Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 199

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

[Nam Hàn đô thành – Trong kinh]

“Thật đủ mệt.” Kim vương gia lau mồ hôi, cảm thấy trên người có vị lạ. Từ khi lãnh địa của Mộ Dung Nhuệ Việt rụt về Hàm Đan, bức cung, đoạt quyền,

trong nửa tháng, đã đem tiểu hoàng đế đuổi khỏi hoàng vị. Hắn nhìn nam

nhân bên cạnh mình, cảm thấy người này cũng dơ bẩn muốn chết, nhưng rõ

ràng là không hề để tâm đến chuyện đó, giống như từ nhỏ đã lăn lộn trong hồ nước bẩn lớn lên, đã quen với nó.

Diêm Phi Hoàng, thật là một nam nhân không đơn giản.

Hôm đó, Diêm Phi Hoàng không biết tại sao lại cạo sạch b//í//m tóc của mình,

tiếp theo lại thay đổi tính cách, không còn đuổi cùng giết tận Mộ Dung

Nhuệ Việt nữa, ngược lại nói với hắn. “Trở về đi.”

Trở về, trở về Nam Hàn đô thành, nhân lúc Bạch Lang Vương và cấm vệ quân đều không ở

đó, nhân lúc tiểu hoàng đế liên tiếp phát ra mười mấy đạo kim bài chiếu

chỉ muốn Hắc Vũ Kỳ từ bỏ cuộc chiến cùng Mộ Dung Nhuệ Việt.

Đám

người Nam Hàn chưa từng đánh trận cổ nào, không có Bạch Lang Vương làm

chủ cốt, liền cho rằng Hắc Vũ Kỳ quân ăn chay, vì thế suốt đường trở về

Nam Hàn đô thành, đều không gặp phải trở ngại. Mà tiểu hoàng đế tới khi

bị Hắc Vũ Kỳ quân lớp lớp vây trên Sùng Lễ điện, mới biết bản thân trong lúc sai lầm đã triệu hồi đội quân không thể triệu hồi.

Kim vương gia và Diêm Phi Hoàng đứng trên đầu thành mặt trời chiếu rọi, trong

ngoài tường thành đều là đại quân đen nghịt. Trong thành vẫn là chín

ngàn binh mã tiên phong Hắc Vũ Kỳ. Mà ngoài thành, là phủ binh các nơi

nghe tin hoàng đế gặp nạn liền tới thảo phạt.

“Ngươi nói, là bọn

họ công phá thành môn trước, hay là trợ quân của chúng ta tới nơi

trước?” Kim vương gia hưng phấn hỏi, không chút lo lắng kết cục binh bại buông thành. Vì không tất yếu phải lo lắng, hắn biết Diêm Phi Hoàng đã

an bài rất tốt, quân chủ lực của mình đã ở ngoài trăm dặm tu chỉnh, một

khi dưỡng tinh thần sung nhuệ hoàn tất, những phủ binh có thể coi là đội quân ô hợp này quyết không có tính uy hiếp nữa.

“Trời mưa rồi.” Diêm Phi Hoàng nhàn nhạt nói.

Kim Bội Nhĩ Đan Ninh duỗi tay ra, qua rất lâu, quả nhiên tiếp được mấy giọt mưa. Lại qua không lâu, trên mũ đầu truyền tới tiếng vang tách tách,

mưa thật lớn. Chẳng qua là một trận mưa hạ bình thường, Diêm Phi Hoàng

tại sao lại lộ ra biểu tình kỳ quái như thế? Kim vương gia khó hiểu,

nhưng không tiện hỏi. Từ khi bọn họ quen biết tới nay, rất ít khi thấy

hắn thương xuân bi thu như vậy. Kim vương gia đột nhiên nhớ tới không

lâu trước đó, Diêm Phi Hoàng cũng có thần sắc như vậy nói về quá khứ của mình cho hắn.

Mưa a…

Diêm Phi Hoàng ngẩng đầu nhìn bầu

trời xa thẳm, lớp mây dày đặc che phủ chân trời, mưa dần lớn hơn, bao

vây lấy hắn. Rất muốn hỏi Hoàng Linh Vũ, trận mưa vào kiếp trước đó, có

lạnh hay không. Khi leo ra khỏi huyệt mộ, có đau hay không. Nhưng khi

chân chính gặp y, cuối cùng vẫn là không hỏi ra được.

__

Cho dù thân thể đã không còn giống nữa, nhưng linh hồn là tương đồng, Hoàng vẫn là Hoàng, sẽ không vì trọng sinh tới thế giới này mà có gì thay

đổi__ Diêm Phi Hoàng từng nhận định như vậy.

