Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 11

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong điền ruộng khắp nơi đều là những cái bóng yêu dị, ngọn lửa màu da cam

do người bị thiêu vừa rồi lan ra không ngừng lay động trái phải. Phối

thêm bối cảnh âm u và bầu trời đầy sao, có cảm giác u ám quái dị không

tả nổi__ Đặc biệt là khi đã biết ngọn lửa này bắt nguồn từ thân thể của

con người, cảm giác sợ hãi này giống như cỏ dại, chậm rãi sinh sôi trong lòng người.

Chỉ là Mộ Dung Bạc Nhai không phải người bình

thường, Hoàng Linh Vũ lại thuộc về trường hợp không rõ, cho nên cũng

không bao quát trong phạm vi người bình thường.

Hoàng Linh Vũ

nhìn Mộ Dung Bạc Nhai ngồi xổm dưới đất, chỉ thấy hắn đầu đầy mồ hôi,

ngực phập phồng nhấp nhô, nhưng tựa hồ không nghe thấy tiếng hít thở.

Trên sườn phải có một động máu đang chảy, khi ngực phập phồng còn kèm

theo tiếng rít rít như đang thổi ống.

Thấy tình hình này, y cũng phải giật thót cả mình, cái này không phải chứng tràn khí vào ngực thì còn có thể là gì!

Nhớ lại trên phim ảnh kiếp trước thường xuyên diễn cảnh này, có người bị

đ//â//m lủng ngực, nhưng lại làm như không có chuyện gì tiếp tục đại chiến

ba trăm hiệp không chút trở ngại. Từ sau khi vào khoa pháp y, y hễ coi

tới cảnh này liền gục đầu ngủ, lười xem tiếp.

Vì khoa pháp y

thường xuyên nhận được án lệ vì chứng tràn khí vào ngực nghiêm trọng mà

chết, đại bộ phận người bị chứng tràn khí nghiêm trọng đều là vì phần

sườn bị thương, khiến không khí bên ngoài ào vào ngực. Mà khí áp trong

ngực một khi tăng cao, sẽ đè nặng làm phổi sụt xuống. Vì thế, nếu không

thể kịp thời xóa bỏ chứng tràn khí vào ngực, cuối cùng sẽ khiến người

nghẹt thở mà chết vô cùng dễ dàng.

Y đang định chạy qua giúp đỡ,

Mộ Dung Bạc Nhai đã xé một mảnh y phục, quấn chặt thành một cục, cố gắng làm động tác thở ra, rồi nhét nó vào trong động máu.

Mộ Dung Bạc Nhai vì đau mà trong nhất thời không thể mở miệng nói chuyện, còn phải

nhét cục vải đó vào thật chặt, Hoàng Linh Vũ kinh dị nhìn hành động của

hắn, vì động tác phả hơi ra trước khi nhét vào, đã xóa bớt được giới hạn lớn nhất cho khí thể trong ngực. Cho dù vào thời đại của y, người có

hiểu biết đối với chứng tràn khí vào ngực cũng lác đác ít ỏi vô cùng, mà trong thế giới cực độ thiếu hụt khoa học giải phẫu này, Mộ Dung Bạc

Nhai có thể có hành động này chỉ có thể nói rõ được một chuyện, chỉ sợ

hắn đã quá quen thuộc với cuộc sống thường xuyên bị thương này, cho nên

biết dưới tình huống nào thì nên áp dụng biện pháp trị liệu cấp tốc nào.

Mộ Dung Bạc Nhai băng bó xong vết thương, nhìn Hoàng Linh Vũ nói: “Từ

hướng ngươi tới có một hồ sen, đúng không?” Hắn đã khá lâu không trở về

Hoài Qua, cũng không thể bảo đảm tá điền ở đây sẽ không lấp hồ sen đó

lại để trồng ruộng.

Hoàng Linh Vũ lập tức biết được hắn muốn trốn tạm vào trong hồ sen, gật đầu, không tỏ ý kiến gì nhìn vết thương của hắn.

Mộ Dung Bạc Nhai lại khì mũi khinh thường đối với vết thương này, nói:

“Trước tiên lo lắng cho thỏa đáng bản thân mình đi, ngươi qua đó đợi

ta.” Nói rồi, nhịn cơn đau ở ngực, quay người bố trí dấu vết chạy trốn

theo hướng khác.

“Trốn trong ruộng đi.” Hoàng Linh Vũ nói.

Mộ Dung Bạc Nhai lập tức trả lời: “Nhất định sẽ bị phát hiện.”

