Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn . – Chương 4: THU PHỤC “SÓI CON” VÀ QUY TẮC CỦA BÃI RÁC

Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn .

Tác giả: Jason tiên sinh
Lượt đọc: 306
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sương sớm làng Thanh Khê chưa kịp tan, cái lạnh của buổi ban mai như những lưỡi d.a.o nhỏ cứa vào làn da nứt nẻ của Tĩnh Nhu. Cô đeo chiếc rổ tre rách nát lên vai, bên trong chứa vài lon bia móp méo để ngụy trang cho khối “vàng ròng” là gỗ sưa và bạc cổ đang giấu kỹ dưới đáy. Tĩnh Nhu hiểu rõ, ở bãi phế liệu này, thứ nguy hiểm nhất không phải là sắt gỉ hay rắn rết, mà là những đôi mắt tham lam luôn rình rập trong bóng tối.

Vừa bước ra khỏi ranh giới khu lều nát của mình, Tĩnh Nhu đã cảm nhận được một luồng sát khí trẻ con nhưng đầy gai góc. Từ sau những chồng lốp xe tải cũ nát, bốn, năm bóng người nhỏ bé vây quanh, chặn đứng lối đi duy nhất ra phía đường lớn dẫn lên huyện.

Dẫn đầu đám trẻ này là A Lực — một thằng nhóc mười ba tuổi với gương mặt sạm đen, mái tóc cháy nắng dựng ngược và một vết sẹo dài chạy dọc lông mày. A Lực là “vua” của đám trẻ nhặt rác vùng này. Hắn không có bố mẹ, sống dựa vào việc thu “thuế” từ những đứa trẻ khác và bán sức lao động cho gia đình Trưởng thôn.

“Đứng lại, con ranh!” — A Lực gằn giọng, bàn tay thô ráp của hắn nắm c.h.ặ.t một thanh gỗ mục — “Tao nghe nói hôm qua mày làm Hùng ‘Đại’ mất mặt? Gan mày cũng lớn đấy, nhưng bãi này có quy tắc của bãi. Đồ mày nhặt được ở khu Đông đâu? Nộp ra đây.”

Đám đàn em phía sau A Lực bắt đầu hùa theo, chúng cầm gạch đá, vây lấy Tĩnh Nhu trong một vòng tròn nhỏ hẹp. Tĩnh Nhu đứng lặng im, đôi mắt cô không có lấy một tia sợ hãi, trái lại còn bình thản đến mức khiến A Lực cảm thấy chột dạ.

Ở kiếp trước, Tĩnh Nhu đã từng bị đám trẻ này đ.á.n.h đến mức ngất đi vì không chịu đưa ra mẩu bánh mì khô. Cô nhớ rất rõ, A Lực thực chất không phải là kẻ xấu hoàn toàn, hắn chỉ là một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng, buộc phải xù lông để bảo vệ sự sống cho chính mình và đứa em gái đang thoi thóp trong lều.

“A Lực, anh muốn gỗ sưa hay muốn cứu con Liên?” — Tĩnh Nhu bất ngờ lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đanh thép vang vọng giữa đống phế liệu.

A Lực sững người, thanh gỗ trong tay hắn khẽ hạ xuống. Gương mặt hắn biến sắc, đôi mắt long lên: “Mày… mày nói cái gì? Sao mày biết tên em gái tao?”

“Tôi không chỉ biết tên nó, tôi còn biết nó đang sốt rét rừng, phổi đã bắt đầu có nước. Anh cướp đồ của tôi để làm gì? Để mang về cho bố con ông Trưởng thôn đổi lấy vài bát cơm trắng, hay để lấy vài viên t.h.u.ố.c cảm xuyên tâm liên không đủ cứu mạng nó?” — Tĩnh Nhu bước lên một bước, đối diện trực tiếp với A Lực — “Nếu anh nghe tôi, hôm nay con Liên sẽ có t.h.u.ố.c xịn từ phố huyện mang về. Nếu anh cướp đồ của tôi, anh chỉ có thể nhìn nó lịm dần đi trong đêm nay.”

Đám đàn em của A Lực bắt đầu xì xào: “Đại ca, sao con bé này biết nhiều thế?”, “Nó nói đúng đấy, con Liên yếu lắm rồi…”

A Lực nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương: “Mày lấy tư cách gì mà đòi cứu nó? Mày cũng chỉ là một con nhóc nhặt rác thối tha thôi!”

Tĩnh Nhu khẽ mỉm cười, một nụ cười không hề có chút ngây thơ của trẻ nhỏ. Cô chậm rãi lấy từ trong n.g.ự.c áo ra một góc của đồng bạc cổ, để ánh mặt trời nhợt nhạt phản chiếu lên lớp gỉ xanh lục đầy mê hoặc.

“Đây là tiền cổ Pháp. Một đồng này đủ mua cả một bao tải gạo và t.h.u.ố.c kháng sinh tốt nhất ở tiệm t.h.u.ố.c ông lang Cao trên huyện. Tôi không phải nhặt rác, tôi đang làm chủ cái bãi này. A Lực, anh có sức mạnh, có sự liều mạng, nhưng anh không có não. Anh làm việc cho gia đình Trưởng thôn, họ coi anh là con ch.ó săn, khi nào hết giá trị họ sẽ vứt anh vào hố rác. Nhưng nếu anh đi theo tôi, anh sẽ là người bảo vệ của Vô Niên Các.”

