Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 197

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lương Tiểu Tiểu đi theo cạnh Hắc quả phụ, bên cạnh là mười lăm tinh binh Mộ

Dung Nam Cẩn phái tới, một hàng người thân mặc phục sức Nam Hàn binh,

trong loạn quân xông phá ngang dọc, trong lúc ngang dọc đã dần chen vào

đám người dưới cờ.

Hắn nghiêng đầu nhìn vị nữ nhân trong Lục Mang Lâu không ai không sợ kia, chỉ thấy trên đầu nàng đội mũ, khóe miệng đỏ hồng mang theo nụ cười bâng quơ không để tâm, thân hình cao lớn toàn bộ được che phủ trong áo khoác rộng rãi, theo nhịp run lắc của con ngựa,

chiếc áo khoác màu sắc tạp loạn lật phật phất phơ sau lưng.

Ven

đường không ít người cản trở, vì áo khoác trên người Hắc quả phụ quả

thật bắt mắt, lại một đường đi thẳng tới trung quân, không thể không

khiến người khác nghi ngờ.

Lương Tiểu Tiểu giành trước một bước

nói: “Chúng ta là do Hắc Vũ Kỳ Kim Văn Quảng quân sư phái tới báo tin,

tuyệt không có địch ý. Mấy ngày nay các ngươi giao chiến không phải là

quân ta, mà là gian kế của lão hồ ly Mộ Dung Nam Cẩn!”

Nam Hàn

cấm vệ quân tự nhiên có người nhận ra được lai lịch của chiếc áo khoác

tạp màu này, bán tín bán nghi dẫn đường đi tới. Chỉ đáng tiếc nếu Hắc

quả phụ cũng ở trong đó, căn bản không dung thứ cho người khác cản trở

kế hoạch của bản thân, đợi khi có thể thấy được bóng lưng của Bạch Lang

Vương, nhanh chóng gọn lẹ đem người dẫn đường qua sông đoạn cầu, tự có

người sẽ đem những thi thể mới ra lò này kéo lên ngựa cùng cưỡi, sẽ

không ai phát hiện có gì không đúng.

Hắc quả phụ tâm tình vui

sướng dỏng tai lắng nghe cuộc nói chuyện của Bạch Lang Vương và Thuật Hỉ Lãng, vừa đúng lúc nghe tới đoạn Bạch Lang Vương nói bản thân hối hận

không nên trúng kế kích tướng của là cờ chữ ‘nữ can’ kia, liền che miệng cười nhẹ. Thanh âm đó âm khí trầm trầm, so với Thu Ngược Thủy thì, quỷ

khí còn hơn một phần.

Nam Hàn quân xung quanh nghe tiếng đều dựng tóc gáy, quay nhìn xung quanh tìm nguồn phát ra, Hắc quả phụ sớm đã từ

trên ngựa triển khai thân pháp, không đợi người bên cạnh kinh hô, đột

nhiên đạp lên m//ô//n//g ngựa của người cạnh đó, liên tiếp mấy lần đã tới sau

lưng Bạch Lang Vương.

Lần này diễn ra quá đột ngột. Trước đó quân Nam Hàn đều đã bị quái chiêu vô cùng vô tận của quân Nam Vương đánh cho sợ hãi, không ít người còn phát tật bệnh kỳ dị, chỉ nghĩ làm sao mới có thể trọng chỉnh thế trận cuốn bụi trở về. Lại cho rằng địch quân nếu đã chiếm cứ được ưu thế như vậy, cho dù chỉ dùng chính công pháp cũng đủ

khiến bọn họ gặp phải đả kích nghiêm trọng, nào ngờ sơ hở của bọn họ sớm đã có người bên cạnh ghi nhớ. Tự nhiên, đây cũng là là nhờ Nam vương

quân luôn coi trọng tình báo chiến, tới mức mười lăm tinh binh giả trang người Nam Hàn này cũng vô cùng sống động.

Lương Tiểu Tiểu quát

hô một tiếng, mười lăm tinh binh nhân loạn xông vụt lên, nhờ ưu thế lấy

khỏe đánh mệt bất ngờ không kịp phòng bị, trong thoáng chốc đã lao tới

cạnh Thuật Hỉ Lãng và Bạch Lang Vương, vây thành một vòng.

