Thực Lòng Muốn Ôm Cô Ấy – Chương 4: Chữa chứng mặt liệt
Thực Lòng Muốn Ôm Cô Ấy
Đúng vậy, sau cái lần cô nhóc quỷ kia ngã chổng vó rồi lăn lộn một vòng đầy kỳ quặc, cậu đã bật cười.
Bà Lâm sững người, đột ngột ngẩng phắt đầu lên: "Thật à?"
Hứa Cẩm Nhiên nhìn vẻ mặt tràn đầy mong đợi của mẹ mình, nhạt nhòa gật đầu một cái:
"Vâng..."
Bà Lâm vô cùng ấm lòng, đưa tay vỗ vỗ vai thiếu niên, gương mặt h hở vui sướng, sau đó nói một cách hết sức nghiêm túc:
"Vậy ngày mai con cứ tiếp tục đến nhà ma đi... Mẹ sẽ không kiểm tra nữa đâu."
Thiếu niên ngẩng đầu nhìn mẹ một cái, rồi lại tự mình suy nghĩ trầm ngâm. Cô nhóc kia xem ra cũng có chút thú vị, đi theo cô ấy chắc là có thể chữa được kha khá cái chứng mặt liệt của mình.
Thế là cậu chào mẹ một tiếng rồi đi về phòng.
Vừa đi cậu vừa nghĩ, ngày mai phải đến xin phương thức liên lạc của cô nhóc quỷ đó mới được, như vậy mới có kế hoạch cụ thể cho thời gian điều trị.
Sáng sớm hôm sau, Hứa Cẩm Nhiên ăn sáng xong liền đi ra ngoài, mục tiêu rõ ràng thẳng tiến đến khu vui chơi cách nhà không xa.
Cậu vẫn đi vào nhà ma như mọi khi, nhưng đi dạo một vòng quanh nhà ma lại chẳng thu hoạch được gì có ý nghĩa thực tế cả.
Ừm, vẫn là con quỷ do cô nhóc kia hóa trang mới tương đối phù hợp với định nghĩa của cậu về hai chữ "kinh dị". Chỉ là... trong đầu thiếu niên thầm nghĩ, hình như trong số những con quỷ gặp ngày hôm nay không có cô nhóc Chu Nhiễm Nhiễm kia.
Thiếu niên không nhịn được có chút khốn đốn nhíu mày, ngẩng đầu nhìn quanh căn phòng số 7 một lượt, cuối cùng lại đi ngược trở ra một lần, rồi lại men theo lối cũ đi vào quan sát thật kỹ một vòng. Sau khi xác định không nhìn thấy Chu Nhiễm Nhiễm ở bất kỳ góc nào, thiếu niên liền dứt khoát đi ra khỏi nhà ma.
Cậu xoay người đứng ở lối ra một lát, rồi ngước mắt nhìn sang nhân viên đang trực ca bên cạnh. Im lặng một hồi, cuối cùng cậu vẫn tiến lên hỏi thăm:
"Chào chú, cho cháu hỏi Chu Nhiễm Nhiễm đi đâu rồi ạ?"
Chú Trần nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn thiếu niên ngơ ngác một chút, sau đó mới nhận ra đây dường như là cậu nhóc hay ngồi làm bài tập ở căn phòng số 7.
Một đứa trẻ ngoan ngoãn hiếu học luôn khiến người lớn yêu quý, thế là chú cũng vui vẻ hớn hở nói cho cậu biết:
"Tiểu bà chủ hôm nay không đến đây..." Tiếp đó chú lại chuyển hướng: "Nhưng thường ngày sau khi tan học con bé cũng hay qua đây lượn lờ lắm..."
Hứa Cẩm Nhiên hiểu rõ gật gật đầu, nói lời cảm ơn rồi đi ra ngoài. Ngày mai là thứ Hai, trường học có tiết, chi bằng đến trường tìm cô ấy vậy.
Thứ Hai, màn đêm vừa lui, ánh ban mai mờ nhạt.
Chu Nhiễm Nhiễm đeo ba lô, không nhanh không chậm đi trên con đường dẫn đến trường. Thành phố Lâm Thành nằm ở vùng Đông Nam, khu vực có địa hình cao nên trời sáng khá muộn. Tầm khoảng bảy giờ, trời cũng chỉ mới lờ mờ sáng, ẩn hiện đâu đó vẫn còn chút trầm uất của màn đêm.