Không gian chìm vào một sự im lặng căng thẳng. A Lực nhìn chằm chằm vào đồng bạc cổ, rồi nhìn vào đôi mắt sâu hoắm của Tĩnh Nhu. Hắn cảm thấy đứa bé trước mặt không phải chín tuổi, mà giống như một vị cao nhân đang nhìn thấu hết ruột gan hắn. Sự tuyệt vọng vì bệnh tình của em gái và sự uất ức khi bị nhà Trưởng thôn bóc lột bấy lâu nay bùng phát.

“Tao… tao phải làm gì?” — Giọng A Lực lạc đi, sự hung hăng biến mất, chỉ còn lại sự cầu khẩn của một kẻ khốn cùng.

Tĩnh Nhu hạ giọng, ra lệnh bằng một uy quyền tự nhiên: “Thứ nhất, bảo đàn em của anh giải tán, canh giữ lối vào lều của tôi. Tuyệt đối không để Hùng ‘Đại’ hay bất cứ ai lại gần bà nội tôi trong khi tôi lên huyện. Thứ hai, anh đi cùng tôi lên phố huyện. Tôi cần một người xách đồ và một người biết cách ‘diễn kịch’. Nếu làm tốt, tối nay em gái anh sẽ được uống t.h.u.ố.c trắng (kháng sinh) và ăn cháo thịt.”

A Lực quay lại quát đám đàn em: “Chúng mày nghe thấy gì chưa? Đứa nào dám bén mảng đến lều con Nhu, tao đ.á.n.h gãy chân! Tản ra!”

Đám trẻ vốn sợ uy A Lực, nhanh ch.óng tản đi. Lúc này, chỉ còn lại hai đứa trẻ giữa bãi phế liệu mênh m.ô.n.g. Tĩnh Nhu lấy trong túi ra một mảnh bánh ngô còn sót lại từ sáng, bẻ làm đôi đưa cho A Lực.

“Ăn đi lấy sức mà đi bộ. Từ hôm nay, anh là người đầu tiên của Bóng Đêm.”

A Lực nhận lấy nửa miếng bánh, tay run run: “Bóng Đêm là cái gì?”

“Là mạng lưới của chúng ta. Ở Thanh Khê này, chúng ta sẽ là những cái bóng không ai thấy, nhưng không ai có thể phớt lờ.” — Tĩnh Nhu nói, đôi mắt cô hướng về phía con đường mòn.

Hành trình từ làng Thanh Khê lên phố huyện dài hơn mười cây số đường đất đỏ, lởm chởm đá hộc. Tĩnh Nhu với thân hình nhỏ bé, đôi chân khẳng khiu đi lại không hề biết mệt. Sự hận thù của kiếp trước dường như đã hóa thành năng lực vô hạn, thúc đẩy cô tiến về phía trước.

Trên đường đi, Tĩnh Nhu bắt đầu “huấn luyện” A Lực. Cô dạy hắn cách quan sát những kẻ đi đường, cách nhận biết ai là kẻ có tiền, ai là kẻ l.ừ.a đ.ả.o. Cô cũng kể cho hắn nghe về giá trị của mộc mộng khóa — thứ nghệ thuật mà cô sẽ dùng để hồi sinh Vô Niên Các.

“A Lực, anh có biết tại sao gỗ sưa lại quý không? Không phải chỉ vì nó thơm, mà vì vân gỗ của nó mang linh hồn của thời gian. Kẻ giàu ở kinh thành thích dùng gỗ sưa để chứng tỏ đẳng cấp, nhưng họ không biết rằng nếu không có kỹ thuật mộng khóa bát quái của nhà họ Vân, gỗ sưa cũng chỉ là một khối gỗ c.h.ế.t.”

A Lực nghe như nuốt từng lời. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng những khúc củi mục mà hắn thấy trong bãi rác lại có thể đáng giá đến vậy. Hắn nhìn Tĩnh Nhu, trong lòng dâng lên một sự sùng bái kỳ lạ. Đứa trẻ này dường như biết hết mọi bí mật của thế giới.

Khi bóng dáng phố huyện dần hiện ra với những mái ngói đỏ và tiếng ồn ào của chợ b.úa, Tĩnh Nhu dừng lại bên một dòng suối nhỏ. Cô bảo A Lực rửa sạch mặt mũi, còn cô thì lấy bùn đất bôi thêm lên áo quần cho càng thêm rách nát.

“Chúng ta phải đóng vai những đứa trẻ mồ côi đi bán đồ nát thực thụ. Càng t.h.ả.m hại, những kẻ tự phụ ở hiệu đồ cổ càng dễ chủ quan.” — Tĩnh Nhu căn dặn.

Điểm dừng chân đầu tiên của họ là tiệm đồ cổ “Vạn Bảo Đường” — tiệm lớn nhất phố huyện. Chủ tiệm là một gã béo tốt tên là lão Tiền, nổi tiếng là kẻ ép giá và lừa lọc những người dân quê thiếu hiểu biết. Kiếp trước, chính gã đã lừa Tĩnh Nhu mua năm đồng bạc cổ với giá của năm cân gạo.

