Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 41

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từ ngày tam hoàng tử Mộ Dung Bạc Nhai đại náo cung thành rời khỏi đến nay

đã qua bán tuần (*tuần ở đây là 10 ngày, bán tuần là năm ngày), Lạc Bình thành trải qua nhiều ngày giới nghiêm cấm chỉ, cuối cùng vẫn không tìm

được tung tích, rốt cuộc cởi bỏ quản chế.

Vị hoàng đế đã nghiêng

về phía Thần Hoàng giáo trên triều tức giận quở trách tam hoàng tử có

hành vi nghịch thiên, bất trung bất hiếu, hạ chiếu lệnh cho Cẩm Y Sứ

cùng các hoạn quảng và quan đồng liêu liên hợp tiêu trừ thế lực trong

triều của tam hoàng tử, từ đó, Côn Tổ chỉ từng nghe danh trong truyền

thuyết vừa mới lộ mặt, nhất thời sát cơ lại khởi. Chỉ là rất ít người

biết, những ‘Côn’ bị thích sát này, chỉ là một vài kẻ chết thay mà thôi.

(*Hoạn quảng: nôm na là nơi quản lý tập trung hoạn quan.)

Trong doanh trại cấm quân bên ngoài hoàng thành, một tiểu viện độc lập đèn

đuốc sáng tỏ, rất khó tưởng tượng nơi đây đã hơn nửa năm chưa từng có ai trú, chủ nhà mấy ngày trước mới vừa trở về. Mà lúc này, hai người mặc

phục sức cẩm y đang lén lút đẩy cửa, rón ra rón rén bước vào.

Hai người này là người trong hoạn quảng, bọn họ nghe lệnh thầm tra, nhiều

ngày tìm kiếm trên dưới doanh trại, tiền cất riêng của binh sĩ thì tìm

được không ít, còn người cần tìm thì vẫn không tìm được.

Trước mắt, chỉ còn lại gian nhà này, chỉ là nơi này là chỗ trụ của nữ tướng Võ Lượng cực kỳ nổi doanh của Đại Yến.

Đại Yến hoàng đế cực chán ghét nữ tử can dự chính sự, duy độc chỉ có hai

người ngoại lệ. Một người là phụ chính Mạc Xán của tứ hoàng tử Mộ Dung

Sí Diệm, người còn lại chính là Võ Lượng này.

Mạc Xán là người

của Thần Hoàng giáo mà đương kim thánh thượng đang nghiêng về, vì chưa

già mà tóc đã bạc trắng, hơn nữa võ công cao cường, những nữ nhân khác

căn bản không thể đem ra so sánh, Thần Hoàng Giáo giáo chúng đều rất

khác biệt, dần dần đã xuất hiện cách nói Mạc Xán là Thần Huyền thánh nữ

hạ phàm.

Mà Võ Lượng này, nghe nói khi trẻ tuổi là người nấu cơm

đi theo quân, vào tuổi cập kê đã cứu được hoàng đế bị rơi vào bẫy địch.

Hoàng đế vốn có ý phong làm phi để báo đáp, nhưng thấy nàng diện mạo xấu xí, cuối cùng tùy theo tâm ý của nàng cho Võ Lượng tiếp tục lăn lộn

trong quân. Mười mấy năm đại chiến tiểu chiến, Võ Lượng cuối cùng nhờ

vào thực lực của bản thân mà được hoàng đế thừa nhận, đề bạt làm phó thủ lĩnh của kinh thành Cẩm Y Sứ.

Hiện tại nếu hỏi ấn tượng của bách tính Đại Yến đối với Võ Lượng là gì, mười người đã có năm người sẽ lắc

đầu thật mạnh, thở dài nói: “Đáng tiếc võ tướng này thế nhưng lại đầu

thai lầm làm nữ nhân!”

Mà năm người còn lại sẽ phẫn hận bất bình

nói: “Võ Lượng căn bản chính là nam tử, người nghe là thấy sợ, không

biết sao lại đồn đãi hắn là nữ nhân nữa. Miệng nhiều người nói xói chảy

vàng, Võ Lượng đại nhân thật sự là chịu oan bất minh mà!”

Tạm

thời không nói tới chuyện Võ Lượng là nam hay nữ, hai kẻ thầm xâm nhập

này vào phòng rồi chỉ thấy bên trong rất khổ hạnh, trên bàn trong tủ đầy trần nhà là đủ loại binh khí đoản thương đa dạng, trên tường còn treo

trường đoản roi xích, các vật chế bằng da bằng sắt bằng đồng, quả thật

giống hệt hình phòng.

