Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thịt Phượng Hoàng – Chương 87

Thịt Phượng Hoàng

Tác giả: Khuê Gia
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phượng đã ngủ hơn bốn mươi tiếng, giờ cô tỉnh như sáo. Anh bế cô ra phòng khách, hai người cùng xem tivi.

Rõ ràng chưa có nhiều cơ hội tiếp xúc, chẳng hiểu sao họ cảm thấy bên nhau vô cùng tự nhiên.

Cơ của cô bị nhức nên không ngồi được lâu. Mới nghiêm chỉnh vài phút cô đã nằm ườn trên chiếc sofa da rộng rãi.

Anh chẳng tỏ ra phiền hà trước thái độ tự nhiên như ở nhà của cô. Anh vẫn ngồi thẳng theo dõi tivi, sau khi vào bếp pha cho cô một tách trà hoa cúc mật ong giúp dễ ngủ.

Cô không hề biết lúc mình bị xe đụng tới bất tỉnh, anh trở nên đáng sợ tới mức nào.

Đám nhân viên triển lãm cưới từ trên xuống dưới hứng chịu cơn phẫn nộ của anh. Đến mức anh Lợi suýt chút nữa xin rút lại các tính từ “chính khí”, “đoan chính” đã dùng để khen tặng anh.

Bác sĩ nói thần kinh của cô suy nhược nghiêm trọng do căng thẳng, âu lo và mất ngủ kéo dài. Mặc dù bề ngoài, cô vẫn mang dáng vẻ hoạt bát và yêu đời. Chứng trầm cảm chính là vậy. Nó giết người từ bên trong.

Suy khi nghe bác sĩ kết luận, anh lặng người đi, trầm mặc hồi lâu. Ánh mắt anh trở nên lạc lõng và bất lực. Bác sĩ nghe thấy tiếng anh thật nhỏ.

“Tôi nên làm gì?”

Cô nằm xem phim còn anh ngồi lặng lẽ ngắm cô. Miên man suy nghĩ, bàn tay anh đặt nghiêm túc trên đùi đã luồn vào mái tóc cô lúc nào không hay.

Tới tận lúc cô ngước đôi mắt trong veo nhìn anh. Anh mới chợt nhận ra hàng động vô phép của bản thân, giật mình thu tay lại. Cô cười khúc khích, nói:

“Không sao. Em thích có người nghịch tóc mình.”

Anh hơi sững lại một chút vì ngại. Rồi từ tốn, nhẹ nhàng chạm lên mái tóc cô.

Anh thường chẳng có thời gian xem phim bao giờ. Thành thật mà nói anh cũng không mấy hứng thú. Chiếc tivi 75 inch này có lẽ chỉ được bật một đến hai tiếng suốt cả tháng nếu anh xem bản tin hay đột nhiên rảnh để xem một trận bóng nào đấy. Vậy mà mới vài phút trước, anh đăng ký gói xem phim cả năm để phục vụ riêng cô.

Phượng đang nằm xem một bộ phim hoạt hình nhảm nhí rồi cười khằng khặc. Còn anh chẳng buồn nhìn màn hình, chỉ biết nâng niu lọn tóc của cô trong lòng bàn tay, như thể nó là món đồ trân bảo quý giá nào vậy. Lúc cô mải cuốn theo tình tiết của phim mà không chú ý tới hành động của anh, đột nhiên anh lên tiếng.

“Tôi đã luôn tưởng tượng…cảm giác được chạm vào mái tóc em.”

Phượng rời mắt khỏi màn hình, nhìn anh. Từ dưới nhìn lên, gương mặt góc cạnh của anh càng thêm nam tính.

Cô lờ đi nét gợi cảm trên đôi mắt anh, hỏi:

“Tại sao?”

“Tôi luôn nghĩ mái tóc là thứ con gái cẩn thận giữ gìn. Không nên tùy tiện chạm vào tóc phái nữ. Nhưng mỗi lần Lợi xoa đầu em, tôi thấy em đều vui vẻ.”

Phượng phì cười vô tư.

“Xoa đầu gì. Anh ấy vò đầu em thì có. Tay anh Lợi ấn đầu em như vắt nước cam vậy. Lần nào cũng ấn đau đến rụt cả cổ.”

Anh lại chẳng thấy hài hước chút nào.

