Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 196

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mộ Dung Sí Diệm đi lên được một nửa, đột nhiên nghe thấy tiếng vang kỳ

quái từ trên lầu truyền tới. Hắn giật mình, bước vội lên. Nam Cẩn theo

sau lưng không biết xảy ra chuyện gì, nhưng thấy Sí Diệm gấp rút, hắn

cũng trở nên khẩn trương, lao lên theo, thế là liền thấy một nữ tử mỹ lệ hồng trang tóc quấn ngồi trên bệ cửa sổ, trên cổ còn quấn tiểu xà thân

hoa, đang nở một nụ cười quái dị với Hoàng Linh Vũ ngồi dựa trên giường.

Vũ khí của Mộ Dung Sí Diệm đã nằm trên tay, quát hỏi nữ tử đó: “Ngươi là ai!”

Hoàng Linh Vũ vội nói: “Đừng động thủ!”

Nữ tử đó không để ý tới Sí Diệm, ngược lại nói với Hoàng Linh Vũ: “Ngươi

nhàn nhã chút đi, chính vì ngươi cứ lao tâm nhiều như vậy nên mới không

tốt lên được.”

Nam Cẩn không hiểu gì cả, không biết bọn họ có quan hệ gì.

Nữ tử mới nói: “Ta không phải người xấu, cũng không phải người kỳ quái,

Bạch Long tới bên kia nấu dược rồi, ta tới đây trông chừng để y không

làm trò quỷ gì nữa.”

Sí Diệm nói: “Không phải người xấu, cũng không phải người kỳ quái… vậy tại sao không đi cửa chính mà đi cửa sổ!”

Hoàng Linh Vũ ho khan một tiếng, yếu ớt nói: “Lục Mang Lâu… lưu hành lối đi bằng cửa sổ.”

Nữ nhân đó cười ha ha: “Đi cửa sổ đã là rất bình thường rồi, nếu đổi lại

là Thu Ngược Thủy, nàng không những phải đi bằng cửa sổ, mà còn phải

chúc từ trên xuống!”

Nghe tới đây, Sí Diệm cuối cùng cũng cảm thấy thanh âm quen tai, quái dị hỏi: “Ngươi rốt cuộc là ai!”

“Nàng là Hắc quả phụ a, lão sư của Thu Ngược Thủy. Hôm nay nàng khá cao hứng, không cần quá để ý.”

“A!” Không chỉ Mộ Dung Sí Diệm, mà ngay cả Mộ Dung Nam Cẩn cũng nói không ra lời. Hắc quả phụ người cũng như tên, vẫn luôn dùng hắc y để hiện diện,

khi nhiều người còn dùng khăn đen che mặt, chưa từng thấy nàng ta mặc y

sam màu sắc khác.

Khi hai đại nam nhân này đang vô cùng vướng

mắc, một mùi dược vị phiêu tới, thì ra là Bạch Long từ ngăn cách vách

bưng chén dược qua, lầm bầm: “Chén dược này bất luận thế nào ngươi cũng

phải uống hết, không uống ta liền đình công cho ngươi xem!”

Hoàng Linh Vũ giơ tay định tiếp, bị Bạch Long cản lại: “Động cái gì mà động, chê máu chảy ra chưa đủ nhiều sao, ta đút ngươi!”

Hắc quả phụ một thân hồng trang ôm tay xem náo nhiệt, cười hi hi: “Động tác của hai người các ngươi nhìn thế nào cũng thấy rất ái muội, không bằng

ta làm bà mai, để Bạch Long theo hầu hạ Hoàng đại, sau này Mộ Dung Bạc

Nhai đó làm lớn, Bạch Long làm nhỏ là được.”

Bạch Long đau đầu

nói: “Ta biết hôm nay ngươi cao hứng, nhưng mà đừng thêm loạn được

không? Không thì đợi lát nữa ta cùng ngươi đi gặp tình nhân cũ, thế

nào?”

Hắc quả phụ liếc hắn một cái, nói: “Bộ hiếm lạ gì tên mập

như ngươi đi cùng ta sao, ta nhất định phải trang điểm thật xinh đẹp

thật xinh đẹp, xuất hiện trước mặt tên cầm thú đó chọc tức hắn một hồi.