Hoàng Linh Vũ nghĩ nghĩ, y cũng biết bản thân không có năng lực thấu hiểu

người học võ như Mộ Dung Bạc Nhai, cũng không thể tiếp tục ngăn cản,

chạy tới hướng hồ sen.

Mộ Dung Bạc Nhai bố trí xong, thấy cũng

còn kha khá thời gian, bèn lục tìm trên người những hắc y nhân kia. Xuất môn tại ngoại phải có dược trị thương, quả nhiên không bao lâu đã tìm

được một khối thuốc cao da chó, ngửi mùi vị cảm thấy là hàng thật, liền

đem hơ hơ trên lửa, sau đó dán lên vết thương đã bị nhét vải bố của

mình. Một lát phải xuống nước, cần giải quyết vấn đề trước mắt trước,

còn về thuốc cao và vải băng, thoát hiểm xong lại nói.

Hắn đang

định chạy theo Hoàng Linh Vũ, tiếng xé gió đã nhanh chóng ập tới, hắn

biết kẻ địch đã đuổi tới. Vội cuộn người lăn vào ruộng lúa, sau đó vút

đi theo phương hướng của Hoàng Linh Vũ.

Ngoài dự liệu là, chỗ

Hoàng Linh Vũ đã đi qua, vết tích lưu lại rõ ràng quá mức bình thường,

cây lúa bốn phía đều ngã rạp, vết chân sâu hoắm, bước chân rất lớn.

Giỏi cho Hoàng Linh Vũ, Mộ Dung Bạc Nhai bật cười.

Thì ra Hoàng Linh Vũ tự biết bản thân không am hiểu võ công, nơi đã đi qua

nhất định để lại dấu vết rõ ràng, hơn nữa lại không biết phương pháp xóa bỏ hành tung, liền dứt khoát thực hiện kế nghi binh thật như giả, giả

như thật.

Vào lúc này mà có một đồng bạn hiểu tình đạt lý như thế, tuy người có hơi đáng ghét một chút, nhưng cũng không tồi chút nào.

Người đến đã tiếp cận rất gần, Mộ Dung Bạc Nhai không có nhiều thời gian nán

lại, nhẹ nhàng trầm xuống nước. Mùa thu sắp tới, nước tuy ấm áp hơn mặt

đất một chút, nhưng vẫn mang theo hơi lạnh, cho dù có thuốc cao da chó

bảo vệ, cũng vẫn làm vết thương nhói lên từng cơn, vội đứng thẳng như

cương thi để làm dịu bớt.

Đèn người ở xa cũng sắp thiêu đến tận

cùng, dư hỏa nhảy múa rồi dần tắt. Trong hồ tối mù không chịu nổi, chỉ

mơ hồ thấy được vài lá sen, có cái đã héo úa nhăn nhúm, và dấu vết còn

lại của lá sen, cùng đài sen chắc nịch.

Hắn đang định hái một

cuống sen*, đột nhiên bên cạnh có một cánh tay duỗi ra nắm lấy hắn. Nếu

không phải biết trước trong trì đàm có người, hắn đại khái đã vung kiếm

xoẹt một phát cắt đứt cổ đối phương. Quay đầu lại nhìn chỉ thấy Hoàng

Linh Vũ giao cho hắn một cọng cuống sen, hai bên bị bẻ gãy, chính giữa

trống rỗng, chính là thứ hắn đang muốn làm.

“Ngươi làm sao…”

Hoàng Linh Vũ đoán được hắn muốn hỏi cái gì, y ngay cả hạt sen cũng không

biết ăn, nhưng lại biết cuống sen rỗng ruột, như vậy không phải có chút

kỳ quái sao? Thế là thấp giọng trả lời: “Học thì phải ứng dụng, trên

sách không phải có nói sen mọc thẳng đứng, không cành không nhánh sao?”

“Ngô?” Có sao? Sao ta chưa từng nghe nói qua?

Hoàng Linh Vũ lúc này mới nhớ ra, thế giới này không có Chu Đôn Di, thì cũng

sẽ không ai từng đọc qua ‘Ái Liên Thuyết’, nên gượng cười, ha ha một

chốc rồi nhét cuống sen vào miệng.

Bên ngoài đột nhiên sáng lên,

hiển nhiên người tới đã châm đuốc. Hai người chợt có cảm xúc như đang

cùng chung kẻ địch, nhiệt huyết sôi s//ụ//c, nhìn nhau cười, nắm chặt tay

nhau, ngậm cuống sen, lặng lẽ dìm người dưới đám lá sen héo úa.

