Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Bất Khả Đáng – Chương 39

Thế Bất Khả Đáng

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau trận náo loạn ấy, Viên Tung cho triệu tập tất cả phó tổng huấn luyện viên và huấn luyện viên các phân đội, nhằm vào sự việc lần này để triển khai một buổi thảo luận. Vấn đề thảo luận trung tâm của hội nghị chính là: làm thế nào để tránh cho loại sự việc này không xảy ra lần nữa.

“Chúng ta mở lớp cũng bốn năm năm rồi, chưa từng gặp phải loại người hỗn hào như vậy!”

“Tôi cho rằng phương pháp giải quyết tốt nhất chính là hoàn trả học phí, loại học viên này chúng ta thực sự không gánh nổi!”

“Viên tổng, anh cảm thấy thế nào?”

Viên Tung thầm nghĩ trong lòng:

khó khăn lắm nhóc con mới chịu chui vào hang ổ, ông đây nỡ đuổi cậu ta đi sao? Kể cả cậu ta cho một mồi lửa thiêu rụi, ông đây cũng phải quây nhốt cậu ta trong đống phế tích này.

Trầm mặc hồi lâu, hầu kết trượt trượt, hắn trực tiếp quẳng xuống một câu.

“Học viên này nếu còn tái phạm, cứ giao cho tôi xử lý!”

Thi Thiên Bưu nhíu đôi mày rậm, thuận miệng thốt lên một câu, “Vậy chẳng phải cậu ta càng thảm sao? Đến khi ấy liệu có khả năng mâu thuẫn càng lớn hơn không?”

Một huấn luyện viên ở bên cạnh nhỏ giọng bảo gã: “Anh có ngốc không thế? Cậu ta là ai hả? Là em rể của Viên tổng đấy, Viên tổng có thể nhẫn tâm hạ thủ sao? Anh còn không hiểu ý của Viên tổng à? Ý của hắn chính là muốn nói: người này về sau không thể đánh.”

“Không có khả năng.” Thi Thiên Bưu ánh mắt kiên định ngay thẳng, “Từ trước tới nay Viên tổng vẫn luôn thiết diện vô tư, đối xử bình đẳng, hắn tuyệt đối sẽ không thiên vị cho bất kỳ kẻ nào.”

“Viên tổng khấu trừ của anh ba ngàn đồng quả có hơi ít.”

“…”

*

Liên tiếp bốn ngày sau, Hạ Diệu vì công việc bận rộn nên vẫn chưa rút ra được thời gian để đi tìm Viên Tung. Viên Tung cũng không chủ động liên lạc với cậu, cũng không ai nhắc cậu về việc bồi thường, điều này khiến Hạ Diệu rất phiền lòng.

Tới thứ sáu hôm nay, Hạ Diệu được tan ca sớm, vốn định trực tiếp gọi điện cho Viên Tung. Nhưng rồi suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn quyết định tự mình đi tới một chuyến, để tránh không hiểu rõ tình hình lại sinh ra chênh lệch số tiền phải bồi thường.

Lúc Hạ Diệu tới, học viên đều đã tan học, phòng huấn luyện rộng lớn chỉ còn một mình Viên Tung. Từ trong phòng dụng cụ truyền ra tiếng đinh đinh đang đang, hình như đang được tu sửa, Hạ Diệu cất bước tiến vào.

Viên Tung đang ngồi xổm trên mặt đất sửa chữa một máy huấn luyện tổng hợp, sang thu rồi mà hắn vẫn mặc độc chiếc áo ba lỗ, vạt áo cuốn tới ngực, lộ ra cơ bụng tám múi săn chắc. Mồ hôi thấm trên làn da màu đồng mang dã tính nguyên thủy như rừng mưa nhiệt đới, xuôi theo rãnh ngực rõ nét chảy xuống thành một đường cong khêu gợi hùng hồn.

Hạ Diệu nói thẳng, “Đồ đạc bị đập hư bao nhiêu? Tôi đền.”

Viên Tung như thể không nghe thấy, ngón tay thô lệ rút xuống một cây đinh đang ngậm bên khóe môi, vặn vào từng cây. Hoàn toàn không dùng bất kỳ dụng cụ nào, tay không là đã có thể vặn chặt đinh ốc, không để lại một khe dư thừa.

Hạ Diệu phát hiện khuôn mặt Viên Tung lại khôi phục vẻ lãnh khốc âm hàm như buổi đầu gặp gỡ, ánh mắt lúc chuyên chú có chút dọa người. Cho dù không phải nhìn thẳng vào Hạ Diệu, nhưng Hạ Diệu vẫn cảm thấy một cỗ hàn khí lủi từ cột sống lên não bộ.

Hạ Diệu thử lên tiếng lần nữa, “Này, đang hỏi anh đấy, rốt cuộc bao nhiêu tiền?”

Viên Tung đóng nốt cây đinh cuối cùng, bàn tay to lớn nhấc một bên giá đỡ lên, thuận miệng bảo: “Lại đây giúp một tay.”

Hạ Diệu nhất thời không kịp phản ứng.

Lúc này Viên Tung mới hướng mắt về phía cậu, ngữ khí bắt đầu trở về ôn hòa: “Bảo cậu tới giúp một tay không nghe thấy sao? Một chút nhãn lực đều không có.”

Hạ Diệu lúc này mới bước qua, nhấc lên đầu kia của chiếc máy tập, hai người cùng đi về phía bờ tường. Sau khi đặt xong, Viên Tung lại bảo Hạ Diệu cùng đi sửa một máy tập khác, hắn ở bên này gõ đinh đinh đang đang, tháo dỡ lắp ráp, Hạ Diệu liền ở bên kia hỗ trợ, đỡ giúp đồ hoặc chuyển dụng cụ.

Bận rộn hơn hai tiếng đồng hồ, sửa xong mấy chiếc máy tập cuối cùng, gian phòng cũng được thu dọn gọn gàng. Hạ Diệu toát đầy mồ hôi, vạt áo trước đều ướt đẫm.

Ngón cái thô ráp của Viên Tung mơn trớn khóe mắt Hạ Diệu, giúp cậu lau đi mồ hôi trên mặt.

“Làm chẳng bao nhiêu, mồ hôi lại chảy rõ nhiều.”

Hạ Diệu hất tay Viên Tung ra, bảo: “Toàn mùi gỉ sắt.”

Viên Tung không nói lời nào, châm một điếu thuốc ngậm lên khóe môi, lẳng lặng nhìn Hạ Diệu.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Bất Khả Đáng
Chương 39

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 39
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...