Chuyện đánh chó rớt dưới nước, bản thân mình tự làm vẫn thú vị hơn, sau

này đáng để chậm rãi hồi tưởng.” Nói tới đây, nàng tựa hồ nhớ ra cái gì, “Hoàng, lần trước áo trùm ‘sắc màu’ mà ngươi nói vẫn còn thừa chứ? Cho

ta mượn một chiếc.”

“Ngươi cần nó làm gì, trong lâu của ta có một chiếc, là Nhạc Huy nhờ người mang về hiếu kính ta.” Bạch Long nói.

“Ngươi xem, thứ hồng diễm tuyệt trên người ta cũng quá bắt mắt rồi, cho dù

trình độ khinh công có cao, muốn không khiến người chú ý xuất hiện trước mặt tên cầm thú đó thì cũng rất khó, cho nên không bằng tìm thứ nào phủ lại trước.”

“Vậy sao, ngươi đến lầu các tìm trong cái hòm trắng

nâu đi, bên trong đó có. Đúng rồi, chìa khóa đặt ở trong hốc tường ở chỗ ta ngủ.”

“Vậy ta đi trước.” Hắc quả phụ chớp chớp mắt, liếc Mộ

Dung Sí Diệm cười điệu một cái, “Tiểu oa nhi còn không mau thu roi của

ngươi lại, chơi trò ngược đãi thì ngươi còn phải gọi ta một tiếng tiền

bối đó.” Nói xong đứng lên thành cửa sổ, đám người Sí Diệm chỉ thấy rèm

đỏ trên đài lắt một cái rồi không thấy bóng người.

Mộ Dung Nam Cẩn hỏi: “Nàng đây là…”

Bạch Long cười nói: “Nàng và Bạch Lang Vương kia có chút hận cũ, lần này

được một lần xóa sạch, nên cao hứng phát điên rồi.” Hắn chuyên chú rót

dược vào miệng Hoàng Linh Vũ, một giọt cũng không để sót, mới tiếp tục

nói, “Thật ra nàng rất dễ thương, chỉ là bình thường không để các ngươi

nhìn ra mà thôi.” Nói tới đây, trên mặt đột nhiên nổi lên chút rặng hồng xấu hổ.

Mộ Dung Sí Diệm lớn như vậy rồi còn chưa thấy nam nhân

xấu hổ thành thế này, bị dọa cho lùi nửa bước. Ngay cả Mộ Dung Nam Cẩn

cũng thầm nghĩ, nghe cuộc nói chuyện vừa rồi của họ, Hắc quả phụ rõ ràng vô cùng quen thuộc đối với bài trí trong phòng ở của hắn đặc biệt là

bài trí phòng ngủ, chẳng lẽ thật sự có gian tình!

Hoàng Linh Vũ

sớm đã biết rõ về ‘gian tình’ giữa họ, không bận tâm nhiều, ngược lại

thở dốc một hơi, bất đắc dĩ nói: “Bạch Long ngươi cũng quá quá phận rồi, thế nhưng lại dùng cách rót, ta lại không phải người không uống dược.”

Bạch Long tức giận nói: “Nếu ngươi đã đưa ra điều kiện đó với ta, chọc tức

ta thành thế này, nói cái gì ta cũng phải lấy tiền vốn và tiền lời về.

Cứ xem lần này, ngươi nhìn đi, đợi chuyện này xong, ta không rót dược

cho ngươi nửa năm một năm thì ta không mang họ Bạch.”

Hoàng Linh

Vũ trợn mắt há họng, cuối cùng nhỏ giọng nói: “Ngươi theo họ của Hắc quả phụ cũng được, chẳng qua từ nay về sau phải nỗ lực phơi nắng cho đen

một chút, mới không tới mức sỉ nhục gia môn.”

“Ngươi nói cái gì!”

Mộ Dung Nam Cẩn lấy làm lạ nói: “Y đưa ra điều kiện gì với ngươi, mà chọc tức ngươi thành thế này?”

