Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 100

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mộ Dung Bạc Nhai có lẽ có thể trở thành một tình nhân tốt. Hài hước, thú

vị, có lúc hưng trí thì có thể đánh nhau. Chẳng qua cảnh tượng này có lẽ sẽ khó thấy được nữa. Từ sau khi Hoàng Linh Vũ tổn thương trở về, Mộ

Dung Bạc Nhai trở thành một trái hồng mềm, binh đến cười ngăn, nước đến

cũng cười ngăn. Đến mức Hoàng Linh Vũ cho dù có tức giận, thấy hắn như

vậy cũng không còn hưng trí ức hiếp nữa, chỉ là sau đó sẽ buồn bực.

Bất cứ ai đối với tiểu lão đầu như con lật đật chỉ biết cười ngốc đánh không trả đòn mắng không mắng lại đều sẽ thấy buồn bực.

Nhưng có một chỗ tốt, Mộ Dung Bạc Nhai sẽ không dính người, tính ra cho dù

cùng tân nương tử động phòng hoa chúc, cũng là loại người làm xong

chuyện thì chạy đi. Căn cứ chính là, Mộ Dung Bạc Nhai trước mắt thế sự

quấn thân, nhưng lại bỏ đó cho người trở lại tìm chuyện giải khuây cho

Hoàng Linh Vũ.

Thủ đoạn của Tiêu sư phụ không tồi, không những

tìm ra chuyện điều tên Mộ Dung Bạc Nhai lỗ mãng đó đi, mà chuyện đó tựa

hồ còn khá trọng đại gian nan, khiến hắn ngay cả một phần bốn lực lượng

phòng thủ cũng phải mang theo. Chuyện tiếp theo thì phải làm sao giải

quyết ba phần bốn lực lượng còn ở lại.

Hoàng Linh Vũ hiểu rõ, cho dù là Hồ Tôn cũng không dám gánh trách nhiệm có liên can tới việc ‘vận

chuyển’ y ra ngoài gây ra nộ hỏa của Mộ Dung Bạc Nhai__ Cõng một phế

nhân vượt qua tường chạy, mục tiêu lớn như thế, khẳng định sẽ bị phát

hiện, không cần nói.

Không ngờ được Mộ Dung Bạc Nhai vừa mới đi, hôm sau đã có một đại oan đầu nháo tới tận cửa.

Đích thật, cửa bị người đá ra.

Hoàng Linh Vũ kinh ngạc nhìn trong đại môn bị đá mở đứng một người tựa hồ… chắc là có quen biết.

Y có chút nghi hoặc, chậm rãi, dùng ngón tay gãi trán.

“Trình Bình! Ta là Trình Bình!” Người đến thấy y lại có thể quên béng mình đi, tức giận ngập trời, gầm lên: “Đồ đáng chết nhà ngươi sao có thể quên

ta! Đồ đáng chết nhà ngươi đem ta làm thành thế này mà sao ngươi có thể

quên ta!”

“A…” Hoàng Linh Vũ hậu tri hậu giác nhớ ra quả nhiên có quen biết người này, cảm thấy hành động của mình vô cùng thất lễ, mới

bỏ ngón tay đang gãi trán xuống, lúng túng biện giải: “Ta có nhớ ngươi,

chẳng qua cửa bị đá ra làm ta ong đầu, cho nên…”

Y càng nói càng nhỏ tiếng, cuối cùng trong ánh mắt tức giận đến mức muốn thiêu đốt của Trình Bình đành hoàn toàn im miệng.

Trình Bình cũng không quản y, đứng đó ôm ngực tức giận gầm lên: “Thả ta ra

ngoài! Thả ta ra ngoài!” Hình thái này rất tráng liệt, khiến Hoàng Linh

Vũ nghĩ tới đại tinh tinh bị nhốt trong chuồng sắt.

Sau lưng có

vài tiểu hỏa tử của Côn Tổ thò đầu ra nhìn, là cùng tới với đại oan đại

đầu này đi… Hoàng Linh Vũ phất tay lắc đầu, bảo bọn họ không cần bận

tâm, Trình Bình là bị bức bách phát điên rồi, nhưng cũng không đến trình độ bạo nộ rồi mắc bệnh thần kinh. Nhớ lại năm đó, Hoàng Linh Vũ thường

xuyên đi vào bệnh viện tâm thần, giáo sư ở đó cũng gần tới mức là cầm

thú.