Mỗi lần thấy Lợi làm vậy, anh đều ghen tị, ghen tị chết đi được. Ghen tới mức ý nghĩ muốn xông tời giật tay Lợi ra cũng có. Nhưng khi ấy anh chẳng là gì của cô cả. Ngay cả quyền ghen tức hậm hực cũng không được.

Anh nói với âm lượng nhỏ, nhưng giọng anh vang nên cô nghe rất rõ.

“Ở triển lãm, lúc nhân viên sự kiện nói rằng em và anh ta cưới vào tháng ba năm sau…Em biết tôi đã nghĩ gì không?”

“…Anh nghĩ gì?”

Anh trầm ngâm một lát rồi đáp.

“Không nói cho em. Nghe xong em sẽ nói tôi biến thái.”

Anh mở chủ đề mà không chịu viết kết. Không công bằng! Cô túm cánh tay anh, kéo qua kéo lại, nằng nặc bắt anh khai. Sợ cô quá khích mà đụng vào vết thương, anh mới nói:

“Tôi trả lời. Nhưng trước hết em phải giải đáp một câu hỏi của tôi.”

“Câu hỏi gì?”

“Tôi đã luôn băn khoăn, tại sao có những người cứ thích xoa đầu con gái?”

Hình như có rất nhiều cậu trai hay xoa đầu các bạn nữ. Cô từng thấy một chủ đề giải đáp nghi vấn này trên mạng xã hội một lần. Cô liền trả lời theo những bình luận phổ biến dưới chủ đề đó.

“Đó là hành động thể hiện sự thân thiết này. Trong một số trường hợp còn là phương pháp gây thương nhớ hữu hiệu nữa.”

“Gây thương nhớ?”

Anh nhíu mày. Tên Lợi muốn gây thương nhớ với cô?

Cô nói tiếp:

“Nhiều cô gái không bài xích hành động này đâu. Nếu người xoa đầu là kẻ họ quý, họ còn cảm thấy ấm áp, nhỏ bé, được che chở nữa kìa.”

Hàng mày của anh nhíu mày sâu hơn. Anh khó hiểu.

“Như thế thì có gì hay?”

Đột nhiên anh ôm hông nhấc cô lên, đặt cô ngồi lên đùi mình. Phượng giật mình. Hành động của anh quá nhanh khiến cô không kịp phản ứng. Lúc tỉnh lại thì thấy mình đã ngồi trong lòng anh. Anh nói nhẹ nhàng.

“Tôi không muốn đặt em ở vị trí nhỏ bé, thấp hơn tôi. Tôi muốn đặt em ở vị trí ngang hàng, ở ngay cạnh tôi. Để bất cứ lúc nào cũng có thể thấy em, che chở, nuông chiều em. Khiến em tham luyến đến mức không thể rời khỏi tôi.

Em vừa hỏi tôi có suy nghĩ gì khi ghen. Tôi vừa trả lời em đấy.”

Nhìn gương mặt đẹp trai ná thở của anh ở cự ly gần, tim cô đập như trống bỏi. Cô tự hỏi tại sao mình có thể kháng cự lại vẻ đẹp của anh lâu đến vậy.

Phượng quay mặt đi, húng hắng ho, cố tình đánh lạc hướng chủ đề.

Bộ phim hoạt hình đã kết thúc từ lúc nào không hay.

Anh bế cô về phòng ngủ. Cô giật nhẹ cổ áo anh.

“Phòng em đang nằm là của anh đúng không? Anh để em dùng phòng của khách là được rồi.”

Anh nhẹ nhàng đặt cô ngay ngắn xuống giường.

“Phòng này tiện nghi hơn.”

Tức là phòng của anh đầy đủ, hiện đại hơn nên nhường cho cô. Phượng ôm ngực, ôi cảm động. Anh là người tử tế nhất trên đời.

Anh cứ bế cô qua lại cũng tội. Cô đúng là hơi gầy thật, nhưng cũng chẳng nhẹ nhàng gì cho cam. Phượng nói:

“Nạng của em để ở nhà Tuệ. Để em gọi điện nhờ cô ấy mang tới.”

Sắc mặt anh bỗng tối lại. Phượng ngậm chặt miệng. Cô biết anh đang nhớ đến thương tổn mà anh em Tiến Đạt gây ra cho cô.

Anh ngồi xuống bên giường, nhìn sâu vào đôi mắt cô.

