Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 152

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cuối cùng vẫn là xuất hiện…

Bọn họ có lẽ đã trải qua một trận vây đuổi truy sát theo kiểu lưu manh,

hoặc trải qua một màn hiển thị cạm bẫy kiểu bỉ ổi, hoặc trải qua một

trận đại chiến địa ngục trùng xà còn sống nhăn. Tóm lại, ai nấy trong số đó đều toàn thân thê thảm, như dùng sao cũng đã ra được.

Những

người đó còn đang nghĩ phải chú trọng hoàn thành nhiệm vụ trước tiên.

Nhưng vừa ra khỏi khu rừng, thì thấy trên đường hành quân không có cái

gọi là ‘năm trăm hộ vệ binh’ như trong tình báo, chỉ có ba bốn người

hoặc ngồi hoặc dựa vào một thân cây. Mà khi nhìn quanh tìm kiếm, lại

không biết những hộ vệ đội đã biến mất kia đang mai phục ở đâu, trong

lòng đều thầm kinh hoảng, chẵng lẽ bản thân đã bị bao vây hoàn toàn rồi, vì thế lại không dám tùy tiện vọng động.

Mạc Xán sắc mặt xám tro, run rẩy khóe môi nói không ra lời, nhưng dù sao cũng đã ra được.

Hoàng Linh Vũ đã lâu không gặp nữ nhân trước mắt này, khi gặp lại lần nữa,

suy nghĩ trong lòng chỉ có một__ tuy nói hảo nam không đấu cùng nữ nhân

là thiên kinh địa nghĩa, nhưng đối với nữ nhân này, ai nếu dám thủ hạ

lưu tình thì kẻ đó chính là bạch si đại ngu xuẩn, là kẻ địch của toàn

thiên hạ.

Mạc Xán đần tiên nhìn thấy Mộ Dung Sí Diệm đang nằm

trên đùi Hoàng Linh Vũ, đây là hài tử nàng vừa yêu vừa hận. Tiếp theo,

nàng chú ý tới mục quang trắng trợn của Hoàng Linh Vũ, nhìn tới nam tử

rất có thể khiến người sinh ra dục vọng ức hiếp này. Nhưng khiến nàng

cảm thấy phi thường quái dị vẫn là sự xuất hiện của Trình Bình, chuyện

cách nhiều năm, nàng không ngờ được Trình Bình đã bị nàng tuyên bố là kẻ đào phản lại vẫn còn sống.

“Xem ra sự xuất hiện của ta khiến ngài kinh ngạc rồi nha.” Trình Bình nói.

Đợi những người đó lục tục lần lượt tập trung đầy đủ, còn bày ra thế đánh

nhau, Hoàng Linh Vũ chậm rãi vỗ tay, y giao Mộ Dung Sí Diệm cho Trình

Bình bảo quản, chống người đứng lên.

“Chúng vị đại ca và… và vị

bà bà này, đi đường cực khổ rồi!” Khi mắt Hoàng Linh Vũ đảo qua Mạc Xán, do dự ngừng lại một chút, tiếp theo dùng giọng điệu vô cùng chân thành

gọi ra tiếng ‘bà bà’, Mạc Xán nhưng lại không có làm gì, hít thở thật

sâu cảnh cáo mình phải bình tĩnh quan sát kỳ biến, không thể tùy tiện

vọng động.

Trình Bình nhớ rất rõ, trong một lần nói chuyện, mọi

người đều khổ sở khẩn cầu Hoàng Linh Vũ đem kỹ xảo chửi rủa truyền ra

rộng rãi. Trong đó chính là có điểm này, chửi rủa nữ nhân oán hận nhất__ một là chửi nàng xấu, hai là chửi nàng già.

Hoàng Linh Vũ nhìn

đám người toàn thân lá cỏ nói: “Mấy vị này trên thân máu tươi thấm ướt,

có phải đã gặp phải cơ quan gì không, thậm chí còn có người bị dây thừng quấn lưng xiết gãy thế?”

Mấy người này sắc mặt biến đổi, quả

nhiên như lời Hoàng Linh Vũ nói, gặp phải cạm bẫy bỉ ổi khó thể tưởng

tượng, mà chủ nhân bố trí cạm bẫy tướng mạo thế nào, bọn họ ngay cả gặp

cũng chưa từng gặp qua.

“Trình Bình, ghi lại, dưới tay Lương Tiểu Tiểu còn sống mười một người.”

“Được.”

