Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 40

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ký ức xuất hiện vết nứt, đại khái chừng một tháng sau, chỉ nhớ mang máng

hôm đó, hình dáng của cuốc sắt bị dính đầy bùn dưới ánh chớp, và một

bên, gương mặt Diêm Phi Hoàng bình tĩnh, cứ như vậy nhìn y bị đánh ngã.

Trong bệnh viện lớn nhất tỉnh, nhìn qua cửa sổ kính thủy tinh sát đất, trong

mắt là bãi cỏ xanh rì, người nhà dìu người bệnh tản bộ dưới mặt trời.

“Trải qua kiểm tra, mắt và thần kinh thị giác của cậu đều bị tổn thương, vì

thế thị lực sẽ bị giảm, có lẽ là nguyên nhân tâm lý nữa. Nhưng chỉ là

tương đối thôi, trên điện não đồ cho thấy khu vực thính giác của cậu

nhạy bén hơn người bình thường rất nhiều__ tôi đề nghị cậu nên đi tới

khoa thần kinh một lần…” Vị bác sĩ mặc chiếc áo khoác trắng to rộng bên

ngoài áo sơ mi ngắn tay dừng lại, hỏi: “Cậu nghe thấy tôi nói gì chứ?”

Hoàng Linh Vũ nãy giờ vẫn trầm mặc ngồi tựa trên ghế sô pha đối diện nhìn cửa sổ sát đất sau lưng bác sĩ, không để ý ừ hử một tiếng.

“Bỏ đi, tôi lại quan tâm đến chuyện đó của cậu hơn, cuối cùng chuẩn bị xử lý thế nào?” Bác sĩ trẻ tuổi lại hỏi.

“Viện kiểm sát đã quyết định không khởi tố xử lý. Cho dù bị khởi tố, Đại Hủ

cũng sẽ làm luật sư biện hộ cho tôi, cậu ấy nói biện hộ vô tội hoàn toàn không thành vấn đề.”

“Vậy sao? Đại Hủ a, nghe nói hiện tại cậu

ấy đã có chút danh tiếng về phương diện biện hộ hình sự rồi, năm đó

trong lớp khoa học của chúng ta chỉ có cậu và Đại Hủ là thi vào hệ văn

khoa thôi. Hiện tại thật sự có chút hoài niệm những ngày tháng vì chuẩn

bị thi mà thức trắng đêm đó a.”

“Vậy sao.”

“Thật tồi tệ mà, tôi vốn nghe nói cậu làm việc không tồi không giới khảo cổ, nhưng không ngờ lại gặp chuyện này.”

Bác sĩ còn muốn nói, trong phòng khám bệnh yên tĩnh chợt vang lên tiếng

chuông di động, sau đó Hoàng Linh Vũ ứng đáp vài câu, cúp máy đứng lên

nói: “Bên phòng điều tra hình sự bảo tôi tới hỏi vài câu, có thể gặp cậu tôi rất vui, nhưng tôi phải đi rồi.”

“Đợi đã.” Bác sĩ đứng lên, “Chuyện xảy ra hôm đó, cậu còn nhớ được bao nhiêu?”

“Tại sao hỏi vậy?”

“Tuy là vi phạm quy định, nhưng tôi vẫn có xem qua hồ sơ của cậu trong khoa

thần kinh. Sau chuyện đó, có phải cậu bị rối loạn ký ức không? Thậm chí

có một thời gian cảm giác đối với thời gian cũng xuất hiện sai lệch.”

Hoàng Linh Vũ nhìn hai tay nắm chặt của mình, không trả lời.

“Sau chuyện đột nhiên phát sinh đó lại xuất hiện vấn đề này, chỉ có thể nói

bản thân cậu không muốn nhớ. Còn cả thị lực đột nhiên giảm xuống, chuyện này gây ảnh hưởng quá lớn đến cậu rồi.”

“Rõ ràng vậy sao?” Hoàng Linh Vũ bày ra biểu tình khó tin.

“Người xa lạ có thể nhìn không ra, chỉ là dù sao chúng ta cũng là người quen

cũ, cậu cho rằng hiện tại biểu cảm của mình là thế nào?”

Di động lại vang lên, Hoàng Linh Vũ nhìn màn hình, là bên phía phòng điều tra hình sự thúc giục, vì thế y quay người đi ra cửa.

Bác sĩ đuổi theo vài bước, gần như tông ngã bàn nhỏ mới bắt được một tay y, cản lại trước cửa: “Hoàng Linh Vũ, đừng quên cậu còn có đám bạn học cũ

chúng tôi. Trước đây phiền cậu rất nhiều lần, thỉnh thoảng cũng nên làm

chút chuyện vì cậu.”