“Tôi biết trong lòng em bộn bề lo lắng. Giờ tôi ở đây. Tôi sẽ chia sẻ những gánh nặng đó với em. Tôi chỉ mong em đừng giấu tôi chuyện gì. Em có thể hứa không?”

Phượng mím môi, gật đầu.

Anh đỡ cô nằm xuống, dém chăn, kiểm tra nhiệt độ trong phòng cẩn thận rồi mới đứng dậy.

Trước khi đóng cửa, anh chạm tay lên công tắc đèn. Phượng vội bật dậy.

“Đừng tắt đèn!”

Ánh mắt hai người đông cứng giữa không trung. Phượng không dám nhìn thẳng vào anh, lí nhí giải thích.

“Em…có thói quen để đèn đi ngủ.”

Kể từ khi sống lại cô mắc chứng sợ bóng tối. Ngủ cũng không thể tắt đèn, chí ít cũng phải thể bật đèn ngủ.

Ở nhà, cô phải bật bóng đèn tuýp sáng trưng mỗi tối mới dám đặt lưng.

Cô không diễn giải hết nhưng cô nghĩ anh hiểu. Anh trầm ngâm thu tay khỏi công tắc, khép cửa ra ngoài.

Buổi đêm anh đứng ở cửa phòng, phòng kiểm tra cô mấy lần. Cô đều giả vờ ngủ.

Chắc hẳn cô khiến anh lo lắng vô cùng. Anh đã săn sóc chu đáo kể từ lúc cô bất tỉnh. Bây giờ anh vẫn không chịu nghỉ ngơi thì sức trâu cũng không chịu nổi.

Miên man suy nghĩ, cô chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Anh vào kiểm tra tới lần thứ ba thì cô đã ngủ thật. Anh quay trở lại phòng làm việc. Lúc này là hai giờ sáng.

Anh ngồi bên máy tính. Trên màn hình hiển thị ba mươi tab toàn biểu đồ và báo cáo. Kế hoạch không hoàn hảo. Nhưng đó là biện pháp khả quan nhất trong thời điểm hiện tại. Anh lặng lẽ ngồi làm việc.

Sau bàn làm việc của anh là một cửa kính to bản. Lớp kính tinh khiết tới mức người ta không nhận ra có một bề mặt kính ngăn cách không gian trong phòng và thế giới bên ngoài.

Thành phố lặng chìm trong giấc ngủ hiện lên phía sau lưng anh.

Anh từ tốn vuốt đôi mắt mỏi mệt. Từ lúc đưa cô về nhà, anh đã thiếu ngủ nhiều giờ đồng hồ rồi. Anh ra lệnh cho Rachel.

“Rachel, tắt đèn.”

“Vâng, thưa Alex. Đang tắt đèn.”

Phượng chỉ cảm thấy an toàn khi đứng dưới ánh sáng ngập tràn. Khác với Phượng, anh cảm nhận được sự tự do và bình tâm khi màn đêm bao phủ.

Anh đứng dậy, rời khỏi phòng làm việc. Lúc vặn tay nắm cửa, anh chợt dừng lại. Anh nhìn về phía chiếc tủ gỗ đóng kín ở góc phòng. Cánh cửa rọi chút ánh sáng từ phòng khách, tia sáng yếu ớt dẫn đường cho anh trong căn phòng tối mờ.

Anh mở cánh tủ bên trái. Ô vuông bên trong tối đen. Tay trái giữ cửa tủ, tay phải thò vào trong mảng tối đen thẳm.

Anh lôi ra một vật hình trụ. Nó nằm gọn trong lòng bàn tay. Dưới tia sáng khi có khi không xuyên qua cánh cửa khép hờ, chỉ nhìn thấy hình khối lờ mờ được in trên món đồ. Màu sắc hình in nhợt nhạt, lẫn vô vàng các mảng màu loang lổ đan xen. Một đầu của vật đó thòng xuống một sợi dây.

Ánh sáng yếu ớt lóe qua cửa kính, rọi lên vật trong tay anh. Dưới đáy của vật hình trụ đó, có một hình vẽ ngoằn ngoèo đã phai màu. Nét vẽ nguệch ngoạc ngây thơ như của trẻ con.

Anh cuộn sợi dây quanh vật hình trụ không xác định đó, cẩn thận đặt vào ô tủ đen ngòm rồi đóng lại.

Anh bước ra khỏi phòng.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thịt Phượng Hoàng
Chương 87

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 87
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