Thực Lòng Muốn Ôm Cô Ấy – Chương 5: Con quỷ cậu hóa trang có kỳ hiệu trong việc chữa chứng mặt liệt
Thực Lòng Muốn Ôm Cô Ấy
Chu Nhiễm Nhiễm khá là khổ não nhíu chặt lông mày bước ra khỏi phòng giám sát, cô nhìn chằm chằm xuống nền đất bên ngoài cửa sổ rồi đứng hình suy nghĩ một lát.
Cuối cùng, cô đưa ra một quyết định vô cùng dứt khoát là cứ ra phía lối ra lượn lờ trước cái đã, thuận tiện hỏi chú Trần xem hôm nay học bá đứng nhất khối Hứa Cẩm Nhiên có đến nhà ma để hoàn thành việc làm bài tập thường ngày hay không.
Đã hạ quyết tâm, Chu Nhiễm Nhiễm dựa theo nguyên tắc gần đâu đi đấy, liền đi qua lối đi dành riêng cho nhân viên để ra cửa sau.
Vừa mới ra tới cửa sau, đang định lên tiếng chào hỏi chú Trần đang kiên trì cắm chốt ở cương vị của mình thì phía trước đột nhiên truyền đến một giọng nói nghe qua có chút quen thuộc:
"Chu Nhiễm Nhiễm!!"
Thiếu nữ theo phản xạ tự nhiên ngẩng phắt đầu lên, ngay lập tức nhìn thấy một cậu thiếu niên với vóc dáng cao ráo thẳng tắp, khí chất lạnh lùng thanh nhã đang đứng cách lối ra chừng một mét.
Cô nàng nhất thời ngẩn ngơ, ồ... bạn học Hứa Cẩm Nhiên đứng nhất toàn khối hôm nay cũng đến làm bài tập cơ đấy~~
Đứng hình mất một lúc, Chu Nhiễm Nhiễm cũng hoàn hồn lại. Cô chẳng thèm suy nghĩ gì nhiều liền nhấc chân bước về phía thiếu niên, đôi mắt cong cong lên cất tiếng chào hỏi:
"Hôm nay cậu cũng đến làm bài tập đấy à?..."
Hứa Cẩm Nhiên nhìn gương mặt tươi cười của cô thì khựng lại một chút, cậu lắc đầu phủ định lời suy đoán của cô: "Không... Hôm nay tôi đến là để tìm cậu đấy..."
Bạn học Chu Nhiễm Nhiễm không khỏi có chút hoang mang đầy nghi vấn: "???"
Thiếu niên ngước mắt nhìn ngó xung quanh một lượt, dừng lại một chút rồi lại nhìn về phía cô:
"Chúng ta vừa đi vừa nói chuyện nhé?"
Chu Nhiễm Nhiễm nhìn cậu, ngơ ngác một lát rồi gật đầu cái rụp: "Được thôi!"
Thế là cô liền đi theo bạn học Hứa Cẩm Nhiên đứng nhất khối ra ngoài, hoàn toàn quên sạch sành sanh việc ở trong phòng nghỉ uống nước của nhà ma vẫn còn một Thẩm Hâm đang kiên nhẫn đợi cô bạn thân của mình.
Mà trên suốt quãng đường đi cùng thiếu niên, bạn học Nhiễm Nhiễm đã thành công biết được hóa ra học bá đứng nhất khối Hứa Cẩm Nhiên lại sống ở cùng một khu chung cư với cô, và rồi... việc Hứa Cẩm Nhiên đến nhà ma làm bài tập thực ra là một chuyện đặc biệt hệ trọng.
Ngay trên con đường trước cổng lớn của khu chung cư phồn hoa, thiếu nữ đã thốt lên một sự kinh hãi không thể nào tin nổi:
"Cho nên! Cậu đến nhà ma làm bài tập chỉ là để chữa... chứng mặt liệt thôi á?!"
Bạn học Chu Nhiễm Nhiễm hơi há hốc mồm, ngửa đầu nhìn vị học bá đứng nhất khối đang có vẻ mặt đầy bình thản kia.
Trong lòng cô chợt dâng lên một cảm giác buồn cười vô cùng kỳ quặc, nhưng dựa theo nguyên tắc kiểu Nhiễm Nhiễm thứ 4, thiếu nữ rất nỗ lực ngậm chặt miệng mím chặt môi để nhịn cười, nhất thời biểu cảm trên khuôn mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng.
Nhìn thiếu nữ trước mắt đột nhiên thay đổi sắc mặt trở nên nghiêm trọng, Hứa Cẩm Nhiên lại nhìn thấu tất cả: "... Tôi biết là cậu đang muốn cười rồi đấy..."
