Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Bất Khả Đáng – Chương 41

Thế Bất Khả Đáng

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhoáng cái đã tới cuối tháng chín, Hạ Diệu ở công ty bảo tiêu của Viên Tung làm đặc huấn được hơn một tháng rồi. Từ học viên dự bị đã chuyển biến thành phần tử tích cực, rất mau chóng hòa hợp với học viên ở nơi này. Đến cuối tuần, còn có thể xách ra chút đồ ăn ngon từ trong nhà, cầm tới chia cho các anh em cùng ăn.

Những học viên này bình thường thích nhất là trêu chọc Viên Tung với Hạ Diệu, anh vợ với em rể. Bởi vì bọn họ phát hiện, từ lúc Hạ Diệu đến, Viên Tung không còn quá nghiêm khắc như trước. Từ thứ hai tới thứ sáu, ngoại trừ tiết học đặc biệt và những lúc giám sát theo thường lệ, thời gian còn lại cực ít khi thấy hắn lộ diện. Nhưng một khi tới cuối tuần, gần như bất chấp mọi kiểu thời tiết đều đến đây, một tấc cũng không rời. Hơn nữa có học viên tinh tế còn phát hiện ra, Viên Tung cuối tuần ăn mặc rất khác so với ngày thường.

Vào ngày thường, không ai dám đề xuất ý kiến với Viên Tung, đó quả thực chính là tự tìm cái chết. Tới cuối tuần thì lại không như vậy, chỉ cần Hạ Diệu có mặt ở đây, Viên Tung sẽ mặt không đổi sắc mà nói một câu “Để tôi suy nghĩ đã”. Bởi vậy, một khi có ý kiến hay quan điểm gì, các học viên đều thực ăn ý mà để dành đến cuối tuần, túm Hạ Diệu tới để cùng đề cập.

Thậm chí đến cuối tuần, các huấn luyện viên đều sôi nổi hẳn lên, rảnh rỗi liền trêu chọc Viên Tung với Hạ Diệu.

“Báo cáo tổng huấn luyện viên, vừa rồi lúc tập luyện thể năng, Hạ Diệu làm biếng hai mươi phút.”

“Báo cáo tổng huấn luyện viên, vừa rồi Hạ Diệu một mình ra ngoài nghe điện thoại, không đúng hạn hoàn thành nhiệm vụ quy định.”

“Báo cáo tổng huấn luyện viên, chiếu theo tiêu chuẩn trừng phạt từ trước tới giờ, ngài nên đá cậu ta ba cú, đánh cậu ta hai gậy, tịch thu điện thoại của cậu ta nữa.”

“…”

Sau đó, mấy huấn luyện viên híp mắt tà ác ngó chằm chằm Hạ Diệu bị Viên Tung gọi vào văn phòng, đủ loại rình coi với nghe trộm.

Mấy phút sau, Hạ Diệu bước ra từ phòng làm việc của Viên Tung, mấy gã huấn luyện viên làm như lơ đãng đi đi lại lại, giám sát học viên tập luyện. Kỳ thực hễ chạm mặt nhau là lại thì thầm khe khẽ, “Khà, nhìn thấy không? Túi quần lại phồng lên rồi.”

Mỗi lần Hạ Diệu bị Viên Tung gọi vào văn phòng “giáo huấn riêng”, khi đi ra đều sẽ phồng lên một bên túi quần, không phải túi áo, mà là túi quần. Bên trong đều là đồ ăn vặt, hiện tại là một thanh socola hạnh nhân và hai gói mâm xôi khô, đều là đặc sản Đông Bắc, họ hàng gửi lên từ dưới quê. Hôm nào đó nói nặng lời, còn có thể nhét thêm một bao thuốc lá, chỉ sợ ai đó giận dỗi.

Quan hệ giữa Hạ Diệu với Viên Tung cũng không còn căng thẳng như trước, lúc nghỉ ngơi cũng sẽ trò chuyện đôi câu, phần lớn là về việc huấn luyện. Hạ Diệu phát hiện Viên Tung này lúc đứng đắn lên cũng không tồi, hành sự quyết đoán, nhân cách chính trực, có tâm nghề nghiệp. Thỉnh thoảng lên cơn thiếu đứng đắn, Hạ Diệu có thể trốn thì trốn, không trốn được bị hắn sờ hai cái, đơn giản chỉ mắng vài câu, cũng không để bụng.

Tần suất gặp mặt của tiểu yểng và đại yểng duy trì đồng nhất với chủ nhân của chúng, cứ đến cuối tuần Hạ Diệu sẽ xách lồng chim đến công ty, sau đó đổi sang một cái lồng rộng hơn, đem cả hai chú chim thả vào, treo lên một gốc đại thụ trong công ty.

Cạnh sân huấn luyện của công ty có một hồ sen, lá sen rậm rạp, lại đã tới mùa thu hoạch củ sen (1).

Hôm nay là mười bốn tháng tám âm lịch, rất nhiều đơn vị cho nghỉ từ trưa, công ty Viên Tung lại vẫn duy trì huấn luyện như thường. Rất nhiều học viên đứng ngồi không yên, thừa dịp Hạ Diệu ở đây, đều đề nghị không huấn luyện nữa, đi đào củ sen tập thể.

Viên Tung vẻ mặt nghiêm túc nói: “Có thể đào, nhưng huấn luyện xong rồi đào, muốn đào bao nhiêu thì cứ đào.”

“Huấn luyện xong mới đào thì còn gì thú vị, mọi người cùng nhau đào mới hào hứng chứ!”

“Chính thế! Huấn luyện xong thì trời tối mất rồi, đến lúc ấy lại phải vội vã về nhà, ai còn tâm trí mà đào củ sen chứ?”

“Bây giờ đào là buổi tối có thể mang về nhà rồi.”

Viên Tung vẫn nghiêm mặt, ngữ khí quyết đoán.

“Tôi nói không được là không được, Trung Thu với Quốc Khánh có thời gian thì lại tới mà chơi, bây giờ chính là thời gian huấn luyện.”

Chúng học viên đều mất hứng quay về đội, ai cũng xị mặt, một bộ biểu tình tức giận mà không dám nói.

Tiết thứ nhất kết thúc, Hạ Diệu đứng trước cửa sổ lầu hai, lẳng lặng nhìn hồ sen cách đó không xa. Kỳ thực cậu cũng muốn đào củ sen, từ nhỏ cậu đã là đại thiếu gia được cơm bưng nước rót, chưa từng trải qua loại việc nhà nông này.

Viên Tung chầm chậm bước tới, đứng bên cạnh Hạ Diệu, nghiêng đầu nhìn cậu.

“Cậu cũng muốn đào củ sen?”

Hạ Diệu đút tay trong túi quần, làm vẻ mặt không hề gì.

“Không, tôi chỉ ngắm hai con chim chút thôi.”

Nói xong, Hạ Diệu liếc nhìn Viên Tung một cái, bỏ đi.

Năm phút sau, một tin tức tốt lành truyền vào đội.

“Viên tổng nói buổi huấn luyện chiều nay hủy bỏ, đi đào củ sen tập thể!”

_____________________

*Chú thích

(1) củ sen: thân rễ cây sen, thường gọi là “ngó sen” hay “củ sen”, bao gồm nhiều đoạn phình ra thắt lại, giống như xúc xích. Ngó sen là loại rau củ tuyệt diệu, giúp tăng cường sức sống cho các tế bào, nâng cao thể lực và tạo ra nguyên khí dồi dào.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Bất Khả Đáng
Chương 41

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 41
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...