Bước vào tiệm, mùi trầm hương giả và mùi giấy cũ nồng nặc. Lão Tiền đang ngồi lim dim bên bộ ấm chén t.ử sa, thấy hai đứa trẻ nhếch nhác bước vào, lão không buồn mở mắt, chỉ xua tay như xua ruồi: “Đi đi, chỗ này không có rác cho tụi mày nhặt đâu! Biến!”

Tĩnh Nhu không nói gì, cô chậm rãi đặt cái rổ tre xuống sàn gạch sạch bóng. Cô lôi từ dưới đáy rổ ra một mảnh vải bẩn thỉu, bên trong gói một vật tròn tròn.

“Ông chủ, ông nhìn cái này xem có đổi được tiền t.h.u.ố.c cho em gái cháu không?” — Tĩnh Nhu nói bằng giọng run rẩy, đầy vẻ cầu khẩn của một đứa trẻ sắp khóc.

Lão Tiền liếc mắt qua, định mắng thêm một câu, nhưng khi thấy ánh sáng xanh lục đặc trưng của đồng bạc hoa xòe thấp thoáng dưới lớp vải, đôi mắt lão bỗng sáng rực lên như diều hâu thấy mồi. Lão bật dậy, vội vàng chộp lấy đồng bạc.

“Cái này… mày nhặt được ở đâu?” — Lão Tiền vừa soi đồng bạc dưới ánh kính lúp, vừa cố nén sự hưng phấn trong giọng nói.

“Cháu… cháu đào được ở bãi rác Thanh Khê ạ. Trong một cái hộp thiếc cũ. Cháu còn mấy đồng nữa nhưng sợ bị người ta cướp nên giấu ở chỗ khác rồi.” — Tĩnh Nhu sụt sịt, đôi mắt to tròn ngấn lệ nhìn lão Tiền.

A Lực đứng bên cạnh, thầm cảm thán trong lòng: Con bé này diễn giỏi thật, nếu mình không biết trước chắc cũng tưởng nó sắp c.h.ế.t đói đến nơi. Hắn liền hùa theo, làm bộ hung hăng: “Đúng đấy! Ông chủ định trả bao nhiêu? Không đủ tiền mua t.h.u.ố.c cho con Liên là tôi đập tiệm đấy!”

Lão Tiền cười khẩy, trong lòng thầm nghĩ: Đúng là lũ ranh con ngu ngốc. Có bảo vật trong tay mà không biết giá trị. Lão hắng giọng, làm bộ vẻ mặt ái ngại: “Đồng bạc này cũng thường thôi, gỉ sét hết cả rồi. Nhưng thấy tụi mày tội nghiệp, lại cần tiền cứu người, tao trả cho 5 tệ. Coi như làm phúc.”

Tĩnh Nhu giả vờ kinh ngạc: “5 tệ ạ? Nhiều thế cơ ạ? Nhưng… nhưng cháu nghe người ta nói đồng bạc này quý lắm, đổi được cả con bò…”

Lão Tiền xua tay: “Bò cái gì mà bò! Ai lừa mày đấy? 5 tệ là mua được bao nhiêu gạo rồi. Có bán không thì bảo?”

Tĩnh Nhu cúi đầu, làm bộ đắn đo, rồi bất ngờ ngẩng lên, ánh mắt cô đột ngột thay đổi, không còn vẻ tội nghiệp mà là một sự sắc lạnh khiến lão Tiền phải giật mình: “Ông chủ Tiền, đồng bạc Piastre 1907, hàm lượng bạc 90%, cân nặng chuẩn 27 gram, lại là bản phát hành hạn chế có ký hiệu của xưởng đúc Paris. Trên thị trường chợ đen Thủ đô lúc này, một đồng thế này không dưới 50 tệ. Ông định lấy 5 tệ để mua cái mạng của em gái tôi sao?”

Lão Tiền đ.á.n.h rơi chiếc kính lúp xuống bàn, miệng há hốc: “Mày… mày nói cái gì? Sao mày biết…”

Tĩnh Nhu không để lão kịp phản ứng, cô thu lại đồng bạc nhanh như cắt: “Cháu không chỉ biết giá trị của bạc, cháu còn biết cái bình gốm ‘đời Thanh’ phía sau ông thực chất là hàng giả từ lò gốm Bát Tràng mới nung tháng trước. Nếu ông không muốn cháu hét to cho cả phố huyện này biết Vạn Bảo Đường treo đầu dê bán thịt ch.ó, thì hãy thu mua 5 đồng bạc này với giá 200 tệ. Không mặc cả!”

Lão Tiền tái mặt, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Gã nhìn đứa trẻ chín tuổi trước mặt như nhìn một con quỷ. Tại sao nó lại biết nhiều đến thế? Tại sao nó lại nhìn ra cái bình giả mà gã đã tốn bao công sức ngụy trang?

“200 tệ… mày muốn g.i.ế.c tao à?” — Lão Tiền lắp bắp.

“200 tệ đổi lấy uy tín cả đời của ông và 5 đồng bạc quý. Ông chọn đi. Nếu không, tôi sang tiệm ‘Cổ Phong’ đầu phố, chắc chắn họ sẽ rất hứng thú với thông tin về cái bình giả của ông đấy.” — Tĩnh Nhu quay lưng định đi.