Chu Nhiễm Nhiễm: "..." Bạn học Hứa Cẩm Nhiên ơi, cậu không phải là ma quỷ đấy chứ.
Nhưng rốt cuộc cô vẫn không nhịn nổi mà bật cười thành tiếng, tiếng cười giòn giã thanh thúy ngân vang trong bầu không khí.
Hứa Cẩm Nhiên: "..."
Sau khi Chu Nhiễm Nhiễm cười cho đã đời, mang theo vài phần dư vị vui vẻ còn sót lại, cô ngẩng đầu nhìn vị học bá đứng nhất khối đang có khuôn mặt không chút cảm xúc kia.
Cô không kìm được liền nhón chân lên, đưa tay ra chọc chọc vào má của bạn học Hứa Cẩm Nhiên, tiếp đó là một tràng cảm thán với gương mặt đầy nghiêm túc:
"Quả nhiên là bị mặt liệt thật rồi nha~~"
Hứa Cẩm Nhiên: "..., chúng ta trao đổi số điện thoại đi!"
Chu Nhiễm Nhiễm: "???"
Không đợi cô kịp hỏi han, bạn học Hứa Cẩm Nhiên đứng nhất khối liền giải đáp thắc mắc cho cô ngay sau đó:
"Con quỷ do cậu hóa trang có hiệu quả rất tốt trong việc điều trị chứng mặt liệt đấy!"
Chu Nhiễm Nhiễm: "... Chẳng phải cậu không hề bị tôi dọa cho sợ sao?"
Bạn học Hứa Cẩm Nhiên lắc lắc đầu, trên khuôn mặt không chút cảm xúc hiếm khi xuất hiện một tia biểu cảm có thể gọi là mỉm cười: "Con quỷ do cậu hóa trang vụng về quá... khiến tôi cảm thấy buồn cười..."
Chu Nhiễm Nhiễm: "..." Cậu có sự hiểu biết ngược đời về hai chữ kinh dị thì có!
Cô nàng nhìn cậu đờ người ra một lúc lâu, tiếp đó vô cùng nghiêm túc từ chối cậu: "Không được! Ba tôi đã nói rồi, tôi không thể làm ăn buôn bán lỗ vốn được. Tôi giúp cậu chữa chứng mặt liệt, nhưng tôi lại chẳng nhận được thứ gì thực tế cả..."
Bạn học Hứa Cẩm Nhiên trầm ngâm một lát: "... Vậy tôi trả tiền cho cậu!"
Bạn học Chu Nhiễm Nhiễm lại lắc đầu nguầy nguậy: "Không được, tôi đã quen biết cậu thì tôi với cậu là bạn bè rồi, tôi không thể làm trái với lương tâm của mình để kiếm tiền từ bạn bè được đâu!!!"
Hứa Cẩm Nhiên: "..."
Không đợi cậu lên tiếng, thiếu nữ giống như vừa đưa ra một quyết định trọng đại nào đó, cô nhìn cậu với vẻ mặt đầy trịnh trọng:
"Thế này đi, sau này cậu phụ đạo cho tôi học tập, còn tôi sẽ nghĩ cách chữa chứng mặt liệt cho cậu!!!"
Bạn học Hứa Cẩm Nhiên thuận theo ý kiến của cô mà suy nghĩ một chút, rồi gật đầu:
"Cũng được..."
Tiếp đó, hai người vô cùng thân thiện trao đổi số điện thoại cho nhau, bạn học Hứa Cẩm Nhiên còn rất ga-lăng tiễn bạn học Nhiễm Nhiễm về tận nhà.
Chu Nhiễm Nhiễm rất thân thiện đứng ở cửa ra vào vẫy tay chào tạm biệt bạn học Hứa Cẩm Nhiên. Chờ đến khi bóng dáng của thiếu niên biến mất nơi góc rẽ, cô nàng mới rút chìa khóa ra mở cửa nhà.
Ba già mẹ trẻ vẫn như mọi khi, làm cái bữa cơm thôi mà cũng dính lấy nhau như sơn với sơn.
Đã quá quen với mấy cảnh tượng hoành tráng này, Chu Nhiễm Nhiễm hoàn toàn không hề hoảng hốt, cô không nhanh không chậm đeo ba lô đi lên lầu, đợi đến giờ ăn cơm thì xuống nhà là được, bằng không cô sợ mình sẽ bị nghẹn chết vì đống "cẩu lương" (cơm chó) này mất.
