Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 99

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trụy lạc là cảm giác thế nào?

Có một thời gian, nữ học sinh trong khoa lịch sử mê luyến chuyện thánh

kinh, thường xuyên hỏi những vấn đề khiến nam sinh choáng váng.

“Tại sao đại thiên sứ Lucifer mà thần sủng ái nhất nguyện ý từ bỏ quang

minh, thánh khiết và mỹ lệ, chìm vào hắc ám, bẩn thỉu và xấu xa?”

“Tại sao Jesus lại từ bỏ cuộc sống yên ổn an bình, bước lên con đường chông gai và chết chóc?”

“Tại sao Ramesses II không thể bỏ qua Moses, để Israelites trở về mảnh đất

khế ước thần ban cho, mà chấp nhận bỏ ra cái giá máu đổi máu.”

Lúc đó bọn họ còn trẻ tuổi, không biết những chuyện tình cảm quá mức cường

liệt này, không biết sau khi con người ta bước vào thành niên, chí hướng tâm tính của thời thiếu niên đều sẽ chậm rãi gấp khúc, sản sinh ra chấp niệm mới.

Vị đại thiên sứ có đôi cánh như lục mang tinh, có lẽ

không phải trụy lạc vì dụ hoặc của địa ngục, mà là vì trong thiên đường

có thứ mà hắn nhất định phải chạy trốn.

Mà vị thánh nhân đội lên chiếc nón gai góc chết trên thập tự giá, nhất định là vì có chấp niệm vượt qua cả sinh mạng.

Vị Pharaon Ai Cập bị ngăn cản bởi bờ biển đỏ, có lẽ trong nội tâm tràn đầy bóng tối, chỉ có thể dùng máu tanh để chứng minh nó tồn tại.

Ai

biết chứ? Đối với người có tôn giáo mà nói, bọn họ là thánh kinh. Đối

với người không tin tôn giáo mà nói, bọn là một câu chuyện.

Hoàng Linh Vũ đang ngồi thể nghiệm cảm giác trụy lạc, rời khỏi quang minh, mỹ lệ, thánh khiết, bình tĩnh.

Y nghĩ, kỳ thật như vậy cũng rất tốt.

Như vậy thật ra cũng rất tốt…

Thương tổn của y sau khi người đó chết, đã không ai có thể chia sẻ. Hôm nay

sau bao nhiêu ngày trốn trốn tránh tránh che giấu, vết thương đã trở

thành tình cảm càng cuồng liệt hơn.

Y biết đến hận.

Căm hận văn nhã mà dịu dàng, nhưng cũng là căm hận tuyệt vọng mà thảm liệt.

Chưa từng nghĩ để người đó xảy ra chút chuyện gì, kết quả lại uống độc của y, thi thể lạnh lẽo trong cơn mưa đêm.

Y muốn chấp vấn, muốn thổ lộ, nhưng mà tại kiếp thứ hai, người đó vẫn quay lưng đi, đã chết rồi.

Khi y vừa bước ra từ trong sương mù, muốn bắt đầu lại từ đầu, lại được biết tin người đó tự chạy đến trước mặt người khác để người khác bức chết.

Thế là tất cả lại trở về con số không.

Chuyện này, là ai sai? Lẽ nào là y làm sai rồi?

Y chưa từng làm sai, chỉ là đạo của hai người, đối ngược mà thôi.

Mọi chuyện trở lại con số không, số không không trọn vẹn, biểu hiện không bận tâm đến vạn sự đang tan vỡ dần.

Lý trí đã thanh tỉnh đang uốn éo và điên cuồng, y học được hận, cho dù là dịu dàng mà ưu nhã, cũng là tuyệt vọng mà thảm liệt.

Hoàng Linh Vũ từng muốn ngăn cản bản thân như vậy. Y từng khì mũi khinh

thường đối với sự phản nghịch của Lucifer, không muốn bản thân cũng bước vào vết xe đổ.

Có lẽ nên tìm một người đến yêu y, sau đó bản thân cũng học được nỗ lực yêu người đó?

Y nhắm vào Mộ Dung Bạc Nhai.

Hoàng Linh Vũ thậm chí cảm thấy bản thân là một con rắn độc trong khu vườn

địa đàng, thè ra chiếc lưỡi đỏ mê hoặc con người, lừa gạt con người

thuần lương đi thử trái cấm.

Nhưng kết quả thì sao? Chỉ là càng lúc càng hư vô.