“Đợi đã! Đợi đã tiểu cô nương!” — Lão Tiền vội vàng gọi giật lại, gương mặt chảy xệ vì lo sợ — “Được… được rồi! 200 tệ! Tao mua!”

Mười phút sau, Tĩnh Nhu và A Lực bước ra khỏi Vạn Bảo Đường. Trong túi áo của Tĩnh Nhu là 200 tệ tiền mặt — một con số khổng lồ, đủ để họ sống dư dả trong cả năm trời ở làng Thanh Khê.

A Lực nhìn Tĩnh Nhu, đôi chân hắn run rẩy vì phấn khích: “Nhu… em… em thực sự làm được rồi! 200 tệ! Trời ơi, con Liên cứu được rồi!”

Tĩnh Nhu hít một hơi thật sâu không khí của phố huyện. Đây là chiến thắng đầu tiên, nhưng chỉ là khởi đầu nhỏ nhoi.

“Đi thôi A Lực. Việc quan trọng nhất bây giờ không phải là tiền, mà là tìm người. Chúng ta đến lò rèn nát ở cuối phố. Tôi cần tìm một người thợ mộc ‘điên’ mang tên Nghệ nhân Diệp.”

Dưới ánh nắng bắt đầu rực rỡ của buổi trưa, bóng của hai đứa trẻ đổ dài trên mặt đường. Một người là “sói con” hung hãn vừa được thuần hóa, một người là “phượng hoàng” mang linh hồn báo thù. Vô Niên Các không còn là ý tưởng nữa, nó đang dần hình thành từ những bước chân đanh thép này.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

