Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Bất Khả Đáng – Chương 38

Thế Bất Khả Đáng

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hạ Diệu chen qua đám người chui lên phía trước, sợ bọn họ không chế ngự được Tuyên Đại Vũ, mâu thuẫn tiến thêm một bước trở nên gay gắt, đến khi ấy áp dụng phương pháp cứng rắn, người chịu thiệt nhất định sẽ là Tuyên Đại Vũ. Cậu chạy bước lớn tới trước mặt Tuyên Đại Vũ, ôm nhào lấy hắn từ phía sau, cổ tay nắm trụ cổ hắn, gắt gao kiềm giữ hắn lại, đồng thời dùng sức đoạt lấy cây gậy trong tay hắn.

Hạ Diệu tức giận rống lên bên tai Tuyên Đại Vũ: “Mẹ nó cậu điên rồi sao?”

Hạ Diệu gầm lên tiếng này, một mặt là giận dữ quát Tuyên Đại Vũ, mặt khác cũng là để cảnh cáo những người phía sau. Đây là anh em của tôi, hắn làm ra chuyện gì, trách nhiệm sẽ do tôi gánh vác, các người đừng có ai đụng vào hắn.

“Ai điên?” Tuyên Đại Vũ mắt đỏ ngầu hỏi Hạ Diệu: “Cậu cứ như vậy để hắn ta đá một cú? Hắn ta dựa vào cái gì mà đá cậu? M//ô//n//g cậu là thứ hắn ta đá được sao?”

Hạ Diệu quát lại, “Đây là tập luyện!”

“Tập luyện thì có thể đá loạn sao? Cậu xem tôi là kẻ mù à? Rõ ràng là do tên phế vật kia cản đường cậu, cớ gì người bị đá lại là cậu?” Tuyên Đại Vũ chỉ vào tên huấn luyện viên đánh người, ầm ầm mắng chửi, “Mẹ kiếp mày tưởng mày là tổng tư lệnh quân khu đấy à? Muốn đánh ai thì đánh hả! Đến chỗ mày huấn luyện là đã cho mày thể diện rồi, mày còn dám hống hách!”

Tiếng Trung của huấn luyện viên người nước ngoài kia tương đối trôi chảy, bị Tuyên Đại Vũ chửi rủa như vậy, trong lòng hiển nhiên không phục. Gã siết chặt nắm đấm định xông tới, nhưng lại bị Viên Tung dùng tay ra hiệu lui trở về.

“Mẹ kiếp cậu đủ rồi đấy!” Hạ Diệu trực tiếp đấm mạnh một quyền vào ngực Tuyên Đại Vũ.

Tuyên Đại Vũ thở hồng hộc, ánh mắt sắc lẻm vẫn không dịu xuống, đường nhìn dịch chuyển từ gã huấn luyện viên sang người Viên Tung.

“Tôi nói cho các người biết, đập phá thiết bị chả là cái thá gì! Đã chọc vào tôi, công ty bảo tiêu này của các người cũng phải đóng cửa! Đánh người? Đến phiên các người tự tát vào mặt mình đi!”

Viên Tung chẳng nói một lời, ánh mắt lạnh cứng như lưỡi dao sắc bén, cắt chọc thẳng vào thần kinh Hạ Diệu.

Hạ Diệu siết chặt cánh tay, sống chết ôm lấy Tuyên Đại Vũ, vừa ép hắn ngậm miệng vừa che chở cho hắn mà lôi ra ngoài. Lúc đi lướt qua người Viên Tung, ánh mắt Hạ Diệu một khắc cũng không rời mà nhìn chằm chằm vào Viên Tung, thẳng tới khi kéo được Tuyên Đại Vũ bình yên vô tổn đi ra khỏi đám người, ánh sáng hội tụ trong mắt mới dịu xuống.

Viên Tung thấy được trong mắt cậu vẻ quyết tuyệt không thể lay động, như gà mẹ đang che chở cho gà con. Nếu giờ phút này mà làm tổn thương Tuyên Đại Vũ, nhất định cũng sẽ làm tổn thương tới Hạ Diệu.

Vì một chút khả năng có thể tạo thành cảm xúc tiêu cực cho Hạ Diệu ấy, cho dù mất hết thể diện, hắn cũng nhẫn.

Chẳng mấy chốc, từ phía sau vang lên tiếng nghị luận cùng chửi rủa của mọi người.

“Cứ thế để cho hắn đi sao? Đồ đạc thì thế nào? Tự nhiên mất trắng?”

“Hắn dựa vào cái gì mà điên cuồng như vậy? Con cháu của cán bộ cấp cao thì giỏi lắm đấy à!”

“…”

Viên Tung xoay người lại, quay mặt về phía mọi người, đạm nhạt nói: “Tiếp tục huấn luyện.”

Vốn còn có người định làm ầm ĩ, nhưng vừa nhìn thấy sắc mặt của Viên Tung, tất cả đều ngoan ngoãn ngậm miệng, lặng im đi về phía sân huấn luyện.