Bạch

Lang Vương còn muốn giãy dụa, trên cổ đã bị một thứ băng lạnh dán sát

vào thịt rồi cắn một miếng, hắn kêu lớn lên, rồi cảm thấy vết thương

nóng rát một chút, trong chớp mắt xung quanh vết thương lập tức tê liệt. Hắn kinh sợ quay đầu nhìn lại, thì thấy một võ sĩ diện dung yêu diễm

một tay cầm đao, một tay giữ rắn, ngồi sau lưng mình trên cùng một con

ngựa.

“Diệp Khâm, đã lâu không gặp.” Hắc quả phụ quẫy tay đeo hoa xà đặt lên vai phải, con rắn nhỏ bịn rịn tự quấn chặt lại.

“Ngươi là… Ô…” Đến lúc này, Bạch Lang Vương ngay cả thân thể cũng không thể động đậy, quả thật sợ hãi muốn chết.

Hắc quả phụ đắc ý cười: “Gọi Ô Hào. Cảm ơn ngươi còn nhớ tới ta.” Vừa nói

xong, đã quay đầu sắc giọng quát: “Ai cũng không được phép lại gần.” Mũi đao trên tay chỉ vào mắt trái của Bạch Lang Vương, hễ động đậy sẽ đ//â//m

sâu vào.

Sở dĩ nàng chọn Bạch Lang Vương mà không phải Thuật Hỉ

Lãng, không phải là do giả công mưu tư, mà tự có lý do của nàng. Một là

gia tộc và cấp bậc của Thuật Hỉ Lãng tuyệt đối không bằng đường đường

một vương gia. Hai là nàng biết rõ tính cách của Bạch Lang Vương, rất có thể sẽ không quản đến sống chết của Thuật Hỉ Lãng, dứt khoát nhân cơ

hội mượn đao giết người.

Thuật Hỉ Lãng quả nhiên sắc mặt đông

cứng, chỉ huy binh sĩ xung quanh thoái lui. Bạch Lang Vương không thẹn

là vương gia nóng nảy, thấy tình trạng lền quát lên: “Nam Hàn quân ta

không có kẻ yếu nhược, ngươi giết ta liền giết, đừng lấy ta ra uy hiếp

người khác.”

Hắc quả phụ lại xem hắn như kẻ đã chết, một chút cũng không để tâm đến hắn, nói với người của mình: “Lui về.”

Thuật Hỉ Lãng huơ đao trong tay, nói: “Nơi này nào có thể dung cho ngươi nói tới là tới nói đi là đi!”

Hắc quả phụ ngửa đầu cười nói: “Đường này là ta mở, rừng này là ta trồng, dựa vào cái gì không thể nói tới là tới nói đi là đi!”

Thuật Hỉ Lãng còn muốn cản trở, đột nhiên cảm thấy trước ngực đau đớn, rồi

ngay cả đao cũng không nhấc nổi, nhìn xung quanh, trừ hắn ra, những

người khác đều ôm ngực lăn lộn dưới đất.

Lương Tiểu Tiểu phất tay thở dài: “Nàng chính là toàn thân mang gai, người của chúng ta thấy còn phải lùi xa ba tầm, các ngươi lại cứ liên tiếp xông tới tìm chết, Bạch

Lang Vương nói quả nhiên không sai, trong Nam Hàn quân quả nhiên không

có loại yếu nhược__ chẳng qua đều là kẻ ngốc!”

Trong lòng Thuật

Hỉ Lãng run lên, bọn họ rơi vào cảnh ngộ hôm nay, có cái nào không phải

là do nguyên nhân đầu óc không nhạy bén bằng người. Nghĩ lại hắn từ nhỏ

tới lớn, ai ai cũng đều dạy hắn__ Chiến sĩ chỉ cần dũng mãnh liều mạng

thì nhất định có thể giành được trận thắng. Hắn vào sinh ra tử đánh trận như thế cũng không biết đã bao lần. Nào ngờ đến một lần thảm bại, liền

đánh nát tín niệm kiên định không biết đã mang bao nhiêu năm.