CHƯƠNG 1: TIẾNG CÒI XE ĐỊNH MỆNH VÀ SỰ THỨC TỈNH TRÊN ĐỐNG TRO TÀN
CHƯƠNG 2: HƠI ẤM GIỮA ĐÊM ĐÔNG VÀ CUỘC CHIẾN SINH TỒN
CHƯƠNG 3: “HŨ VÀNG” TRONG BÙN LẦY VÀ KHỞI ĐẦU CỦA VÔ NIÊN CÁC
CHƯƠNG 4: THU PHỤC “SÓI CON” VÀ QUY TẮC CỦA BÃI RÁC
CHƯƠNG 5: NGHỆ NHÂN TRONG VŨNG BÙN VÀ BẢN VẼ THỨC TỈNH LINH HỒN
CHƯƠNG 6: GIAO DỊCH ĐẦU TIÊN VÀ SỐ VỐN ĐẪM MÁU
CHƯƠNG 7: KHẾ ƯỚC TRÊN ĐẤT CHẾT VÀ ĐÒN TÂM LÝ TÀN KHỐC
CHƯƠNG 8: BẢNG HIỆU TỪ GỖ TẠP VÀ TIẾNG SÉT GIỮA KINH ĐÔ
CHƯƠNG 9: MÀN KỊCH TRONG BÙN LẦY VÀ NGHỆ THUẬT ẨN MÌNH
CHƯƠNG 10: TIẾNG VANG KINH KỲ VÀ PHONG THƯ TỪ PHƯƠNG BẮC
CHƯƠNG 11: NHỮNG MẮT XÍCH TRONG BÓNG ĐÊM VÀ CHIẾN THUẬT VÂY GIĂNG
CHƯƠNG 12: NGHỆ THUẬT CỦA SỰ VÔ HÌNH VÀ BÀI HỌC ĐẦU TIÊN TRÊN PHỐ HUYỆN
CHƯƠNG 13: THANH ÂM CỦA BÓNG ĐÊM VÀ NHỮNG KÝ HIỆU CÂM LẶNG
CHƯƠNG 14: TRẬN ĐỒ SẮT VỤN VÀ LUẬT RỪNG TẠI THANH KHÊ
CHƯƠNG 15: ÂN UY SONG HÀNH VÀ LỜI THỀ DƯỚI LÒNG ĐẤT
CHƯƠNG 16: LÒNG NGƯỜI DỄ THAY VÀ NHÁT ĐAO TRONG BÓNG TỐI
CHƯƠNG 17: CON CỜ ĐẠI HÙNG VÀ CHIẾC BẪY DÀNH CHO KẺ THAM LAM
CHƯƠNG 18: KHẾ ƯỚC MÁU VÀ CÚ XOAY CHIỀU QUYỀN LỰC
CHƯƠNG 19: MÙI CỦA KINH THÀNH VÀ NGHỆ THUẬT NHÌN THẤU TÂM CAN
CHƯƠNG 20: LÃO MÙ LÒ RÈN VÀ KHỞI ĐẦU CỦA NGHỆ THUẬT ÁM SÁT TRONG GỖ QUÝ
CHƯƠNG 21: TƯ DUY CỦA KẺ SĂN MỒI VÀ MẬT MÃ TỪ MÁU
CHƯƠNG 22: THÂN PHÁP GIỮA RỪNG SẮT GỈ VÀ BẢN NĂNG CỦA LOÀI SÓI
CHƯƠNG 23: NGHỆ THUẬT CỦA SỰ TÀN NHẪN VÀ NHỮNG BÔNG HOA ĐỘC TRONG BÙN LẦY
CHƯƠNG 24: KHỔ NHỤC KẾ VÀ BÀI TOÁN SINH TỬ GIỮA LÒNG PHẾ LIỆU
CHƯƠNG 25: LỄ TỐT NGHIỆP CỦA BÓNG ĐÊM VÀ BIẾN SỐ TỪ KINH THÀNH
CHƯƠNG 26: KHỞI TỬ HỒI SINH – TUYỆT TÁC TỨ LINH VÀ SÓNG GIÓ PHỐ HUYỆN
CHƯƠNG 27: TRẬN ĐỒ SẮT VỤN VÀ CƠN ÁC MỘNG CỦA LŨ BUÔN LẬU
CHƯƠNG 28: CÁO GIÀ VÀO HANG VÀ MÀN KỊCH GIỮA VŨNG BÙN
CHƯƠNG 29: BIẾN SỐ TRONG ĐÊM SƯƠNG VÀ ÂN TÌNH VỚI ĐẠI GIA TỈNH LỴ
CHƯƠNG 30: MẠNG LƯỚI TƠ NHỆN VÀ NHỮNG CON MẮT TRONG BÓNG TỐI
CHƯƠNG 31: BIẾN CỐ SẬP HẦM VÀ LÒNG TIN ĐƯỢC ĐÚC BẰNG MÁU
CHƯƠNG 32: NỖI SỢ CỦA KẺ TRÊN CAO VÀ CUỘC TRUY TÌM TÁC GIẢ VÔ DANH
CHƯƠNG 33: PHÁO ĐÀI NGẦM VÀ ĐẶC KHU QUÂN SỰ THANH KHÊ
CHƯƠNG 34: TẾT THANH KHÊ – SỰ TƯƠNG PHẢN GIỮA HAI KIẾP NGƯỜI
CHƯƠNG 35: KẾT THÚC GIAI ĐOẠN 1 – PHƯỢNG HOÀNG TIẾN KINH!
CHƯƠNG 36: CUỘC THANH TRỪNG TRONG BÓNG TỐI – DỌN DẸP BÃI PHẾ LIỆU
CHƯƠNG 37: KHẾ ƯỚC MÁU VÀ GỖ – BƯỚC CHÂN ĐẦU TIÊN VÀO THƯƠNG TRƯỜNG
CHƯƠNG 38: MẢNH GHÉP TỬ THẦN VÀ BÍ MẬT DƯỚI LỚP TRO TÀN
CHƯƠNG 39: LỄ BẾ GIẢNG CỦA BÓNG ĐÊM – NHỮNG LƯỠI DAO ĐÃ SẮC
CHƯƠNG 40: “VE SẦU THOÁT XÁC” – KẾT THÚC KHÚC DẠO ĐẦU TRONG BÙN LẦY
