Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thơm ngọt mềm mại – Chương 4: Tự an ủi chính mình

Thơm ngọt mềm mại

Tác giả: Niệm Niệm Bất Vong
Lượt đọc: 495
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Kiều Kiều ở trong phòng hưởng thụ nhiệt độ từ máy điều hòa suốt một buổi trưa, cho đến khi chiều tối ba chồng gọi cô xuống ăn cơm.

Cô chỉnh sửa lại chiếc váy ngắn màu trắng đang mặc trên người, váy có đai bó sát eo, phía dưới lớp vải màu trắng là quần lót chữ Đinh (丁) , hai đùi ngọc trắng nõn làm người ta không tránh được khao khát muốn nhìn nơi u cốc giữa hai chân. Phía sau càng thêm thu hút ánh mắt người nhìn, chỉ có hay sợi dây mỏng đan xen nhau dán lên lưng trắng mịn, chân váy vừa vặn che khuất m//ô//n//g vểnh.

Vải mỏng ôm sát cơ thể, vì không mặc nội y mà hai luồng trước ngực được phác họa hoàn toàn, đầu v//ú nhòn nhọn nhô lên. Lâm Kiều Kiều cứ như vậy đi từng bước đến chỗ ba chồng, ngồi xuống.

Trương Quốc Dương ngây ngốc nhìn con dâu đi tới, thân thể có một chút xao động.

Ông mặc một chiếc áo màu trắng, bên dưới mặc một cái quần xà lỏn, làn da ngăm đen, gương mặt in hằn một ít nếp nhăn rất nhỏ, cơ thể ông rắn chắc mà cân xứng, không hề có bụng phệ, cũng không giống những lão già gầy yếu chỉ mới đi vài bước đã thở dốc.

Sắc mặt Lâm Kiều Kiều ửng đỏ, thật ra cô không hiểu rõ hành động của mình, nhưng cô chỉ muốn thu hút sự chú ý của người đàn ông này, muốn nhìn thấy ánh mắt tràn ngập lửa nóng của ông khi nhìn mình. Nói thẳng ra là cô muốn câu dẫn ông.

Bữa cơm trôi qua khá êm đẹp, Lâm Kiều Kiều nhai kỹ nuốt chậm, còn Trương Quốc Dương không biết thức ăn có mùi vị gì, đôi mắt ông cứ dán lên tiểu yêu tinh vừa ưu nhã vừa câu hồn kia. Ông nhìn cô chuyên tâm ăn bữa tối, rồi nhẹ nhàng đứng dậy, rời đi.

Sau khi rửa xong chén bát, ông đi tắm một chút, bàn tay nắm lấy ‘ông bạn già’, trong đầu nghĩ đến thiếu nữ mặc một thân váy trắng, nằm trên giường bị con trai mình cắm rút vào chốn đào nguyên.

“Kiều Kiều...Ba bắn hết cho con…”

Hình ảnh ba chồng có ý d//â//m với con dâu càng khiến ông cảm thấy kích thích, tinh dịch đặc sệt phun ra, ông tắm rửa sạch sẽ, rồi mặc quần áo vào. Tuy vậy, cổ lửa dục vẫn không được dập tắt.

Ông như ma xui quỷ khiến mà chậm rãi bước lên cầu thang với đôi chân trần, đèn trong phòng vẫn còn sáng, trong đêm đen ông đến gần từng bước một, cửa phòng không đóng, thậm chí còn mở ra một khe hở rộng hơn so với hôm trước.

Dưới ánh đèn mờ nhạt, một thiếu nữ trần truồng nằm trên giường, một tay xoa nắn v//ú mình, một tay còn lại thăm dò xuống nơi huyền bí, hai ngón tay cắm rút huyệt động.

“Ư...Ba chồng...Mau cho con…”

Trương Quốc Dương khiếp đảm, không thể tin nhìn người trong phòng.

Lâm Kiều Kiều liên tục cất lên tiếng nỉ non, một lúc sau, cô thét lên, một luồng mật dịch trào ra làm ướt khăn trải giường.

Ông không biết mình đã đứng đó bao lâu, chỉ nhớ trên giường có một thiếu nữ cơ thể trắng như tuyết, hệt như một tiểu yêu tinh. Thiếu chút nữa, ông đã không khống chế được mà xông lên, hung hăng thao cô.

Nhưng ông không dám.

Cô tốt đẹp như vậy, con trai ông tuy ưu tú, nhưng lấy được cô cũng coi như là trèo cao. Còn một lão già như ông làm sao dám mơ tưởng có được cô.

Sau khi cao trào, Lâm Kiều Kiều lấy khăn trải giường ném vào máy giặt, sau đó lấy một cái khác từ trong tủt rải ra, sau đó tiến vào mộng đẹp.

