Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 200

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trời mưa.

Nhưng lại không có nước mưa nào có thể dính lên người.

Hoàng Linh Vũ quay đầu lại nhìn, Mộ Dung Sí Diệm cầm dù đứng sau lưng y, y âm thầm suy nghĩ, cảm thấy bản thân có lẽ vẫn rất thanh tỉnh, vì thế lại

quay về nhìn phía trước, một con ngựa khỏe nhàn nhã chở một người đầu

đội mũ trùm đi lên núi. Người ngồi trên ngựa, xác xác thực thực, không

cần nghi ngờ chính là Mộ Dung Bạc Nhai. Trên vách núi tiếng hô sát

truyền tới không ngừng, Nam Vương quân không dễ gì mới đợi được tới trận này, như hổ như sói xổng chuồng, dốc chiến cùng phần tử ngoan cố không

chịu đầu hàng.

Nhưng bên kia sườn núi, trong nhất thời chìm vào

tĩnh lặng, cho tới khi Mộ Dung Bạc Nhai đi tới trước mặt, kéo mũ xuống,

thất vọng lầm bầm nói: “Nhìn thấy ta lại trưng gương mặt người chết ra,

quá thương tâm rồi.”

Lúc này, chất đầy trong lòng Hoàng Linh Vũ, toàn là yên tâm.

“A a, ngây rồi nha, ngây rồi nha, Hoàng đại cũng có khi ngây ngốc như vậy

nha!” Sau lưng Mộ Dung Bạc Nhai truyền tới tiếng cười trẻ trung. Thì ra

là Lý Sảng, Thu Ngược Thủy, Nhạc Huy cũng đều đi theo.

“Ta… ta

nghe nói, ngươi trúng một tiễn…” Vì tâm tình dao động, câu Hoàng Linh Vũ nói ra cũng trở nên ngắt quãng, không trấn tĩnh như bình thường.

Mộ Dung Bạc Nhai ngồi trên ngựa cúi nhìn y rất lâu, mới nói: “Ta nghe nói mấy ngày nay ngươi loạn đến khẩn trương a…”

Hoàng Linh Vũ mắt sắc như dao quét qua vai trái vẫn không động đậy của hắn, hỏi: “Tay bên đó của ngươi thế nào rồi?”

Mộ Dung Bạc Nhai lúng túng gãi đầu cười ngốc: “Thật ra cũng không có

chuyện gì, như vậy rất tốt, thật rất tốt.” Chẳng qua không cười được bao lâu liền phát hiện sắc mặt Hoàng Linh Vũ càng lúc càng âm trầm, rất có

khí thế gió mưa sắp ập về, dọa cho hắn tim đập thình thịch, vội thu lại

nụ cười, ngoan ngoãn nói, “Nhạc Huy phong kinh mạch cho ta, đợi độc tính qua đi sẽ giải.”

Thu Ngược Thủy kịp thời đi lên giải thích: “Độc này chính là khiến người đau đớn khó ngừng, qua một thời gian giải

phong cho hắn thì không vấn đề nữa.” Nàng nói xong còn quay sang nói với Hắc quả phụ, “Nếu không để lão sư lại xem thử, càng có lực thuyết phục

hơn.”

Nhạc Huy liền bất mãn nói: “Độc là không thành vấn đề, cho

nên tới lúc điều lý thân thể rồi, nói thế nào cũng phải để Bạch lão sư

tới khai phương thuốc mới đúng.”

“Hừ hừ, ta biết mà, đám học y

các ngươi ai ai đều không phải thứ tốt lành, chính là sắt tâm muốn xem

thường kẻ học độc chúng ta có phải không. Sau này ta sẽ chú ý, có độc

liền thử lên người ngươi, xem ngươi có bao nhiêu năng lực, có thể giải

được bao nhiêu loại độc?”

Lý Sảng chỉ sợ thiên hạ không loạn chen mồm vào: “Ngươi làm sao mà nỡ a, độc chết hắn rồi, vậy không phải là

diễn phiên bản thật tuồng mưu sát thân phu sao!”