Trong phòng đốt đàn hương u ám, mà trong đó lại hỗn tạp rất nhiều máu tanh, hai kẻ xâm nhập thân mang võ công, vừa

ngửi lập tức biết vị tanh đó từ đâu mà ra. Bên trong nơi màn khẽ lắc lư, mấy lọn tóc đen dài trượt ra. Hai người trao đổi một ánh mắt, thầm nghĩ có chuyện bất thường, vội đi tới vén màn lên.

Một người ốm trơ

quấn chăn nằm bên trong, tựa hồ vì cực kỳ lạnh mà nhẹ run rẩy, làn da

trắng bóc nõn nà, tuy trông không phải là Mộ Dung Bạc Nhai, nhưng thân

hình thon dài, cũng là người thích hợp luyện võ khó có được. Hai người

khẽ giật mình, thầm nghĩ chẳng lẽ là đào đảng của Côn Tổ?

Một người kẹp mảnh dao lá liễu trong tay, vén mở cẩm bị đang phủ lấy người đó, nhưng lại thầm kinh sợ vì những gì thấy được.

Trên tấm lưng lõa lồ trắng nõn là một vết máu dài banh rộng, trong đó là

những tảng máu đọng đỏ đen, ngoài miệng cũng sưng rất to__ vị máu tanh

trong gian phòng này chính là từ đây mà ra.

Nam tử trên giường

cuối cùng cũng giật mình tỉnh, khi hoảng sợ né tránh vì động đến thương

thế sau lưng mà thống khổ r//ê//n rỉ ra tiếng. Hai hoạn quan này mới nhìn

thấy được, người này tuy đã đến trung niên, nhưng vì diện mạo trơn bóng

trời sinh, khí chất đặc thù, quả thật là mỹ nhân hiếm thấy.

Vào

lúc này, cửa sổ gần giường chợt truyền tới tiếng vang, tiếp theo một

giọng nữ thô lỗ vang lên bên tai: “Hai vị quân gia thực có hưng trí!”

Mỹ nhân trên giường nghe thấy thanh âm, lập tức run rẩy giãy dụa muốn đứng lên. Sau một chuỗi đinh đang, hai hoạn thị mới chú ý thấy thì ra trên

chân của mỹ nhân này còn bị khóa thiết tử ngân bạch, đầu kia khóa chặt

vào vòng thiết trên tường.

“Hoan nghênh chủ nhân.” Người đó quỳ

trên giường, cúi đầu rũ mắt, thân hình nhẹ run rẩy không ngừng, càng

thêm yếu nhược câu nhân. Nhưng ‘chủ nhân’ trong miệng của hắn, cư nhiên

là một nữ tử, hơn nữa, là một nữ tử xấu xí vô cùng.

Vết bớt đen

lớn bằng lòng bàn tan trên mặt Võ Lượng đã giáng đòn phủ đầu thu hút tất cả ánh mắt của những kẻ vừa nhìn thấy lần đầu, tiếp theo đó mới phát

hiện, trên gương mặt to rộng của nàng ta, hai vết sẹo trắng bệt giao

chéo nhau ngang sóng mũi, một vết trong đó rạch vào tận tóc mai, tổn hại một mảnh lớn da đầu không thể mọc lại tóc.

Đối diện với người

lấy thân phận nữ tử đảm nhiệm phó thủ lĩnh của Cẩm Y Sứ, hai công công

xuất thân từ hoạn quảng này càng lúc càng cảm thấy thở không nổi. Kỳ

thật không thể trách bọn họ, đột nhiên đối mặt với gương mặt này còn có

thể không giật lùi hai bước, đã là định lực rất kinh người.

“Hai

vị đêm khuya đến hương khuê của tại hạ, chẳng lẽ__ là đến để hái hoa?”

Vừa nói, Võ Lượng vừa không mang ý tốt đánh giá khố gian đã hơi trống

trải của hai người, hai mắt láo liên, thuận tiện ném một ánh mắt không

ai muốn phải lĩnh giáo vào mỹ nhân trên giường.

Hai người này hít ngay một hơi khí lạnh, thầm biết bất luận là vì công vì tư, quyết không thể rơi vào tay của nữ nhân lấy việc tàn phá nam tính làm vui, vì thế

lùi liền vài bước, phá cửa chạy đi.

