Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 101

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cuối tháng chín, tiết thu đông, Đại Yến đóng quân ở Giang Bắc. Trận công

phòng khua chiêng gõ trống thời gian trước cũng càng lúc càng thưa thớt. (Chú thích: Tháng chín đương nhiên là chiếu theo âm lịch, cổ đại chưa

có dương lịch.)

Mộ Dung Nhuệ Việt biết rõ trận chiến này liên

quan đến sự phát triển thế lực của mình trong quân từ nay về sau, tuyệt

đối không dám thờ ơ. Hắn vốn bản tính đa nghi thiện biến, lại hiểu rõ kẻ ủng hộ của mình trong quân trước mắt tuyệt nhiên không tài cán bằng Võ

Lượng, nhưng lại chủ động xin hoàng đế Đại Yến được tùy quân ra trận.

Trên chiến trường, tình huống phút chốc có thể vạn biến, trù hoạch được

ngoài ngàn dặm đương nhiên có thể hiện rõ tài năng đột xuất, nhưng chung quy vẫn không kịp tùy cơ ứng biến trên chiến trường.

Sau khi đại hoàng tử của Đại Yến đến chiến trường tiền tuyến, không ngừng có mệnh

lệnh phát ra, nhưng trong đó, năm sáu phần mười là không hợp tình huống.

Sở trường của Mộ Dung Nhuệ Việt là sự vụ ngầm sau lưng, tiền phương thì có tướng lĩnh trông chừng, còn những nơi người khác không thể thấy, hắn tự công phá từng nơi. Trong hai tháng, trương nước Nam Hàn hỗn loạn khắp

nơi, quan hoạn hành sự lề mề, ngay cả vận chuyển tiền lương cũng xuất

hiện tình trạng cạn kiệt liên tục.

Nhân lúc quân tâm quân Nam Hàn không ổn định, thu hồi được mấy khối đất, đuổi người Hàn về lại Giang

Nam. Đại Yến Hàn Triều hai nước lại phân cách bằng một con sông, chiến

cục cũng từ lục chiến làm chủ chuyển thành thủy chiến làm chủ.

Triều đình hạ chiếu thư khen ngợi công lao của đại hoàng tử, trong kinh

truyền tới tin tức, trong Lạc Bình kinh càng có không ít người vì biểu

hiện của Mộ Dung Nhuệ Việt mà tán thưởng hết lời__

Từ sau khi tam hoàng tử và Côn Tổ bị đuổi khỏi triều đình, chuyện thu thập tình báo

cũng do đại hoàng tử Mộ Dung Nhuệ Việt tổng quản, muốn tuyên truyền công lao của mình, thì vô cùng dễ dàng.

Đối với Mộ Dung Nhuệ Việt sở

trường tiến công nắm giữ triều đình mà nói, chiến trường cần hắn ‘quyết

thắng trong lều trướng’, còn về dụ hoặc dân tâm, thì lại tùy tùy tiện

tiện là ‘quyết thắng bên ngoài ngàn dặm’.

Khi chuyện đang phát triển theo hướng làm Mộ Dung Nhuệ Việt thỏa mãn, thiên hạ đại loạn.

Đại Yến Cảo Bình ba mươi bảy năm, hoàng đế đột nhiên bệnh nặng ngã quỵ, tìm khắp thiên hạ danh y tới đại bình cung uyển. Thật ra trước đó đã hơi có chút triệu chứng, trong cung đình nội thất [Khởi cư trú] từng viết:

Mùng hai tháng bảy, hoàng đế mộng giật mình tỉnh giấc. Bị tắc kinh (co

giật), nội thị gọi, hoàng đế cuồng tiếu không thể ngừng.

Tuy

chứng cuồng tiếu co giật này cũng thường thấy, nhưng bệnh của bệ hạ lại

khiến chúng ngự y trăm lo ngàn nghĩ không ra đối sách, chỉ có thể ẩn ẩn

chẩn được phế kinh của hoàng đế không bình thường. Năm đó trong [Ngự nội y chính sở điển lục] viết: Hôm nay phế kinh xưng phồng, phải phục nhuận phế tiêu đàm, là phương thuốc bồi nguyên dưỡng can.

Vì chỉ giống như triệu chứng âm dương không điều hòa, Mộ Dung Nhuệ Việt lúc đầu nghe tin cũng chỉ dặn dò thuộc hạ cố gắng tìm kiếm dược thảo nhuận phế tiêu

đàm, bồi nguyên dưỡng can. Hắn căn bản không định rời khỏi tiền tuyến,

trở lại Lạc Bình kinh. Hắn không biết triệu chứng Yến quốc đại loạn đã

bắt đầu.

Triệu chứng bệnh ngắt quãng của hoàng đế càng lúc càng

nghiêm trọng, dược thạch vô hiệu, trong suốt tháng chín thân thể nhanh

chóng gầy rộp đi. Cuối cùng, vào một ngày trung tuần tháng mười, trước

mặt các quan tảo triều hoàng đế tê liệt ngã xuống. Khi đang được vội

vàng an trí vào trắc điện, Cảo Bình đế đã thần trí không rõ, hơn nữa

không còn thanh tỉnh lại nữa.