“Đám này… chân mềm nhũn, khóe miệng co giật,… Trình Bình ghi lại, dưới tay

Thu Nhược Thủy còn sống bốn người, hơn nữa còn có dấu hiệu bị dọa ngốc.” Nói xong, lại tự lầm bà lầm bầm: “Độc thuật đối phó địch tập phạm vi

lớn rất có tác dụng a, xem ra lớp độc thuật kỳ sau phải khuyên Hắc quả

phụ đồng ý truyền bá mới được.”

Trình Bình nhịn không được nói:

“Hắc quả phụ sẽ không đồng ý đâu, bản thân nàng chính là người thi hành

yêu cầu ‘quý tinh không quý nhiều’…”

“Vậy thì khuyên nàng mở lớp độc thuật công cộng?”

“Hoàng đại, đừng lạc đề, mặt bọn họ đều xanh rồi…” Trình Bình chỉ chỉ bên dó, ngăn cản suy tư nghiêm túc của Hoàng Linh Vũ.

Hoàng Linh Vũ làm theo chỉ thị của Trình Bình, cuối cùng nhìn sang đám hán tử sắc mặt như tro, thở dốc phì phò vừa chạy ra kia.

Y kinh ngạc nói: “Chư vị mặt mũi dữ tợn, rõ ràng là bị tức không nhẹ,

không phải ném dao thì là ném thương, có phải đã gặp phải một vị đại ca

hành động dị kỳ, thích chạy đông chạy tây, nói chuyện rất ‘thẳng thừng’, nụ cười vô cùng ‘gợi cảm’ không?”

Sắc mặt Trình Bình lạnh xuống.

“Trình Bình a, bạn đời đó của ngươi không được, lại lưu tới mười hai người còn sống.”

Hoàng Linh Vũ mới nói xong, Lộ Thị Tửu vội vội vàng vàng từ phía sau lưng

địch xuất hiện, trên người hắn cũng không mấy chỉnh tề, toàn thân cỏ

vụn, trên mặt còn mấy vết thương.

Lộ Thị Tửu thở dốc chống cây

nói: “Ta oan uổng, nếu không phải ta đi sai hướng, dẫm phải cạm bẫy bố

trí kế đó, thì sao lại để bọn họ dễ dàng chạy thoát?”

Hoàng Linh

Vũ nói những câu này chẳng qua là chọc tức địch nhân thuận lợi chọc tức

Trình Bình mà thôi, sao y có thể không biết công lực của Lộ Thị Tửu kia

chứ? Cạm bẫy của Lương Tiểu Tiểu chỉ có thể làm sụp những kẻ hàng trung

hàng thấp phản ứng không đủ nhạy bén, mà bên Lộ Thị Tửu, vừa rồi đại

khái đã đem tinh lực toàn bộ tập trung trên những cao thủ này. Còn về

Thu Nhược Thủy, trình độ dụng độc của nàng vốn chính là dị loại trong dị loại.

Sự thật cũng là như thế, với loại hình dấn thân vật lộn

như Lộ Thị Tửu, chú trọng chính là phải trước tiên giải quyết kẻ mạnh

nhất. Vì nếu trong lúc đang đột ngột tập kích lại không thể đánh bại kẻ

mạnh nhất trong số đội ngũ, thì chiến đấu sau đó sẽ không còn tìm được

cơ hội nào tốt hơn nữa.

Những lời trêu chọc này trong tai Lộ Thị

Tửu cũng chỉ là nói đùa, vì hắn đối với thực lực của mình đương nhiên rõ ràng nhất. Nhưng trong tai những người mà hắn còn chưa thể lấy được gì

tốt dưới tay bọn họ, thì lại là chế nhạo cay độc, khinh thị chỉ chó mắng mèo.

Mạc Xán đã lĩnh giáo một trận mắng chửi ở chỗ Thu Nhược

Thủy, vốn đã tức tới mức như ma như ảo, nhưng nghĩ tới sắp có thể mang

Mộ Dung Sí Diệm về, cũng chỉ có thể trước tiên đem đám hậu bối ác liệt

này bỏ qua một bên. Cuối cùng vẫn là địch không lại được sự khiên chiến

liên tục của Hoàng Linh Vũ, tức giận quát một tiếng: “Đừng quản gì nữa,

ai có thể bắt được Mộ Dung Sí Diệm, có thể được thêm một chỗ trong Trang Viên. Ai bắt được Lục Nẫm Giác, thưởng trăm lượng bạc!”

Lúc này, Lương Tiểu Tiểu trâm cài rối loạn lảo đảo ngả nghiêng cuối cùng cũng

lao ra khỏi khu rừng đó, còn vừa mắng chửi: “Con độc xà đáng ghét không

có mắt…”

“Phối hợp vẫn là chưa được a…” Hoàng Linh Vũ nói, nhìn dáng vẻ Lương Tiểu Tiểu là bị thiệt do độc vật của Thu Nhược Thủy rồi.