Vậy sự kiên nhẫn thao luyện trước kia của mình tính là gì, lại không bằng

người khác động động gân não một chút, hắn chỉ hy vọng bản thân lập tức

chết đi, không cần nhận rõ được sự thật này.

Tiền phương không ai biết nơi này đã xảy ra chuyện gì, hậu phương thì người lại tản mạn,

nhất thời cũng không tới được, Hắc quả phụ thay Bạch Lang Vương điều

khiển tọa kỵ của hắn, dẫn đầu đám người tản vào rừng cây bên cạnh. Lương Tiểu Tiểu nói: “Thật lợi hại, dó là độc gì? Không chết người chứ.”

Hắc quả phụ duỗi một tay ra, giữa năm ngón tay là mấy cây châm lông bò ngân quang lấp lánh, nói: “Lượng thuốc không lớn, nếu vận khí tốt cũng sẽ

không chết người.”

Lương Tiểu Tiểu thè lưỡi, thầm nói châm lông

bò này đ//â//m lên thân những người đó, lại không có một ai phát giác, nhất

định là vì độc dược lợi hại, vừa nhiễm máu liền làm tê liệt tri giác.

Bạch Lang Vương bị Hắc quả phụ dùng một khối bố rách nhét vào miệng, kêu lên không được, mở mắt trân trân nhìn bản thân phải theo bọn họ chạy loạn

vào nơi hoang dã, điên đảo trên dưới gần mấy khắc, cuối cùng tới một

vách núi. Vách núi đó có đường đi lên, cạnh đường có cỏ hoang thấp lùn

mọc loạn, chính giữa là một con đường đất vàng nhỏ hẹp, rõ ràng bình

thường không thiếu người đi tới đây.

Càng đi càng cao, sau đó

cũng thấy rõ được đại quân bên dưới ở ba dặm phía đông bắc. Bạch Lang

Vương thầm kinh sợ, bản thân hắn ở trong quân là không thấy được toàn

bộ, khi tới đây mới biết đội hình đã tản mạn tới mức độ này. Tiền quân

và trung quân dừng lại đợi chờ hậu quân tập hợp, hậu quân thì vẫn tản

mạn, liên tục không dứt từ trong núi trên bình nguyên lảo đảo đi tới.

Hơn nữa Ô Hào đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, cũng không biết nàng

có liên quan thế nào với Kim Văn Quảng.

Bạch Lang Vương đang tâm

loạn như ma, ngựa đã dừng lại. Hắn sớm đã đặt sinh tử sang một bên,

nhưng khi định mắt nhìn kỹ phía trước, tim vẫn không tự chủ đập thịch

một cái.

Trước mắt, là một thanh niên nam tử khoát áo xám bạc,

trong tay trái cầm nạng nhỏ dài, tay phải chắp sau lưng nhàn nhã, đứng

thẳng trước vách núi. Mặt nhìn nghiêng hơi có chút bệnh trạng, thân hình gầy yếu mà lại hữu lực, giống như cây trúc. Bất tri bất giác, Bạch Lang Vương đã bị sự chuyên chú của y hấp dẫn, thuận theo ánh mắt y nhìn

xuống, trên bình nguyên xa gần, có một đường sáng mảnh nhỏ lấp lánh rõ

rệt.

“Xuất hiện lỗ hở nước rồi…” Nam tử đó nói, thanh âm đó dễ

nghe như gió thổi qua ống trúc, “Dựng cờ hiệu, bảo người của mình đi

lên. Xây đất quanh đê cao lên chút nữa.” Nói xong quay lại nhìn Bạch

Lang Vương, lại nói với Hắc quả phụ: “Đây chính là nam nhân của ngươi?”

Hắc quả phụ xì một phát, nói: “Hoàng đại, ngươi đừng nói khó nghe như thế,

nếu không Bạch Long nghe thấy thì nhất định sẽ bỏ thêm mật đắng vào dược của ngươi.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 197

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 197
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...