“Còn có thể có gì nữa, y muốn đến hồ tám góc xem chiến quả.”

“Cái gì!” Mộ Dung Sí Diệm cũng lớn tiếng phản đối, “Đã nửa sống nửa chết rồi, còn ra ngoài làm gì.”

“Bạch tiên sinh diệu thủ hồi xuân, ta đã tốt lên nhiều rồi. Cũng không làm gì, chỉ đi xem thôi.”

“Không được.” Mộ Dung Nam Cẩn cũng không đáp ứng.

Sắc mặt Hoàng Linh Vũ âm trầm xuống, nói với Bạch Long: “Bạch Long, bọn họ

thế nhưng dám hạn chế hành động của lão đại Lục Mang Lâu, nên làm thế

nào ngươi biết rồi chứ.”

Sắc mặt Bạch Long âm trầm bất định, cuối cùng thở dài: “Mộ Dung huynh đệ, không phải ta không giúp các ngươi, y

thực sự là lão đại đương gia của chúng ta, các học sinh cũng đều thích

nghe lời y, nếu ta không nghe theo lời y, trở về sẽ không có học sinh

nào nguyện ý nghe bài giảng của ta nữa, không có học sinh nghe bài giảng của ta, mặt mũi của ta cũng thật sự không còn…”

“Nói trọng điểm!” Mộ Dung Nam Cẩn nghe tới mức sắp phát cuồng.

“Ý của ta chính là, ai, tùy tiện y đi, ta có thể bảo chứng y không chết là được.” Bạch Long phất tay nói, “Ngươi cũng không cần lo lắng sẽ có hậu

quả nghiêm trọng gì, dù sao y đã là người tàn phế rồi, thương có nặng cỡ nào cũng vẫn là một người tàn phế, bình vỡ thì không sợ bị đập nữa.”

Mộ Dung Nam Cẩn hầu như phải bi thán cho vận mệnh tương lai của Mộ Dung

Bạc Nhai__ trong Lục Mang Lâu này, rốt cuộc dung chứa những người thế

nào a!

__

Bình nguyên ngoài hồ tám góc, tàn quân Nam Hàn lục tục tiến vào.

Tang thương__ Đây chính là tâm tình lúc này của Bạch Lang Vương Diệp Khâm –

Hách Nhĩ Thọ. Chuyện cũ như khói tan đi, năm tháng từng tung hành ngang

dọc trên chiến trường tựa hồ đã một đi không trở lại, Bạch Lang Vương có giác ngộ này liền cảm thấy bản thân đã già đi.

Địch nhân trước

mặt không cần nghi ngờ là khắc tinh của hắn. Đây là đội ngũ không nhờ

dũng tướng không nhờ cường binh cũng có thể cho hắn ăn khổ liên tiếp.

Sau khi ra khỏi Sài Đô, bọn họ đuổi theo đội quân mà trong thâm tâm cho là

của Hắc Vũ Kỳ. Tại trận Tây Lương cốc như ác mộng kia, hầu như chưa chân chính chính diện giao phong, nhánh đội ngũ đó đã khiến bọn họ nếm được

mùi vị bại hoàn toàn.

Khi trận Tây Lương cốc kết thúc, Bạch Lang

Vương từng nảy sinh cảm giác khinh thường đối với chiến lực của Hắc Vũ

Kỳ, dưới tình thế bại trận nghiêng về một bên như vậy, Bạch Vũ Kỳ và cấm vệ quân thế nhưng không có bao nhiêu người chết tại đó, kẻ bị thương

chiếm tuyệt đại đa số, hơn nữa còn không phải là trọng thương nguy hiểm

tính mạng.

Nhưng khi thời gian trôi qua dần, Bạch Lang Vương đã

phải thay đổi dần suy nghĩ của mình, hắn thậm chí bắt đầu cho rằng, có

lẽ địch phương cố ý không giết chỉ làm bị thương, vì tướng quan binh tốt bị thương liên tục phát sốt cao, một phần trên thổ dưới tả, một phần co giật động kinh__ nếu là trực tiếp chết trên chiến trường thì còn tốt,

ít nhất sẽ không trở thành gánh nặng sống sờ sờ này.