Cảm giác tồn tại của Mộ Dung Bạc Nhai quá yếu, yếu đến mức không đủ để che

lấp bóng dáng của Diêm Phi Hoàng, yếu đến mức cho dù gần như đã có quan

hệ thân mật, nhưng vẫn không thể quên được sự phẫn hận tuyệt vọng mà

thảm liệt đó, thậm chí càng lúc càng cường liệt.

Mộ Dung Bạc Nhai dần chồng lên bóng dáng của Diêm Phi Hoàng.

‘Hoàng Linh Vũ’ đã chết qua một lần, nhưng vẫn muốn kéo dài cuộc sống và mê

mang quá khứ, đây chính là nguồn gốc tội lỗi của Hoàng Linh Vũ.

Cho nên hiện tại, y xoay chuyển, quyết định trả giá cho tội lỗi của mình.

Vừa muốn bỏ qua hận nhưng lại không thể trốn chạy, chỉ có thể gánh trên

vai, sau đó trụy lạc, sau đó hủy diệt__ mang theo sự xấu xa và chấp nhất của thế giới này.

Chỉ là con đường này một khi đã xác định phải

đi, quyết không thể nửa đường bỏ phí, không tha thứ cho trốn chạy, không tiếp nhận khuyên ngăn, càng không dung thứ chết giữa đường.

_____

Tiêu Thanh Ngọc tránh khỏi tai mắt của Mộ Dung Bạc Nhai đến tìm y, cảm thấy

Hoàng Linh Vũ đã khác rất nhiều. Năm ngoái đến năm nay, trong một năm mà biến hóa lại quá lớn.

Sỡ dĩ hắn đến đây, là vì thỉnh cầu của

Hoàng Linh Vũ. Lần trước tới là có Mộ Dung Bạc Nhai dẫn đường, vì thế

Hoàng Linh Vũ nói chuyện cũng phải bảo lưu. Chỉ khi tay hai người tiếp

xúc trong thoáng chốc thì nhét một mảnh giấy đã viết xong vào tay hắn.

Hoàng Linh Vũ đứng trong ánh dương chiếu nghiêng vào phòng, chỉ dùng một tay

chống nạng, nhàn nhạt quay mắt nhìn Tiêu Thanh Ngọc, ưu nhã nhưng lại

khiến bất cứ ai cũng không thể coi thường.

“Chúng ta nói chuyện thôi.” Hoàng Linh Vũ nói, ngưng thần nhìn hắn.

Đây là giọng điệu y chưa từng dùng qua. Y từng là tiểu hỏa kế của tiệm cầm

đồ Hoài Qua, làm chuyện gì cũng không hy vọng lập công, chỉ không muốn

có sai lầm, chỉ là khi ở xó xỉnh không ai thấy được thì lại dùng thủ

đoạn nho nhỏ lặng lẽ duy trì nơi sinh sống của mình, đối với tôn trưởng

cũng chưa từng có nửa điểm ngỗ nghịch.

Nhưng hiện tại, y giống

như đang đứng ở địa vị ngang hàng với Tiêu Thanh Ngọc. Cho dù y vẫn cung kính lễ nghi, cho dù y một tay chống nạng.

Y rất nghiêm túc thỉnh cầu, thái độ rất thành khẩn: “Hy vọng ngài có thể mang ta rời khỏi nơi này.”

“Ngươi muốn ly khai… ngươi có biết bọn Mộ Dung Nhuệ Việt đang đợi lột da ngươi không?”

“Tiêu tiên sinh cũng biết, ta lưu lại bên cạnh hắn, đối với hắn không có giúp đỡ gì lớn lao, ngược lại còn là một mối họa. Tiêu tiên sinh có biết

viện tử này lại sao lại an tĩnh như thế không?” Y ngừng một lát lại nói, tựa như không biết làm sao, “Là vì Bạc Nhai không muốn để thủ hạ của

hắn tiếp cận, cho dù bảo vệ cũng phải cách một khoảng. Vậy ta hỏi một

vấn đề nữa, Tiêu tiên sinh có biết tại sao hắn bảo bọn họ cách ra?”

Tiêu Thanh Ngọc nói: “Ngươi nghĩ nhiều rồi.”

“Nhưng ta vẫn chưa nói ra đáp án, không phải sao? Tiêu tiên sinh biết ta muốn

nói gì, hay là Tiêu tiên sinh cũng đoán được đáp án rồi? Mộ Dung Bạc

Nhai không để bọn họ tiếp cận là có đạo lý của hắn, vừa bảo hộ ta không

bị bọn họ nói xấu sau lưng, cũng có thể đảm bảo hình tượng của hắn trong lòng bọn họ.”

“Tại sao lại nghĩ như vậy? Côn Tổ và người thế tục dù sao cũng có khác biệt.”