Bất luận là trường học thế nào, đều sẽ có

người bị ức hiếp, bác sĩ vì sinh ra đã mắc bệnh sạch sẽ, nên từng bị các bạn học cũ đặc biệt không ưa, thậm chí vì thế mà bài xích, lúc đó lớp

trưởng chính là Hoàng Linh Vũ.

Bác sĩ còn nhớ trường trung học mà họ học đó kỷ luật rất lỏng lẻo, đa số mọi người đều không nguyện ý làm

mấy chuyện vệ sinh lớp học này nọ, Hoàng Linh Vũ chính là con vịt đã

treo trên giá, phải gánh hết mọi chuyện. Nhưng vì Hoàng Linh Vũ quá mức

chăm chỉ làm việc, nên rất nhanh đã bị kết thành đội với những bạn học

bị bài xích như hắn. Những bạn học khác đều cười nhạo y cam tâm trụy

lạc, nhưng y lại dần dần kéo những bạn học đó vào luôn.

Bác sĩ

biết, cũng như những bạn học khác, người bạn cũ này thật ra cũng chán

ghét rất nhiều thứ, nhưng y sẽ không vì chán ngán mà bài xích, phản đối

hay hủy hoại, ngược lại lặng lẽ tiếp nhận, sau đó thầm cải biến nó.

Hoàng Linh Vũ nắm tay hắn, thật chặt, nói: “Yên tâm, sẽ không có chuyện gì.”

Nói xong, giãy ra, mở cửa ra ngoài, trên hành lang vẫn còn rất nhiều bệnh nhân đang chờ gọi số, y phất tay tạm biệt bác sĩ.

“Tốt nhất là đổi công việc đi, nếu có thể, đổi thành phố càng tốt.” Bác sĩ

đứng trước cửa phòng khám nói, nhưng trong lòng lại cho rằng y sẽ không

làm như thế, vì Hoàng Linh Vũ mà hắn biết trước nay chưa từng chạy trốn

vấn đề gì.

Hoàng Linh Vũ ra khỏi tòa nhà bệnh viện, cửa thủy tinh tự động yên lặng trượt xuống sau lưng. Y nhét tay phải vào túi quần, nó vẫn còn run rẩy.

Mở ra, bên trong là một mảnh ngọc bán nguyệt

màu xanh được khắc cửu cung văn, ngày đó nó còn đeo trên cổ Diêm Phi

Hoàng, chỉ có mảnh ngọc bán nguyệt do chính tay y làm.

“Đổi công việc sao?”

Ngọc bán nguyệt này, người mang nó đã chôn vùi theo cát bụi, trở về lòng đất…

Y đứng trước bệnh viện quan sát đầm nước, tầm nhìn có chút mơ hồ. Khi

cánh tay buông xuống, ngọc bán nguyệt chìm vào mặt nước xanh bích, để

lại bọt nước nho nhỏ.

Nhìn không rõ cũng tốt, không cần phải nhìn quá rõ. Hoặc là, nếu có thể không phát hiện gì cả, vẫn luôn bị che phủ

như thế, có lẽ kết cục của Diêm Phi Hoàng sẽ tốt hơn nhiều.

Xem ra cần phải đổi công việc thôi, những thứ cuốc sắt bùn đất đó, là thứ mà y không bao giờ muốn tiếp xúc nữa.

Để tất cả chìm vào quên lãng thôi.

_____

Từ sau đêm chạy khỏi hoàng cung, đến hiện tại chẳng qua chưa tới sáu canh

giờ. Một hàng người ngựa không ngừng vó đi về cứ điểm của tộc nhân Tây

Thương. Mạc Am, Đoàn Hầu Nhi mỗi người cưỡi một con, Mộ Dung Bạc Nhai

thì để Hoàng Linh Vũ ngồi trước người cùng cưỡi một con, ngoài ra còn có ba con ngựa không người cưỡi theo sát sau lưng.

Trong một đêm

phát sinh nhiều chuyện như thế, đã ra khỏi dự liệu của Mộ Dung Bạc Nhai. Đặc biệt không thể ngờ chính là, Hoàng Linh Vũ lại tự thừa nhận có quen biết với Diêm Phi Hoàng trước mặt Mạc Am và Đoàn Hầu Nhi vào lúc hắn

đang đi gặp mặt nhị ca.

Hắn cúi đầu từ trên quan sát gương mặt

nhìn nghiêng của Hoàng Linh Vũ trước ngực, lúc này đang ngủ say, mất đi

vẻ sáng rực khi tỉnh táo, thay vào đó là rất nhiều băng lạnh. Khác với

Diêm Phi Hoàng đã qua tuổi bốn mươi, Hoàng Linh Vũ còn rất trẻ.