Không may là vẫn chưa kết thúc, hắn và Thuật Hỉ Lãng thương nghị muốn quay lại lui

quân để nghỉ ngơi trước, ai biết mới lui được nửa dặm, thì không biết

lại dẫn lên cơ quan nào, liên tục vang lên tiếng sấm nổ nổi hỏa, bụi bặm tứ phía đá bay loạn xạ, so với thiết pháo thì cũng không thua kém gì.

Cho tới khi bọn họ thay đổi phương hướng trở lại, mới thoát khỏi cảnh

địa như thế. Giống như kẻ địch cố ý nhất định muốn bức bọn họ về hướng

này.

Thuật Hỉ Lãng từ hậu quân chạy tới, hắn nhìn sơn lâm bằng

phẳng phía trước, không nhìn ra có mai phục gì, liền cười khổ một trận

với Bạch Lang Vương, nói: “Chiêu này của Kim Văn Quảng thật lợi hại, ta

cũng không biết hắn lúc nào lại đưa ra những hỏa khí lợi hại.” Nhiều

ngày gian khổ hành quân, trên trán dưới cằm hắn đã mọc thêm nhiều cọng

mới.

“Ta nói sao hắn lại dễ dàng để mấy thiết pháo cho ta, thì ra là có trò sát thủ khác, những cơ quan lôi hỏa dưới đất của hắn, tuy

không thể tùy tiện công kích, nhưng thực dụng cho việc phòng thủ, quả

thật là lợi khí khó thể so bì. Cũng phải nói lại, hậu quân thế nào? Sao

lại chậm như thế?”

“Còn có thể thế nào, có thể đi nổi đã là vạn

hạnh rồi.” Thuật Hỉ Lãng thở dài thườn thượt, “Từ khi vào cấm vệ quân,

mắt thấy phong độ của Kim Văn Quảng, cũng từng làm thủ hạ của hắn mấy

năm, vô cùng kiên tin bản thân trăm trận trăm thắng. Thì ra Kim Văn

Quảng chung quy vẫn là Kim Văn Quảng, gặp hắn, ta chung quy vẫn không

thể nào thắng được hắn.”

“Còn chưa tới thời khắc cuối cùng, sao ngươi có thể nói ra lời nhụt chí như vậy!”

“Cho dù ta không nói, ngươi chắc cũng có thể nhìn ra được thực tình thế nào

rồi.” Thuật Hỉ Lãng giơ roi ngựa lên, chỉ huy hậu quân.

Mặt trời

đã hơi nghiêng về tây, trong sơn lâm mùa hạ ẩm ướt nóng nực, Bạch Lang

Vương quay đầu nhìn hậu quân, vẫn còn rối loạn lác đác không thấy đội

ngũ, binh sĩ hoàn hảo hoặc là dìu kẻ bị thương, hoặc lôi kéo, hoặc gánh

đồ, chăm sóc những chiến hữu bị thương… đây là thảm trạng do đối trận

với quân Trác Kiếm lúc đó.

Vì thế hắn cũng trầm mặc, nửa ngày sau mới nói: “Trong quân Trác Kiếm có Lục Nẫm Giác, trong Hắc Vũ Kỳ có Kim

Văn Quảng, chẳng lẽ thật ứng với câu nói cổ kia?”

Thuật Hỉ Lãng mệt mỏi, đợi hắn nói tiếp.

Bạch Lang Vương lầm bầm nói: “Đường hẹp tương phùng kẻ dũng thắng, kẻ dũng

tương phùng kẻ trí thắng. Lục Nẫm Giác có lẽ có thể cùng Kim Văn Quảng

tranh thắng bại. Tuy không cam tâm, nhưng chúng ta chung quy vẫn là kẻ

lỗ mãng. Mà hiện tại nghĩ lại, trên lá cờ lớn đó quả nhiên là kế khích

tướng, nếu lúc đó ta không xúc động như thế thì tốt rồi.”

Thuật Hỉ Lãng đang định nói, đột nhiên nghe thấy một tiếng cười nhẹ ảo như nữ quỷ vang lên gần đó.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 196

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 196
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...