Cô nàng đầu tiên ghé vào tiệm ăn sáng cách trường không xa để húp một bát sữa đậu nành và ăn một chiếc quẩy, sau đó mới tiếp tục thong thả đi bộ đến trường.
Suốt dọc đường, cô cứ cúi gằm đầu lầm lũi đi về phía trước. Người không quen nhìn vào chỉ tưởng cô đang tập trung đi đường, còn người quen nhìn một cái là biết ngay hồn cô đang treo ngược cành cây.
Chu Nhiễm Nhiễm vừa mới đặt chân vào cổng trường thì ngay sau đó, bả vai đã bị ai đó vỗ một phát. Giọng nói quen thuộc mang theo vài phần oán trách vang lên phía sau đầu:
"Cậu đang nghĩ cái gì mà xuất thần thế hả? Tớ gọi cậu từ đằng xa mà cậu chẳng nghe thấy gì luôn!"
Nhiễm Nhiễm hoàn hồn quay đầu lại nhìn, gương mặt nhiệt tình của cô bạn cùng bàn đập ngay vào mắt.
Hơi khựng lại một chút, cô quay đầu đi, khẽ lắc đầu nhàn nhạt nói:
"Không có gì... Đang nghĩ một bài toán thôi..."
Thế nhưng trong lòng cô lại thầm nói nhỏ: Chuyện thực sự đang nghĩ làm sao mà tùy tiện nói cho cậu biết được, đó dù sao... cũng có thể coi là bí mật riêng tư của học bá đứng nhất khối Hứa Cẩm Nhiên rồi... Ừm... Mặc dù, cô cũng rất muốn đi tám chuyện với người khác ghê.
Vì là thứ Hai nên trường học tiến hành lễ chào cờ theo lệ thường. Chu Nhiễm Nhiễm vừa cùng cô bạn cùng bàn đi vào lớp đặt ba lô xuống thì loa phát thanh của trường đã vang lên bản nhạc hành khúc trăm năm không đổi.
Hai người tùy tiện cầm theo một cuốn sổ nhỏ ghi nhớ từ vựng rồi lao xuống sân trường. Lúc này, người tập trung chưa đông lắm, Chu Nhiễm Nhiễm tìm đúng vị trí đứng định hình, liền rút sách ra nghiêm túc học từ vựng.
Ở một nơi khác, ngay trước cửa phòng phát thanh, Hứa Cẩm Nhiên đột nhiên lâm vào tình cảnh khó xử. Hôm qua dù đã dự định đến trường tìm cô nhóc quỷ Chu Nhiễm Nhiễm, nhưng hôm nay khi đứng ở đây, cậu bỗng nhiên phát hiện ra bản thân hình như... không biết mặt mũi của bạn học Chu Nhiễm Nhiễm tròn méo ra sao. Chu Nhiễm Nhiễm lúc hóa trang thì cậu nhận ra được, chứ Chu Nhiễm Nhiễm mặt mộc bình thường thì cậu thật sự chưa từng thấy qua bao giờ. Nhất thời, cậu cảm thấy vô cùng khốn đốn.
Nhưng cậu vẫn phóng tầm mắt quét qua một lượt sân trường... Có điều người có vóc dáng sêm sêm như cô nàng thực sự là quá nhiều. Thế là, lần đầu tiên trong đời, bạn học Hứa Cẩm Nhiên đứng im tại chỗ một mình gặm nhấm nỗi khổ não.
Học sinh và thầy cô giáo nhanh chóng ổn định vị trí, phòng phát thanh cũng tắt bản nhạc hành khúc truyền cảm hứng đi.
Lễ chào cờ và hát Quốc ca diễn ra, thầy hiệu trưởng tiến hành bài phát biểu dưới cờ sâu sắc như thường lệ, tiếp đó liền mời đại diện học sinh xuất sắc của khối 11 – học bá đứng nhất toàn khối Hứa Cẩm Nhiên lên bục phát biểu bài diễn văn cổ vũ tinh thần cho các bạn học sinh.