Ra đến ngoài viện, lại không

thấy Võ Lượng đuổi theo, trong phòng lại truyền tới tiếng cười tà ngược

của Võ Lượng: “Ta mới lên nóc uống chút rượu, ngươi đã đi quyến rũ hai

người, thật là càng lúc càng có bản lĩnh…” Tiếp theo là mấy tiếng vang

chói tai của sợi roi da xé gió, và cả tiếng khóc thút thít nghẹn ngào

của mỹ nhân. Hai người không dám dừng lại lâu hơn, chạy té khói bỏ

trốn.

Mà trong gian phòng đó, lại không hề có thảm trạng như người ngoài đã tưởng.

Nữ nhân diện mạo xấu xí nghe thấy bên ngoài không còn âm thanh gì, lén thò đầu ra xem xét, thấy trong tiểu viện trống rỗng, thở phào một hơi rồi

ném roi xuống đất, phẫn hận nói: “Tại sao bất luận là ai đều phải phá

cửa mà ra chứ? Rõ ràng khi vào đều cẩn thận vô cùng.”

Vừa nói vừa nhận mệnh gắn cửa về vị trí cũ, tiếp theo thuần thục cài lại then.

“Vô Nương.” Người trên giường bất đắc dĩ thở dài: “Có lúc ta thật sự không muốn nàng tự hủy hoại hình tượng như thế.”

Nếu Mộ Dung Bạc Nhai và Hoàng Linh Vũ có mặt tại đây, nhất định sẽ nhận ra thanh âm này là của Tiêu Thanh Ngọc.

Nữ nhân rất nhanh đã sửa xong phiến cửa, thấy Tiêu Thanh Ngọc còn đang

ngồi xổm trên giường, nhíu mày, đi hai bước tới chỗ hắn ấn lại giường,

nói: “Nếu ngươi cảm thấy khó thở, thì tháo diện cụ xuống trước đi, dù

sao ở đây có ta canh chừng. Huống hồ các thế lực của hoàng đế hoàng tử

đều đã đến đủ cả rồi, ta thấy cũng không còn ai có hứng thú đến đây kiểm tra nữa, ngươi cứ dưỡng cho tốt đi.”

Thì ra nam tử này thật sự

là Tiêu Thanh Ngọc, mà Võ Lượng lại là một trong những người Bạch Y giáo ẩn mình trong thế lực triều đình cho đến hôm nay__ Nhiếp Vô Nương.

Hai người bọn họ là Tây Thương nhất tộc. Dân tộc này thậm chí nếu so với

Bắc Yến Quốc tiền thân của Đại Yến còn muốn cổ lão hơn, bắt đầu từ ba

trăm năm trước đã trở thành đối tượng bị triều đình chu sát.

Năm

đó Lệ Vương Đại Yến mượn cớ Tây Thương tộc nhân can chính quá sâu, chỉ

có tiêu trừ toàn quyền trong triều mới có thể bảo đảm thiên quốc vô tổn

hại. Mà hiện tại, một tộc nhân trở thành đối thượng người bình thường sợ hãi, lại chỉ vì huyết thống đặc biệt.

Người của tộc này phàm là

huyết thống nồng đậm đều có một đặc tính, trước mười bốn mười lăm tuổi

trí lực chưa mở, qua tuổi giới hạn mới như tinh túy trào đỉnh, hoàn toàn thông tỏ. Nhưng qua mười bảy mười tám tuổi, lại có chuyển biến về thể

hình, cứ như bươm b//ư//ớ//m phá kén, diện mạo như đổi thành người khác. Hơn

nữa tựa hồ vận may trời cho đều bị người Tây Thương độc chiếm, hầu như

ngàn năm thì sẽ có nhân tài cực kỳ kiệt xuất được sinh ra.

Thế

nhân chính là vì thế mà sinh ra lòng sợ hãi nghi kỵ. Đến mức năm đó khi

mà Lệ Vương hạ lệnh chu trừ Tây Thương, người ủng hộ rất nhiều.

Cho tới hôm nay, do trường kỳ tạp cư hỗn huyết pha tạp, người Tây Thương

thuần huyết càng lúc càng ít, cho đến đời của Tiêu Thanh Ngọc, chẳng qua cũng chỉ còn hai ba người có thể bảo trì đặc tính của người Tây Thương

mà thôi, phần còn lại thì đã không có gì khác biệt người thường.

Tự xưng là Tây Thương tộc nhân, chỉ là vì câm hận Đại Yến hoàng đế đuổi tận giết tuyệt như thế.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 41

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 41
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...