Bạn học Chu Nhiễm Nhiễm giây trước vừa mới đặt ba lô xuống, giây sau đã nhận được cuộc gọi đòi mạng đến từ người bị lãng quên – Thẩm Hâm.
Nhìn cái tên hiển thị trên màn hình điện thoại, Nhiễm Nhiễm bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra cô đã bỏ quên Thẩm Hâm ở nhà ma mất rồi. Thế là sau khi kết nối điện thoại, cô nàng vô cùng thành khẩn gửi lời xin lỗi đến Thẩm Hâm tội nghiệp:
"Thẩm Thẩm ơi, tớ sai rồi, tớ không nên bỏ quên cậu ở nhà ma đâu... Ngày mai tớ mời cậu ăn món tráng miệng cậu thích nhất nha..."
Thẩm Hâm: "... Đừng tưởng dùng đồ ăn để dụ dỗ tớ là tớ sẽ tha thứ cho cái hành vi bỏ quên tớ của cậu nhé!!!"
Chu Nhiễm Nhiễm: "... Tớ thực sự không cố ý mà!"
Thẩm Hâm: "... Tớ muốn tuyệt giao với cậu trong vòng năm phút."
Nói xong câu đó thì cô bạn liền cúp máy cái rụp.
Chu Nhiễm Nhiễm nhìn cái điện thoại bị ngắt kết nối mà ngẩn người một lát, tiếp đó liền dứt khoát ném chuyện này ra sau đầu luôn.
Nghe nói một cuốn tiểu thuyết cô từng rất thích trước đây đã được chuyển thể thành phim truyền hình rồi, dàn diễn viên chính đóng cũng rất đạt, cô phải đi xem thử mới được.
Thế là bạn học Chu Nhiễm Nhiễm đi vào phòng sách để tìm phim xem.
Xem phim được một lúc, cô bước ra khỏi phòng sách thì vừa vặn gặp phu nhân An Vi Nhiễm đi lên lầu gọi cô xuống ăn cơm, Nhiễm Nhiễm gật đầu hưởng ứng rồi cũng đi xuống nhà.
Mặc dù trên bàn ăn, cặp vợ chồng ngược đãi động vật kia vẫn dính lấy nhau phát đường như mọi khi, nhưng dưới chế độ bật màng bọc bảo vệ đã tu luyện đến mức lô hỏa thuần thanh của bạn học Nhiễm Nhiễm thì chuyện đó hoàn toàn không thành vấn đề.
Không chịu bất kỳ sự ảnh hưởng nào, bạn học Chu Nhiễm Nhiễm nhanh chóng ăn xong bữa cơm, chào hỏi một tiếng rồi tự nhiên lui trường về phòng mình làm bài tập.
Bài tập vừa mới làm được một nửa thì chiếc điện thoại đặt ở một bên đột nhiên đổ chuông vang dội.
Khó khăn lắm mới tìm ra chút manh mối cho bài toán khó nhằn trong tay, Nhiễm Nhiễm không khỏi có chút phiền lòng, cái việc cắt đứt mạch suy nghĩ của người khác là đáng ghét nhất trên đời luôn ấy~~
Chỉ là khi cầm điện thoại lên nhìn cái tên hiển thị người gọi đến, Nhiễm Nhiễm không khỏi khựng lại một chút.
Học bá đứng nhất khối Hứa Cẩm Nhiên muộn thế này rồi còn gọi điện cho cô làm gì nhỉ?
Cô nàng nhìn màn hình điện thoại đờ người ra vài giây, tiếp đó vẫn kết nối cuộc gọi. Cô còn chưa kịp lên tiếng thì bạn học đại thần đã tiên phát chế nhân nói trước:
"Buổi tối tốt lành, cậu ăn cơm chưa?"
Nhiễm Nhiễm từ thiện trôi chảy: "Ăn rồi..."
Hứa Cẩm Nhiên: "Vậy bây giờ cậu đang làm gì thế?"
Bạn học Nhiễm Nhiễm vẫn rất thành thật: "Làm bài tập... Có điều, đang bị một bài toán làm cho bí rì rì rồi~"
Bạn học Hứa Cẩm Nhiên khẽ cười một tiếng: "Bài toán nào thế, để tôi xem giúp cậu cho..."
Bạn học Nhiễm Nhiễm gật gật đầu, vừa định mở miệng giảng giải cho cậu nghe, nhưng lại nghĩ đến chuyện nói qua điện thoại không thuận tiện lắm, thế là cô đột ngột đưa ra câu hỏi đầy nghi vấn với Hứa Cẩm Nhiên ở đầu dây bên kia:
"Cậu có dùng QQ hay * không?"