Hạ Diệu vừa lên xe liền làm ầm lên với Tuyên Đại Vũ.

“Nhìn xem cậu làm cái chuyện gì đây?! Chỉ vì một cú đá như vậy, đáng sao! Có ai mà chưa từng bị đánh chứ?”

Tuyên Đại Vũ khẩu khí không hối tiếc, “Hắn ta thích đánh ai thì đánh, đánh chết tôi cũng chả quan tâm, nhưng hắn ta đánh cậu thì chính là không được!”

Hạ Diệu chẳng biết nên nói là tức giận hay cảm động, tư vị không thể gọi tên. Cậu rút ra một điếu thuốc, châm hút trong tâm tình phức tạp.

Tuyên Đại Vũ lại bảo: “Cậu còn nhớ không? Hồi chúng ta còn nhỏ, kẻ khác bắt nạt cậu, tôi liền ra mặt thay cậu. Trưởng thành rồi cũng vậy thôi, ai cũng đừng hòng động tới một cọng lông của cậu, chẳng cần biết lý do là gì!”

“Thân thủ tôi tốt hơn cậu, tôi còn cần cậu bảo vệ sao?”

“Nhưng mà cậu trắng hơn tôi!”

Hạ Diệu bực mình, “Cái đó với trắng hay không trắng thì có liên quan quái gì?”

“Quá trắng, sẽ rất dễ dẫn phát ham muốn ngược đãi của kẻ khác.” Tuyên Đại Vũ bảo.

Hạ Diệu hung hăng dụi tắt tàn thuốc, ngửa đầu ra sau tựa vào thành ghế, không nói gì nữa.

Tuyên Đại Vũ ở bên cạnh lảm nhảm một mình, “Hơn nữa ông chú kia, tôi thấy ánh mắt của hắn cứ nhìn cậu chằm chằm, mẹ kiếp liền không yên lòng, đệt!”

“Ông chú kia?” Hạ Diệu nạy mở một khe mắt.

Tuyên Đại Vũ bảo: “Chính là tổng huấn luyện viên của các cậu chứ ai, gọi là Viên gì ấy.”

Ông chú… Hạ Diệu bỗng nhiên mở bừng mắt ra, “Hắn có già như vậy sao?”

Tuyên Đại Vũ dựng thẳng lông mày, “Nói hắn già cậu còn không vui lòng?”

“Không phải không vui lòng, tôi là đang tùy việc mà xét, người ta mới ba mươi, so với chúng ta chẳng lớn hơn là bao. Hắn dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng, công ty mới phát triển chưa được bao lâu, mấy năm nay dốc sức làm ăn cũng thực không dễ dàng, cậu chỉ dùng mấy gậy đã phá hỏng bao nhiêu tâm huyết của người ta?”

Tuyên Đại Vũ hừ lạnh một tiếng, “Mẹ kiếp tôi còn cảm thấy chưa đủ đâu, cho một mồi lửa mới đáng!”

Hạ Diệu biết có nói cũng vô ích thôi, Tuyên Đại Vũ từ nhỏ chính là như vậy, hồn nhiên đến vô biên. Chỉ cần là thứ gì hắn nhìn không quen mắt, sẽ bị tiêu diệt đến gần như toàn bộ, đạp xuống bùn đất mới thôi.

Yên lặng trong chốc lát, Tuyên Đại Vũ lại bảo: “Ban nãy tên nước ngoài khốn kiếp kia đá cậu một cú thật hung ác, cậu kéo quần xuống đi, để tôi nhìn thử xem có bị tím không?”

Hạ Diệu nhíu mày, “Ban ngày ban mặt giữa đường giữa phố mà đi cởi quần? Cậu bị nhũn não hả?”

“Sợ gì chứ? Ở đây chỉ có hai người chúng ta.”

“Hai người cũng không được!” Hạ Diệu quả quyết nói.

Tuyên Đại Vũ toét miệng cười đểu cáng, “Hồi bé chẳng phải ngày nào cậu cũng cởi truồng chạy tới nhà tôi sao? Con trym nhỏ kia của cậu đều bị tôi bóp bao nhiêu lần rồi, còn thẹn thùng với tôi?”

“Đó là hồi bé, lúc ấy lông còn chưa thèm mọc, bây giờ còn có thể như vậy sao?”

Tuyên Đại Vũ nói: “Chẳng vấn đề, tôi không xem lông, chỉ xem chỗ bị đá thôi.”

“…”

“Cậu kéo quần xuống một khoảng ngắn thôi, chỉ một khoảng ngắn!”

Hạ Diệu cuối cùng cũng nhịn không nổi nữa, hít sâu mười phần hét ra một tiếng “Cút!!!”, giẫm nghiến chân ga phóng vèo lên đường.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Bất Khả Đáng
Chương 38

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 38
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...