằng đàn cầm và đàn

sắt hợp tấu, nhưng từng được nghe qua cũng đủ để an ủi cuộc sống kiếp

này. Cùng học một trường đại học, cùng thực tập trong một đội khảo sát,

nhưng hai người chỉ chân chính bắt đầu từ khúc cổ nhạc dưới gốc hoa lê, vì bước điệu chậm rãi, mục quang bình ổn, mà dần quấn lấy nhau. Diêm

Phi Hoàng nghe nói nam sinh ở khoa lịch sử vì sở thích hứng thú mà chọn

một vài nhạc khí cổ đại, trước khi đội khảo sát thực tập giải tán, thỉnh cầu y truyền thụ cho hắn.__ Năm đó khi quen biết nhau vẫn chỉ là những

chú nghé con khí thịnh, mà hiện tại lại chỉ còn một người cô độc trong

xuân ấm đông hàn.

Thế giới này, thật sự cái gì cũng lưu lại vết

chân của người đó sao. Chỉ là nếu đã không còn người đó, thì nhạc khúc

vũ khúc, dứt khoát toàn bộ đều mai táng vào trong ký ức đi. Đối với y mà nói, bi thương quá mức trầm mê trong hối hận mà vô lực tự thoát, cũng

không có ai có thể thổ lộ. Mà đối mặt với thế giới phức tạp, vẫn phải

biểu hiện ra bộ dáng lãnh tĩnh bình thường mọi khi.

Một khúc kết thúc, Hoàng Linh Vũ cũng kết thúc tâm sự trong lòng, cong người đối mặt Mộ Dung Sí Diệm.

Lưu Mục vẫn chưa tán thưởng ra tiếng, Mộ Dung Sí Diệm đã nói trước: “Lâm

công tử thần tình kinh ngạc, khúc nhạc này có phải đã động đến tâm sự

của công tử?”

Mộ Dung Bạc Nhai cũng đang chú ý đến dị trạng của

Hoàng Linh Vũ__ kỳ thật y không có biểu hiện gì quá lớn, chỉ là vì Mộ

Dung Bạc Nhai chú ý đến y trong thời gian đã lâu, dần đặt người trong

lòng, mới có thể phát hiện thần sắc biến hóa nhỏ nhặt đó. Mà Mộ Dung Sí

Diệm thì đang toàn thần chú mục muốn bức ra dị trạng của đối phương, nên cũng vô cùng nhạy bén.

Bạc Nhai đang muốn che giấu cho Hoàng

Linh Vũ, nào biết Hoàng Linh Vũ đã tự mình trả lời: “Tâm sự tự nhiên là

có, đang thầm kêu không tốt mà thôi.”

Sí Diệm chế nhạo: “Tuyệt khúc như thế, bồi hồi chuyển khúc, cao thấp uyển chuyển, như thế nào không tốt.”

“Không phải khúc nhạc không hay, chỉ là nghĩ tới bản thân sắp phải trổ tài, tự nhiên phải kêu không tốt.”

“Thì ra là thế, __ quả nhiên chuyện lớn không tốt. Như vậy Lâm công tử có

nghĩ tới thủ đoạn nào để cho mọi người được kiến thức một phen, cũng để

có thể lưu lại chỗ đứng tại Tần Hoài lâu từ nay về sau.”

Hoàng

Linh Vũ chu môi nhìn khắp nơi một lượt, thấy Lưu Mục đặc biệt hưng trí,

Mộ Dung Bạc Nhai thầm mang quan tâm, những công tử khác thì không mấy

quan tâm, có người còn đang kề tai nói nhỏ, y mỉm cười nói: “Sở trường

của ta không nhiều, kể chuyện cười thì cực kỳ nắm chắc.”

“Chuyện

cười?” Lưu Mục hơi cảm thấy hiếu kỳ, vì chuyện cười này nọ, với một

người đường đường là Dương Châu Hầu như hắn mà nói, thực sự vẫn không

mấy đủ để bước vào nơi đại nhã này. Nhưng hắn vẫn cố tỏ ra phong độ nói: “Vậy nếu Lâm công tử không để ý, có thể kể chuyện cười cho các vị ở đây không?”

Hoàng Linh Vũ thanh thanh cổ họng, thấy các vị tọa khách đều đã chuyển tầm mắt lên người mình, thế là bắt đầu nói: “Có một thi

nhân trú trong thạch thất tên gọi Thi Thị, thích ăn sư tử, quyết tâm

phải ăn được mười con sư tử. Thi Thị thường xuyên đến chợ nhìn sư tử.

Mười giờ, vừa đúng lúc có mười con sư tử đến chợ. Lúc đó, Thi Thị cũng

đang ở tại chợ. Hắn nhìn thấy mười con sư tử, liền bắn tiễn, giết chết

mười con sư tử đó. Thị vác di thể mười con sư tử đó mang về thạch thất.

Thạch thất ẩm ướt, Thi Thị gọi tùy tùng lau khô thạch thất. Thạch thất

khô rồi, Thị mới bắt đầu ăn mười con sư tử. Lúc ăn, mới phát hiện mười

con sư tử đó, thì ra là mười di thể sư tử bằng đá. Hãy thử giải thích

chuyện này đi.”*

_________

Chú thích: Âm hán việt của truyện cười vừa rồi như sau:

“Thạch thất thi sĩ Thi Thị, thị sư, thệ thực thập sư. Thi Thị thời thời thích

thị thị sư. Thập thời, thích thập sư thích thị. Thị thời, thích Thi Thị

thích thị. Thị thị thị thập sư, thị thỉ thế, sử thị thập sư thệ thế. Thị thập thị thập sư thi, thị thạch thất. Thạch thất thấp, Thị sử thị thức

thạch thất. Thạch thất thức, Thị thủy thí thực thị thập sư. Thực thời,

thủy thức thị thập sư, thực thập thạch sư thi. Thí thích thị sự.”

Âm đọc như sau:

Shíshì shīshì Shī Shì, shì shī, shì shí shí shī.

Shì shíshí shì shì shì shī.

Shí shí, shì shí shī shì shì.

Shì shí, shì Shī Shì shì shì.

Shì shì shì shí shī, shì shǐ shì, shǐ shì shí shī shìshì.

Shì shí shì shí shī shī, shì shíshì.

Shíshì shī, Shì shǐ shì shì shíshì.

Shíshì shì, Shì shǐ shì shí shì shí shī.

Shí shí, shǐ shí shì shí shī shī, shí shí shí shī shī.

Shì shì shì shì.

–> Đây là văn đồng âm của Trung Quốc, nhiều từ khác nhau nhưng lại có cách đọc giống nhau. Loại văn này khi nghe người ta đọc ra thì chỉ nghe thấy mỗi ‘shi shi shi’ rất khó hiểu, phải viết ra thì đọc rồi mới hiểu. Do

đó nó tạo hiệu quả gây cười. Cái này chỉ có ai học tiếng Trung Quốc thì

mới thấu hiểu rõ rệt thôi. Hiện tại mọi người cứ thử đọc nguyên đoạn

phiên âm trên sẽ thấy. Bị líu cả lưỡi. ^^ (Đoạn văn chỉ khác nhau ở phần dấu, và chính phần dấu đó mới gây líu lưỡi khi đọc một lèo.)

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 47

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 47
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...