“Ngươi không phải rất tự do sao? Muốn ra ngoài thì ngươi tự đi a.” Hoàng Linh Vũ rất thuần lương hỏi.

Trình Bình hai mắt đỏ hồng: “Chịu đủ rồi, thật chịu đủ rồi! Các ngươi sao có

thể để tên Thập Lục Cửu hỗn đàn đó đến trừng trị ta!”

“Hắn làm gì ngươi rồi?”

“Hắn đem ta…” Trình Bình nói được một nửa, thì ngừng, cảnh giác nhìn Hoàng

Linh Vũ, sau đó chân chân chính chính ngậm miệng lại, không để lộ một

khe hở, khiến người ta vừa nhìn liền có thể biết hắn tuyệt đối sẽ không

nói thêm một chữ về chuyện này.

Hoàng Linh Vũ thở dài: “Đầu tiên, ngươi là người của kẻ địch của bọn họ, biết được nơi ẩn thân của họ,

muốn ra ngoài có thể, nhưng đại khái phải là khiêng ra thì mới khiến

người ta an tâm. Thứ hai, cho dù ngươi ra ngoài thì còn có thể đi đâu?

Trở về chỗ Mộ Dung Sí Diệm? Hắn có thể dung được ngươi nhưng Mạc Xán

khẳng định không dung được ngươi.”

Trình Bình thần tình kỳ quái, giống như hắn không cho rằng đây là chuyện gì khó.

“Cho dù ngươi lấy chỗ ẩn thân trước mắt của họ đi bẩm cáo, nói bản thân hoàn toàn vô tội. Được thôi, cho dù vạn nhất Mạc Xán đại thím thiện lương

thuần khiết đó tin lời ngươi. Ngươi nghĩ thử xem, ngươi vừa chạy đi bọn

họ còn không phát giác được a, một khi phát giác còn không chạy trốn a.

Thủ hạ của Mộ Dung Bạc Nhai được huấn luyện có tuần tự, ngươi tự tính

thử đi, trước khi bọn họ chạy đi ngươi có thể tìm được Mạc Xán, hơn nữa

khiến lão gia hỏa thiện lương thuần khiết đó tin lời ngươi, sau đó dẫn

người đi tra xét… cơ hội này không lớn, hiện tại tính cho kỹ đi.”

Sắc mặt Trình Bình khó coi, đích thật là trong lúc bạo nộ hắn chưa từng nghĩ kỹ tình huống này.

Hoàng Linh Vũ làm vẻ mặt thảm thảm, nói: “Đến lúc đó cái gì cũng không tra

được, Mạc Xán còn có thể tin ngươi? Nghĩ xem, ta tiết lộ bao nhiêu

phương pháp mới để giày vò người trong ngục rồi, nữ nhân đó hiện tại

thiếu nhất chính là tài nguyên để đem đi thực nghiệm a.”

Những

phương pháp trừng trị người này Trình Bình cũng có nghe qua, đồng cảm

bản thân, hắn đỏ mặt tới tận tai, nhào tới bóp cổ y, gầm lên: “Đều tại

ngươi! Đều là vì ngươi!”

Hoàng Linh Vũ vụng về phản kháng, không

thể ngờ được lập tức đã đẩy Trình Bình hung hãn ngã xuống đất, ngay cả y cũng không thể tin được nhìn tay mình, sau đó lắc đầu.

Thấy bộ

dáng phẫn hận khó nói của Trình Bình dưới đất, Hoàng Linh Vũ bừng tỉnh

đại ngộ, nói: “Ngươi bị hạ dược rồi sao, trở nên mềm nhũn thế này.”

Quả thật là nói đụng chỗ đau của hắn, nhưng Trình Bình lại không chút động đậy, chả có một chút phản ứng nào.

“Hạ dược gì vậy?”

Hắn ngã ngồi dưới đất trừng mắt nhìn xà nhà, nửa ngày không phản ứng.

“Hỏi ngươi đó.” Hoàng Linh Vũ cầm nạng lên, chọc vào trán hắn. Đáng tiếc bị hắn nghiêng đầu né đi.

“Ngươi không nói, ta sao có thể tìm dược thả ngươi ra a.”

Trình Bình sống lại, không dám tin nói: “Ngươi giúp ta? Dựa vào cái gì?”

Hoàng Linh Vũ vô cùng đồng tình nói: “Chỉ dựa vào ta muốn tìm chút chuyện gì đó cho họ làm.”

Hoàng Linh Vũ lại chọc trán hắn, lần này hắn ngây ra, chọc thiệt đã.