Nói tới đây,

trong nhất thời trở nên thiên hạ đại loạn, vài tiểu bối không thèm bận

tâm tới sự hiện diện của trưởng bối bắt đầu đánh nhau, rất náo nhiệt.

Thông qua bóng người hỗn loạn, Mộ Dung Bạc Nhai nháy mắt với Hoàng Linh

Vũ, chỉ chỉ đám hậu bối đó, Hoàng Linh Vũ dùng biểu tình bất đắc dĩ nhún vai, coi như không có ý định quấy rầy buổi kịch nháo của bọn họ.

Hoàng Linh Vũ đột nhiên nhớ tới chuyện rất lâu rất lâu về trước, không biết

là vị đàn chị nào đột nhiên nổi cảm tưởng, nói tình yêu trên đời này,

đẹp đẽ nhất chính là tình yêu không chứa bất cứ tạp chất nào.

Tình cảm của Bạc Nhai dành cho y bao hàm nhiều tạp chất như thế. Có lẽ sau

này sống chung, Bạc Nhai sẽ không quên cảm giác hổ thẹn vì chân y bị

thương, sẽ lo lắng y còn đột nhiên ly biệt, còn sợ y sẽ quay sang chọn

lựa Diêm Phi Hoàng mà bỏ đi.

Nhưng tình yêu là gì ai có thể nói

cho rõ được, tình cảm thuần túy đương nhiên trong suốt mỹ lệ như thủy

tinh, nhưng tình cảm xen vào tạp chất, cũng giống như kim cương sau khi

cắt gọt, khúc xạ ra ánh sáng nhiều màu, xa xỉ mà quý giá. Từ bỏ tiếc hận kiếp trước, có được Bạc Nhai bầu bạn lâu bền, cảnh ngộ nhân sinh biến

hóa vô thường, nhưng cuối cùng có thể đứng vững bên cạnh người này.

Mộ Dung Bạc Nhai đột nhiên cảm thấy không đúng, ai ai hô hoán lên: “Thấy cũng đã thấy rồi, ngươi khóc cái gì nữa a…”

Hoàng Linh Vũ lau lau mắt, mới phát giác thế nhưng lại rơi lệ. Nhưng thấy bộ

dáng Bạc Nhai ngồi trên ngựa tay chân vô thố, không kìm được bật cười

nói: “Không phải chỉ là mắt chảy nước sao, ngươi không thể làm như không thấy hả? Cứ nhìn bọn Lý Sảng đi, nào có ai có gan nói ra chứ, đi theo

bọn họ học hỏi đi, nếu không ta có trên một trăm biện pháp để khiến

ngươi muốn sống không được muốn chết không xong.”

Có lương tâm

nhất chính là Lý Sảng, trong lòng nghĩ những thủ đoạn của Hoàng đại đó

không phải là thứ con người có thể chịu, len lén nháy mắt ra hiệu cho

Bạc Nhai. Còn về tên Nhạc Huy ăn thịt người không nhả xương kia, trong

lòng mặc niệm rằng chuyện của đôi vợ chồng nhà đó, không thể chen vào

không thể chen vào, chờ Hoàng đại lúc nào đó làm ngươi nửa chết ở trên

giường, ta lại đi chẩn trị chẩn trị cho ngươi. Thu Ngược Thủy thì càng

có tính toán, thầm nghĩ Mộ Dung Bạc Nhai xem ra cũng đã là mạng ở rể,

làm chủ vẫn là Hoàng đại, thân là một thành viên của Lục Mang Lâu… tự

nhiên phải lấy ý kiến của Hoàng đại làm chủ, muốn ngươi sống thì ngươi

sống, muốn ngươi chết thì ngươi chết.