Hoàng Linh Vũ xem xong tình báo mới nhất, nhàn nhạt cười nói: “Những ngự nội y chính này thật có bản lĩnh,

hoàng đế trúng độc là kim thuộc nặng, bọn họ lại tra ra là phế kinh kim

khí quá vượng. Sau khi trúng độc gan và thận gánh vác nặng nhất, bọn họ

cũng khai thuốc dưỡng gan, tính ra là đúng một nửa đi.”

Hồ Tôn

nói: “Ngươi cũng có mặt mũi chế nhạo châm biếm bọn họ sao? Phương pháp

của ngươi thật âm hiểm, ném đồ vào trong nước không ai sẽ chú ý, hơn nữa Thiên Biện quy liên phẩm cực tôn quý, quan thử độc mỗi lần chỉ có thể

ăn thử chút ít, cho nên đến hiện tại cũng không bệnh không đâu, lão

hoàng đế thì lại sắp chết rồi.” Ngừng một chút, Hồ Tôn lại thâm trầm

nói: “Triều đình hiện tại đang thỉnh giang hồ du y, cao nhân ẩn cư,

hoàng đế hiện tại còn chưa chết tuyệt…”

“Đây chính là tuyệt

chứng.” Hoàng Linh Vũ đem mẩu giấy cho Hồ Tôn, “Những độc tố này thân

thể người không thể bài trừ, chỉ có thể không ngừng tích lũy, đến hiện

tại thì hắn chắc chắn phải chết.”

“Tự tin mù quáng là binh gia đại kỵ.” Hồ Tôn mỉm cười sửa chữa.

Hoàng Linh Vũ chống hai thanh nạng, dựa vào chân mình chậm rãi đứng lên, mà

sau đó thì chậm chạp bước. Phần đầu gối của y hiện tại coi như đã được

quấn dây chằng cố định.

Tuy không có xương đầu gối, nhưng khung

xương nên có cũng không bị khoét mất, da thịt cơ gân nên có cũng không

bị khuyết, chỉ là có khó khăn mà người thường không thể tưởng tượng

được, nhưng y vẫn có thể dựa vào bản thân đứng lên.

Cho tới hiện

tại, vì bảo trì rèn luyện thích đáng, hai chân của y không mềm yếu vô

lực thậm chí co rút biến hình như những người bệnh liệt khác, vẫn bảo

trì được hình thái ưu mỹ. Chỉ điểm này, đủ để khiến Hồ Tôn bội phục.

Y dùng đôi chân thẳng đứng bước được vài bước, đột nhiên nói: “Nhưng loại độc tố này phải dựa vào chậm rãi tích lũy, mới có ba tháng, quá nhanh

rồi. Chẳng lẽ có người cũng biết phương pháp này…”

__

Không phát hiện những bệnh trạng khác mà thời gian phát độc lại ngắn như vậy, quả thật giống như hoàng đế đó đã bị người ta hạ độc vài tháng rồi, lại thêm liều lượng Hồ Tôn đưa vào, mới ba tháng ngắn ngủi đã biến thành

phế nhân.

Hồ Tôn nói: “Có lẽ hắn tham ăn, ăn quá nhiều, nên cũng sớm phát bệnh.”

“Hy vọng ta nghĩ nhiều.” Hoàng Linh Vũ nói, sau đó lại cười, “Bỏ đi, không có dấu vết gì thì thuần túy chỉ là đoán mò mà thôi.”

Hồ Tôn chú mục nhìn y, y dựa lên nạng cúi đầu trầm tư.

Hoàng đế bệnh nguy, bước tiếp theo chính là nội đấu của mấy vị hoàng tử, Đại

Yến sắp bị chìm vào loạn triều. Hoàng Linh Vũ khổ tâm suy tính, chính là muốn tạo ra loạn thế. Một người vẻ ngoài cung kính lễ mạo như thế,

nhưng lại là người khiến thế nhân thê ly tử tán chìm vào loạn cục.

Người này nguyên lai quả thật giống Diêm Phi Hoàng, khiến người bên cạnh nhìn không hiểu xem không thấu, vĩnh viễn không biết truy cầu sâu thẳm trong lòng bọn họ, hoặc bản thân bọn họ cũng không biết sự tồn tại của họ có ý nghĩa gì với thế giới này.

Nhưng tất cả đang tiến triển theo hướng làm hắn thỏa mãn.

Từ sau khi Hoàng Linh Vũ bố trí xong tất cả sự vụ, dự tính xong tất cả

tiểu tiết, bắt đầu từ ngày Hồ Tôn mang y ra khỏi vòng khống chế của Mộ

Dung Bạc Nhai, Hồ Tôn đã bắt đầu dần hiểu được thủ đoạn của y.

Hoàng Linh Vũ không ngừng xem sách, xem sách đã trở thành một bộ phận hoàn

toàn không thể phân chia trong cuộc sống của y, tựa hồ so với ăn cơm ngủ nghỉ còn quan trọng hơn. Y xem chuyện của hoàng tộc, địa lý chú giải,

dân phong tập tục khác biệt, nhưng tuyệt đối rất ít khi đụng tới thư

tịch chiến thuật. Hồ Tôn từng giúp y chọn vài quyển chiến sử bảy nước,

nhưng Hoàng Linh Vũ đại khái chỉ lướt qua một lần rồi bó lại cất luôn.