CHƯƠNG 41: MINH VIỄN TRÀ QUÁN – KHAI MỞ “CÁI TAI” CỦA BÓNG ĐÊM
CHƯƠNG 42: NHÀ NGHỈ TRƯỜNG AN – CHIẾC BẪY NGỌT NGÀO CỦA QUYỀN LỰC
CHƯƠNG 43: KIỂM SOÁT BẾN XE – MẠNG LƯỚI “PHU XE VÔ HÌNH”
CHƯƠNG 44: NGHỆ THUẬT CỦA SỰ VÔ HÌNH – CHIẾN DỊCH “HOA ĐĂNG ĐÔ THỊ”
CHƯƠNG 45: TIỆM HỚT TÓC “VÔ NGÔN” – CÁI LOA PHÓNG THANH CỦA GIỚI QUAN LẠI
CHƯƠNG 46: NHỮNG ĐỨA TRẺ BÁN BÁO – MẠNG LƯỚI PHẢN TRINH SÁT DI ĐỘNG
CHƯƠNG 47: LỌC MÁU THÔNG TIN – KHI RÁC RƯỞI HÓA THÀNH VŨ KHÍ
CHƯƠNG 48: TỌA SƠN QUAN HỔ ĐẤU – KHI NHỮNG CON THÚ ĂN THỊT ĐÓI MỒI
CHƯƠNG 49: ĐÊM HUYẾT TẨY – SỰ SỤP ĐỔ CỦA NHỮNG ĐẾ CHẾ BÙN LẦY
CHƯƠNG 50: THU PHỤC TÀN QUÂN – DƯỚI GÓT GIÀY CỦA VÔ NIÊN
CHƯƠNG 51: SỰ PHỒN HOA GIẢ TẠO – KHI GỖ TẠP ĐEO MẶT NẠ SƯA ĐỎ
CHƯƠNG 52: QUÂN CỜ TRÊN BÀN TIỆC – LỜI MỜI CỦA CÁO GIÀ
CHƯƠNG 53: SỰ SỤP ĐỔ CỦA MỘT ĐẾ CHẾ – TIẾNG “RĂNG RẮC” CỦA CÔNG LÝ
CHƯƠNG 54: TRUY TÌM NGUỒN CỘI – NHỔ TẬN GỐC KẺ NỘI GIÁN
CHƯƠNG 55: VÔ NIÊN ĐỘC TÔN – SỰ KIÊU HÙNG CỦA PHƯỢNG HOÀNG
CHƯƠNG 56: BỨC MẬT THƯ TRONG CÁNH HOA TRÀ
CHƯƠNG 57: Y LÝ TRONG TỪNG THỚ GỖ – CUỘC THĂM KHÁM TẠI DINH THỰ
CHƯƠNG 58: “AN THẦN TRẬN” VÀ TẤM KIM BÀI MIỄN TỬ
CHƯƠNG 59: CỬU LONG TRANH CHÂU – TUYỆT TÁC CHẤN ĐỘNG TỈNH LỴ
CHƯƠNG 60: ĐẠI TIỆC HỒNG MÔN – CUỘC ĐẤU TRÍ VỚI CÁC NHÀ THẦU
CHƯƠNG 61: SỰ QUY PHỤC CỦA CÁC ĐẠI GIA – CHIẾC DÙ CẤP TỈNH XUẤT THẾ
CHƯƠNG 62: NHỮNG CON HỔ BỊ THƯƠNG – TIẾNG GỌI TỪ BÓNG TỐI
CHƯƠNG 63: KHẾ ƯỚC “HOA VÂN MÂY” – LỜI THỀ DƯỚI LÒNG ĐẤT
CHƯƠNG 64: NHỮNG NHÁT DAO ĐẦU TIÊN – CUỘC PHẢN CÔNG KINH TẾ
CHƯƠNG 65
CHƯƠNG 66
CHƯƠNG 67
CHƯƠNG 68
CHƯƠNG 69
CHƯƠNG 70
CHƯƠNG 71: KHÚC NHẠC TỬ THẦN TỪ ĐỐNG RỈ SẮT
CHƯƠNG 72: SỰ THÁO CHẠY VÀ LỜI NGUYỀN THANH KHÊ
CHƯƠNG 73
CHƯƠNG 74: TIẾNG ĐỘNG LẠ DƯỚI NỀN MÓNG – CÁI BẪY PHÁP LÝ
CHƯƠNG 75: CUỘC ĐÀM PHÁN ĐẪM MÁU – KHI KẺ TRÊN CAO PHẢI CÚI ĐẦU
CHƯƠNG 76: CÁI LẠNH CỦA KIM CƯƠNG – SỰ TRƯỞNG THÀNH CỦA VÔ NIÊN
CHƯƠNG 77: LỮ ĐOÀN BÓNG ĐÊM – NHỮNG LƯỠI DAO ĐÃ XUẤT VỎ
CHƯƠNG 78: “HỆ THẦN KINH” BA HUYỆN – MẠNG LƯỚI BẤT KHẢ XÂM PHẠM
CHƯƠNG 79
CHƯƠNG 80: LÁ THƯ TỪ HƯ VÔ – LỜI KHIÊU CHIẾN VƯỢT THỜI GIAN
CHƯƠNG 81: VÀNG SON TRỞ LẠI – SỰ CHẤN ĐỘNG CỦA THỦ ĐÔ
CHƯƠNG 82: PHỤC DỰNG VÂN DINH – TRẬN ĐỒ MỘNG KHÓA KINH THÀNH
CHƯƠNG 83: LỜI MỜI CỦA TỬ THẦN – BỮA TIỆC “TÂN GIA” ĐẪM MÀU QUYỀN LỰC
CHƯƠNG 84: KHÍ CHẤT VƯƠNG GIẢ – SỰ HÓA THÂN CỦA PHƯỢNG HOÀNG
CHƯƠNG 85: ĐẠI HỘI THƯƠNG GIA – KHI MỘNG KHÓA LÊN TIẾNG
CHƯƠNG 86: HUYỀN THOẠI SỤP ĐỔ – NHÁT ĐỤC VÀO TRÁI TIM KIÊU NGẠO