Khác hoàn toàn với mọi khi, tuần trước đại diện học sinh phát biểu có khi chẳng có mấy ai thèm nghe, nhưng tuần này bài diễn thuyết của bạn học Hứa Cẩm Nhiên lại có độ hot cao chưa từng thấy.
Bạn học Chu Nhiễm Nhiễm nhìn đám con gái xung quanh đang âm thầm phấn khích, trong lòng nhìn thấu tất cả. So với cái "mùi vị" học bá thuần túy của đại diện học sinh khối 10 thì bạn học Hứa Cẩm Nhiên với vóc dáng cao ráo, phong thái ngời ngời giống như một miếng bánh thơm ngon trong lòng đám con gái vậy, ai cũng ước gì có thể lao lên cắn một miếng để thỏa mãn lòng đam mê trai đẹp và sự hướng tới vị học thần này.
Thế nhưng Chu Nhiễm Nhiễm chỉ khẽ mỉm cười trong lòng, trên mặt không tự chủ được mà nhiễm vài phần đắc ý. Bạn học Hứa Cẩm Nhiên hôm kia chẳng phải đã cùng cô thiết lập một tình bạn vô cùng hài hòa rồi đó sao.
Ừm... Biết đâu hôm nay sau khi tan học về nhà, cô lại có thể tiếp tục đến nhà ma để vun đắp tình bạn với bạn học Hứa Cẩm Nhiên ấy chứ.
Hơn nữa... Cô chính là người biết rõ sở thích lớn nhất của Hứa Cẩm Nhiên đấy nhé!!!
Nghĩ đến đây, bạn học Chu Nhiễm Nhiễm lại cúi đầu xuống, nương theo giọng nói của Hứa Cẩm Nhiên mà tiếp tục nghiêm túc học từ vựng của mình.
Một ngày học tập nghiêm túc trôi qua rất nhanh, cùng với ánh hoàng hôn rực rỡ, Chu Nhiễm Nhiễm đeo ba lô cùng Thẩm Hâm thong thả đi trên đường.
Giữa đường, Thẩm Hâm đề nghị đi uống trà sữa nhưng bị Chu Nhiễm Nhiễm từ chối.
Thẩm Hâm: "Cậu yêu học tập đến thế cơ à? Đến trà sữa cũng không thèm đi uống với tớ nữa..."
Chu Nhiễm Nhiễm: "...Tớ phải đi thị sát cái nhà ma của nhà tớ, cậu chắc chắn muốn trở thành một ngọn núi lớn ngáng đường kế thừa gia sản của tớ đấy hả?"
Thẩm Hâm: "..., cậu tưởng cái cớ này của cậu có thể thuyết phục được tớ chắc?"
Chu Nhiễm Nhiễm: "..." Cậu đúng là danh thám Thẩm Hâm rồi đấy.
Nhìn chung thì đến cuối cùng, Chu Nhiễm Nhiễm cũng không thành công cắt đuôi được cái đuôi nhỏ Thẩm Hâm. Hết cách, bạn học Nhiễm Nhiễm đành phải dẫn theo Thẩm Hâm đến nhà ma.
Cô nàng bước vào khu vực làm việc, ổn định chỗ ngồi cho Thẩm Hâm xong liền tranh thủ cơ hội lẻn ngay đến phòng giám sát, định xem xem học bá đứng nhất khối Hứa Cẩm Nhiên hôm nay có đến nhà ma làm bài tập hay không.
Không phải là cô "thấy trai quên bạn" đâu, thực sự là vì chuyện # Học bá đứng nhất khối thích làm bài tập trong nhà ma # là bí mật riêng tư của bạn học Hứa Cẩm Nhiên, cô sao có thể tùy tiện mang chuyện riêng tư của người ta đi rêu rao khắp nơi được cơ chứ~~
Chằm chằm nhìn vào màn hình giám sát một hồi, sau khi xác nhận đi xác nhận lại không bắt trọn được hình bóng của người đứng nhất khối trong video, Chu Nhiễm Nhiễm tỏ ra có chút buồn bực trong lòng.
Học bá đứng nhất khối Hứa Cẩm Nhiên không đến nhà ma làm bài tập, vậy cô làm sao để vun đắp tình cảm với bạn học đại thần đây?