Mộ Dung Bạc Nhai nhìn những hậu bối đó, quả nhiên vẫn là nhìn như không thấy giả vờ gây nháo. Nhưng không biết tại sao, dần dần có cảm giác gió lạnh từng trận, sau lưng

không kìm được phát lạnh. Hắn cuối cùng bại trận đầu hàng: “Coi như

ngươi lợi hại, ta cũng không đấu với ngươi, chẳng qua hiện tại ngươi tàn chân, ta thương tay, ngược lại giống như kẻ câm lấy kẻ điếc__ vừa khéo

một đôi.”

Mà khi bọn họ đang vui vẻ, Hắc quả phụ đột nhiên tức giận quát lên một tiếng: “Chạy đi đâu!”

Mấy người nghe tiếng nhìn sang, thì ra là Bạch Lang Vương không biết tại

sao đã giải được huyệt đạo, lảo đảo chạy ra ngoài. Nam nhân này cũng coi như có tự tôn, nhặt ngay một phiến đá nhắm vào cổ mình, quay lưng về

vách núi, lớn tiếng nói: “Muốn giết liền giết, muốn xẻo liền xẻo, ta

Diệp Khâm – Hách Nhĩ Thọ hôm nay binh bại hỗn địa, vốn đã có ý tự tận.

Nhưng trước khi chết cũng không muốn nữ nhân ngươi sỉ nhục ta!”

“Diệp Khâm – Hách Nhĩ Thọ, ngươi rất có khí khái, xem xem hiện tại làm động

tác gì đó, từ đầu đến chân cực giống như đại tiểu thư vì mất trinh tiết

mà muốn cắt cổ tự tận. Ngươi có gan thì cứ từ đây nhảy xuống đi, Ô Hào

ta sau này sẽ nói với người thiên hạ, ngươi là vì ở bên hồ tám góc bị ta ở trước mặt mọi người dùng x cúc của ngươi, phẫn hận chồng chéo, vì thế tự tận.”

Bạch Lang Vương tự nhiên biết ‘dùng x cúc’ là có ý gì,

cho dù bị nam nhân dùng qua đều đã là sỉ nhục không thể diễn tả, huống

hồ còn là bị nữ nhân dùng, miệng hắn run rẩy, tức không thành tiếng, cứ

“Ngươi, ngươi” không ngừng, nhưng phiến đá trong tay thì không thể cắt

xuống.

Hắc quả phụ cười khả ố nói: “Sau đó lại viết vào sử sách,

ngươi coi như danh lưu thiên cổ rồi, là đại tướng quân, đại vương gia

đầu tiên trong lịch sử vì mất đi trinh tiết ‘mặt sau’ mà tự tận. Hơn nữa cho dù nhảy xuống dưới, vách núi này cũng không tính là quá dốc, dù sao cũng có thể lưu lại hình người cho ngươi, đem di thể của ngươi ban

thưởng cho những người có ‘sở thích đặc thù’ chơi đùa cũng là một chuyện hay.”

Thân thể Bạch Lang Vương lảo đảo muốn ngã, cuối cùng không thể nào chịu đựng được ngôn ngữ từng câu công tâm của Hắc quả phụ, thân thể mềm nhũn, ngã dưới đất.

Hắc quả phụ đi tới cạnh hắn cúi

lưng, nói: “Có đệ tử Lục Mang Lâu ta xuất sơn, loại người như các ngươi

cho dù không chết, rất nhanh cũng đều sẽ thất thế. Tạm thời để ngươi

sống, ngươi cứ từ từ thưởng thức, thiên hạ này đảo lộn như thế nào.”

Bạch Lang Vương quay đầu nhìn, dưới núi không xa là chiến trường. Trải qua

nhiều ngày bôn ba, hỏa pháo, cạm bẫy, nhiễu loạn, ngập nước, những người còn sót lại không ai còn ý chí chiến đấu, không bao lâu đã bỏ giáo đầu

hàng. Liên tục phủ phục dưới đất run rẩy không ngừng. Đến lúc này, rốt

cuộc vẫn là đại thế đã mất.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 200

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 200
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...