CHƯƠNG 87: LỜI CHÀO CỦA TỬ THẦN – ÁM ẢNH TỪ ĐỐNG GỈ SẮT
CHƯƠNG 88
CHƯƠNG 89: TUYỆT TÁC “VẠN LONG TRIỀU PHỤNG” – KHÚC NHẠC CỦA QUYỀN LỰC
CHƯƠNG 90
CHƯƠNG 91
CHƯƠNG 92
CHƯƠNG 93
CHƯƠNG 94
CHƯƠNG 95
CHƯƠNG 96: SỰ XÂM LẤN VÔ HÌNH – MẠNG LƯỚI THẦN KINH CỦA BÓNG ĐÊM
CHƯƠNG 97: TỬ HUYỆT TÀI CHÍNH – NHÁT BÀO TRÊN TẤM SỔ TỬ THẦN
CHƯƠNG 98: MẠNG NHỆN GIĂNG LỐI – NHỊP THỞ CỦA KẺ THÙ
CHƯƠNG 99: CUỘC THI SẮC MÀU – NHÁT BÚA VÀO LỚP VỎ PHÙ HOA
CHƯƠNG 100: CÁI BẪY CỦA MỰC VÀ GIẤY – LỜI PHÁN QUYẾT TỪ ĐẤT MẸ
CHƯƠNG 101: MÀN “VẢ MẶT” QUỐC TẾ – LINH HỒN TRÊN ĐẦU NGỌN CỌ
CHƯƠNG 102: SỰ SỤP ĐỔ CỦA MỘT TƯỢNG ĐÀI – KHI MỘNG KHÓA TAN VỠ
CHƯƠNG 103: MỸ NHÂN CỦA BÓNG ĐÊM – NHÁT DAO TRONG TƠ LỤA
CHƯƠNG 104: MỐI NGHI KỴ NẢY MẦM – NHỮNG CHỐT MỘNG KHÓA CỦA SỰ PHẢN TRẮC
CHƯƠNG 105: CUỘC CHIẾN NỘI CUNG – NHÁT RÌU TRÊN THÂN GỖ MỤC
CHƯƠNG 106: LÂU ĐÀI RẠN NỨT – KHÚC VĨ THANH CỦA SỰ PHẢN TRẮC
CHƯƠNG 107: SỰ CAN THIỆP CỦA SÚNG ĐẠN – KHÚC VĨ THANH CỦA THÉP VÀ GỖ
CHƯƠNG 108: LÁ BÀI TẨY– NHÁT ĐỤC VÀO LƯƠNG TÂM KẺ SÁT NHÂN
CHƯƠNG 109: KHI MÃNH HỔ GẶP THỢ SĂN – ĐÒN KẾT LIỄU TRÊN BÀN CỜ GỖ
CHƯƠNG 110: SỰ SỤP ĐỔ CỦA MỘT LIÊN MINH – NHÁT BÀO CUỐI CÙNG TRÊN THÂN GỖ MỤC
CHƯƠNG 111: MANH MỐI TỪ QUÁ KHỨ – TIẾNG GỌI TỪ ĐẢO HOANG
CHƯƠNG 112: HÀNH TRÌNH VƯỢT BIỂN – THIẾT QUYỀN TRONG BÓNG ĐÊM
CHƯƠNG 113: CUỘC GIẢI CỨU NGHẸT THỞ – HUYẾT TẨY VỊNH LÂM
CHƯƠNG 114: LỜI THÚ TỘI DƯỚI ÁNH TRĂNG – CHẤT ĐỘC TRONG TƠ LỤA
CHƯƠNG 115: NGÀY PHÁN XÉT – KHI CÁN CÂN ĐÚNG NHỊP MỘNG KHÓA
CHƯƠNG 116: THÂN PHẬN THỰC SỰ – TIẾNG VỌNG TỪ BÃI RÁC THANH KHÊ
CHƯƠNG 117: SỨC MẠNH TRUYỀN THÔNG – CƠN THỦY TRIỀU CỦA SỰ PHẪN NỘ
CHƯƠNG 118: PHÁN QUYẾT TỬ HÌNH – BẢN ÁN TRÊN THỚ GỖ SƯA
CHƯƠNG 119: CƠN LỐC TÀI CHÍNH – CHIẾN DỊCH “TẦM ĂN LÁ DÂU”
CHƯƠNG 120: GẬY ÔNG ĐẬP LƯNG ÔNG – CƠN THỦY TRIỀU TỊCH BIÊN
CHƯƠNG 121: CUỘC THÂU TÓM GIÁ RẺ MẠT – KHI TIỀN BẨN QUAY VỀ CHÁNH ĐẠO
CHƯƠNG 122: THAY TÊN ĐỔI HỌ – KHÚC TRÁNG CA CỦA SỰ HOÀN NGUYÊN
CHƯƠNG 123: SỰ ĐIÊN CUỒNG CUỐI CÙNG – LƯỠI DAO TRONG CƠN BĨ CỰC
CHƯƠNG 124: TRẬN ĐỒ PHÒNG THỦ – LỒNG C//H//I//M TRÊN VÁCH GỖ SƯA
CHƯƠNG 125: KẾT THÚC CỦA QUỶ DỮ – HƠI THỞ CUỐI TRÊN ĐỐNG TRO TÀN
CHƯƠNG 126: BỨC TƯỜNG ĐÁ VÀ TIẾNG VỌNG CỦA QUÁ KHỨ
CHƯƠNG 127: MẢNH GHÉP CUỐI CÙNG – KHI SỰ THẬT PHƠI BÀY
CHƯƠNG 128: XIỀNG XÍCH CỦA LINH HỒN – SỰ HỐI HẬN MUỘN MÀNG
CHƯƠNG 129: NGÀY TÀN CỦA PHÙ HOA – BẢN ÁN TRÊN ĐẤT HUYỆN X
CHƯƠNG 130: ĐỈNH CAO KINH KỲ – TẦM NHÌN VẠN DẶM
CHƯƠNG 131: ĐẾ CHẾ TAN HOANG – CƠN ÁC MỘNG SAU PHÁN QUYẾT