Ánh lửa đi qua đi lại trên mặt nước, hai người ở dưới nước có thể thấy được bóng người lắc lư, tiếng bước chân hỗn tạp, trong làn nước nghe càng

thêm rõ ràng.

Sau đó có hai ba người xuống nước tìm kiếm, ngặc

nỗi hồ thực sự quá lớn, lá sen lại nhiều, không thể nhìn rõ, chỉ có thể

tìm kiếm từng chút một.

Mộ Dung Bạc Nhai biết trong hồ có nuôi

cá, nên không sợ bị người khác nhìn ra động tĩnh gì, nắm tay Hoàng Linh

Vũ cùng chơi trò bịt mắt bắt dê. Nước hồ se lạnh, vết thương cũng từ từ

thấm máu, khiến nhiệt độ cơ thể của hắn giảm đi không ít. Mộ Dung Bạc

Nhai định thần, tập trung lực chú ý vào lòng bàn tay ấm áp kia. Trong

tay truyền tới hơi ấm của Hoàng Linh Vũ, khiến hắn có cảm giác như được

trở về thuở nhỏ, giống như lúc nắm tay nhị ca chơi trò trốn trong viện

tử tránh khỏi sự tìm kiếm của thái giám.

Không bao lâu, bên hồ

sen có người hô hoán, Mộ Dung Bạc Nhai nghe được rõ ràng, có người hô to phát hiện vết máu. Sau đó gọi người trong hồ lên, bắt đầu nghi hoặc vết chân bên này sao lại đặc biệt rõ ràng đến vậy, tiếp đó lại có người ở

xa hô lên, phát hiện dấu vết chạy trốn ở nhiều hướng khác nhau.

Hắn thầm vui mừng, biết những người này bị hai người bọn họ làm loạn lên

rồi. Nghe tiếng những người đó chạy đi rồi lại chạy về, muốn xuống nước

lại ngại phiền phức, cuối cùng có một người nói: “Nếu hắn còn chưa bị

thương, lúc này sớm đã chạy xa, truy cũng không truy được. Nhưng nếu hắn bị thương nghiêm trọng, người trọng thương căn bản không thể đụng nước, hắn cũng chỉ có thể trốn trong ruộng lúa mà thôi, chúng ta tỉ mỉ tìm

kiếm gần đây một lượt. Nếu tìm không được, thì nói với người trên là khả năng chạy trốn của hắn thật giỏi, chạy vô ảnh vô tung rồi.”

“Đúng đó đúng đó, hồ này cũng không cần xuống tìm nữa, quanh đây không có lau sậy, hắn không thể tìm được cuống lau sậy thông khí, nếu thật xuống

nước, cũng sớm đã nổi lên rồi.”

Mộ Dung Bạc Nhai nghe thế hầu như muốn ôm bụng cười lớn, đám người này quả nhiên tới từ phương bắc, cho

nên không biết cuống sen cũng có thể thông khí. Còn tên tứ đệ nhà mình,

cũng không chịu xem thử xem người muốn giết là ai, sao có thể phái đám

người giang hồ không có đầu óc này tới chứ.

Nhưng tiếp theo, hắn

cười không nổi nữa, vì lại có người nói: “Cẩn trọng vẫn hơn, nên phái

một người canh ở bên hồ sen này, đến lúc đó cũng có thể bẩm báo được.”

“Được lắm được lắm!”

Đám người đó ha ha cười lớn, vui mừng vì giải quyết được một vấn đề thật

lớn, lưu lại một người bên bờ hồ sen, những người khác thì tìm kiếm

trong ruộng lúa.

Mộ Dung Bạc Nhai thầm mắng, đem đạo đức hành vi

của đám người này chửi lên bờ xuống ruộng, cuối cùng vì nghĩ mình không

thể bảo toàn được hai người nên không chui ra khỏi nước. Thầm nhủ: “Lần

này xem ra phải ngâm nước tới sáng rồi.”

Đang phiền não, bên cạnh đột nhiên ấm lên, là do Hoàng Linh Vũ dán sát lại, Mộ Dung Bạc Nhai

ngạc nhiên, có chút chua xót. Hổ lạc bình dương bị khuyển khi, trước đây hắn làm sao cũng không ngờ được, bản thân vì một chút nhiệt độ ấm áp

này mà cảm kích muốn chảy nước mắt.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...