Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Bất Khả Đáng – Chương 42

Thế Bất Khả Đáng

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Các huấn luyện viên đem ra mười mấy bộ áo liền quần, đặc biệt lội xuống bùn đào củ sen. Viên Tung từ trong đó chọn ra một bộ chưa từng bị mặc, kiểm tra kỹ lưỡng mọi bộ vị một lượt, xác định không có chỗ nào rách, mới vẫy tay gọi Hạ Diệu tới.

“Đây, cậu mặc bộ này đi.”

Xung quanh thầm rộ lên tiếng cảm thán.

Ánh mắt trầm bén của Viên Tung lướt qua, đám học viên liền thành thành thật thật cúi xuống trang bị cho mình, không ai liếc sang bên này nữa.

“Mặc thêm cái quần đi.” Viên Tung bảo Hạ Diệu, “Dưới nước nhiệt độ thấp, đông lạnh chân.”

Hạ Diệu ngại phiền toái, “Người ta con gái còn mặc một quần xuất trận, tôi đường đường một thằng con trai, sợ gì chứ?”

Nói xong liền đeo bao tay vào, khiêng xẻng chuyên dụng bừng bừng hứng khởi đi ra ngoài. Viên Tung nhìn dáng vẻ nôn nóng của cậu, khóe miệng hiện lên một tia cười.

Vừa giẫm được một chân vào nước bùn, lập tức lún sâu nửa thước, bắp đùi bị bùn lầy bao bọc, hàn khí từ gang bàn chân lủi ra khắp toàn thân, thân thể tức thì run lên cầm cập. Lúc này Hạ Diệu mới hối hận, biết thế mặc thêm cái quần nữa. Nhưng giá lạnh dưới chân cũng không ngăn lại được lửa nóng trong lòng, Hạ Diệu cắn răng lò dò đi tới chỗ có lá sen rậm rạp.

Loại chuyện vác xẻng đi làm việc nhà nông này không giống những việc khác, thân thủ tốt mấy mà không có kinh nghiệm thì cũng như không. Hạ Diệu vụng về tay chân, ở trong hồ sen loạng choạng lò dò đi về phía trước. Tìm được một vị trí, lóng ngóng nhấc xẻng lên, đào ra một đống bùn nhão, nhưng không phát hiện bóng dáng củ sen đâu.

Viên Tung nhìn bộ dạng vụng về của cậu, khóe miệng cong lên một nụ cười.

Hạ Diệu lại đào một tầng bùn nữa, vẫn không thấy củ sen đâu, đưa mắt ngó đông ngó tây một hồi, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Viên Tung.

“Anh gạt người phải không? Ở đây làm gì có củ sen?”

Viên Tung hếch cằm lên, “Cậu đào thêm một tầng nữa đi.”

Hạ Diệu nhẫn nại đào tiếp, bỗng nhiên, mấy chóp nhọn đen đen hiện ra.

“Viên Tung, anh mau lại đây, thử nhìn giúp tôi xem đây có phải củ sen không!”

Bên cạnh có ba bốn người đang đứng, đều gần Hạ Diệu hơn so với Viên Tung, nhưng Hạ Diệu lại chỉ gọi Viên Tung. Ngay cả chính cậu cũng chưa phát hiện, trong khoảnh khắc cậu hưng phấn nhất, người mà cậu cất tiếng gọi lại là Viên Tung.

Lần đầu tiên nếm được cảm giác được Hạ Diệu cần, đường nét khuôn mặt lãnh khốc cương nghị của Viên Tung không khỏi trở nên nhu hòa, hắn bước nhanh tới bên cạnh Hạ Diệu.

“Đừng động vào, để tôi đào cho.” Viên Tung nói.

Hạ Diệu nắm chặt xẻng không chịu buông.

Ngữ khí Viên Tung như đang dỗ dành trẻ con, “Cậu đào lần đầu chưa có kinh nghiệm, dễ làm đứt củ sen. Để tôi đào trước một cái làm mẫu cho, lát nữa rồi cậu lại tự đào.”

Hạ Diệu đành phải buông tay, cúi gập thắt lưng híp mắt đứng một bên quan sát.

Thủ pháp của Viên Tung đặc biệt thuần thục, vừa đào vừa rửa sạch bùn đất, dần dần củ sen liền hiện hình. Đào xong vùng đất xung quanh, lại dùng xẻng nhỏ khoét sạch bùn đất dưới khúc củ sen. Dùng tay nắm lấy khúc củ rồi lắc nhẹ một cái, củ sen liền lỏng ra, cẩn thận kéo lên được một khúc, lại tiếp tục đào theo hướng mà nó sinh trưởng…

Viên Tung vừa đào vừa dùng khóe mắt liếc Hạ Diệu, tên kia hai tay chống đầu gối, cặp m//ô//n//g vểnh vểnh, chăm chú quan sát không rời mắt, hệt như đang nhìn chằm chằm kẻ thù của mình.

Củ sen trắng, củ sen mập, mau mau hiện hình cho gia!

Viên Tung cảm thấy tim mình hệt như củ sen trong tay, bị dáng vẻ mời gọi của Hạ Diệu đ//â//m đến thủng lỗ chỗ.

Viên Tung kéo ra một đoạn củ sen hoàn chỉnh từ trong bùn lầy, dài hơn một thước, còn có hai ba nhánh phụ, năm sáu chóp nhọn hếch lên, trông rất có sức sống.

“Ra rồi, ra rồi.”

Hạ Diệu kinh hô một tiếng, ngờ nghệch hệt như đứa trẻ nông thôn lần đầu tiên được lên thành phố.

Dưới sự làm mẫu cùng dốc lòng chỉ dạy của Viên Tung, cuối cùng Hạ Diệu cũng tìm ra được bí quyết, đào liên tiếp được mấy củ. Trời bất tri bất giác đã tối, các học viên lục tục lên bờ, lúc Hạ Diệu xách theo một túi củ sen to trở về phòng huấn luyện, trên mặt còn vương sắc đỏ bừng chưa tan, hùng hồn khoe khoang với học viên bên cạnh.

“Viên tổng bảo mọi người đừng về vội, uống bát canh gừng đã, đề phòng cảm mạo.”

Đầu bếp trong nhà ăn đang hầm canh gừng, liếc thấy Viên Tung đẩy cửa tiến vào đi thẳng tới bếp gas.

“Ôi chao, không cần đâu, tôi tự nấu là được rồi.” Đầu bếp nói.

Viên Tung đáp một câu, “Anh cứ nấu của anh đi, tôi lo việc của tôi.”

Nói xong liền mượn lửa bếp châm một điếu thuốc ngậm lên khóe môi, lấy ra túi củ sen to, đi tới bồn nước rửa sạch sẽ, lại múc ra nửa lon gạo nếp, tới bên bếp bắt đầu thoăn thoắt làm việc.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Bất Khả Đáng
Chương 42

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 42
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...