CHƯƠNG 132: QUÂN CỜ CUỐI CÙNG – KẾ HOẠCH TỰ SÁT TRONG NGỤC
CHƯƠNG 133: LỜI NGUYỀN CỦA SỰ SỐNG – ĐỊA NGỤC GIỮA TRẦN GIAN
CHƯƠNG 134: HOA HỒNG TÀN TẠ TRONG VŨNG BÙN
CHƯƠNG 135: SỰ GIAO THOA CỦA HAI SỐ PHẬN
CHƯƠNG 136: CHIẾC LỒNG VÔ HÌNH CỦA BÓNG ĐÊM
CHƯƠNG 137: HẠ MÀN – VĨNH HẰNG TRONG BÓNG TỐI
CHƯƠNG 138: ĐỐI ĐẦU VỚI HỌNG SÚNG – SỰ KIÊU NGẠO CUỐI CÙNG
CHƯƠNG 139: LỜI NGUYỀN CỦA NHỮNG KHỐI GỖ “MA” – BẰNG CHỨNG THÉP
CHƯƠNG 140: TÒA ÁN BINH – SỰ SỤP ĐỔ CỦA MỘT TƯỢNG ĐÀI HÔI THỐI
CHƯƠNG 141: QUÉT SẠCH TÀN DƯ – THIẾT LẬP TRẬT TỰ MỚI
CHƯƠNG 142: CHUYẾN TÀU VỀ NƠI BẮT ĐẦU
CHƯƠNG 143: ĐẠI LỄ TẠ ƠN – KHI MỘNG KHÓA NỞ HOA
CHƯƠNG 144: PHỤC SINH BÃI PHẾ LIỆU – KHU BẢO TỒN NGHỆ THUẬT QUỐC GIA
CHƯƠNG 145: KẾT THÚC VÀ KHỞI ĐẦU MỚI – BÀI CA VĨNH HẰNG
CHƯƠNG 146: NHẢY VỌT THỜI GIAN – ĐÓA HOA RỰC RỠ NHẤT
CHƯƠNG 147: TUYỆT TÁC “LUÂN HỒI” – KHỚP MỘNG VÔ VI VÀ VŨ ĐIỆU CỦA TINH THỂ
CHƯƠNG 148: MẠNG LƯỚI BẢO TÀNG TOÀN CẦU – NGOẠI GIAO TRÊN ĐẦU NGÓN TAY
CHƯƠNG 149: ĐẠO CỦA GỖ – KHI ĐỒNG TIỀN PHẢI QUỲ XUỐNG
CHƯƠNG 150: ÁNH SÁNG TỪ PHƯƠNG ĐÔNG – ĐỈNH CAO VĨNH CỬU
CHƯƠNG 151: CÁ MẬP LỘ DIỆN – CUỘC XÂM LĂNG CỦA BLACKWOOD
CHƯƠNG 152: CẠM BẪY SÁP NHẬP – KHỚP MỘNG TỬ VÀ BẢN HỢP ĐỒNG MA QUÁI
CHƯƠNG 153: MỘNG KHÓA “TỬ” TRONG TÀI CHÍNH – ĐIỀU KHOẢN SÁP NHẬP NGƯỢC
CHƯƠNG 154: ĐÒN ĐÁNH SẤM SÉT – LỜI NGUYỀN CỦA RỪNG GIÀ
CHƯƠNG 155: THÂU TÓM NGƯỢC – THIẾT QUYỀN MỘNG KHÓA
CHƯƠNG 156: VỊ TỔNG GIÁM ĐỐC ÂM THẦM – THIẾT QUYỀN VÀ NHU TÌNH
CHƯƠNG 157: SỰ HY SINH THẦM LẶNG – KHI MÁU THẤM VÀO LỤA VÂN MÂY
CHƯƠNG 158: LỜI TỰ TÌNH CỦA BÓNG ĐÊM – KHỚP MỘNG TRĂM NĂM
CHƯƠNG 159: KHỚP MỘNG ĐỊNH TÌNH – BIỂU TƯỢNG CỦA VỊ VƯƠNG PHU
CHƯƠNG 160: KẾT THÚC VIÊN MÃN – HỒI SINH HAI KIẾP NGƯỜI
CHƯƠNG 161: MẬT MÃ TRONG BỨC TRANH CŨ – DI NGUYỆN CỦA VÂN PHU NHÂN
CHƯƠNG 162: HIỆU TRIỆU BÓNG ĐÊM – HUYỀN THOẠI TRÊN ĐỈNH PHÙ VÂN
CHƯƠNG 163: KỸ THUẬT LƠ LỬNG VÀ PHÉP MÀU CỦA THỚ GỖ
CHƯƠNG 164: NHỮNG GIỌT MỒ HÔI CUỐI CÙNG – KHOẢNH KHẮC CHẠM TỚI TRỜI CAO
CHƯƠNG 165: NGÀY THẾ GIẾ GIỚI NGHIÊNG MÌNH – KỲ TÍCH VÂN THIÊN
CHƯƠNG 166: LINH HỒN MỈM CƯỜI – TÂM NGUYỆN HOÀN THÀNH
CHƯƠNG 167: KHÚC VĨ THANH – TRI ÂN NHỮNG NGƯỜI ĐỒNG HÀNH
CHƯƠNG 168 (CHƯƠNG KẾT): HOÀNG HÔN THANH KHÊ – SỐNG CHO CHÍNH MÌNH

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn .
CHƯƠNG 4: THU PHỤC “SÓI CON” VÀ QUY TẮC CỦA BÃI RÁC

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
CHƯƠNG 4: THU PHỤC “SÓI CON” VÀ QUY TẮC CỦA BÃI RÁC
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...