Tối qua Lâm Kiều Kiều ngủ ngon, nên buổi sáng dậy rất sớm. Vì hôm nay có hẹn đi dạo phố với bạn, cô vội vàng rời giường, sau đó rửa mặt.

Lúc chạy xuống lầu thì thấy bữa sáng đã được dọn trên bàn cơm: Một ly sữa đậu nành, bánh mì trứng và dưa chuột cắt lát, nhưng lại không thấy ba chồng đâu. Lâm Kiều Kiều mang theo tâm trạng kỳ quái đi khắp nhà tìm ông.

Đột nhiên, cô nghe thấy tiếng than nhẹ thống khổ xen lẫn vui sướng từ từ phòng tắm lầu một.

Mặt Lâm Kiều Kiều đỏ lên.

Cô biết ba chồng đang làm gì, kỳ thật cô đã nghe thanh âm này rất nhiều lần, có điều chưa tận mắt nhìn thấy bao giờ. Trong lòng nhịn không được muốn đi xem trộm, thật may là cửa không đóng.

Đêm qua, giấc ngủ của Trương Quốc Dương không được tốt, ông mơ thấy cơ thể trắng nõn mềm mại của con dâu suốt một đêm, cho nên hôm nay dậy trễ hơn mọi ngày.

Nấu xong bữa sáng, ông liền chuẩn bị giặt quần áo, cũng không cho rằng con dâu sẽ thức dậy sớm. Mắt thấy qυầи ɭóŧ đặt trên quần áo, trong đầu chợt nhớ đến bữa cơm tối qua, một mảnh qυầи ɭóŧ mỏng manh bao lấy tiểu huyệt, đồng thời để lộ toàn bộ cặp m//ô//n//g vểnh, ‘ông bạn già’ lại cương cứng.

Trương Quốc Dương nhớ gần đây con dâu không mặc áo ngực, nhưng đồ lót lại đổi tận mấy cái, thầm nghĩ có thể là do thời tiết quá nóng, nên ra nhiều mồ hôi.

Ông cầm lấy gậy thịt đối mắt với qυầи ɭóŧ nhỏ, sau đó cọ qυყ đầυ lên chất lỏng dính lên mặt qυầи ɭóŧ.

Lâm Kiều Kiều mặt đỏ tim đập nhìn ba chồng nắm gậy thịt cọ xát với qυầи ɭóŧ chữ Đinh (丁) của mình. Một lát sau, gậy thịt ngăm đen bắn tϊиᏂ ɖϊ©h͙ nồng đậm lên vách tường.

Lâm Kiều Kiều nhanh chân chạy trốn, trong đầu tràn ngập hình ảnh gậy thịt phun ra tϊиᏂ ɖϊ©h͙ đặc sệt, tiểu huyệt dưới thân bỗng chốc ngứa ngáy. Cô đỏ mặt đi đến bàn ăn, chết lặng giải quyết xong bữa sáng, sau đó lên lầu thay quần áo, cởi ra qυầи ɭóŧ đã ướt đẫm.

Trương Quốc Dương thu xếp mọi thứ ngay ngắn, ngâm quần áo, rồi trở lại phòng bếp, chợt nhớ tới mình quên lấy sữa chua mà con dâu thích, ngày nào ông cũng lấy sẵn sữa chua từ tủ lạnh ra cho đỡ lạnh, không nghĩ con dâu vậy mà lại uống trực tiếp.

Mắt thấy đồ ăn trên bàn đã vơi đi, tự hỏi sao hôm nay con dâu dậy sớm vậy, bỗng nhớ đến vừa nãy ở nhà vệ sinh làm chuyện kia, ông có nghe thấy tiếng con dâu gọi mình. Ông chỉ nghĩ đó là ảo giác.

Trương Quốc Dương không nghĩ nhiều, ăn xong rồi tính tiếp. Trong khi thu dọn chén đũa, ông phát hiện đệm mềm trên ghế có chút ẩm ướt, bèn dùng tay sờ một chút, ngón tay liền dính chất lỏng trong suốt.

Trong lòng chợt nghĩ đến một khả năng, khi nãy ông không đóng cửa, không phải con dâu đã thấy rồi chứ?

Nghĩ vậy, đáy lòng tức khắc trở nên thấp thỏm.

Lâm Kiều Kiều trang điểm nhẹ, cơ thể thanh thoát mặc chiếc váy màu xanh biển, chân mang đôi giày xăng đan. Cả người tỏa ra phong vị tươi mát và xinh đẹp.

Nhìn ba chồng, cô đỏ mặt nói hôm nay cô có thể về trễ một chút.

Trương Quốc Dương thấy gương mặt ửng hồng của con dâu không hiện lên vẻ chán ghét, tâm tình cũng thả lỏng đi.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thơm ngọt mềm mại
Chương 4: Tự an ủi chính mình

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4: Tự an ủi chính mình
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...