Nhưng Hồ Tôn lại tin rằng, nếu để y ngồi lên vị trí quân sư đứng ở hậu phương không xa dưới cờ, tác dụng của nó tuyệt đối không thua những chiến trận lớn được diễn ra lưu loát trong mấy bộ sách đó.

Nếu hỏi hắn tại

sao lại phán đoán như thế, thì phải trở về ba tháng trước vào cái đêm mà y chạy khỏi vòng khống chế của Mộ Dung Bạc Nhai…

Trình Bình ngồi ở chỗ sâu trong thủy tạ, góc bào màu lam xám lộ ra dưới mái ngói. Hắn

đã ngồi trong cơn gió hàn lạnh này rất lâu rồi. Vấn đề đó đã quấy nhiễu

hắn rất lâu, đại khái đến hiện tại vẫn không thể nghĩ thông.

Vào

đêm hôm đó, thủ hạ của Mộ Dung Bạc Nhai không nghi ngờ gì, trúng ngay kế ‘điệu hổ ly sơn’ của Hoàng Linh Vũ. Kế sách này kỳ thật rất rõ ràng,

chỉ là tình hình lúc đó Hoàng Linh Vũ cộng thêm lợi dụng, vì thế cuốn

hết tất cả mọi người vào. Vì nhân tố không ổn định trong nội bộ trang

viên chỉ có Trình Bình. Còn về bản thân Hoàng Linh Vũ, tất cả mọi người

đều sẽ không có lòng nghi ngờ đối với một người không thể hành động tự

do.

Khi người của Côn Tổ và các trang đinh phát hiện trong căn

phòng nhỏ của Lộ Thị Tửu đã người đi nhà trống, liền nhanh chóng triển

khai tìm kiếm, hơn nữa dưới sự ra hiệu hữu ý vô ý của Hoàng Linh Vũ,

truy theo Trình Bình.

Lúc đó thật sự là một trận ẩu đả, Trình

Bình tuy bị nhốt đã lâu, máu chậm lưu thông lại không có binh đao đã

động thủ với người, nhưng khát vọng đối với tự do của hắn khiến hắn đỏ

mắt, cho nên căn bản không có ai phát hiện Hoàng Linh Vũ bị một thế lực

khác kẹp đi.

Cho đến khi Trình Bình phẫn hận bị dây thừng thô to

cột trên giường, không lâu sau lại truyền tới tiếng các trang đinh chạy

đi báo tin tức “Vị trong chính viện không thấy nữa!”, hắn mới hiểu rõ,

bản thân bị lợi dụng triệt để.

Tuyệt vọng và phẫn hận sâu sắc

quấn chặt lấy hắn. Ai biết sao khi qua nửa đêm, liền có một người mặc y

phục trang đinh lẻn vào phòng, cõng hắn ra ngoài. Suốt đường đi đều

thấy, trong trang tử đốt đèn hỏa tuần tự trùng trùng điệp điệp tìm kiếm

dấu vết mất tích của Hoàng Linh Vũ, chỉ phân phó rất ít người đến trông

chừng bên chỗ Lộ Thị Tửu, cho nên rất dễ dàng bị đột phá phòng tuyến.

Xong việc, Hoàng Linh Vũ thấy Trình Bình bị dây thừng thô cột chặt được cõng tới, mỉm cười rất lâu, mới nói: “Tuy ta hung hăng lợi dụng Trình huynh

một chuyến, nhưng cũng đã thuận tay mang Trình huynh ra, không tính là

phụ Trình huynh chứ.”

Sau đó, Trình Bình đã lĩnh giáo năng lực lải nhải nói lằng nhằng quàng xiên của Hoàng Linh Vũ.

Hồ Tôn hiểu năng lực của Côn Tổ. Tuy tạm thời thiếu mất vị thủ lĩnh chỉ

huy Mộ Dung Bạc Nhai, nhưng tối hôm đó hành động cũng không thể coi là

không nguy hiểm. Nếu năng lực xâm nhập của ‘bang người lười’ kém thêm

một hai phần, lực chú ý của Côn viên Côn Tổ không di chuyển sát thời

gian yêu cầu hành động, mọi chuyện không được tính toán kỹ càng, cũng sẽ không có kết quả như u linh quá cảnh này.

Nhiều năm về trước, Hồ Tôn sớm đã hưởng thụ qua hành động thế này.

Có kế hoạch nghiêm mật, đường lối rõ ràng, nắm chắc toàn phần, từ đầu đến

đuôi khiến kẻ địch bị cuốn vào vòng chơi trong lòng bàn tay. Trước khi

thực thi hành động, bước đầu tiên là tính toán hết tất cả phản ứng của

kẻ địch, định sách lược, tùy cơ mà động. Loại cảm giác nắm chắc toàn cục này… thật sự khiến người ta phát nghiện.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 101

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 101
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...