“Chỗ này ta ở chán rồi, muốn đổi chỗ khác tu dưỡng thân tâm, tên Mộ Dung Bạc Nhai thô lỗ đó sống chết nói phong thủy ở đây tốt. Không thì vầy đi,

nếu ngươi có thể chạy thoát được, bọn họ lập tức sẽ đổi chỗ cho ta.”

Trình Bình không thể lý giải, đây là lý lẽ kiểu gì? Phải là người tùy tiện cỡ nào mới có thể vì loại lý do này mà thả địch nhân đi? Nhưng hy vọng có

thể chạy thoát mê hoặc hắn không ngừng bước tới, sống sót được tới hôm

nay dưới sự trông coi của Lộ Thị Tửu, hơn phân nửa nhạy bén và cẩn trọng của hắn đều bị phiền não bạo nộ thay thế, tới mức hắn không tiếc trả

giá tất cả để mạo hiểm.

“Dược ta biết phối, chỉ là nguyên liệu

chế dược bọn họ tuyệt đối sẽ không để cho ta tiếp xúc, nếu ngươi có thể

giúp ta lấy được thì đủ rồi.”

“Thật không thẹn là nhân tài, biết được rất nhiều thứ.” Hoàng Linh Vũ thầm vỗ tay inh ỏi, bắt đầu tính toán.

Ba ngày sau, vào cái đêm Hoàng Linh Vũ nhờ người chiếu theo phương pháp

chế giải dược của Trình Bình đi mua về, trong trang viện truyền tới âm

thanh nhiệt náo thấp thoáng.

Oan đại đầu đáng thương chạy rồi, hơn nữa bị người phát hiện rồi.

Kỳ thật oan đại đầu vốn có thể đợi ngày thứ hai hoặc ngày thứ ba, tóm lại

hắn có thể đợi đến ngày Hoàng Linh Vũ không thể nắm chắc chạy trốn.

Nhưng trùng hợp là khi hắn có được giải dược thì lại được Hoàng Linh Vũ

hảo tâm báo tin: “Sáng hôm nay vừa có được tin tức, ngày mai Mộ Dung Bạc Nhai sẽ trở lại, đi cùng Lộ Thị Tửu.”

Hoàng Linh Vũ lại hảo tâm

nói với hắn: “Ta biết có một mật đạo, thông ra ngoài trang. Mộ Dung Bạc

Nhai sợ có vạn nhất, chỉ nói cho một mình ta biết. Ngươi từ đó đi thì có thể thuận lợi thông quan.”

“Ngươi… ngươi không giống dạng người

có thể dễ dàng nói ra bí mật.” Trình Bình nghĩ tới kinh nghiệm năm

ngoái, Hoàng Linh Vũ chỉ dùng một tháng, đã biến thành nhân vật cứng

miệng mà trong Bằng Tổ ai ai cũng biết, bất luận dùng phương pháp nào

đều không thể moi được bí mật gì từ trong miệng y.

Hoàng Linh Vũ

nói: “Ta luôn là người kỳ quái lắm mà, nếu ngươi cầu ta hoặc là bức ta,

quản ngươi có tông vào tường chết hay đem ta đánh chết ta cũng không mở

miệng. Nhưng nếu là bị bức tới hoảng rồi, nói không chừng lúc nào đó sẽ

nói ra. Kỳ thật lúc đó các ngươi chỉ cần không đánh không giày vò, nhốt

ta trong căn phòng nhỏ ngày ngày không có gì làm, cũng không có đường

cho chuột gián gì đó bò vào giải khuây, ta tuyệt đối sẽ bị bức điên.”

Trình Bình ngẫm nghĩ, thiên hạ vô cùng to lớn, có người quái dị thế này cũng rất có khả năng.

Vì thế nên, Trình Bình chạy.

Và cũng vì thế, Trình Bình bị nắm chắc hành động, rất dễ dàng bị người nào đó nắm chắc hành động của hắn bán đứng__ cái gọi là kế điệu hổ ly sơn,

là cần phải có một mồi dụ thật mạnh a.

Còn về mồi dụ này nên để

người ta phát hiện thế nào, Hoàng Linh Vũ chỉ cần nói một câu__ “A, lần

trước gia hỏa tên Trình Bình gì đó, xông tới chỗ ta thuận tiện lấy đi

vài quyển sách. Làm phiền vị đại ca nào có chút quan hệ với hắn, giúp ta đòi về được không?”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 100

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 100
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...