Nhưng hiện thực lại

tàn khốc như thế. Trùng phùng trong quân trướng, khó thể nói rõ. Một ánh mắt tiết lộ bao nhiêu là cảm xúc, Hoàng Linh Vũ tuy vẫn cười hi hi đối

diện hắn, nhưng hắn đã biết, nhiều năm trời sống trong hối hận và bi

thương không chỉ có mình hắn. Người mong trùng phùng ở trước mắt, khóe

mắt mang theo hoài niệm, còn có tang thương nặng nề. Ở kiếp trước hắn

phản bội Hoàng Linh Vũ, khi Hoàng Linh Vũ vì sai lầm của hắn mà bị chôn

trong mộ cổ, khi hắn uống độc dược mà Hoàng Linh Vũ chuẩn bị, bọn họ đã

không thể nào xóa sạch vướng mắc sống bên nhau nữa.

Diêm Phi

Hoàng nhắm hai mắt lại dưới những giọt mưa không ngừng tuông xuống, hắn

vốn nghĩ đem cả đời này tiêu phí trên triều đường, tận tâm tận lực tranh đoạt quyền thế, ít nhất có thể khiến phân tranh giữa các nước lắng

xuống, dù phải dùng thủ đoạn cứng rắn vẫn muốn lấy được thái bình thiên

hạ. Không cần quá lâu, chỉ cần có thể khi hắn còn sống, bảo vệ người

không thể ở bên nhau đó là đủ.

Vốn cho rằng bản thân kiếp này sẽ

bị sai lầm kiếp trước bó buộc, nhưng vẫn là tính sai. Kết quả mỗi đời

mỗi thế, luôn là hắn được Hoàng Linh Vũ cứu chuộc.

“Không cần

thiên hạ thống nhất, cũng có thể đổi lấy hòa bình…” Diêm Phi Hoàng thở

dài nói: “Ta quả nhiên vẫn không bằng ngươi a.”

Kim vương gia kỳ quái nhìn Diêm Phi Hoàng, hỏi: “Không thống nhất, làm sao hòa bình?”

Diêm Phi Hoàng nói: “Phát động chiến loạn lẽ nào không phải là người sao?

Nếu nhân tâm bất định, cho dù thiên hạ thống nhất, ai lại có thể bảo đảm sẽ không có chiến tranh. Thế gian này, chuyện phụ tử tương sát, huynh

đệ bất hòa lẽ nào còn ít sao, ngay cả nội loạn cũng không thể nào giải

quyết, còn bàn gì tới thống nhất thiên hạ.”

Trong lòng Diêm Phi

Hoàng nhẹ nhõm đi rất nhiều, hắn nghĩ, bản thân vẫn rất may mắn, cuộc

sống trong triều không phù hợp tính cách của hắn, may mà Hoàng Linh Vũ

đã nói cho hắn biết còn có một con đường khác, hắn cuối cùng có thể

buông xuống sự hổ thẹn trong lòng, sau trận chiến này, cũng có thể theo

Hoàng Linh Vũ ẩn mình trong phố chợ, vân du thiên hạ.

Kim vương

gia như có sở cảm, mà Diêm Phi Hoàng cũng đã chuyển mắt nhìn xuống cửa

thành__ Tiếng tạp âm không dứt bên tai, thế mưa càng lúc càng lớn tuông

xuống. Trừ bản thân và Bạch Lang Vương, hoàng gia cửu vương toàn bộ tập

hợp ở ngoài thành, đám hoàng thân bị thịt được phân phong từng vùng

riêng này, nghe nói hoàng đế bị giết, liền nổi lên suy nghĩ thảo phạt

phản tặc, ai nấy đều muốn tranh công làm hoàng đế, cũng không biết hoàng đế này có cái gì đáng làm.

“Từ nay về sau ngươi định thế nào?” Kim vương gia hỏi.

“Ngươi còn nhớ tình cảnh khi lần đầu gặp ta năm đó không.” Diêm Phi Hoàng không đáp mà hỏi.

“Tự nhiên là nhớ, ngươi hiện tại so với lúc đó thì tuấn tú nhiều rồi…” Kim

vương gia hài hước sờ tóc mới nhú trên đầu hắn, Diêm Phi Hoàng lập chí

không tiếp tục cạo tóc, nửa tháng qua, trên cái đầu trọc lóc đã mọc lên

đám tóc đen dài nửa tấc, xem ra thủ cảm rất tốt.

Diêm Phi Hoàng

đánh rớt sắc thủ của hắn, nói: “Lúc đầu chúng ta đã ước định, ngươi muốn một quốc gia có thể cho ngươi tự do hành động, ta muốn một thế giới

không có phân tranh. Nhưng sau trận chiến này, đại khái đã không còn là

chuyện do chúng ta quyết, cho nên ta sẽ ly khai.”

“Sau trận chiến này… tại sao.” Đối với thái độ đột nhiên mà tới của Diêm Phi Hoàng, Kim vương gia rõ ràng trở tay không kịp, “Chiến loạn chưa ngừng, phân tranh chưa tận, ngươi dựa vào cái gì mà lưu lại một đống hỗn loạn rồi bỏ đi.”