Tối qua, Hoàng Linh Vũ dẫn cháy đại hỏa trong thiện thực phòng. Hiệu quả

đó, rất giống hỏa dược đã thất truyền từ lâu mà năm đó Diêm Phi Hoàng đã làm ra.

____

Chẳng lẽ truyền thuyết lưu truyền hàng ngàn

năm của tộc Tây Thương là thật? Diêm Phi Hoàng là người từ biệt thế

chuyển sinh mà tới cũng thôi đi, nhưng si niệm của hắn lại có thể kéo

linh hồn của người khác tới đây luôn sao? Nghĩ thế nào cũng là tuyệt đối hoang đường.

Mà nếu Hoàng Linh Vũ thật sự là người Diêm Phi

Hoàng chờ đợi, tại sao vào lúc này mới xuất hiện? Khi Diêm Phi Hoàng đã

không còn ôm hy vọng gì thậm chí đã chết rồi, thì hôm nay, sau nhiều năm sinh niệm như thế, mới lộ thân phận?

Mộ Dung Bạc Nhai đột nhiên

cảm thấy trên mu bàn tay chợt lạnh như bị thứ gì thấm ướt. Lúc này mới

chú ý thấy, trên gương mặt của Hoàng Linh Vũ còn lưu lại hai hàng dấu

vết ẩm ướt.

Hắn bất giác cảm thấy thắt lòng, tựa hồ rất lâu về trước, khi hắn còn ấu thơ cũng từng thấy qua tình cảnh tương tự.

Người vừa là thầy vừa là bạn đó sau khi xem xong ghi chép điển tích trên bia

thánh của Tây Thương tộc, đã chống vào tấm bia đá đen đúa đó ngây ra rất lâu. Lúc đó trên mặt hắn cũng là như thế. Tuy không chút biểu thị nhưng vẫn khiến người khác bất giác nhói lòng.

“Trước mặt người khác

luôn thoải mái không có nghĩa là sau lưng cũng có thể thoải mái, việc

may có thể chia sẻ, nhưng bất hạnh thì chỉ có thể tự gánh vác.” Người đó từng nói như thế với hắn sau khi uống rượu.

Tại sao Diêm Phi

Hoàng lại chấp niệm với một người đến thế, thậm chí không chú ý đến ánh

mắt của hắn luôn dõi theo sau? Có lẽ Hoàng Linh Vũ có thể cho hắn một

đáp án.

Trước ngực đột nhiên run lên, là Hoàng Linh Vũ tỉnh lại,

hóa ra Bạc Nhai không chú ý dùng tay áo che hai mắt y, khiến y giật mình tỉnh giấc.

“Khóc thảm như thế trước mặt người khác, khó tránh khỏi có chút khó xem đi.” Mộ Dung Bạc Nhai nhịn không được trêu chọc.

Hoàng Linh Vũ lập tức tỉnh lại, hiểu rõ sự mất khống chế của mình, nhưng cũng phản kích lại ngay: “Chưa từng nghe nói nước mắt cá sấu sao? Đây chính

là trừ độc a trừ độc!”

“Cá sấu? Trừ độc?”

“Dưới hạ lưu

Trường Giang không phải có một đàn cá sấu lớn sao… bỏ đi, kiến thức hạn

hẹp như hoàng thân quý tộc tính ra cũng chưa từng thấy qua.” Hoàng Linh

Vũ kéo ống tay áo của Mộ Dung Bạc Nhai lau sạch mặt, sau đó ném cho hắn

một ánh mắt vô cùng khinh thường.

Tuy có chút nan kham, nhưng có thể tỉnh lại khỏi ký ức quá khứ thật sự là cảm giác rất tốt.

Một khi tiếp xúc với chuyện lúc đó, sẽ theo bản năng muốn quên lãng. Vì hầu như không thể tin tưởng thiện ý của người khác nữa, cũng không thể tiếp nhận thân cận của người khác, từ sau chuyện đó, thứ để lại cho y chỉ là sự chán ghét đối với nhân thế ganh đua và căm hận với bản thân. Cho

nên, phương pháp giải quyết tốt nhất, chỉ có vĩnh viễn tránh né không

bàn tới.

___ Chuyện cũ đã qua, Diêm Phi Hoàng chuyển thế tới đây trước y một bước.

Sơn cùng thủy tận ngỡ hết lối, liễu ám hoa tươi lại thấy đường, bất luận vận mệnh an bài như thế nào….

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 40

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 40
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...