“Tim người ta đều là thịt, nhưng trưởng thành thế nào, mỗi người đều có chỗ

khác biệt. Bọn họ quả thật là thành viên của Côn Tổ, nhưng đồng thời

cũng là thế nhân, muốn không chịu ảnh hưởng thì sao có thể? Cho dù một

Lộ Thị Tửu có thể độc đoán độc hành, những người khác cũng có dũng khí

đó sao?”

“Mộ Dung Bạc Nhai nhất định sẽ không đồng ý.”

“Cho nên mới muốn xin Tiêu tiên sinh giúp đỡ.”

“Ngươi đã tính toán kế hoạch này bao lâu rồi?”

“Khi vừa thoát ra đại khái đã bắt đầu suy nghĩ rồi, chẳng qua hiện tại mới hạ quyết tâm mà thôi.”

“Tại sao ta phải giúp ngươi? Mộ Dung Bạc Nhai khẳng định sẽ ầm ĩ với ta.”

“Ầm ĩ? Thật khả ái! Đây cũng chẳng qua chứng minh hắn còn chưa đủ. Tiêu

tiên sinh, hắn còn cần rèn luyện nhiều hơn.” Hoàng Linh Vũ quả thật cảm

thấy bản thân đã sắp trở thành mụ già rồi, trước đây trong tiểu thuyết

của các bạn học nữ, không phải đều có tôn trưởng cha mẹ của nhân vật

trăm phương ngàn kế muốn đánh gãy uyên ương sao, hiện tại lại trở thành y đi yêu cầu người ta đánh gãy, “Vậy tiên sinh, ta có một vấn đề muốn

thỉnh giáo tiên sinh.”

“Cứ nói.”

“Nếu có một thửa ruộng

dưa, nếu chỉ có thể hái một trái dưa, chỉ có thể đi tới không thể bước

lùi, làm sao mới có thể hái được trái dưa ngọt nhất?”

Tiêu Thanh

Ngọc cúi đầu trầm tư, chỉ một lúc liền không biết nói gì, vì Hoàng Linh

Vũ đã bao hàm lý do của y trong đáp án đó rồi.

Hoàng Linh Vũ

đương nhiên biết Tiêu Thanh Ngọc đã nghe hiểu, đây là cách ví von dễ

hiểu. Lý do rất trọn vẹn, bất luận đối với người hái dưa mà nói hay đối

với dưa bị hái mà nói, đều rất trọn vẹn.

“Tiêu tiên sinh có nghe qua câu chuyện hầu tử hái đào chưa?”

Tiêu Thanh Ngọc lắc đầu.

Hoàng Linh Vũ nghĩ nghĩ, cảm thấy đại khái văn học nhi đồng không đủ để biểu

đạt, lại hỏi: “Vậy Tiêu tiên sinh biết câu ngạn ngữ nhặt hạt vừng ném

trái dưa không?” (*Ý nghĩa là bỏ cái to lấy cái nhỏ, kẻ không biết nhìn

xa trông rộng)

Tiêu Thanh Ngọc gật đầu.

Xem ra dân tục học phát triển không tệ.

Hoàng Linh Vũ khẩn thiết dụ hoặc nói: “Hắn còn trẻ, mới mười chín hai mươi,

còn có rất nhiều chuyện chưa nghĩ rõ. Để hai người tách ra cho hắn có

thể lãnh tĩnh suy ngẫm, qua hai ba năm, nếu hắn vẫn không hối hận, tùy

hắn thích làm thế nào cũng được.”

Nói xong, giao một phong thư dán kín kẽ ra nói: “Hắn xem rồi sẽ hiểu được tâm ý của ta.”

“Hiểu? Nếu đã hiểu, tại sao không tự nói với hắn?”

“Người đó… Tiêu tiên sinh lại không phải không biết, trước đây ta và hắn hễ

nói chuyện, mười lần thì có hết chín lần sẽ kết thúc bằng đánh nhau. Ta

cố chấp, hắn càng ngang bướng hơn ta, không có gì có thể nói được.” Y

nói.

Thái độ của Hoàng Linh Vũ rất thành khẩn.

Trong mắt Tiêu Thanh Ngọc, Hoàng Linh Vũ là một hài tử tốt rất tôn kính sư trưởng.

Hoàng Linh Vũ không có tiền án gian trá gì trọng đại.

Cho nên cuối cùng y cũng đả động được lão hồ ly Tiêu Thanh Ngọc.

Nói ngắn gọn__ Trường Giang sóng sau xô sóng trước, sóng trước thì chết trên bãi cát.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 99

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 99
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...