Trình Bình giống như một lão sư chân chính tận trách tận chức, nghiêm túc

nói: “Dưới tình trạng lâm thời phối hợp mà như vậy thì đã không tồi rồi, một khi có kinh nghiệm thực chiến, sự ăn ý sẽ tới rất nhanh.”

____

Nghe nói Tần Tì Bà chính là một trong những hộ vệ Diêm Phi Hoàng phái tới

bên cạnh Hoàng Linh Vũ. Nếu Diêm Phi Hoàng bồi dưỡng ra, trù tính trở

thành binh truyền lệnh của Nam Vương quân thì cũng không phải vấn đề gì

lớn. Vấn đề nằm ở chuyện khi tự thân tiếp xúc với Hoàng Linh Vũ đã cải

danh thành Lục Nẫm Giác, hắn dần nảy sinh một suy nghĩ, Hoàng Linh Vũ

này thực sự là kình địch của Diêm Phi Hoàng.

Bên cạnh Hoàng Linh

Vũ cũng có một tốp nhân tài cực kỳ ưu tú, Hoàng Linh Vũ này cũng rất có

trí tuệ. Nhưng điểm tỳ vết duy nhất trong đó chính là, lực chiến đấu của Hoàng Linh Vũ này quá yếu, trong mắt đám người bọn họ mà thấy, thì nếu

rời khỏi sự bảo hộ của đồng bạn, Hoàng Linh Vũ sẽ giống như con đại nhu

trùng trắng trắng mập mập, mặc ai đều có thể một cước dẫm nát bấy chảy

dịch.

Cho nên hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý, xem ra để báo ân tri

ngộ bồi dưỡng của Diêm Phi Hoàng, thật sự phải bỏ ra tính mạng để bảo hộ người này rồi.

Nào biết khi không dễ gì cuối cùng mới xảy ra

chuyện, trong lòng đã rục rịch muốn thử, nhưng Hoàng Linh Vũ lại điều

năm trăm thân vệ binh đi chỗ khác, lúc đó hắn gấp tới muốn dậm chân. Khi quay đầu lại, hắn chỉ có thể thấy được kính quang từ trên cây chỗ xa

chiếu tới, xác nhận Cầm Sắt đang trốn ở đó, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị đánh ngất Hoàng Linh Vũ mang người chạy đi, tóm lại cũng yên tâm được

một nữa.

Chuyện luôn có chỗ chuyển biến, Tần Tì Bà không nghĩ tới chính là, Lý Sảng tân tân khổ khổ đưa năm trăm kỵ binh về đội quân nhu

hậu phương rồi, chuyện đầu tiên làm chính là tìm đến đội trưởng quân

nhu, lấy lệnh bài điều động năm trăm cung kỵ binh. Mà tất cả thân vệ thì lại bị lưu trong trướng quân nhu không cho phép tự tiện ly khai.

Tần Tì Bà mẫn cảm phát giác được có chuyện gì đó sắp phát sinh, có lẽ người tới vô cùng khó đối phó, tới mức phải điều động cung kỵ binh đi ứng

phó. Vì thế hắn nhờ thân phận ‘truyền lệnh binh’ và lệnh bài, vượt qua

mấy trọng phòng vệ, đi theo sau lưng cung kỵ binh lặng lẽ trở về tìm

Hoàng Linh Vũ.

Giữa đường, Lý Sảng liền để tất cả binh sĩ xuống

ngựa đi bộ, cho cung lên dây, lặng lẽ từ xung quanh bao bọc lại. Thế bao vây hoàn thành, thủ pháp thao tác khi Lý Sảng chỉ huy cung kỵ binh

khiến Tần Tì Bà cảm thấy hiếu kỳ, cự ly này, vừa khéo đủ để khiến binh

sĩ không thạo võ công nhưng được huấn luyện tỉ mỉ có thể tránh được tai

mắt cao thủ.

Khi Tần Tì Bà lại nhìn sang chỗ của Cầm Sắt, liền

đại kinh thất sắc, vì bảo hộ Hoàng Linh Vũ, Cầm Sắt đã ẩn mình ngoài ba

trượng ở hậu phương, cự ly này cũng không thể nào biết được động tĩnh

của cung kỵ binh. Hắn rốt cuộc muốn làm gì, lẽ nào thật sự muốn đánh

ngất người rồi mang đi sao?

Mà lúc này, đám người Mạc Xán vừa mới từ trong rừng thê thảm chạy ra.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 152

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 152
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...