“Quả thật chưa ngừng, nhưng không còn cần tới chúng ta nữa. Không biết ngươi có từng nghe một câu…”

Kim vương gia nghiêm túc nhìn Diêm Phi Hoàng, bọn họ sống cùng mười mấy

năm, như thầy như bạn, Diêm Phi Hoàng làm chuyện gì cũng không từ thủ

đoạn, nhưng chưa từng khiến hắn thất vọng. Có lẽ lần này cũng giống như

mọi lần trước, lời hắn nói ra, có thể mang tới gợi ý khác người thường,

cho hắn thấy tầm nhìn càng rộng lớn hơn.

“Tương lai của bản thân, không cần người khác giúp đỡ tạo dựng.” Diêm Phi Hoàng nói, “Ngươi

không quen nhìn nô tính của bách tính lại nặng như thế, nhưng ngươi có

từng nghĩ qua, những nô tính này lẽ nào là sinh ra đã có hay sao? Hoàng

gia đã thiết lập quy phạm cho thiên hạ, quyết định tương lai điển hình

cho bách tính. Bọn họ không thể dựa vào hai tay của mình mà sáng tạo ra, chỉ đành dần dần khuất phục quyền thế, nô tính cuối cùng nhập cốt.”

“…”

“Cái chúng ta cần làm, chính là đánh vỡ gông xiềng này. Sau trận chiến này,

trong hoàng tộc tất có nội loạn lâu dài. Các long tử long tôn tự mình

đánh mình còn không kịp, thì còn nói gì tới việc đi bó thúc hành vi của

bách tính. Tương lai sau đó, cứ để bách tính tự chọn lựa là được.” Diêm

Phi Hoàng ngừng một lát, nói, “Một khi tư tưởng tự do nẩy mầm trong lòng bách tính, ngọn lửa nhỏ cũng có ngày cháy lan đồng cỏ.”

Cuộc nói chuyện của Hoàng Linh Vũ và hắn tuy không dài, nhưng đường lối suy nghĩ rõ ràng, không tốn bao nhiêu công sức đã thuyết phục được hắn. Mà nay,

cũng càng nghĩ càng có đạo lý. Không trải qua khai sáng và giải phóng

tâm tư, cho dù có thay triều đổi đại, cũng chẳng qua là những người bất

đồng sử dụng những hệ thống khác biệt thống trị thiên hạ mà thôi.

“Tư tưởng? Nhưng ‘ngọn lửa nhỏ’ của ngươi nói thì ở đâu?’

“Bước đầu quả thật rất khó, nhưng Hoàng Linh Vũ đã thay chúng ta làm rồi.”

Diêm Phi Hoàng mỉm cười đối mặt với tiếng quát mắng dưới cửa thành.

“Ngươi không thấy được, đám người của Lục Mang Lâu… bỏ đi, đợi qua trận này,

ta sẽ mang ngươi đi nhìn, có thể tự do tự tại tiêu dao phố chợ, không

cần lo lắng cuộc sống đế vương hiểm ác, không phải chính là sở nguyện

của ngươi sao.”

Kim vương gia nhìn nụ cười tự tin của Diêm Phi

Hoàng, phản phất như trở lại khi mình còn rất trẻ. Lúc đó ảo tưởng có

thể làm một vương gia tự tại, cả ngày hi hi ha ha cùng Diêm Phi Hoàng

trôi qua mỗi ngày thái bình, qua rất nhiều năm, cũng đã không còn hy

vọng nữa.

“Vậy thì, một lời đã định?” Hắn giơ lòng bàn tay ra.

“Một lời đã định.” Diêm Phi Hoàng giơ tay ra, chồng lên tay hắn, vỗ chưởng lập thề.

“Đúng rồi, nghe nói lần này ngươi mang về một lão yêu phụ tóc trắng?”

“Sao ngươi cũng nghe nói nữa?”

“Ta đặc biệt để nàng sung quân nấu cơm thổi lửa, nhưng vai nàng ta không

thể gánh tay không thể nhấc, tính cách lại xấu, binh sĩ đều khinh thường nàng ta, chuyện này sớm muộn cũng truyền ra toàn quân. Nàng ta là người gì của ngươi?”

“Cái này sao…”

“Chuẩn bị an trí nàng ta thế nào?”

“Cứ làm như vậy đi, nàng ta bị phế võ công, những cái khác cũng không biết

chút gì, ra ngoài cũng chỉ có thể làm một khất cái mà thôi.”

“…

Không nhìn ra nàng ta còn biết võ công, xú lão thái bà đó, ta vẫn luôn

cảm thấy phẩm vị của ngươi thực sự là kém cỏi cực điểm.”

Diêm Phi Hoàng bực bội vô cùng nghĩ, không phải chỉ là thu lưu Mạc Xán sao, sao

ai cũng đều cho rằng hắn và nàng ta có quan hệ không thể nói với người

chứ? Thế nhưng còn dính dáng tới phẩm vị của hắn, thật là kẻ câm ăn

hoàng liên ngay cả đắng cũng không thể nói a.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 199

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 199
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...